Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 89: Lời Chưa Nói, Nỗi Lòng Không Ai Hay
Mưa đã ngớt từ lúc nào, chỉ còn những vũng nước đọng lại lấp lánh phản chiếu ánh đèn đường leo lét, nhuộm vàng con phố vừa trải qua cơn giông. Linh bước xuống từ taxi, hơi thở nhẹ hẫng khi chiếc xe lướt đi, để lại cô đứng chơ vơ giữa không gian tĩnh mịch của buổi chiều muộn. Cái cảm giác được sẻ chia cùng Trâm tại quán cà phê ấm cúng ban nãy chỉ như một chiếc chăn mỏng, tạm thời xua đi cái lạnh lẽo bên ngoài, nhưng không thể sưởi ấm được tận sâu bên trong tâm hồn cô. Nỗi buồn và sự hoài nghi vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng, như một dấu chấm hỏi lớn treo lơ lửng giữa lòng, không có lời giải đáp.
Cánh cửa căn hộ khẽ khàng đóng lại sau lưng Linh, tiếng "cạch" khô khốc vang vọng trong không gian trống rỗng. Cô ném chiếc túi xách xuống ghế sofa một cách vô thức, để nó nằm chỏng chơ như chính tâm trạng của cô lúc này. Căn phòng, vốn luôn mang lại cho cô cảm giác ấm cúng và an toàn, giờ đây lại trở nên rộng lớn và trống trải đến lạ. Ánh nắng chiều đã nhuộm màu hổ phách, len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng dài ngoằng trên sàn gỗ bóng loáng. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong vũ điệu ánh sáng cuối ngày, như thể chúng là những chứng nhân câm lặng cho sự cô đơn đang ngự trị. Linh đứng đó, nhìn những vệt sáng ấy dần mờ đi, những cái bóng đổ dài trên tường cứ thế nuốt chửng lấy không gian từng chút một, kéo theo cả một phần hồn cô chìm vào bóng tối.
Mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa khô đặt trên bàn trà, thường ngày vẫn khiến cô cảm thấy dễ chịu, nay lại gợi lên một nỗi nhớ mơ hồ. Nó giống như mùi hương của những ký ức đẹp đẽ đã qua, đã phai nhạt, chỉ còn vương vấn chút dư vị. Linh đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim mình đập đều đặn, một mình giữa căn phòng im ắng đến đáng sợ. Cô đi chậm rãi quanh căn hộ, bước chân nhẹ tênh, như sợ làm vỡ tan cái tĩnh lặng mong manh ấy. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên kệ bếp. Một chiếc là của cô, màu trắng tinh khôi, chiếc còn lại là của Khánh, màu xanh biển trầm tĩnh. Chúng vẫn ở đó, cạnh nhau, như một lời nhắc nhở về những buổi sáng cùng nhau pha trà, cùng nhau trò chuyện. Giờ đây, chiếc cốc màu xanh vẫn nằm im lìm, không một hơi ấm, không một dấu vết của sự sử dụng. Nó như một biểu tượng cô độc, một phần của sự chia sẻ đã bị bỏ quên.
Linh chạm nhẹ ngón tay vào đường viền chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo của gốm sứ truyền qua da thịt. Nỗi cô đơn lại cuộn lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô lướt qua chiếc bàn cà phê, nơi cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người vẫn nằm đó. Từng dòng chữ viết vội, những kế hoạch cho cuối tuần, danh sách đồ cần mua, hay chỉ đơn giản là những lời nhắn nhủ yêu thương. Tất cả giờ đây như một di vật khảo cổ, kể lại câu chuyện về một tình yêu đã từng rất sống động, nhưng giờ đây lại tĩnh lặng đến ám ảnh.
"Trâm nói đúng... mình cần phải nói ra." Linh thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Nhưng nói với ai? Và nói gì đây? Cứ mỗi lần cô cố gắng hình dung một cuộc trò chuyện thẳng thắn với Khánh, hình ảnh anh lại hiện lên với khuôn mặt mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, và sự im lặng quen thuộc. Anh sẽ lại bảo "nhiều việc lắm," hoặc "để sau đi," và cô lại chìm trong cảm giác mình đang làm phiền, đang thêm gánh nặng lên đôi vai vốn đã quá tải của anh. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn, giải thích cho sự xa cách của anh, nhưng lại không thể xoa dịu nỗi đau của cô. Cô hiểu anh, nhưng cô cũng cần được hiểu. Cô thương anh, nhưng cô cũng cần được yêu thương một cách trọn vẹn.
Linh ngồi phịch xuống ghế sofa, thở dài thườn thượt. Căn phòng càng lúc càng chìm sâu vào bóng tối, chỉ còn lại chút ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường bên ngoài hắt vào. Cô vươn tay bật đèn, nhưng ánh sáng vàng dịu lại càng làm nổi bật sự trống vắng. Cô cố gắng bật một bản nhạc nhẹ nhàng, hy vọng những giai điệu êm ái sẽ xoa dịu tâm hồn. Tiếng piano réo rắt cất lên, nhưng không hiểu sao, nó lại càng khiến nỗi buồn trong lòng cô thêm da diết, như thể mỗi nốt nhạc đều chạm vào một vết thương hở. Cuối cùng, cô lại tắt đi. Sự im lặng, dù đau đớn, lại chân thật hơn.
"Mình không thể cứ mãi than vãn với Trâm." Cô nghĩ, những lời Trâm an ủi vẫn văng vẳng bên tai. Trâm đã cố gắng hết sức để động viên cô, để lắng nghe cô, nhưng Linh biết, Trâm cũng có cuộc sống của riêng mình, những lo toan, những bận rộn. Cô không muốn trở thành gánh nặng của bạn, không muốn biến Trâm thành nơi trút bỏ mọi nỗi buồn. "Cô ấy cũng có cuộc sống của riêng mình. Mình không thể cứ mãi mang những phiền muộn của mình ra làm phiền cô ấy." Nỗi cô đơn của Linh không chỉ là sự thiếu vắng Khánh, mà còn là cảm giác đơn độc trong chính hành trình tìm kiếm sự sẻ chia. Cô sợ rằng, khi cô mở lòng, cô sẽ chỉ nhận lại những ánh nhìn ái ngại, hoặc tệ hơn, là sự mệt mỏi từ những người xung quanh.
Và rồi, hình ảnh Chị Mai hiện lên trong tâm trí cô. Chị Mai, người phụ nữ phúc hậu với đôi mắt ấm áp và nụ cười hiền lành, luôn cho Linh cảm giác được thấu hiểu. Chị từng trải, sâu sắc, và luôn có những lời khuyên nhẹ nhàng, tựa như dòng suối mát lành. "Còn Chị Mai... liệu mình có đang làm phiền chị ấy không?" Lại là nỗi sợ ấy, nỗi sợ làm phiền người khác, nỗi sợ trở thành một người yếu đuối, chỉ biết than vãn. Linh luôn tự nhủ phải mạnh mẽ, phải tự lập, nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, sự mạnh mẽ ấy đang dần bào mòn cô từ bên trong, khiến cô kiệt quệ và cô độc hơn bao giờ hết.
Nỗi bế tắc cứ thế siết chặt lấy Linh. Cô biết mình cần một lối thoát, cần một người để nói chuyện, để giãi bày. Nhưng giữa bao la các mối quan hệ, cô lại thấy mình lạc lõng, không biết phải đặt niềm tin vào ai, không biết liệu ai sẽ thực sự lắng nghe mà không phán xét, không mệt mỏi. Căn phòng dần chìm vào màn đêm, chỉ còn lại bóng tối ôm lấy Linh và những suy nghĩ rối bời của cô.
***
Đêm dần buông, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm, nhưng ánh sáng của chúng không thể chạm tới sự hỗn loạn trong tâm hồn Linh. Cô di chuyển đến khu vực bàn làm việc, nơi cô thường tìm thấy sự yên bình trong những cuốn sách hoặc công việc thiết kế của mình. Ánh sáng vàng dịu của chiếc đèn bàn hắt xuống một góc nhỏ, tạo thành một quầng sáng ấm áp giữa không gian còn lại chìm trong bóng tối. Không khí buổi tối trở nên mát mẻ hơn, cơn gió nhẹ khẽ lay động tấm rèm cửa sổ, mang theo chút hương hoa nhài còn sót lại từ ban chiều và mùi giấy sách cũ quen thuộc. Mùi hương này, vốn là một phần của sự bình yên mà cô từng có, giờ đây lại mang theo một nỗi xót xa, một sự tiếc nuối khó tả.
Linh mở một cuốn sách ra, một tập thơ mà cô yêu thích từ lâu. Cô cố gắng tập trung vào những con chữ, hy vọng những vần thơ sẽ cuốn cô đi khỏi những suy nghĩ luẩn quẩn. Nhưng ánh mắt cô cứ lướt qua từng dòng, từng trang mà không đọng lại bất cứ ý nghĩa nào. Những từ ngữ bay bổng, những hình ảnh lãng mạn dường như hoàn toàn xa lạ với thế giới nội tâm của cô lúc này. Đầu óc cô quay cuồng với những suy nghĩ về Khánh, về sự thay đổi của anh, và về chính cô – người đang dần lạc lối trong mối quan hệ này. Cô nhớ lại những lời Trâm nói, rằng "một mình trong một mối quan hệ, nó còn cô đơn hơn là một mình thật sự." Đúng vậy, cảm giác này còn đau đớn hơn bội phần.
Cô đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt phờ phạc của cô. Cô mở danh bạ, ngón tay lướt qua từng cái tên quen thuộc. Trâm. Rồi lại đến Chị Mai. Hình ảnh khuôn mặt hiền lành, ánh mắt thấu hiểu của Chị Mai hiện lên trong tâm trí cô. Chị Mai từng có một cuộc hôn nhân không mấy êm đẹp trước khi tìm được bến đỗ bình yên hiện tại. Chị ấy chắc chắn sẽ hiểu, sẽ cảm thông. Nhưng rồi, một sự ngần ngại vô hình lại níu giữ cô lại.
"Mình có nên gọi cho Chị Mai không?" Linh tự hỏi, ngón tay cô dừng lại trên tên chị, nhưng không dám nhấn. "Chị ấy có vẻ từng trải, có lẽ chị ấy sẽ hiểu... Nhưng nhỡ chị ấy đang bận thì sao?" Câu hỏi này không chỉ là sự lo lắng đơn thuần, mà còn là một phần của sự tự ti đang lớn dần trong Linh. Cô sợ mình sẽ làm phiền, sợ rằng vấn đề của mình không đủ quan trọng để xen vào cuộc sống bận rộn của người khác. Sự im lặng của Khánh đã tạo ra một khoảng trống lớn trong cô, và giờ đây, chính cô lại đang tự tạo ra những rào cản vô hình khác, ngăn không cho mình tìm kiếm sự giúp đỡ.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, như thể nó là cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, nơi có thể cô sẽ tìm thấy sự an ủi, nhưng cô lại không dám bước qua. "Mình chỉ muốn có ai đó lắng nghe thôi, không cần họ phải giải quyết vấn đề." Linh thầm nghĩ. Cô không cần những lời khuyên to tát, không cần ai đó phải thay đổi tình hình của cô. Cô chỉ cần một đôi tai biết lắng nghe, một trái tim biết thấu hiểu, một sự hiện diện cảm xúc để cô không cảm thấy mình đơn độc chống chọi với tất cả. "Nhưng liệu mình có quyền đòi hỏi điều đó không?" Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm can Linh. Cô đã quen với việc tự mình giải quyết mọi chuyện, quen với việc giấu kín cảm xúc, đặc biệt là khi Khánh cũng đang vật lộn với áp lực của riêng mình. Cô đã tự đặt mình vào một cái lồng vô hình, nơi cô vừa khao khát được giải thoát, vừa sợ hãi thế giới bên ngoài.
Ngón tay cô run nhẹ, rồi lại rút về khỏi màn hình. Linh đặt điện thoại xuống, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong đêm. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả nỗi buồn, sự mệt mỏi và bế tắc. Cô vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da và hơi nóng từ những giọt nước mắt chưa kịp chảy. Nước mắt không tuôn rơi, có lẽ vì cô đã khóc quá nhiều, hoặc có lẽ vì nỗi đau đã trở nên quá lớn, quá âm ỉ đến mức nó không còn có thể biến thành những giọt lệ. Nỗi đau trong lòng thì cuộn lên từng đợt, như những con sóng ngầm, bào mòn bờ cát tâm hồn cô từng chút một.
Linh ngồi đó, một mình trong căn phòng chìm vào bóng tối, với cuốn sách mở hờ trên bàn và chiếc điện thoại nằm im lìm. Nỗi cô đơn không phải là sự thiếu vắng người, mà là sự thiếu vắng một kết nối, một sợi dây vô hình có thể kéo cô ra khỏi vực sâu của những suy nghĩ miên man. Cô biết mình cần phải tìm một lối thoát, cần phải nói ra. Nhưng sự ngần ngại, nỗi sợ làm phiền, và cả một chút tự ti đã khiến cô chìm sâu hơn vào nỗi cô đơn, như một con thuyền lạc lối giữa đại dương mênh mông, không tìm thấy bến bờ để neo đậu. Đêm vẫn còn dài, và những dấu chấm hỏi trong lòng Linh vẫn cứ treo lơ lửng, không có lời hồi đáp, không có ai để sẻ chia.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.