Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 87: Khoảng Cách Trong Im Lặng

Ánh sáng đầu tiên của buổi bình minh len lỏi qua khe rèm cửa, yếu ớt hắt lên tấm thảm trải sàn, xua đi phần nào bóng đêm đặc quánh của căn phòng. Linh vẫn ngồi đó, co ro trên chiếc ghế bành đối diện, đôi mắt mờ mịt nhìn về phía Khánh đang ngủ gục trên bàn. Cơ thể cô tê dại, nhưng nỗi đau trong lòng còn dữ dội hơn, như một dòng sông băng chảy xiết, đóng băng mọi cảm giác khác. Cô đã ngồi như thế bao lâu rồi không rõ, chỉ biết rằng từng khoảnh khắc trôi qua đều mang theo một sự tĩnh mịch đến đáng sợ, một sự tĩnh mịch mà chỉ những người cô đơn nhất mới có thể cảm nhận.

Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng trong căn hộ này, dường như thời gian vẫn ngừng lại ở khoảnh khắc mệt mỏi và bất lực của đêm qua. Linh khẽ khàng đứng dậy, từng khớp xương kêu răng rắc. Cô rón rén bước đến bên Khánh, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của anh. Mái tóc vẫn khô ráp, mang theo hơi nóng của sự kiệt quệ. Khuôn mặt anh trong ánh sáng mờ ảo của bình minh hiện rõ hơn những quầng thâm dưới mắt, những đường nét nam tính vốn sắc sảo nay lại hằn sâu thêm bởi vẻ tiều tụy. Cô chạm nhẹ lên gò má hóp lại của anh, cảm nhận hơi thở đều đều, nặng nhọc. Anh vẫn ngủ say, không hề hay biết về sự hiện diện đầy lo lắng của cô, về những giọt nước mắt vô hình cô đã nuốt ngược vào trong suốt đêm dài.

Linh lặng lẽ vào bếp. Căn bếp nhỏ gọn gàng, lạnh lẽo. Mùi súp gà hầm nấm hương hôm qua vẫn còn vương vấn đâu đó, giờ đây đã nguội lạnh và nhạt nhòa. Cô không muốn đánh thức anh, nhưng cô muốn anh có một bữa sáng tươm tất trước khi lại lao vào guồng quay công việc nghiệt ngã. Với những động tác nhẹ nhàng nhất, cô pha một ấm cà phê nóng, mùi thơm nồng nàn lan tỏa, đánh thức không khí tĩnh lặng của căn phòng. Cô lấy bánh mì nướng, phết một lớp bơ mỏng và một chút mứt dâu mà Khánh vẫn thích. Mọi thứ diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng máy nướng bánh kêu tạch tạch và tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm. Cô cố gắng tạo ra một bữa sáng ấm cúng, như một cách để xoa dịu chính mình, để níu giữ chút hy vọng rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.

Khi Khánh cựa mình tỉnh giấc, ánh mắt anh vẫn còn đờ đẫn, mơ màng. Anh ngẩng đầu lên, dụi dụi mắt, rồi nhìn thấy Linh đang đặt đĩa bánh mì và tách cà phê nóng hổi trước mặt mình. Một khoảnh khắc, ánh mắt anh thoáng chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi vẻ mệt mỏi thường trực. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một sự thừa nhận cho sự có mặt của cô và bữa sáng cô chuẩn bị. Linh cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Một lời cảm ơn, một nụ cười, hay chỉ một ánh mắt ấm áp thôi, cũng đủ để xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo trong lòng cô lúc này. Nhưng anh không thể cho cô điều đó. Hay đúng hơn là anh không còn đủ sức để cho cô điều đó nữa.

“Anh ngủ có ngon không? Hôm nay anh có bớt mệt hơn chút nào không?” Linh nhẹ nhàng hỏi, giọng cô dịu dàng, cố gắng che giấu sự chán chường đang xâm chiếm. Cô rót thêm cà phê cho anh, hơi ấm từ tách sứ truyền qua lòng bàn tay, nhưng không thể sưởi ấm trái tim cô.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt anh vẫn nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, như thể đang cố gắng xua đi những giấc mộng nặng nề hay những suy nghĩ ngổn ngang từ đêm qua. “Ừm, đỡ rồi.” Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi, gần như là một tiếng thở dài hơn là một câu trả lời. Anh cầm tách cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi bắt đầu ăn bánh mì một cách máy móc, không hề thưởng thức. Mỗi miếng ăn như một nghĩa vụ, như một hành động cần thiết để duy trì sự tồn tại, chứ không phải một bữa sáng ngon miệng được chuẩn bị bằng cả tấm lòng.

Linh nhìn anh, nỗi xót xa tràn ngập. Cô nhìn thấy anh đang gầy đi từng ngày, thấy sự tàn phá của công việc và áp lực đã in hằn lên từng đường nét trên khuôn mặt anh. Cô muốn chạm vào anh, muốn ôm anh vào lòng, nhưng cô biết, anh sẽ lại co mình lại, lại tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người. "Em thấy anh dạo này gầy đi nhiều quá. Công việc áp lực lắm sao? Anh có muốn chia sẻ với em không? Em muốn được cùng anh gánh vác mà." Ánh mắt cô cầu khẩn, giọng nói chất chứa nỗi lo lắng chân thành, như muốn van nài anh hãy mở lòng. Cô muốn anh hiểu rằng cô không phải gánh nặng, cô là người anh có thể dựa vào. Cô muốn anh tin rằng cô đủ mạnh mẽ để cùng anh đối mặt với mọi khó khăn.

Khánh dừng lại, chiếc bánh mì trên tay anh vẫn còn nguyên. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút đi hàng tấn áp lực mà anh đang oằn mình gánh chịu. Anh không nhìn vào mắt cô, chỉ nhìn xuống bàn ăn, nơi những mẩu bánh mì vụn vương vãi. "Không sao đâu, anh ổn." Anh nói, giọng anh trầm đục, vô cảm. "Việc thôi mà." Anh lại bắt đầu ăn, như thể câu chuyện đã kết thúc, như thể không có gì đáng để nói thêm. Anh không giải thích, không chia sẻ, không một lời trấn an. Chỉ là sự im lặng nặng nề, chỉ là những từ ngữ ngắn ngủi, vô hồn, dựng lên một bức tường vững chắc mà Linh cảm thấy mình không cách nào có thể vượt qua.

Cô cảm thấy lời nói của mình như tan biến vào không khí, không chạm tới được trái tim anh, không lay động được anh. Cô muốn vươn tay nắm lấy tay anh, muốn cảm nhận hơi ấm từ anh, muốn kéo anh ra khỏi cái vỏ bọc mệt mỏi ấy. Nhưng cô lại rụt tay lại, sự do dự như một sợi dây vô hình trói buộc cô. Cô sợ, sợ rằng sự chạm nhẹ của cô sẽ làm anh khó chịu, sẽ khiến anh cảm thấy bị làm phiền. Anh đã quá mệt mỏi, cô không muốn trở thành một gánh nặng khác.

Khánh ăn xong bữa sáng trong im lặng. Anh đứng dậy, không một lời nói, không một ánh mắt. Anh đi thẳng vào phòng ngủ, nơi những bộ quần áo công sở đã được chuẩn bị sẵn. Linh vẫn ngồi đó, nhìn theo bóng anh, cảm thấy mình như một bức tượng, bất động và vô vọng. Cô nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, tiếng sột soạt của quần áo, rồi tiếng cửa phòng mở ra. Khánh bước ra, đã chỉnh tề trong bộ vest lịch lãm, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn không thể che giấu. Anh cầm chiếc cặp da, quay người lại. Ánh mắt anh thoáng lướt qua cô, rồi dừng lại ở chiếc đồng hồ đeo tay.

"Anh đi đây." Anh nói, giọng anh vẫn đều đều, không chút cảm xúc. Anh không hỏi cô có về không, không dặn dò cô bất cứ điều gì. Anh không nhìn vào mắt cô, không một cử chỉ tạm biệt. Anh chỉ đơn giản là quay lưng đi, mở cửa và biến mất sau cánh cửa đóng lại, để lại Linh một mình trong căn hộ trống trải, lạnh lẽo, cùng với mùi cà phê nguội lạnh và những mảnh bánh mì vụn vương vãi trên bàn. Sự im lặng lại bao trùm lấy cô, nhưng lần này, nó còn nặng nề hơn, còn sâu sắc hơn, như một lời khẳng định cho khoảng cách đã được tạo ra giữa hai người. Cô cảm thấy mình như một người thừa thãi trong chính cuộc sống của anh, một người chỉ có thể đứng nhìn, chứ không thể cùng anh bước đi.

***

Buổi trưa cùng ngày, Linh trở về căn hộ của mình, cảm giác nặng trĩu trong lòng không hề vơi đi mà dường như còn tăng thêm. Bước chân cô chậm rãi, mỗi bước đi đều mang theo sự mỏi mệt của một tâm hồn đang oằn mình gánh chịu. Căn hộ của cô, thường ngày là nơi cô tìm thấy sự bình yên và an ủi, giờ đây lại cảm thấy trống rỗng đến lạ. Nắng dịu hắt qua khung cửa sổ lớn, chiếu xuống sàn nhà, tạo nên những vệt sáng vàng nhạt. Tuy nhiên, ánh nắng ấy không mang theo chút hơi ấm nào, chỉ làm nổi bật thêm sự lạnh lẽo trong không khí và trong trái tim cô.

Cô đặt túi xách xuống ghế sofa, rồi ngồi phịch xuống, ôm lấy một chiếc gối mềm mại. Chiếc gối vẫn còn vương vấn mùi hương quen thuộc của căn nhà, nhưng không thể xoa dịu được nỗi cô đơn đang cồn cào trong lòng cô. Cô nhìn quanh căn phòng, mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng lại thiếu đi sự sống động, thiếu đi hơi ấm của một người sẻ chia. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man về Khánh, về cuộc trò chuyện "không lời" buổi sáng, nhưng chúng cứ luẩn quẩn trong đầu cô như những con ong vò vẽ, không ngừng rít lên những câu hỏi không có lời đáp.

"Anh không nói gì, là anh không muốn em lo lắng, hay là anh không còn gì để nói với em nữa? Em phải làm gì để anh mở lòng ra đây?" Cô độc thoại trong tâm trí, giọng nói vang vọng trong sự tĩnh lặng của căn phòng, nhưng chỉ có cô nghe thấy. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, một chút lối thoát khỏi mê cung cảm xúc này. Nhưng mọi thứ lại càng trở nên mờ mịt hơn.

Cô đứng dậy, bước đến giá sách. Bàn tay cô lướt trên những gáy sách đủ màu sắc, cố gắng tìm một cuốn nào đó có thể cuốn hút cô, có thể đưa cô thoát ly khỏi thực tại. Cô chọn đại một cuốn tiểu thuyết lãng mạn, hy vọng những câu chuyện tình yêu trong đó có thể làm dịu đi nỗi đau của mình. Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, mở sách ra, nhưng ánh mắt cô cứ lướt qua những dòng chữ mà không đọng lại được bất kỳ ý nghĩa nào. Tâm trí cô vẫn quay cuồng với hình ảnh Khánh, với gương mặt mệt mỏi và đôi mắt trống rỗng của anh.

Cô thở dài, gấp sách lại. Nụ cười buồn bã thoáng hiện trên môi khi cô nhìn thấy chiếc `Cốc sứ đôi hình mèo` đặt trên bàn trà. Một chiếc màu trắng, một chiếc màu đen, hai con mèo nhỏ tựa vào nhau, như thể đang thủ thỉ điều gì đó. Chiếc cốc ấy là món quà họ mua trong chuyến du lịch Đà Lạt đầu tiên, khi tình yêu vẫn còn nồng cháy, khi mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ đều chất chứa tình cảm. Lúc đó, Khánh còn thì thầm vào tai cô rằng: "Chúng mình cũng như hai con mèo này, lúc nào cũng phải ở cạnh nhau nhé." Giờ đây, chiếc cốc vẫn ở đó, nguyên vẹn, nhưng tình cảm dường như đã dần phai nhạt, hoặc ít nhất là đã bị phủ một lớp bụi thời gian và áp lực.

"Em muốn ở bên anh, muốn chia sẻ mọi thứ, nhưng anh cứ đẩy em ra xa... Cảm giác như em đang nói chuyện với một bức tường vậy." Linh lại độc thoại, lời nói của cô mang theo một sự chua chát, một nỗi thất vọng sâu sắc. Cô nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, khi Khánh còn thường xuyên kể cho cô nghe về những dự định, những khó khăn nhỏ nhặt trong công việc, khi anh còn sẵn sàng lắng nghe cô tâm sự hàng giờ liền. Giờ đây, chỉ còn là sự im lặng, là những cái gật đầu vô hồn, là những câu trả lời cụt lủn không chút cảm xúc. Cô cảm thấy mình đang dần mất đi khả năng kết nối với anh, như thể có một bức màn vô hình đang dần kéo xuống, chia cắt hai tâm hồn tưởng chừng như đã hòa quyện.

Cô đứng dậy, đi vào phòng vẽ. Những bức tranh dang dở vẫn nằm trên giá vẽ, những màu sắc tươi sáng giờ đây lại trở nên u tối trong mắt cô. Cô cầm cọ lên, định vẽ một điều gì đó, một bức tranh có thể giải tỏa nỗi lòng. Nhưng đầu óc cô trống rỗng, không một ý tưởng nào nảy sinh. Bàn tay cô run rẩy, không thể giữ vững cọ. Cuối cùng, cô đặt c�� xuống, buông xuôi. Ngay cả nghệ thuật, niềm đam mê lớn nhất của cô, cũng không thể xoa dịu được nỗi đau này.

Cảm giác lạnh lẽo của không khí thấm sâu vào da thịt cô. Cô bước ra ban công, nhìn xuống đường phố tấp nập bên dưới. Dòng người vẫn hối hả, những chiếc xe vẫn lao vun vút, nhưng tất cả đều trở nên mờ ảo, xa lạ trong mắt cô. Cô cảm thấy mình lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, lạc lõng ngay cả trong chính căn nhà của mình, và lạc lõng nhất là trong mối quan hệ với người đàn ông cô yêu. Cô nhớ đến lời của Chị Mai, người đồng nghiệp lớn tuổi hơn, từng nói rằng "có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa". Lúc đó, cô không hiểu, nhưng giờ đây, cô bắt đầu cảm nhận được sự thật nghiệt ngã ẩn chứa trong câu nói ấy. Liệu có phải họ đang đi đến một ngã rẽ như vậy? Cô không muốn nghĩ đến, nhưng suy nghĩ đó cứ ám ảnh cô, như một điềm báo chẳng lành. Cô vẫn đứng đó, trong ánh nắng nhạt nhòa của buổi trưa, cảm thấy một sự mệt mỏi vô hạn đang dần nuốt chửng lấy cô.

***

Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh của gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, Linh vẫn ở trong căn hộ của mình, đối mặt với sự tĩnh mịch quen thuộc. Căn phòng đã lên đèn, nhưng ánh sáng vàng dịu không đủ để xua tan đi cảm giác cô đơn đang bủa vây cô. Sau một ngày dài với những suy nghĩ miên man, những nỗ lực vô vọng để xoa dịu bản thân, cô quyết định nấu một bữa tối đơn giản. Mùi cơm thơm lừng, mùi thức ăn quen thuộc lan tỏa khắp căn bếp, nhưng không thể khơi gợi được chút cảm giác ấm cúng nào trong lòng cô. Cô dọn bàn ăn, đặt hai bộ bát đĩa, hai chiếc ghế, như một thói quen, một thói quen mà cô không biết liệu có còn ý nghĩa gì nữa hay không.

Cô nhìn chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn. Một cuộc gọi, một tin nhắn. Cô biết Khánh đang ở công ty, biết anh đang phải vật lộn với hàng núi công việc. Nhưng một phần trong cô vẫn khao khát, vẫn hy vọng anh sẽ nhớ đến cô, nhớ đến bữa tối đang chờ đợi. Cô lấy hết can đảm, soạn một tin nhắn.

"Anh Khánh, anh về chưa? Em nấu cơm rồi, anh có muốn qua ăn không?"

Tin nhắn được gửi đi, mang theo tất cả hy vọng mong manh của cô. Cô đặt điện thoại xuống, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt đầy ưu tư của cô. Cô ngồi xuống bàn ăn, nhìn chằm chằm vào hai phần ăn đã dọn sẵn. Mỗi phút trôi qua đều dài như một thế kỷ. Sự im lặng của căn phòng dường như còn nặng nề hơn, như đang chế giễu sự chờ đợi của cô. Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, đếm từng khoảnh khắc cô đơn mà cô đang phải trải qua. Cô liên tục kiểm tra điện thoại, nhưng màn hình vẫn tối đen, không một thông báo, không một dấu hiệu của sự hồi đáp.

Hơn một giờ trôi qua. Món ăn đã nguội lạnh. Nỗi thất vọng của Linh cũng dần nguội lạnh theo, biến thành một cảm giác chai sạn, tê dại. Đúng lúc cô định đứng dậy dọn dẹp, tiếng "ting" quen thuộc vang lên. Cô vội vàng cầm điện thoại lên, tim đập nhanh hơn một nhịp.

Là tin nhắn của Khánh.

Cô mở tin nhắn. Dòng chữ ngắn ngủi, không chút biểu cảm, hiện ra trên màn hình: "Anh đang ở công ty. Nhiều việc lắm. Em ăn trước đi."

Tim Linh hẫng đi một nhịp. Không một lời hỏi han cô đã ăn chưa, không một câu an ủi, không một lời xin lỗi cho sự chậm trễ hay lời hứa sẽ bù đắp. Chỉ là những từ ngữ khô khan, cộc lốc, như một thông báo công việc, chứ không phải một lời nói gửi đến người yêu. "Nhiều việc lắm... lúc nào cũng nhiều việc... Vậy còn em thì sao?" Linh độc thoại trong tâm trí, giọng nói cô nghẹn lại, khóe mắt cay xè. Cô cảm thấy mình như một người vô hình, một người mà sự hiện diện hay vắng mặt cũng không còn quan trọng nữa.

Cô đặt điện thoại xuống, ánh sáng màn hình vừa nãy còn mang theo hy vọng, giờ đây chỉ còn hắt lên gương mặt đầy thất vọng của cô. Cô nhìn vào bữa cơm tối còn nguyên trên bàn, nhìn vào hai chiếc ghế trống rỗng. Mùi thức ăn nguội lạnh giờ đây chỉ còn gợi lên một nỗi buồn sâu sắc. Cô cảm thấy mình đã cố gắng hết sức, đã vươn tay ra hết mức có thể, nhưng anh lại không đón lấy. Anh lại tiếp tục tự cô lập mình, và vô tình, đẩy cô ra xa.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Linh, rơi xuống mu bàn tay. Cô không cố kìm nén nữa. Cô chấp nhận nó, chấp nhận nỗi đau, chấp nhận sự thật nghiệt ngã đang dần hiện hữu. Cô đứng dậy, tắt đèn phòng khách, để lại bữa cơm tối còn nguyên đó, chìm trong bóng tối. Cô bước vào phòng ngủ, căn phòng cũng chìm trong bóng đêm, không một ánh sáng, không một âm thanh. Cô nằm xuống giường, cuộn mình trong chăn, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi. Nhưng tất cả đều vô vọng.

Sự im lặng và thiếu kết nối cảm xúc trong đêm nay đã báo hiệu cho một tương lai đầy rạn nứt. Khánh sẽ tiếp tục giữ kín gánh nặng của mình, và Linh, cô sẽ phải tìm kiếm sự an ủi và chia sẻ từ đâu đó khác, bởi vì ở đây, bên cạnh người đàn ông cô yêu, cô đang cảm thấy mình thật lạc lõng và bất lực. Cô biết, cảm giác lời nói không được lắng nghe này, cùng với nỗi cô đơn tột cùng, sẽ là động lực chính khiến cô bắt đầu suy nghĩ về một tương lai xa hơn, một tương lai mà có lẽ, không còn Khánh ở bên. Nỗi đau âm ỉ trong lòng cứ thế lớn dần, như một lời thì thầm về một cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free