Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 88: Dấu Chấm Hỏi Giữa Lòng
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên tấm rèm voan trắng muốt, Linh từ từ mở mắt. Đêm qua, cô đã khóc rất lâu, không thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy vào gối, làm ướt đẫm một mảng. Giờ đây, mí mắt cô nặng trĩu, sưng húp, và một cơn đau đầu âm ỉ đeo bám. Cô nằm im lìm trên chiếc giường rộng thênh thang, cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng, lạnh lẽo bên cạnh. Khánh đã trở về từ rất muộn, cô không biết chính xác là mấy giờ, chỉ nhớ lờ mờ một tiếng động khẽ khàng khi anh mở cửa, rồi tiếng nước chảy trong phòng tắm, và cuối cùng là hơi ấm thoáng qua khi anh nằm xuống giường. Nhưng chẳng có một lời nói nào, chẳng có một cái chạm nào. Anh ngủ thiếp đi ngay lập tức, như một khối đá vô tri, bỏ lại cô với nỗi buồn không tên và những câu hỏi không lời đáp.
Ánh nắng dịu buổi sớm trải vàng trên sàn gỗ, mang theo hơi ấm mỏng manh của một ngày mới. Tiếng xe cộ vọng từ xa, tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, tất cả đều là âm thanh của sự sống đang diễn ra, nhưng trong căn phòng này, Linh cảm thấy mình lạc lõng như bị bỏ rơi giữa một hòn đảo hoang. Cô nhìn lên trần nhà trắng toát, nơi những vết nứt nhỏ li ti đã xuất hiện từ lâu, nhưng cô chưa bao giờ có thời gian để để ý. Giống như mối quan hệ của cô và Khánh, những vết rạn nứt vô hình đã bắt đầu hình thành từ bao giờ, âm thầm, dai dẳng, cho đến khi chúng đủ lớn để không thể bị lờ đi nữa.
Những lời nói hờ hững của Khánh đêm qua, dòng tin nhắn khô khan như thông báo công việc: "Anh đang ở công ty. Nhiều việc lắm. Em ăn trước đi." Cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một điệp khúc ám ảnh. Không một lời hỏi han, không một chút quan tâm. Anh thực sự mệt mỏi đến mức không còn sức để yêu thương, hay anh chỉ đơn giản là không còn muốn yêu thương nữa? Cô tự hỏi, liệu mình có đang đòi hỏi quá nhiều không, khi mà bản thân anh cũng đang phải gánh vác quá nhiều áp lực? Nhưng rồi, một giọng nói khác trong tâm trí cô lại cất lên: "Không. Yêu thương không nên là một gánh nặng. Yêu thương nên là điểm tựa."
Cô chậm rãi ngồi dậy, tấm chăn mềm mại trượt khỏi người, để lộ bờ vai gầy gò. Căn phòng vẫn còn vương vấn mùi hương cà phê nhẹ nhàng từ ly mà cô đã pha cho Khánh sáng qua, cùng với mùi ẩm mốc của quần áo anh vứt vội trên ghế. Mọi thứ đều quen thuộc, nhưng lại mang đến một cảm giác xa lạ đến gai người. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ lạnh lẽo, một cảm giác tương phản rõ rệt với cái nóng hổi trong lồng ngực cô.
Linh rảo bước quanh căn hộ, ánh mắt lướt qua từng đồ vật, từng góc nhỏ thân quen. Bàn ăn vẫn còn nguyên chiếc khăn trải bàn sạch sẽ, nhưng hai bộ bát đĩa đã được cô dọn dẹp từ đêm qua. Cái cốc sứ đôi hình mèo mà cô và Khánh đã cùng nhau chọn trong chuyến du lịch Đà Lạt năm nào, giờ đây nằm im lìm trên kệ bếp, chiếc cốc của anh vẫn còn vương chút vết cà phê khô, chiếc của cô thì sạch bong. Cô đưa tay chạm nhẹ vào chiếc cốc hình mèo đực, cảm nhận lớp men sứ trơn nhẵn, lạnh ngắt. Ngày xưa, mỗi khi nhìn thấy chúng, cô đều mỉm cười, nhớ về những khoảnh khắc vui vẻ, vô tư của hai đứa. Giờ đây, chúng chỉ gợi lên một nỗi buồn miên man, một sự tiếc nuối về những gì đã mất đi, những gì không còn tồn tại.
Cô dừng lại trước giá sách, nơi có một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, là cuốn sổ mà hai người dùng để ghi lại những ước mơ, những kế hoạch cho tương lai. Trang đầu tiên là dòng chữ nắn nót của Khánh: "Ngôi nhà nhỏ có vườn hoa hồng cho Linh." Kế đến là nét chữ bay bổng của cô: "Những chuyến đi khắp thế giới cùng Khánh." Rồi những mục tiêu tài chính, những dự định cho đám cưới, cho con cái... Từng dòng chữ, từng nét vẽ, từng mẩu giấy ghi chú nhỏ đều chất chứa biết bao hy vọng và tình yêu của một thời. Giờ đây, nhìn lại, tất cả chỉ như những ảo ảnh xa vời, những lời hứa hẹn đã bị cuộc sống cuốn trôi.
Cô cảm thấy một lỗ hổng lớn trong lòng, một khao khát được kết nối mà không được đáp lại, một nỗi cô đơn quặn thắt đến mức cô muốn hét lên. Cô nhớ về những ngày đầu yêu nhau, Khánh luôn cố gắng hết sức để cô cảm thấy được yêu thương, được trân trọng. Anh sẽ không bao giờ để cô ăn một mình. Anh sẽ không bao giờ để cô chờ đợi trong vô vọng. Anh sẽ luôn tìm cách để san sẻ, dù chỉ là một cái ôm thật chặt sau một ngày dài mệt mỏi. Vậy mà bây giờ...
Linh bước đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm ra. Ánh nắng ban mai rực rỡ tràn vào căn phòng, xua đi phần nào bóng tối, nhưng không thể xua đi mây mù trong tâm hồn cô. Cô nhìn xuống con phố đã bắt đầu tấp nập, dòng người hối hả, những chiếc xe lướt đi vội vã. Ai cũng có cuộc sống của riêng mình, ai cũng có những lo toan, những gánh nặng. Nhưng liệu có ai phải chịu đựng cảm giác cô đơn ngay cả khi đang ở bên cạnh người mình yêu?
Cô quay lưng lại, ánh mắt dừng lại trên chiếc điện thoại di động nằm trên bàn trà. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ khiến cô vươn tay ra, cầm lấy nó. Màn hình vẫn tối đen, không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ. Anh chắc đang làm việc bận rộn lắm. Hay anh đã quên mất cô tồn tại?
Cô lướt qua những bức ảnh cũ trong điện thoại, những khoảnh khắc hạnh phúc của hai người. Khánh cười rạng rỡ, ôm cô thật chặt. Linh nép vào lòng anh, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Những tấm hình ấy như những vết cứa sâu vào trái tim cô lúc này, nhắc nhở cô về một tình yêu đã từng nồng nàn đến thế, một tình yêu mà cô ngỡ sẽ không bao giờ phai nhạt.
"Anh còn yêu em không, Khánh?" Linh độc thoại trong tâm trí, giọng nói cô nghẹn lại, chỉ còn là một tiếng thì thầm yếu ớt. "Hay chỉ là áp lực cuộc sống đang bào mòn chúng ta, đến mức tình yêu cũng không còn đủ sức để chống đỡ nữa?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can cô, không tìm thấy lối thoát. Cô biết, cô cần phải nói chuyện với ai đó, một người có thể lắng nghe, một người có thể hiểu được nỗi lòng cô lúc này.
***
Chiều cùng ngày, khi những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp đổ, Linh đã ngồi đợi Trâm ở một góc khuất của Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Quán cà phê này là điểm hẹn quen thuộc của hai cô gái, một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo khéo léo, giữ lại vẻ đẹp của tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ nhuốm màu thời gian, cùng những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy hoài niệm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện cùng mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi gỗ cũ, như một bản giao hưởng êm dịu của hương vị và kỷ niệm. Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố bên ngoài.
Linh ngồi đó, đôi mắt có quầng thâm rõ rệt sau một đêm mất ngủ và một ngày dài chìm trong suy nghĩ. Khuôn mặt trái xoan của cô giờ đây trông tiều tụy, ánh lên vẻ ưu tư đến nao lòng. Cô khuấy nhẹ ly cà phê đã nguội lạnh trước mặt, hơi nước đã tan biến từ lâu, chỉ còn lại màu nâu đen đặc quánh. Ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ô cửa kính, nơi những giọt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi lất phất trên mái hiên, tạo nên những âm thanh tí tách nhỏ bé. Cô cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, như có một tảng đá đè nén, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Trâm đến, mang theo một làn gió tươi mới. Cô bạn nhỏ nhắn, xinh xắn, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười thường ngày, giờ đây ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy Linh. Trâm nhanh nhẹn ngồi xuống đối diện Linh, chiếc túi xách nhỏ đặt gọn gàng bên cạnh.
"Linh ơi, cậu sao thế? Trông cậu tiều tụy quá. Có chuyện gì à?" Trâm hỏi, giọng điệu nhanh và biểu cảm phong phú thường ngày của cô bạn bị thay thế bằng sự quan tâm chân thành. Trâm đưa tay ra nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, cảm nhận sự run rẩy nhẹ.
Linh ngước lên nhìn Trâm, đôi môi khẽ mấp máy, nhưng không thể thốt nên lời ngay lập tức. Cô cảm thấy một dòng cảm xúc trào dâng, như thể tất cả những nỗi buồn, sự thất vọng và cô đơn mà cô đã cố gắng kìm nén suốt thời gian qua giờ đây muốn vỡ òa. "Tớ... tớ không biết nữa, Trâm ạ." Giọng Linh trầm xuống, pha lẫn chút nghẹn ngào. "Anh ấy cứ như... một người hoàn toàn khác. Anh ấy vẫn ở đây, ngay bên cạnh tớ, nhưng tớ cảm thấy như anh ấy đã đi rất xa, xa đến mức tớ không thể chạm tới được."
Trâm siết nhẹ tay Linh, ánh mắt đầy lo lắng và cảm thông. "Chuyện gì đã xảy ra vậy, Linh? Kể tớ nghe đi. Đừng giữ một mình như thế."
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại mớ hỗn độn trong tâm trí mình. "Đêm qua... tớ đã nấu cơm đợi anh ấy. Tớ biết anh ấy bận, tớ chỉ muốn anh ấy có một bữa ăn ngon sau một ngày làm việc mệt mỏi. Tớ đã nhắn tin cho anh ấy, hỏi anh ấy có muốn qua ăn không. Và rồi... tớ đã đợi, đợi rất lâu. Món ăn nguội lạnh, tớ vẫn đợi. Hơn một tiếng sau, anh ấy mới trả lời tin nhắn. Chỉ một dòng cụt lủn: 'Anh đang ở công ty. Nhiều việc lắm. Em ăn trước đi.' Không một lời hỏi han, không một lời xin lỗi, không một câu an ủi."
Nói đến đây, giọng Linh run lên, đôi mắt cô rơm rớm nước. Cô cố gắng kìm nén, không muốn mình trở nên yếu đuối. "Tớ cảm thấy mình như một người vô hình, Trâm ạ. Sự hiện diện hay vắng mặt của tớ dường như không còn quan trọng nữa. Tớ đã cố gắng nói chuyện với anh ấy sáng nay, cố gắng hỏi han, cố gắng chia sẻ. Tớ nói tớ muốn được lắng nghe, muốn cùng anh ấy gánh vác. Nhưng anh ấy chỉ đáp lại bằng những câu ngắn gọn, hờ hững. Anh ấy cứ như... một bức tường vô hình vậy. Tớ nói mà anh ấy không nghe, hoặc có nghe thì cũng không thấu."
Trâm lắng nghe một cách chăm chú, nét mặt cô bạn dần trở nên nghiêm trọng hơn. "Tớ hiểu cảm giác của cậu mà, Linh. Tớ biết cậu đã cố gắng rất nhiều. Một mình trong một mối quan hệ, nó còn cô đơn hơn là một mình thật sự. Khi không có ai để chia sẻ, không có ai để nói chuyện, cảm giác đó còn nặng nề hơn gấp bội."
"Đúng vậy đấy, Trâm." Linh gật đầu lia lịa, như tìm thấy sự đồng cảm hiếm hoi. "Tớ không cần anh ấy phải hoàn hảo, tớ chỉ cần anh ấy ở đây, ở bên cạnh tớ thực sự. Nhưng anh ấy cứ ngày càng xa cách, cứ chìm sâu vào công việc của mình. Tớ không biết phải làm gì nữa. Tớ bắt đầu tự hỏi..." Linh ngập ngừng, nhìn thẳng vào mắt Trâm, "Có phải tình yêu của bọn tớ đang phai nhạt không? Hay chỉ là cuộc sống quá khắc nghiệt, đến mức không còn chỗ cho những cảm xúc lãng mạn, cho những kết nối sâu sắc nữa?"
Trâm thở dài, bàn tay vẫn không buông tay Linh. "Linh à, cậu đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Ai cũng có lúc mệt mỏi mà, đặc biệt là đàn ông khi họ phải gánh vác quá nhiều. Nhưng tớ hiểu cảm giác của cậu. Tớ biết nó khó khăn đến mức nào khi người mình yêu cứ vô tình đẩy mình ra xa."
Mưa bên ngoài đã nặng hạt hơn, tiếng tí tách trên mái hiên giờ đã thành tiếng lộp bộp đều đặn, như một điệu nhạc buồn cho cuộc trò chuyện của hai cô gái. Ánh đèn vàng dịu trong quán cà phê dường như càng trở nên ấm áp hơn, bao bọc lấy nỗi lòng cô đơn của Linh.
"Nhưng cậu có thử nói chuyện thẳng thắn với Khánh chưa?" Trâm hỏi, giọng cô bạn nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Thật sự thẳng thắn, không phải những câu hỏi vu vơ mà là một cuộc nói chuyện nghiêm túc về cảm xúc của cả hai. Dù anh ấy có vẻ mệt mỏi, nhưng có thể anh ấy cũng đang cần một người để chia sẻ, một người để anh ấy có thể trút bỏ gánh nặng. Đôi khi đàn ông họ giữ trong lòng nhiều quá, đến mức họ quên mất cách bày tỏ."
Linh lắc đầu nhẹ. "Tớ đã cố gắng rồi. Nhiều lần rồi. Nhưng anh ấy luôn né tránh. Hoặc chỉ đáp lại bằng sự im lặng. Anh ấy bảo 'nhiều việc lắm', 'để sau đi'. Tớ không muốn làm phiền anh ấy thêm nữa, không muốn trở thành gánh nặng của anh ấy. Tớ sợ... tớ sợ nếu tớ cứ ép anh ấy nói ra, anh ấy sẽ càng cảm thấy mệt mỏi hơn, và rồi sẽ bỏ tớ mà đi."
Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Linh, rơi xuống mu bàn tay Trâm đang nắm chặt tay cô. Lần này, cô không kìm nén được nữa. Nỗi đau âm ỉ, nỗi cô đơn kéo dài đã vượt quá sức chịu đựng của cô. "Tớ yêu anh ấy, Trâm ạ. Tớ yêu anh ấy rất nhiều. Nhưng tớ cảm thấy... tớ đang dần mất anh ấy. Tớ không muốn chia tay, nhưng tớ cũng không thể sống mãi trong sự cô đơn này. Tớ không biết mình có đang đòi hỏi quá nhiều không, khi mà tớ chỉ muốn được cảm nhận anh ấy vẫn còn ở đây, vẫn còn yêu tớ như ngày xưa."
Trâm nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Linh, ánh mắt cô bạn tràn ngập sự thấu hiểu. "Linh à, cậu không đòi hỏi quá nhiều đâu. Yêu thương là phải có sự kết nối, phải có sự sẻ chia. Nếu chỉ có một mình cậu cố gắng, một mình cậu vun đắp, thì đó không phải là một mối quan hệ bền vững. Có lẽ, cậu cần cho anh ấy một cơ hội nữa để mở lòng. Hoặc... cậu cũng cần cho bản thân mình một cơ hội để tìm thấy sự bình yên."
Lời nói của Trâm như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Linh, khiến cô giật mình. Bình yên. Từ bao lâu rồi cô không cảm thấy bình yên trong mối quan hệ này? Thay vào đó là sự lo lắng, hoài nghi, và nỗi cô đơn không dứt. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa vẫn miệt mài rơi, rửa trôi đi bụi bẩn trên phố, nhưng liệu có thể rửa trôi được những vết thương trong lòng cô?
Linh biết, những gì Trâm nói là đúng. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi và nỗi buồn này. Cô phải làm gì đó, phải tìm một lối thoát. Có thể là một cuộc nói chuyện thẳng thắn cuối cùng với Khánh, hoặc có thể, cô sẽ phải bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về một tương lai xa hơn, một tương lai mà không chỉ là những lo lắng nhất thời mà là những câu hỏi sâu sắc về sự phù hợp và hạnh phúc lâu dài của cả hai. Trâm đã gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự dũng cảm, hay cũng có thể là một hạt mầm của sự chấp nhận. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi được sẻ chia, nhưng nỗi buồn và sự hoài nghi vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng, như một dấu chấm hỏi lớn treo lơ lửng giữa lòng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.