Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 102: Cuộc Đua Không Khoan Nhượng

Khánh uống cạn ly bia một hơi, rồi đặt mạnh xuống bàn. Âm thanh khô khốc ấy như tiếng thở dài cuối cùng của anh. Anh gục đầu vào hai bàn tay, mái tóc cắt ngắn gọn gàng rũ xuống, che đi khuôn mặt mệt mỏi. Minh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Khánh, siết nhẹ. Anh không nói gì, chỉ để bàn tay mình ở đó, như một sự sẻ chia không lời, một lời động viên lặng lẽ. Tiếng nhạc vẫn dồn dập, ánh đèn vẫn mờ ảo, và mùi rượu vẫn nồng nàn. Nhưng trong góc khuất này, giữa hai người đàn ông, chỉ có sự im lặng nặng nề, những gánh nặng không thể gọi tên, và một nỗi cô đơn đang ngày càng lớn dần trong trái tim người con trai đang cố gắng gồng mình vì tất cả. Khánh biết, Minh hiểu một phần. Nhưng còn phần sâu kín nhất, phần liên quan đến Linh, anh vẫn không thể thốt nên lời. Anh vẫn giấu, vẫn che đậy. Và có lẽ, đó chính là 'vết rạn' lớn nhất mà anh đang vô tình tạo ra cho mối quan hệ của mình.

Minh cuối cùng cũng đứng dậy, vai anh hơi chùng xuống sau cuộc trò chuyện nặng nề. “Thôi, muộn rồi. Mày về nghỉ đi, đừng thức khuya quá.” Anh nói, giọng vẫn trầm và lo lắng. Khánh chỉ khẽ gật đầu, không ngẩng mặt lên. Anh cảm thấy một sự trống rỗng choán lấy toàn bộ cơ thể, như thể việc trút bỏ những gánh nặng công việc chỉ khiến những nỗi lo khác được dịp trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Anh biết Minh đang nhìn anh, ánh mắt đầy sự cảm thông pha lẫn bất lực. Nhưng anh không muốn đối diện. Anh không muốn bất cứ ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự kiệt quệ đang bào mòn anh từng ngày. Khánh đợi cho đến khi tiếng chân Minh xa dần, rồi khuất hẳn sau cánh cửa quán bar ồn ào. Anh vẫn ngồi đó, giữa những ánh đèn mờ ảo và tiếng nhạc xập xình, cảm giác cô đơn bủa vây còn lạnh lẽo hơn cả làn gió đêm. Anh nhìn chằm chằm vào ly bia rỗng, đáy ly phản chiếu những đốm sáng lấp lánh như những mảnh vỡ của một điều gì đó đã tan tành. Anh tự hỏi, liệu mình có đang đi đúng hướng? Liệu tất cả những sự cố gắng, những hy sinh này có thực sự xứng đáng với cái giá phải trả? Hay anh đang vô tình đánh mất những điều quý giá nhất trên con đường tìm kiếm sự thành công mà anh luôn tin là sẽ mang lại hạnh phúc? Mùi bia rượu nồng nặc trộn lẫn với mùi thuốc lá thoảng qua từ bàn bên cạnh, tạo thành một hỗn hợp ngột ngạt, khiến lồng ngực anh càng thêm khó thở. Anh đứng dậy, bước chân loạng choạng rời khỏi quán, bỏ lại phía sau những gánh nặng không lời và một đêm dài không ngủ.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên của ngày mới còn chưa kịp hắt qua ô cửa kính lớn của tòa nhà DreamWeaver, Khánh đã có mặt tại văn phòng. Không khí bên trong vẫn còn vương vấn sự tĩnh lặng của đêm, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy đều đều và tiếng lạch cạch của bảo vệ đi kiểm tra các tầng. Anh không ngủ được nhiều. Những lời nói của Minh, và đặc biệt là sự im lặng đầy ẩn ý của anh ta khi anh né tránh nói về Linh, cứ luẩn quẩn trong tâm trí Khánh. Cảm giác tội lỗi như một lớp sương mỏng, dai dẳng bám lấy anh, nhưng anh cố gắng gạt bỏ nó sang một bên, ép mình tập trung vào công việc. Anh tin rằng, chỉ có sự chuyên tâm tuyệt đối vào công việc mới có thể giúp anh vượt qua giai đoạn khó khăn này, và cũng là cách duy nhất để anh xây dựng được tương lai vững chắc mà anh đã hứa hẹn.

Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' là một không gian mở hiện đại, với những vách kính trong suốt, những tác phẩm nghệ thuật đương đại được sắp đặt tinh tế và những chậu cây xanh tươi mát ở khắp nơi. Ngay cả vào sáng sớm, bầu không khí đã phảng phất mùi cà phê mới pha từ khu vực pantry và mùi giấy in còn mới từ máy in tổng. Khánh bước đi trên sàn gỗ bóng loáng, tiếng giày da gõ nhịp đều đặn trên nền gạch lát đá cẩm thạch, vang vọng trong không gian còn vắng lặng. Anh ngồi xuống chiếc ghế xoay quen thuộc, mở máy tính. Màn hình bật sáng, những con số, biểu đồ và email chưa đọc hiện lên như một lời nhắc nhở không ngừng về núi công việc đang chờ đợi. Anh hít một hơi sâu, cố gắng dồn nén tất cả những suy nghĩ cá nhân, những cảm xúc nặng nề về Linh, về gia đình, về sự cô đơn, vào một góc sâu thẳm trong tâm hồn. Giờ đây, chỉ có công việc.

Anh vừa kịp lướt qua vài email thì tiếng Anh Hùng vang lên, dứt khoát và đầy quyền lực, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. “Mọi người tập trung ở phòng họp kính, nhanh lên.” Giọng sếp trầm và uy lực, không cho phép bất cứ sự chần chừ nào. Khánh vội vàng đứng dậy, cùng với vài đồng nghiệp khác đã có mặt từ sớm, di chuyển về phía phòng họp. Căn phòng họp được bao quanh bởi kính trong suốt, tạo cảm giác mở nhưng vẫn đảm bảo sự riêng tư, thường là nơi diễn ra những cuộc họp quan trọng và căng thẳng nhất.

Anh Hùng đứng giữa phòng, dáng người cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm màu xám than. Khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo của anh lướt qua từng gương mặt trong phòng, dừng lại lâu hơn một chút ở Khánh. “Chào buổi sáng, mọi người. Tôi triệu tập cuộc họp khẩn cấp này để thông báo về dự án X.” Anh Hùng bắt đầu, giọng anh ta mang theo một sức nặng đặc biệt, khiến cả phòng chìm vào im lặng tuyệt đối. “Dự án X này là trọng điểm của quý này, và nó sẽ quyết định một phần không nhỏ đến định hướng phát triển của công ty trong năm tới. Tôi không cần phải nói thêm về tầm quan trọng của nó.”

Anh Hùng dừng lại một chút, liếc nhìn từng người. “Như các bạn đã biết, đây là một dự án lớn, và chúng ta đang chạy đua với các công ty đối thủ. Đặc biệt, team Hoàng của phòng đối tác cũng đang được giao một phần tương tự. Cuộc đua này sẽ rất gay gắt.” Anh ta nhấn mạnh từ "gay gắt", khiến không khí trong phòng trở nên căng như dây đàn. Khánh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nghe đến tên Hoàng. Lại là Hoàng. Cái tên đó cứ như một lời nguyền, một cái bóng dai dẳng bám theo anh trong mọi dự án.

“Team nào hoàn thành tốt nhất, có giải pháp sáng tạo và hiệu quả nhất sẽ có ưu thế rất lớn cho các dự án lớn tiếp theo. Đây không chỉ là về doanh số, mà còn là về vị thế của DreamWeaver trên thị trường.” Anh Hùng nói, ánh mắt anh ta sắc lạnh quét qua Khánh. “Đặc biệt, team Khánh,” anh ta gọi tên anh, khiến Khánh giật mình, “tôi muốn các cậu phải vượt qua team Hoàng! Tôi không muốn thấy bất kỳ sự chểnh mảng nào. Đây là cơ hội để các cậu chứng minh năng lực vượt trội của mình.”

Lời nói của Anh Hùng như một gáo nước lạnh tạt vào sự mệt mỏi đang cố kìm nén trong Khánh, đồng thời cũng như một ngọn lửa thổi bùng lên quyết tâm trong anh. Vượt qua Hoàng. Đó không chỉ là một mệnh lệnh từ sếp, mà còn là một cuộc chiến cá nhân. Hoàng luôn là người thích gây khó dễ, thích châm chọc, và luôn tìm cách đạp đổ người khác để vươn lên. Khánh biết rất rõ điều đó. Anh gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định đáp lại cái nhìn của Anh Hùng. Trong lòng anh, một sự lạnh lẽo dâng lên. Anh đã quen với áp lực, nhưng áp lực lần này còn nặng nề hơn, khi nó không chỉ là về thành công của dự án, mà còn là về danh dự, về việc chứng minh bản thân không kém cạnh, không lùi bước trước bất kỳ ai, đặc biệt là Hoàng.

Anh Hùng tiếp tục phân công nhiệm vụ, chi tiết hóa từng hạng mục công việc. Khánh ghi chép cẩn thận, từng nét chữ trên cuốn sổ tay đều tăm tắp, nhưng trong đầu anh, những suy nghĩ vẫn hỗn loạn. Anh Hùng đã tạo ra một cuộc chiến không khoan nhượng, và anh – Khánh – đang ở ngay giữa tâm bão. Anh biết, việc đối đầu với Hoàng sẽ không bao giờ dễ dàng. Hắn ta là một đối thủ xảo quyệt, và sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Khánh tự nhủ, anh phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Anh không thể để bất cứ điều gì, bất cứ sự mệt mỏi hay cảm xúc cá nhân nào, ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của mình. Anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên, không ngừng nghỉ. Anh không phải hết yêu nên rời đi. Anh chỉ đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, và điều đó càng khiến anh phải cố gắng gấp bội trong công việc, để một ngày nào đó, anh có thể xứng đáng với tất cả những gì Linh đã hy vọng. Dù rằng, anh biết, khoảng cách giữa họ đã trở nên quá lớn, quá khó để lấp đầy.

***

Giữa trưa, nắng Sài Gòn rực lửa đổ xuống những tòa nhà cao tầng, tạo nên một khung cảnh chói chang, ngột ngạt bên ngoài. Nhưng bên trong văn phòng DreamWeaver, máy điều hòa vẫn chạy hết công suất, duy trì một nhiệt độ mát mẻ, gần như lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với cái nóng như thiêu đốt bên ngoài. Tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng điện thoại reo vang liên tục, và những cuộc thảo luận nhỏ giữa các nhóm làm việc tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi cà phê nguội pha lẫn mùi giấy in vẫn lảng bảng trong không khí, như một thứ hương vị đặc trưng của những giờ làm việc căng thẳng.

Khánh và Kiên, đồng nghiệp của anh, ngồi cạnh nhau, cặm cụi trước màn hình máy tính. Kiên là một chàng trai trẻ trung, đeo kính cận, gương mặt hiền lành nhưng lại rất chăm chỉ và tỉ mỉ. Anh đã hỗ trợ Khánh trong nhiều dự án, và Khánh luôn tin tưởng vào sự cẩn trọng của Kiên. Hai người đang rà soát lại phần tài liệu và mô hình thiết kế ban đầu mà team Hoàng đã chuyển giao cho họ, như một phần của quy trình hợp tác giữa các phòng ban trong dự án lớn này. Theo kế hoạch, team Hoàng sẽ chịu trách nhiệm về phần khảo sát sơ bộ và thu thập dữ liệu ban đầu, sau đó chuyển giao cho team Khánh để phát triển ý tưởng và thiết kế chi tiết.

Khánh nhíu mày, ánh mắt anh tập trung cao độ vào những con số chi chít trên màn hình. Anh gõ vài phím, so sánh các bảng biểu. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng anh. Anh đã quá quen với những chiêu trò của Hoàng, nên luôn giữ một thái độ hoài nghi nhất định khi làm việc với bất kỳ thứ gì do team hắn ta cung cấp.

“Anh Khánh, mấy cái số liệu này có vẻ không khớp ạ.” Kiên lên tiếng, giọng cậu ấy hơi ngập ngừng, ngón tay chỉ vào một dòng dữ liệu trên màn hình. “Em đã kiểm tra lại nguồn, nhưng có vẻ như có sự chênh lệch khá lớn so với dữ liệu thị trường mà mình có.”

Khánh gật đầu, kéo con chuột sang phần Kiên đang chỉ. “Để anh kiểm tra lại. Cậu nói đúng, có gì đó không ổn ở đây.” Anh bắt đầu kiểm tra chéo các số liệu, càng kiểm tra, anh càng nhận ra sự bất thường. Một vài con số được làm tròn một cách khó hiểu, một vài dữ liệu bị thiếu hụt hoặc không rõ nguồn gốc. Điều này không chỉ gây khó khăn cho việc phân tích, mà còn có thể dẫn đến những sai lệch nghiêm trọng trong giai đoạn thiết kế sau này.

“Và nữa, anh Khánh,” Kiên tiếp tục, “phần mô hình sơ bộ kia cũng thiếu vài chi tiết quan trọng mà lẽ ra bên team Hoàng phải cung cấp trước. Ví dụ như các thông số về vật liệu chịu lực ở khu vực A, hay bản vẽ chi tiết về hệ thống thông gió ở tầng B. Nếu không có những cái này, mình sẽ rất khó để bắt đầu thiết kế cấu trúc.”

Khánh thở dài. Anh biết ngay mà. Đây chính là kiểu gây khó dễ quen thuộc của Hoàng. Hắn ta sẽ không bao giờ trực tiếp cản trở, mà sẽ dùng những cách tinh vi hơn, như cung cấp thông tin không đầy đủ, không chính xác, hoặc chậm trễ, để khiến đối thủ mất thời gian và tinh thần. “Có vẻ họ đang muốn chúng ta tốn thời gian vào những thứ không đâu,” Khánh nói, giọng anh trầm xuống, ánh mắt ánh lên một tia mệt mỏi. “Anh sẽ gửi yêu cầu bổ sung thông tin chi tiết. Nhưng tạm thời, chúng ta vẫn phải tự mình rà soát lại tất cả. Không thể tin tưởng hoàn toàn vào dữ liệu của họ.”

Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo xuất hiện ở cửa phòng, nở nụ cười tự mãn quen thuộc. Đó chính là Hoàng. Hắn ta luôn chỉnh tề trong bộ vest đắt tiền, mái tóc vuốt keo gọn gàng, phong thái tự tin đến mức kiêu ngạo. Nụ cười thường trực trên môi hắn ta, nhưng ánh mắt lại tính toán và sắc lạnh. Hoàng đi ngang qua, dừng lại ngay cạnh bàn làm việc của Khánh, liếc nhìn màn hình của anh một cách đầy ẩn ý.

“Ồ, team Khánh vẫn đang loay hoay với mấy con số cơ bản à?” Hoàng buông lời châm chọc, giọng hắn ta nghe có vẻ quan tâm nhưng lại chứa đầy sự mỉa mai. “Tôi tưởng các anh đã quen với những dự án lớn rồi chứ. Cố gắng lên nhé, deadline không chờ đợi ai đâu.” Hắn ta nhếch mép cười, ánh mắt liếc xéo sang Khánh, như muốn dò xét phản ứng của anh.

Khánh siết chặt tay dưới gầm bàn, kìm nén một sự tức giận đang dâng trào trong lồng ngực. Anh không ngẩng đầu lên, chỉ tập trung vào màn hình máy tính, như thể lời nói của Hoàng không hề chạm đến anh. Anh biết, phản ứng lại chỉ khiến Hoàng hả hê hơn. Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc. Câu nói đó của Hoàng thường xuyên được hắn ta nhắc đi nhắc lại, như một châm ngôn sống. Và Khánh hiểu, hắn ta đang áp dụng triệt để châm ngôn đó để gây khó dễ cho anh.

“Cảm ơn lời nhắc nhở của anh, Hoàng. Chúng tôi vẫn đang làm việc hết sức mình.” Khánh đáp lại, giọng anh lạnh lùng và dứt khoát, không một chút cảm xúc thừa thãi. Anh không muốn để Hoàng đọc được bất cứ điều gì trên gương mặt mình.

Hoàng vẫn đứng đó thêm vài giây, nụ cười trên môi hắn ta càng rộng hơn khi thấy Khánh không hề nao núng. Hắn ta biết Khánh đang tức giận, nhưng lại không thể làm gì. “Tốt thôi. Đừng để quá muộn nhé. Dự án này rất quan trọng đấy.” Sau đó, hắn ta quay người bỏ đi, tiếng bước chân nhẹ bẫng nhưng lại vang vọng trong tai Khánh như một lời thách thức.

Khánh thở hắt ra một hơi, như thể vừa trút được một gánh nặng vô hình. Anh nhìn Kiên, ánh mắt hai người giao nhau đầy sự thấu hiểu. “Mình phải làm việc gấp đôi để không bị hắn ta đạp đổ,” Khánh nói, giọng anh trầm hẳn. “Kiên, cậu giúp anh kiểm tra lại toàn bộ phần dữ liệu gốc. Anh sẽ liên hệ với phòng ban khác để xác minh lại các thông số kỹ thuật bị thiếu. Chúng ta không có thời gian để mắc sai lầm.”

Áp lực đã tăng lên gấp bội. Không chỉ là áp lực từ Anh Hùng, từ deadline, mà còn là áp lực từ một đối thủ luôn chực chờ để tìm kiếm sơ hở. Khánh cảm thấy một cơn đau âm ỉ ở thái dương, nhưng anh gạt bỏ nó. Anh không thể gục ngã vào lúc này. Anh không phải hết yêu nên rời đi, anh chỉ đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và để có được cái "đủ sức" đó, anh phải chiến thắng. Anh phải xây dựng một nền tảng vững chắc, một tương lai mà anh đã từng hứa hẹn. Dù biết rằng, mỗi ngày trôi qua, anh càng lún sâu hơn vào guồng quay này, và Linh thì càng ở xa anh hơn. Anh cảm thấy một nỗi cô đơn quặn thắt, nhưng anh không cho phép mình chìm đắm vào nó. Anh phải mạnh mẽ.

***

Đêm đã buông xuống từ lâu, màn đêm đen đặc bao trùm lấy thành phố. Từ cửa sổ văn phòng, Khánh có thể thấy những ánh đèn cao ốc lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, và dòng xe cộ hối hả dưới đường chỉ còn là những vệt sáng kéo dài. Bên trong văn phòng DreamWeaver, phần lớn các bàn làm việc đã tắt đèn, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt từ vài chiếc đèn bàn, hắt lên những gương mặt mệt mỏi. Tiếng gõ bàn phím, vốn dồn dập vào ban ngày, giờ đây đã thưa thớt và chậm rãi hơn, như tiếng mưa rơi đều đều trong đêm vắng. Mùi cà phê nguội đã nhạt dần, thay vào đó là mùi không khí điều hòa lạnh lẽo và phảng phất mùi giấy cũ.

Khánh vẫn ngồi đó, trước màn hình máy tính sáng rực, gương mặt anh in hằn vẻ mệt mỏi tột độ. Đôi mắt sâu của anh đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không hề rời khỏi những con số, những bản vẽ kỹ thuật phức tạp. Cả chiều và tối, anh và Kiên đã phải tăng ca để xử lý những vấn đề do team Hoàng gây ra. Họ đã phải gọi điện, gửi email, và lục lọi lại hàng đống tài liệu cũ để tìm kiếm những thông tin bị thiếu hụt, để xác minh những số liệu đáng ngờ. Đó là một công việc tốn thời gian và đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng chi tiết, khiến cả hai kiệt sức.

Kiên ngồi bên cạnh, dựa lưng vào ghế, dụi mắt. Dáng người cao ráo của cậu ấy có vẻ đã chùng xuống sau nhiều giờ làm việc liên tục. Cậu nhìn đồng hồ trên tường, kim giờ đã chỉ gần mười một giờ đêm. “Anh Khánh, anh không về à? Muộn rồi đấy.” Giọng Kiên nhỏ nhẹ, đầy vẻ lo lắng cho người đồng nghiệp. Cậu biết Khánh đã thức trắng đêm qua và làm việc không ngừng nghỉ suốt cả ngày hôm nay.

Khánh không quay lại, chỉ khẽ lắc đầu. Ngón tay anh vẫn lướt trên bàn phím, kiểm tra từng dòng code, từng chi tiết thiết kế. “Anh làm nốt phần này, Kiên. Em cứ về trước đi, mai còn sức làm tiếp.” Anh nói, giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi. Anh biết mình đã đến giới hạn, nhưng anh không thể dừng lại. Mỗi giây phút dừng lại đều là một cơ hội để Hoàng vượt lên, để dự án bị đình trệ, để Anh Hùng thất vọng. Và anh không thể chấp nhận điều đó.

Kiên biết tính Khánh. Anh đã từng chứng kiến Khánh làm việc quên ăn quên ngủ nhiều lần. Cậu thở dài, đứng dậy, thu dọn đồ đạc. “Vậy anh cũng đừng thức khuya quá nhé. Có gì thì cứ gọi em.” Cậu nói thêm, rồi chào Khánh và rời khỏi văn phòng, để lại Khánh một mình trong không gian rộng lớn, tĩnh mịch.

Khi Kiên đã đi hẳn, văn phòng chìm vào một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng quạt máy tính chạy rì rì và tiếng gõ phím lạch cạch của Khánh. Anh nhìn đồng hồ, rồi thở dài một hơi nặng nề. Mệt mỏi như một tảng đá đè nặng lên vai, lên mắt, lên từng thớ thịt. Anh cảm thấy mỏi nhừ ở vai và cổ, hơi lạnh từ máy điều hòa thấm sâu vào xương cốt. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Linh chợt thoáng hiện lên trong tâm trí anh. Linh, với mái tóc dài xõa trên gối, đang say ngủ trong căn hộ nhỏ của cô, có lẽ đang mơ một giấc mơ bình yên nào đó. Anh tự hỏi, liệu cô có đang thức, có đang chờ đợi tin nhắn từ anh không? Hay cô đã quen với sự vắng mặt của anh, với những đêm dài anh không thể về nhà hay liên lạc?

Một cảm giác tội lỗi quặn thắt trong lồng ngực. Đã bao lâu rồi anh không dành một buổi tối trọn vẹn cho Linh? Đã bao lâu rồi anh không nói với cô những lời yêu thương, hay đơn giản chỉ là hỏi han về một ngày của cô? Kể từ bữa tối im lặng hôm trước, anh đã hoàn toàn vùi đầu vào công việc, vào cuộc chiến không hồi kết với Hoàng. Anh đã tự hứa với Minh rằng Linh vẫn ổn, rằng cô ấy hiểu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết đó chỉ là một lời nói dối vụng về, một cách để anh tự trấn an bản thân, để anh có thể tiếp tục gồng gánh mà không bị cảm giác tội lỗi làm cho gục ngã.

Anh với tay lấy chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn. Màn hình tối đen, không một thông báo, không một tin nhắn nào từ Linh. Anh thoáng nghĩ đến việc nhắn cho cô một tin, dù chỉ là một icon mặt cười hay một lời chúc ngủ ngon đơn giản. Nhưng rồi, ngón tay anh lại dừng lại giữa không trung. Anh quá mệt mỏi. Anh biết, nếu anh nhắn tin, Linh có thể sẽ trả lời, và rồi anh sẽ phải cố gắng gượng để trò chuyện, để che giấu sự kiệt sức của mình. Anh không muốn cô lo lắng, không muốn cô phải nghe một giọng nói mệt mỏi, không muốn cô cảm nhận được sự xa cách qua từng câu chữ gượng ép.

“Linh chắc ngủ rồi. Mai mình sẽ nhắn tin cho em ấy.” Anh tự nhủ, giọng thì thầm trong căn phòng vắng lặng, một lời hứa suông mà anh biết mình khó lòng giữ được. Anh biết, ngày mai sẽ lại là một ngày dài với những áp lực mới, những cuộc đối đầu mới. Và Linh, lại một lần nữa, sẽ bị đẩy ra xa, vào một góc khuất trong trái tim anh, nơi anh không còn đủ sức để chạm tới. Anh không phải hết yêu nên rời đi. Anh chỉ đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và đầy đau đớn. Anh đang cố gắng xây dựng một tương lai cho cả hai, nhưng chính quá trình xây dựng đó lại đang bào mòn tình yêu của họ, từng chút một.

Khánh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng anh không còn thấy vẻ đẹp của nó. Chỉ còn lại sự trống rỗng, sự cô độc, và gánh nặng ngàn cân đang đè nặng lên đôi vai anh. Anh biết, cuộc đối đầu với Hoàng sẽ còn căng thẳng hơn rất nhiều. Anh biết, anh sẽ còn phải thức trắng nhiều đêm nữa. Và anh biết, mỗi đêm dài không ngủ, mỗi ngày vùi mình vào công việc, là một nhát dao vô hình cứa vào mối quan hệ của anh và Linh, khiến vết rạn ngày càng sâu hơn, khó lòng hàn gắn. Điện thoại của anh vẫn nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen, như chính sự kết nối giữa anh và cô lúc này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free