Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 101: Gánh Nặng Ngàn Cân, Lời Thú Nhận Nửa Vời

Đêm dài trằn trọc, Khánh mở mắt khi ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe rèm cửa, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền tường trắng. Anh không biết mình đã ngủ được bao nhiêu tiếng, chỉ cảm thấy cơ thể rã rời, đầu óc nặng trịch như vừa trải qua một trận chiến kéo dài. Gương mặt anh in hằn vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu hoắm thêm những quầng thâm sẫm màu, minh chứng cho một đêm không yên giấc. Bên ngoài, nắng dịu đã bắt đầu trải vàng trên những tán cây, báo hiệu một ngày mới đang đến, nhưng trong căn hộ của anh, không khí vẫn đặc quánh một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Sự im lặng đó không phải là bình yên, mà là một khoảng trống mênh mông, gợi lại không khí căng thẳng đến nghẹt thở của bữa tối hôm qua với Linh.

Anh rời khỏi giường, bước vào bếp. Tiếng nước chảy róc rách từ vòi, tiếng pha cà phê tí tách là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch. Khánh pha một ly cà phê đen đặc, không đường, không sữa. Cái vị đắng ngắt, đậm đặc ấy dường như là thứ duy nhất có thể đánh thức những giác quan đang lờ đờ của anh, và cũng có lẽ, nó phản ánh chính xác vị đắng chát trong tâm hồn anh lúc này. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần bừng tỉnh. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ, tất cả đều đang chuyển động, đang hối hả. Chỉ có anh, vẫn đứng yên, cảm thấy mình đang bị mắc kẹt giữa một dòng chảy vô tận của áp lực và trách nhiệm.

Gánh nặng trên vai anh dường như đã vượt quá sức chịu đựng. Anh đã cố gắng gồng mình, cố gắng mạnh mẽ, cố gắng làm mọi thứ trở nên ‘ổn’. Nhưng rồi, cái ‘ổn’ đó lại trở thành một lớp vỏ bọc dày cộm, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, và đặc biệt, ngăn cách anh với Linh. Đêm qua, cái nhìn thất vọng của cô, những khoảng lặng không lời, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô khi anh quay lưng bước vào phòng làm việc – tất cả cứ như những mũi kim châm vào trái tim anh, khiến anh đau nhói. Anh biết cô đau, anh biết cô tổn thương. Và anh cũng biết, anh chính là nguyên nhân của những nỗi đau đó.

“Không thể tiếp tục thế này…” Anh thì thầm, giọng khàn đặc, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. “Mình sắp vỡ vụn mất.” Anh day thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng nề đang đè ép toàn bộ tâm trí. Anh cần một người để nói chuyện, để trút bỏ, dù chỉ là một phần nhỏ những gì đang gặm nhấm anh mỗi ngày. Một cái tên chợt lóe lên trong đầu anh – Minh. Người bạn thân thiết, người duy nhất anh có thể chia sẻ mà không sợ bị phán xét, không sợ làm người khác lo lắng.

Khánh cầm điện thoại lên, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, dừng lại ở số của Minh. Anh ngập ngừng một lúc. Liệu có nên không? Liệu anh có đang quá yếu đuối khi tìm đến sự giúp đỡ? Nhưng rồi, ý nghĩ về gánh nặng đang đè nát anh lại thôi thúc anh. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bấm gọi.

Tiếng chuông điện thoại vang lên vài hồi, rồi Minh bắt máy. Giọng Minh hơi ngái ngủ, nhưng vẫn đầy năng lượng quen thuộc.

“Alo, Khánh hả? Giờ này mà gọi gì sớm thế?” Minh hỏi, xen lẫn một chút ngạc nhiên.

“Minh à,” Khánh nói, giọng anh vẫn còn khàn, “tối nay mày rảnh không? Anh em mình gặp nhau chút.” Anh không nói cụ thể là có chuyện gì, nhưng cái giọng điệu của anh đủ để Minh nhận ra sự khác lạ.

Đầu dây bên kia im lặng một chút, như Minh đang cố gắng phân tích giọng điệu của anh. “Rảnh chứ. Lúc nào cũng rảnh cho mày. Có chuyện gì à? Nghe giọng mày không ổn lắm.”

Khánh khẽ lắc đầu, dù biết Minh không thể nhìn thấy. “Chuyện dài. Tối nói chuyện. Ở quán cũ nhé?”

“Ừ, quán cũ. Tối nay gặp. Mày cứ từ từ, đừng có lái xe nhanh đấy.” Minh dặn dò, giọng đầy quan tâm.

Khánh cúp máy, đặt điện thoại xuống. Một tia nhẹ nhõm len lỏi trong lòng anh. Ít nhất, tối nay anh sẽ có một nơi để trút bầu tâm sự, dù chỉ là những lời nói nửa vời, những nỗi niềm còn giấu kín. Anh quay lại với ly cà phê đen đặc, nhấp từng ngụm chậm rãi, nhìn ra thành phố đang dần trở nên rộn ràng hơn. Nhưng trong lòng anh, sự tĩnh lặng đáng sợ vẫn ngự trị, và gánh nặng vẫn còn đó, không hề suy suyển. Anh biết, anh không thể mãi trốn tránh. Anh phải đối mặt với nó, dù có mệt mỏi đến đâu. Anh nghĩ đến câu nói của mình với Linh, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Anh muốn yêu, muốn ở bên cô, nhưng anh đang kiệt quệ. Anh ước gì cô có thể hiểu, nhưng anh lại không thể nói ra hết những gì mình đang gánh chịu. Đó là một vòng luẩn quẩn, một bi kịch mà anh tự mình tạo ra, và cũng tự mình mắc kẹt trong đó.

***

Tối cùng ngày, quán bar ‘The Blind Alley’ chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc, như một con hẻm tối giữa lòng thành phố, nơi người ta có thể tìm thấy chút riêng tư hay quên đi những bộn bề cuộc sống. Nội thất quán được thiết kế chủ đạo bằng gỗ sẫm màu và da thuộc, mang đến cảm giác cổ điển, ấm cúng nhưng cũng đầy bí ẩn. Tiếng nhạc Rock mạnh mẽ, dồn dập từ bộ DJ đang khuấy động không gian, hòa lẫn với tiếng cụng ly loảng xoảng, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng lại có sức mê hoặc lạ kỳ. Mùi rượu nồng, mùi khói thuốc thoang thoảng từ khu vực hút thuốc bên ngoài, cùng với mùi nước hoa và cả chút mồ hôi của những người đang đắm chìm trong men say, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, sôi động nhưng đôi khi lại ẩn chứa một nỗi cô đơn khó tả.

Khánh và Minh chọn một góc khuất, sát tường, nơi ánh đèn chỉ rọi đến một cách dè dặt, đủ để nhìn rõ mặt nhau nhưng lại đủ riêng tư để những lời tâm sự không bị lạc đi giữa tiếng ồn ào. Minh vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, gọi hai ly bia lạnh. Cái cảm giác ly bia lạnh lẽo trong tay Khánh, như một cơn gió mát thổi qua tâm hồn anh, tạm thời xua đi sự nóng bức, ngột ngạt đang tích tụ bên trong.

Minh nhìn Khánh, ánh mắt anh ta đầy vẻ quan tâm, lo lắng. Dáng người vạm vỡ, khỏe mạnh của Minh đối lập hoàn toàn với vẻ mệt mỏi, tiều tụy của Khánh lúc này. “Mày sao thế? Trông bơ phờ quá, Khánh. Có chuyện gì à?” Minh hỏi, giọng nói thẳng thắn, dứt khoát, nhưng chứa đựng sự chân thành của một người bạn thân. Anh ta không vòng vo, không khách sáo, đó là điều mà Khánh luôn trân trọng ở Minh.

Khánh thở dài một hơi thật dài, âm thanh đó bị tiếng nhạc nuốt chửng nhưng Minh vẫn có thể cảm nhận được sự nặng nề trong đó. Anh day day thái dương, đôi mắt sâu hoắm nhìn vào ly bia trước mặt, như thể đang cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong những bọt bia trắng xóa. “Áp lực quá, Minh ạ. Áp lực từ mọi phía.” Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi.

Minh nhấp một ngụm bia, kiên nhẫn lắng nghe. Anh biết Khánh không phải là kiểu người dễ dàng than vãn, nên khi Khánh đã mở lời, chắc chắn là mọi chuyện đã đến mức giới hạn.

Khánh tiếp tục, những lời nói như vỡ ra từ lồng ngực anh, chậm rãi, nặng nề. “Anh Hùng thì… Anh ta như cái máy, chỉ biết đến hiệu suất. Áp doanh số, áp tiến độ, áp đủ thứ. Một sai sót nhỏ cũng không được phép. Anh ta không quan tâm mày có ngủ hay không, có ăn hay không, chỉ cần mày đưa ra sản phẩm tốt nhất, nhanh nhất. Và tao… tao đang phải gồng mình để đáp ứng.” Anh kể, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ bất lực. “Còn Hoàng, thằng đó như chó săn, lúc nào cũng chực chờ cắn xé. Nó nhắm vào dự án mới nhất của Tập đoàn X, dự án mà tao đang đặt cược mọi thứ vào đó. Nó không từ thủ đoạn nào để hạ bệ tao, để giành lấy cơ hội. Tao phải căng não ra để đối phó với nó từng chút một, từ những cuộc họp nội bộ cho đến những buổi trình bày với đối tác.”

Minh nhíu mày. Anh đã nghe loáng thoáng về Hoàng và sự cạnh tranh khốc liệt trong công ty Khánh, nhưng không nghĩ mọi chuyện lại căng thẳng đến vậy. “Tao biết mày giỏi, nhưng đừng ôm đồm quá. Sức khỏe quan trọng hơn, mày biết không? Mày cứ thế này, sớm muộn gì cũng gục ngã.” Minh nói, giọng anh có chút nghiêm khắc, nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng.

Khánh khẽ cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. “Tao biết chứ. Nhưng… không thể dừng lại được, Minh ạ. Mày biết mà, gánh nặng gia đình, bố mẹ ngày càng già yếu, em gái còn đang đi học. Rồi… đủ thứ khác.” Anh dừng lại, không nói cụ thể ‘đủ thứ khác’ là gì, nhưng Minh hiểu. Đó là những kỳ vọng, là những ước mơ về một tương lai ổn định, một cuộc sống tốt đẹp hơn mà Khánh vẫn luôn cố gắng xây dựng. Anh không thể dừng lại, vì anh không chỉ sống cho riêng mình. Anh đang cược cả tương lai của mình, của gia đình mình vào những dự án, vào những cuộc đối đầu không khoan nhượng này. Anh không phải hết yêu nên rời đi, anh chỉ đang cố gắng xây đắp một tương lai mà anh nghĩ là sẽ vững chắc hơn cho cả hai. Nhưng anh đang kiệt sức.

Minh nhìn Khánh, ánh mắt anh ta lướt qua vẻ mệt mỏi tột độ trên gương mặt người bạn. Anh hiểu những gì Khánh đang phải chịu đựng. Đó là áp lực chung của những người đàn ông trưởng thành, gánh vác trách nhiệm trên vai. “Thế còn Linh?” Minh đột ngột hỏi, câu hỏi của anh ta như một nhát dao bất ngờ cắt vào không khí đang chùng xuống. “Cô ấy có hiểu không? Cô ấy có đỡ đần mày được chút nào không?”

Khánh giật mình. Anh đang tránh né câu hỏi này một cách vô thức. Khi nhắc đến Linh, cảm giác tội lỗi lại dâng lên trong lòng anh, nặng trĩu. Anh muốn kể cho Minh nghe về những bữa tối im lặng, về ánh mắt thất vọng của Linh, về những lời nói nghẹn lại trong cổ họng cô, về cái cảm giác anh đang đẩy cô ra xa dù không hề muốn. Anh muốn thừa nhận rằng anh đang thất bại trong việc là một người yêu đúng nghĩa. Nhưng rồi, những lời nói đó lại mắc kẹt ở cổ họng. Anh không muốn nói ra, không muốn thừa nhận sự thật nghiệt ngã rằng tình yêu của anh đang bị bào mòn bởi chính những gánh nặng mà anh đang cố gắng gánh vác. Anh không muốn Minh lo lắng thêm, và anh cũng không muốn tự mình đối mặt với sự thật đau lòng đó.

Anh tránh ánh mắt của Minh, nhìn thẳng vào ly bia đang vơi dần. “Linh… Linh vẫn ổn.” Anh nói, giọng anh nhỏ dần, như đang tự trấn an chính mình hơn là trả lời Minh. “Cô ấy hiểu mà. Tao không muốn cô ấy lo lắng thêm. Cô ấy đã đủ mệt mỏi rồi.”

Minh im lặng quan sát. Anh biết Khánh đang nói dối, hay ít nhất là đang cố gắng tự lừa dối chính mình. Cái cách Khánh lảng tránh ánh mắt, cái giọng điệu yếu ớt khi nhắc đến Linh, tất cả đều tố cáo sự thật. Linh ‘vẫn ổn’? Điều đó nghe thật giả tạo. Một cô gái nhạy cảm như Linh, liệu có thể ‘ổn’ khi người yêu mình biến mất trong guồng quay công việc, kiệt sức đến nỗi không còn đủ sức để yêu cho đúng? Minh có thể thấy rõ sự né tránh trong lời nói của Khánh, một sự che giấu đầy vụng về về những gì đang thực sự diễn ra giữa hai người. Anh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng anh, một sự lo lắng mới bắt đầu nhen nhóm. Anh biết, Khánh đang giữ kín rất nhiều chuyện, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến Linh và cảm xúc thật của anh. Và chính sự che giấu này, sẽ càng làm cho khoảng cách giữa Khánh và Linh nới rộng hơn.

Khánh uống cạn ly bia một hơi, rồi đặt mạnh xuống bàn. Âm thanh khô khốc ấy như tiếng thở dài cuối cùng của anh. Anh gục đầu vào hai bàn tay, mái tóc cắt ngắn gọn gàng rũ xuống, che đi khuôn mặt mệt mỏi. Minh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Khánh, siết nhẹ. Anh không nói gì, chỉ để bàn tay mình ở đó, như một sự sẻ chia không lời, một lời động viên lặng lẽ. Tiếng nhạc vẫn dồn dập, ánh đèn vẫn mờ ảo, và mùi rượu vẫn nồng nàn. Nhưng trong góc khuất này, giữa hai người đàn ông, chỉ có sự im lặng nặng nề, những gánh nặng không thể gọi tên, và một nỗi cô đơn đang ngày càng lớn dần trong trái tim người con trai đang cố gắng gồng mình vì tất cả. Khánh biết, Minh hiểu một phần. Nhưng còn phần sâu kín nhất, phần liên quan đến Linh, anh vẫn không thể thốt nên lời. Anh vẫn giấu, vẫn che đậy. Và có lẽ, đó chính là 'vết rạn' lớn nhất mà anh đang vô tình tạo ra cho mối quan hệ của mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free