Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 103: Chìm Đắm Trong Guồng Quay, Mắt Chỉ Thấy Mục Tiêu
Ánh đèn huỳnh quang màu trắng bạc hắt lên bàn làm việc lộn xộn, soi rõ những chồng tài liệu cao ngất, những bản phác thảo dang dở và chiếc cốc sứ đơn độc đã cạn khô từ bao giờ. Khánh vẫn ngồi đó, lưng hơi khòm xuống, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính phát ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo. Anh không biết mình đã ở đây bao lâu, có lẽ là từ đêm qua, sau khi Kiên rời đi. Một giấc ngủ chập chờn, không trọn vẹn trên chiếc ghế sofa cứng nhắc trong phòng nghỉ, hoặc có lẽ chỉ là một vài phút lịm đi trên bàn phím. Mùi cà phê đặc quánh, đã nguội lạnh từ lâu, vương vấn trong không khí tĩnh mịch của văn phòng, quyện lẫn với mùi giấy in và chút hương kim loại từ máy móc. Bên ngoài cửa sổ kính lớn, thành phố vẫn còn chìm trong màn sương mỏng của buổi sớm tinh mơ, những tòa nhà cao tầng im lìm như những người khổng lồ đang say ngủ, chỉ vài đốm đèn còn le lói như những ánh mắt lờ mờ chưa kịp thức giấc.
Khánh đưa tay dụi mắt. Cảm giác khô rát, nặng trĩu. Cơ thể anh phản đối dữ dội, từng thớ thịt căng cứng, đau nhức. Một cơn nhức đầu âm ỉ gõ đều đặn sau thái dương, như một chiếc búa nhỏ không ngừng nhắc nhở anh về sự kiệt sức. Nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn tỉnh táo, thậm chí là sắc bén đến đáng sợ. Anh cảm thấy mình như một cỗ máy đã được lên dây cót, chỉ biết vận hành, vận hành và vận hành, không có chỗ cho sự mệt mỏi, không có chỗ cho những suy nghĩ lãng đãng. Dự án mới, với những deadline gắt gao và sự cạnh tranh khốc liệt từ team Hoàng, đã chiếm trọn mọi ngóc ngách trong đầu anh. Anh không thể lùi bước, không thể chùn chân. Anh Hùng đã nói rõ: "Không có chỗ cho sai sót." Và Hoàng, với nụ cười tự mãn cùng những chiêu trò khó lường, là một đối thủ mà anh không thể lơ là dù chỉ một giây.
Chiếc điện thoại của anh nằm úp mặt trên góc bàn, lặng lẽ như một vật vô tri. Thỉnh thoảng, nó rung lên nhè nhẹ, một thông báo nào đó từ thế giới bên ngoài mà anh không hề hay biết, hoặc cố tình phớt lờ. Anh không muốn bị phân tâm. Anh không muốn bất cứ điều gì kéo anh ra khỏi dòng chảy của những con số, những bản vẽ kỹ thuật, những chiến lược marketing đang hình thành trong đầu anh. Linh. Cái tên đó chợt thoáng qua, như một tiếng vọng yếu ớt từ một miền ký ức xa xăm. Cô có lẽ đang thức dậy, đang chuẩn bị đi làm. Cô có lẽ đang nghĩ về anh. Một cảm giác tội lỗi mỏng manh thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị đè bẹp dưới sức nặng của những biểu đồ và dữ liệu. Anh tự nhủ, "Chỉ cần xong dự án này, rồi mọi chuyện sẽ ổn." Một lời hứa mà anh đã nói với chính mình không biết bao nhiêu lần, và cũng không biết bao nhiêu lần đã tự phá vỡ.
Tiếng cửa văn phòng khẽ mở, một bóng người cao gầy xuất hiện. Kiên. Đồng nghiệp của anh, người duy nhất đã ở lại cùng anh đến những giờ phút cuối cùng của đêm qua. Kiên bước vào, trên tay cầm hai ly cà phê nóng hổi, hơi khói bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm đánh thức cả không gian. Khuôn mặt cậu bạn cũng hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt đeo kính cận hơi sưng húp, nhưng vẫn ánh lên sự tập trung và nhiệt huyết.
"Anh Khánh, anh vẫn còn ở đây sao?" Kiên đặt ly cà phê xuống bàn làm việc của Khánh, giọng nói có chút lo lắng xen lẫn ngạc nhiên. "Em nghĩ anh về rồi chứ."
Khánh không quay lại, mắt vẫn không rời màn hình. Anh chỉ khẽ nhấc tay, đón lấy ly cà cà phê nóng hổi, hơi ấm từ cốc sứ truyền vào lòng bàn tay lạnh ngắt. "Ừm," anh đáp gọn lỏn, giọng khàn đặc như từ cõi nào vọng về. "Anh vừa chợp mắt một lát. Có vài chỗ cần xem lại ngay."
Kiên thở dài, kéo ghế ngồi xuống bàn làm việc của mình, đối diện với Khánh. Cậu cũng mở máy tính, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. "Anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Em thấy anh cứ thế này thì không ổn đâu." Cậu nói, giọng điệu nhẹ nhàng, chân thành.
Khánh hớp một ngụm cà phê đen đặc, vị đắng gắt lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn một chút. "Không sao đâu, Kiên. Sức khỏe của anh ổn mà." Anh vẫn không ngẩng đầu lên, những ngón tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím, gõ lạch cạch liên hồi. "Em xem lại mấy cái số liệu về thị trường mục tiêu mà team Hoàng gửi hôm qua đi. Anh cảm thấy có gì đó không ổn lắm."
Kiên gật đầu, dù trong lòng vẫn tràn đầy lo lắng cho người anh, người sếp trực tiếp của mình. Cậu biết Khánh không phải là người dễ dàng mở lòng, và cậu cũng không muốn làm anh khó chịu thêm khi anh đang dồn hết tâm trí vào công việc. Cậu bắt đầu rà soát các con số, tiếng gõ phím của cả hai người hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự tập trung và áp lực. Ánh nắng ban mai bắt đầu len lỏi qua ô cửa kính, chiếu rọi vào văn phòng, xua đi phần nào sự u ám của đêm dài, nhưng không thể xua tan đi sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt Khánh, hay những gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai anh. Khánh cảm thấy toàn thân mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến mức cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ là có thể đứt tung. Nhưng anh không thể dừng lại, anh buộc phải tiếp tục.
***
Không khí trong phòng họp chính của Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' luôn mang một vẻ trang trọng, thậm chí là căng thẳng, và hôm nay cũng không phải ngoại lệ. Tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh đều đều, làm dịu đi cái nóng oi ả của buổi trưa ngoài kia, nhưng không thể làm giảm đi sự nóng bức trong lòng những người tham dự. Chiếc bàn họp hình oval bằng gỗ mun bóng loáng phản chiếu ánh sáng từ hệ thống đèn trần, nơi những chiếc ghế da màu đen được sắp xếp ngay ngắn. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, đắt tiền từ Anh Hùng và Hoàng thoảng trong không khí, quyện với mùi giấy tờ mới và mùi mực in, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng đầy áp lực.
Anh Hùng, giám đốc dự án, một người đàn ông cao lớn, phong độ, luôn mặc vest lịch lãm, ngồi ở vị trí chủ tọa. Khuôn mặt anh nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo, thể hiện sự từng trải và quyết đoán. Giọng nói trầm ấm, uy lực của anh vang vọng khắp phòng, từng câu chữ đều dứt khoát, đi thẳng vào vấn đề. "Dự án 'Urban Harmony' này, như tôi đã nhấn mạnh, là một dự án trọng điểm. Nó không chỉ là cơ hội để công ty chúng ta khẳng định vị thế trên thị trường, mà còn là thước đo năng lực của từng cá nhân." Anh Hùng liếc nhìn một lượt qua các thành viên, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở Khánh và Hoàng. "Tôi cần kết quả. Không phải lời hứa. Deadline đã rất sát, và tôi không chấp nhận bất kỳ lý do nào cho sự chậm trễ hay sai sót."
Khánh ngồi thẳng lưng, tay cầm cây bút bi, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, cà vạt thắt chỉnh tề, nhưng sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt anh không thể che giấu. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực, không chỉ từ lời nói của Anh Hùng, mà còn từ ánh mắt khiêu khích của người đối diện.
Hoàng, ngồi chếch đối diện Khánh, vẫn giữ nụ cười thường trực trên môi, một nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt lại sắc lạnh và đầy tính toán. Anh ta mặc bộ vest màu xám than lịch lãm, mái tóc chải chuốt gọn gàng, toát lên vẻ tự tin thái quá. "Thưa sếp," Hoàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, "với những chỉ tiêu mới mà sếp vừa đưa ra, tôi e là team anh Khánh có vẻ đang gặp chút rắc rối với phần tích hợp dữ liệu hệ thống thông minh, đặc biệt là với việc điều chỉnh thuật toán cho module quản lý năng lượng. Không biết có cần team tôi hỗ trợ gì không ạ?"
Lời nói của Hoàng nghe có vẻ lịch sự, nhưng ẩn chứa sự châm chọc và ám chỉ rõ ràng. Nó như một nhát dao vô hình, nhắm thẳng vào điểm yếu của team Khánh, phần dữ liệu mà Kiên đã phát hiện ra những điểm bất thường vào sáng sớm nay. Khánh nắm chặt cây bút trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Một cảm giác nóng ran dâng lên trong lồng ngực, nhưng anh cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh biết, đó là chiêu trò của Hoàng, muốn làm anh mất bình tĩnh, muốn gieo rắc sự nghi ngờ vào lòng Anh Hùng về năng lực của team anh.
"Cảm ơn Hoàng đã quan tâm," Khánh đáp lại, giọng nói của anh trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, dù trong lòng anh đang sục sôi. "Chúng tôi đã có kế hoạch xử lý và sẽ hoàn thành đúng hạn, thưa sếp. Tất cả các dữ liệu đã được rà soát lại cẩn thận, và chúng tôi đang tiến hành tối ưu hóa từng module." Anh cố gắng nói rõ ràng, dứt khoát, để mọi người trong phòng họp đều có thể nghe thấy sự tự tin trong lời nói của anh, dù sự tự tin đó chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.
Anh Hùng gật đầu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua cả hai người. "Tốt. Tôi tin tưởng vào năng lực của cả hai team. Nhưng hãy nhớ, đây không phải là cuộc thi xem ai nhanh hơn. Đây là cuộc thi về chất lượng và hiệu quả. Chúng ta không thể để bất kỳ sự thiếu sót nào ảnh hưởng đến uy tín của công ty."
Cuộc họp tiếp tục với những thảo luận chuyên sâu về tiến độ dự án, các rủi ro tiềm ẩn và những giải pháp đề xuất. Hoàng vẫn thỉnh thoảng đưa ra những bình luận "góp ý" đầy ẩn ý, luôn cố gắng đẩy vấn đề về phía team Khánh, hoặc đánh bóng vai trò của team mình. Khánh lắng nghe, ghi chép, và phản biện khi cần thiết, nhưng tâm trí anh đang chạy đua với tốc độ ánh sáng. Anh biết rõ Hoàng đang làm gì. Anh biết rõ những "thiếu sót" trong dữ liệu không phải là ngẫu nhiên. Đó là một đòn tấn công tinh vi, một nỗ lực để làm chậm trễ team anh, để khiến anh phải mất thời gian khắc phục những vấn đề không đáng có, từ đó tạo lợi thế cho team Hoàng. Sự cạnh tranh giờ đây không chỉ dừng lại ở năng lực, mà đã trở thành một cuộc chiến của những mưu mẹo và toan tính. Khánh cảm thấy một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong lòng, nhưng ngọn lửa đó nhanh chóng biến thành một quyết tâm sắt đá. Anh sẽ không để Hoàng đạt được mục đích. Anh sẽ không để mình thất bại.
***
Đèn trong văn phòng đã tắt gần hết, chỉ còn lại một vài ngọn đèn bàn hắt ra ánh sáng vàng nhạt, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trong không gian rộng lớn. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Khánh và Kiên là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, hòa cùng tiếng quạt máy tính chạy rì rì và tiếng còi xe vọng lại từ xa, xa xăm như một lời nhắc nhở về cuộc sống hối hả ngoài kia. Kim đồng hồ đã chỉ sang con số mười một, rồi mười hai, rồi một giờ sáng. Thành phố bên ngoài đã lên đèn rực rỡ, những ánh đèn đủ màu sắc lấp lánh như những viên kim cương, nhưng trong mắt Khánh, chúng chỉ là những điểm sáng vô nghĩa, không thể thu hút sự chú ý của anh.
"Anh Khánh, anh có cần nghỉ một lát không?" Kiên lên tiếng, giọng nói mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ sự tỉnh táo. Cậu xoa xoa gáy, đôi mắt thâm quầng. "Anh trông không ổn chút nào. Anh đã làm việc liên tục mười mấy tiếng rồi."
Khánh không ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, nơi những dòng code và biểu đồ phức tạp đang nh��y múa. Khuôn mặt anh hốc hác, nhợt nhạt dưới ánh sáng xanh của màn hình, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn lại sắc bén và đầy kiên định. "Không sao," anh đáp gọn lỏn, giọng khàn đặc, "chúng ta phải tìm ra. Không thể để họ qua mặt." Anh nhấn mạnh từng chữ cuối cùng, như thể đang nói với chính mình.
Cảm giác lạnh lẽo từ máy điều hòa thấm sâu vào xương cốt anh, khiến anh rùng mình khẽ. Anh cảm thấy mỏi nhừ ở vai và cổ, từng khớp xương như muốn rời ra. Cà phê đã không còn tác dụng. Chỉ còn ý chí là thứ đang giữ anh ở lại đây, giữ anh tỉnh táo và tập trung. Anh vừa phát hiện ra một "lỗ hổng" tinh vi trong dữ liệu mà team Hoàng đã cung cấp. Đó không phải là một lỗi ngẫu nhiên, mà là một sự thiếu sót có chủ đích, một con số bị làm tròn không đúng quy tắc, một tham số bị thay đổi một cách khó nhận ra, đủ để gây ra sự sai lệch trong tính toán và làm chậm trễ đáng kể quá trình tích hợp hệ thống của team anh. Một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi Khánh. Anh đã đoán đúng. Hoàng không chỉ cạnh tranh, mà còn sử dụng cả những chiêu trò bẩn thỉu.
Một ngọn lửa quyết tâm bùng lên mạnh mẽ trong anh, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi. Anh biết, đây không còn là cuộc cạnh tranh công bằng. Đây là một cuộc chiến. Và anh sẽ không để mình thua. Anh sẽ không để công sức của team mình đổ sông đổ biển vì những mánh khóe bẩn thỉu đó.
"Kiên," Khánh gọi, giọng nói của anh đột nhiên trở nên dứt khoát hơn. "Em tập trung vào phần thuật toán cho module quản lý năng lượng. Anh sẽ tự mình rà soát lại toàn bộ dữ liệu đầu vào. Chúng ta phải tìm ra tất cả những chỗ sai sót, dù là nhỏ nhất."
Kiên gật đầu, hiểu được sự nghiêm trọng của vấn đề. Cậu biết Khánh đã đi đến giới hạn, nhưng cũng hiểu rằng trong khoảnh khắc này, Khánh không thể dừng lại. Cậu đã từng chứng kiến Khánh làm việc quên ăn quên ngủ nhiều lần, nhưng lần này dường như còn căng thẳng hơn tất cả.
Khánh cắm mặt vào máy tính, những ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím, kiểm tra từng dòng code, từng con số, từng chi tiết thiết kế. Anh phớt lờ mọi tín hiệu mệt mỏi của cơ thể, phớt lờ cơn đau đầu đang hành hạ. Trong đầu anh lúc này, chỉ có dự án, chỉ có mục tiêu chiến thắng. Mọi thứ khác, mọi mối bận tâm khác, đều bị đẩy lùi vào một góc tối, không còn chỗ để tồn tại. Anh không hề nghĩ đến Linh. Không một chút nào. Kể cả chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà Linh đã tặng anh, vẫn nằm trong ngăn kéo bàn làm việc, giờ đây cũng trở nên xa lạ, vô nghĩa. Anh không còn đủ sức để chạm tới những kết nối cảm xúc, không còn đủ tâm trí để quan tâm đến bất cứ điều gì ngoài công việc đang đè nặng lên vai anh.
"Anh không phải hết yêu nên rời đi. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, đã từng văng vẳng trong đầu anh vào đêm qua, giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Anh đã chìm đắm quá sâu vào guồng quay này, đến nỗi không còn nghe thấy cả tiếng vọng của chính mình. Anh chỉ thấy mục tiêu. Chỉ thấy con đường duy nhất dẫn đến thành công. Và anh biết, để đạt được nó, anh sẽ phải đánh đổi. Đánh đổi bằng sức khỏe, bằng thời gian, và có lẽ, bằng cả những mối quan hệ mà anh từng trân trọng. Điện thoại của anh vẫn nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen, như một lời tiên tri cho sự kết nối đang dần đứt đoạn giữa anh và cô. Khánh đã hoàn toàn biến mất trong cuộc chiến của riêng mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.