Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 104: Thông Báo Định Mệnh: Cuộc Chiến Đã Đến Gần
Bình minh vừa ló dạng, nhưng văn phòng đã sáng đèn. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn huỳnh quang cũ kỹ hòa lẫn với vệt nắng yếu ớt vừa len qua ô cửa sổ, tạo nên một không khí mờ ảo, ngột ngạt. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch thưa thớt, không còn dồn dập như những giờ làm việc cao điểm, mà chỉ còn là những âm thanh rời rạc, nặng nề, như thể mỗi phím bấm đều đang cố gắng chống lại sự mệt mỏi của những ngón tay. Tiếng máy lạnh rì rầm đều đều, trộn lẫn với tiếng còi xe vọng lên từ xa, xa xăm và vô định, như một lời nhắc nhở về cuộc sống vẫn đang hối hả ngoài kia, trong khi ở đây, thời gian dường như đã ngừng lại. Mùi cà phê nguội ngắt đã bám sâu vào không khí, hòa lẫn với mùi giấy in còn mới và mùi ẩm mục của không khí điều hòa cũ kỹ, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, nhưng cũng quen thuộc đến mức gần như vô hình đối với những người đã thức trắng đêm.
Khánh và Kiên vẫn ngồi tại bàn làm việc, dáng vẻ kiệt sức sau đêm tăng ca. Đống tài liệu ngổn ngang chất chồng trên mặt bàn, những ly cà phê đã nguội từ lâu, cặn bám khô cứng dưới đáy. Khuôn mặt Khánh hốc hác, nhợt nhạt dưới ánh sáng xanh của màn hình máy tính vẫn còn bật, đôi mắt anh đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén và đầy kiên định. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại vài giây, cố gắng ép buộc những cơ bắp đang co thắt dữ dội ở vai và gáy giãn ra, dù chỉ một chút. Cảm giác mỏi mệt rã rời thấm vào từng thớ thịt, từng khớp xương, như thể cơ thể anh đang muốn phản kháng, muốn từ bỏ. Nhưng tâm trí anh lại không cho phép. Trong đầu anh, những con số, những dòng code vẫn đang nhảy múa, những vấn đề nan giải vẫn đang chờ đợi lời giải đáp. Anh không thể dừng lại.
"Anh Khánh, anh có ổn không?" Kiên lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ và nói nhiều, nhưng vẫn cố gắng giữ sự tỉnh táo. Cậu xoa xoa gáy, đôi mắt thâm quầng còn hơn cả Khánh. "Cứ thế này chắc... em lo cho anh quá. Anh đã làm việc liên tục mười mấy tiếng rồi."
Khánh mở mắt, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, mang theo cả sự mệt mỏi và nỗi lo âu. "Ổn," anh đáp gọn lỏn, giọng khàn đặc như có sạn. Anh cố gắng nở một nụ cười nhạt nhẽo, nhưng khóe môi chỉ nhếch lên một cách gượng gạo. "Không ổn cũng phải ổn. Dự án này không được phép sai sót." Anh nhấn mạnh từng chữ cuối cùng, như thể đang tự trấn an chính mình, hoặc đang ra lệnh cho cơ thể phải tuân theo ý chí.
Anh biết Kiên lo lắng cho anh, và anh cũng biết bản thân mình đang đi đến giới hạn. Nhưng phía trước anh không phải là một vách đá, mà là một chiến trường. Anh không thể lùi bước. Anh không thể để team mình thua cuộc, không thể để công sức của mọi người đổ sông đổ biển vì những chiêu trò bẩn thỉu của Hoàng. Ngọn lửa quyết tâm trong anh lại bùng lên, xua đi phần nào cảm giác lạnh lẽo từ máy điều hòa và sự mỏi mệt đang bào mòn.
Khánh cố gắng đứng dậy, tấm lưng anh cứng đờ như một khúc gỗ, từng khớp xương kêu răng rắc khi anh vươn vai. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Anh bước về phía máy pha cà phê, từng bước chân nặng nề như đang kéo lê cả một gánh nặng vô hình. Anh pha thêm một ly cà phê đậm đặc, không đường, không sữa, chỉ là vị đắng nguyên chất để đánh thức từng tế bào đang ngủ mê. Hơi nóng từ ly cà phê lan tỏa vào lòng bàn tay anh, mang lại một chút ấm áp hiếm hoi trong không gian lạnh lẽo này. Anh nhấp một ngụm, vị đắng gắt lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn một chút, nhưng cũng không thể xua tan hoàn toàn cơn đau đầu đang âm ỉ.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đã rải vàng trên những tòa nhà cao tầng đối diện. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với Khánh, nó chỉ là sự tiếp nối của một đêm dài không ngủ. Anh cảm thấy một sự cô độc lạ lùng len lỏi trong lòng. Mọi người đang bắt đầu một ngày mới với những hy vọng, những kế hoạch riêng, còn anh thì đang chìm sâu vào một cuộc chiến của riêng mình, nơi mà anh chỉ có thể dựa vào chính bản thân và một vài đồng đội trung thành như Kiên. Anh tự hỏi, liệu có ai hiểu được gánh nặng anh đang mang? Liệu có ai biết được anh đã phải đánh đổi những gì để giữ vững vị trí này? Anh không nghĩ đến Linh. Không phải là anh không muốn, mà là anh không cho phép mình nghĩ đến. Mỗi khi hình ảnh cô thoáng qua, một cảm giác tội lỗi nặng nề lại dâng lên, và anh lập tức dập tắt nó, tự nhủ rằng đây không phải lúc để yếu lòng. Tất cả những cảm xúc cá nhân đều phải nhường chỗ cho công việc, cho mục tiêu chiến thắng.
***
Sáng hôm đó, một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập. Tiếng gõ bàn phím dồn dập ở các khu vực khác của văn phòng bỗng chốc lắng xuống, thay vào đó là tiếng điện thoại reo liên hồi, những cuộc gọi được nhấc máy vội vàng, rồi lại đặt xuống. Mùi cà phê mới pha thơm lừng hòa lẫn với mùi giấy tờ mới in, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Anh Hùng đứng trước bảng trắng, dáng người cao lớn, phong độ, luôn mặc vest lịch lãm. Khuôn mặt anh nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng người, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút khi nhìn về phía Khánh và Hoàng. Giọng nói trầm, uy lực của anh vang vọng khắp phòng họp, không lẫn vào đâu được.
"Mọi người, tôi có một thông báo quan trọng," Anh Hùng bắt đầu, không vòng vo. "Về dự án X, ban giám đốc đã quyết định tổ chức một buổi thuyết trình cạnh tranh công khai. Hai đội, team Khánh và team Hoàng, sẽ trình bày độc lập. Thời gian cho mỗi đội là 45 phút, bao gồm phần hỏi đáp."
Cả phòng họp chìm vào một sự im lặng căng như dây đàn. Khánh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh biết điều này sẽ đến, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy, và trực tiếp đến vậy. Anh Hùng không hề che giấu ý định của mình. Đây không chỉ là một buổi thuyết trình, mà là một cuộc đấu sức, một cuộc chiến thực sự để giành lấy quyền thực hiện dự án trọng điểm.
"Đây không chỉ là một buổi thuyết trình đơn thuần, mà là một cuộc chạy đua," Anh Hùng tiếp tục, ánh mắt anh sắc bén như dao cạo, dừng lại ở Khánh rồi chuyển sang Hoàng. "Hai đội sẽ trình bày độc lập, và kết quả sẽ quyết định nhiều thứ. Chúng ta đang nói về một dự án mang tính chiến lược, không chỉ cho công ty mà còn cho cả sự nghiệp của những người tham gia." Anh Hùng ngừng lại một chút, như để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mỗi người. "Thời gian chuẩn bị? Một tuần."
Chỉ một tuần. Khánh cảm thấy lồng ngực mình siết lại. Một tuần để hoàn thiện tất cả, một tuần để biến những đêm thức trắng thành một bài thuyết trình hoàn hảo, một tuần để đánh bại Hoàng. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho điều này, nhưng con số "một tuần" vẫn khiến anh rợn người. Nó là một thách thức nghiệt ngã, một áp lực khủng khiếp, nhưng cũng là cơ hội để anh chứng tỏ bản thân.
Hoàng ngồi đối diện Khánh, dáng vẻ luôn chỉnh tề, phong thái tự tin. Một nụ cười thường trực trên môi hắn, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tự mãn và khiêu khích. Hắn đưa tay vuốt nhẹ cà vạt, rồi nhìn thẳng vào Khánh, đôi mắt tính toán như đang cân đo đong đếm đối thủ. "Một tuần? Cũng không tệ lắm, nếu biết cách tận dụng," Hoàng nói, giọng điệu đủ lớn để Khánh có thể nghe thấy rõ ràng, mang theo một chút mỉa mai và thách thức. Hắn không nói trực tiếp với Khánh, nhưng ai cũng hiểu lời nói đó nhắm vào ai.
Khánh không đáp lời Hoàng. Anh chỉ siết chặt bàn tay thành nắm đấm dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một tia lửa lóe lên trong đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ của anh khi ánh mắt anh chạm phải Hoàng. Đó không phải là sự giận dữ bộc phát, mà là một ngọn lửa của ý chí, của quyết tâm không lùi bước. Anh Hùng không cần phải nói nhiều, bởi vì tất cả đã rõ ràng. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu.
"Rõ, thưa sếp," Khánh đáp gọn lỏn, giọng nói vang lên dứt khoát, cắt đứt bầu không khí căng thẳng. Anh không cần phải dài dòng, không cần phải biện minh. Chỉ một từ đó, kèm theo ánh mắt kiên định, đã đủ để truyền tải thông điệp. Anh chấp nhận thử thách. Anh sẽ chiến đấu.
Anh Hùng gật đầu hài lòng, rồi tiếp tục triển khai các chi tiết khác của buổi thuyết trình. Nhưng trong tâm trí Khánh, mọi thứ khác đều trở nên mờ nhạt. Anh chỉ nghe thấy tiếng vọng của từ "một tuần", và hình ảnh nụ cười tự mãn của Hoàng. Anh biết, đây sẽ là một cuộc đua không khoan nhượng, nơi mà không có chỗ cho sự yếu lòng hay những cảm xúc cá nhân. Anh phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh phải tập trung tuyệt đối. Mọi gánh nặng, mọi áp lực tài chính, mọi kỳ vọng của gia đình, tất cả đều dồn vào dự án này. Đây không chỉ là một dự án, mà là tương lai của anh.
Anh Hùng kết thúc cuộc họp với những lời nhấn mạnh về tầm quan trọng của dự án và yêu cầu cao nhất về hiệu suất. "Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc," câu nói đó của Hoàng thoáng qua trong đầu Khánh, và anh nhận ra, hắn nói đúng. Đối với anh lúc này, đó là một chân lý nghiệt ngã. Anh phải gạt bỏ mọi thứ sang một bên.
***
Sau cuộc họp, văn phòng chìm vào một không khí khẩn trương đến nghẹt thở. Tiếng gõ bàn phím dồn dập vang lên từ mọi phía, không còn thưa thớt như buổi sáng sớm mà trở nên liên tục, hối hả, như một bản giao hưởng của sự tập trung cao độ. Tiếng thảo luận nhóm nhỏ râm ran, những câu hỏi và câu trả lời được trao đổi nhanh chóng, dứt khoát. Tiếng máy in hoạt động liên tục, nhả ra hàng chồng giấy tờ, biểu đồ, báo cáo. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ rít qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của buổi chiều muộn, nhưng không ai để ý. Mùi mực in mới, mùi giấy, mùi cà phê đậm đặc và mùi không khí điều hòa cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc đặc trưng, nơi áp lực đè nặng lên vai mỗi người.
Khánh hoàn toàn đắm chìm vào công việc. Anh ngồi trước máy tính, tấm lưng vẫn thẳng tắp dù đã mỏi nhừ, tay lướt nhanh trên bàn phím, vạch ra từng điểm nhỏ nhất cho buổi thuyết trình sắp tới. Anh lập danh sách các mục cần chuẩn bị, phân tích các dữ liệu đã có, phác thảo các biểu đồ, và xây dựng một kịch bản thuyết trình chặt chẽ, không một kẽ hở. Trong đầu anh, những con số, những ý tưởng cứ thế tuôn trào, nối tiếp nhau, tạo thành một dòng chảy không ngừng. Anh dường như quên mất thời gian, không gian, chỉ còn mục tiêu duy nhất: chiến thắng.
"Kiên, anh cần cậu rà soát lại tất cả các số liệu dự báo thị trường," Khánh nói, giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy ra lệnh, không một chút biểu cảm thừa. "Phải chính xác đến từng con số. Không được phép có sai sót nhỏ nhất. Chúng ta không thể cho Hoàng bất cứ cơ hội nào để chỉ trích."
Kiên ngồi bên cạnh, gương mặt hiền lành đeo kính cận, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng cho Khánh. Cậu miệt mài gõ phím, kiểm tra từng dòng dữ liệu, từng bảng biểu. "Vâng, anh Khánh. Em đang làm đây. Nhưng anh có nên nghỉ ngơi một chút không? Em thấy anh không ăn gì từ sáng tới giờ..."
Khánh không quay đầu lại, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, nơi một biểu đồ phức tạp đang hiện ra. "Không có thời gian," anh đáp, giọng nói khàn đặc, có chút khô khốc. "Chúng ta phải đi trước một bước. Hoàng chắc chắn cũng đang làm việc điên cuồng như chúng ta. Thậm chí có thể hơn." Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cảm nhận cơn đau nhức đang hành hạ, như có hàng ngàn mũi kim châm vào thái dương. Anh biết cơ thể mình đang kiệt sức, nhưng anh không thể dừng lại. Ý chí của anh mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn đau thể xác nào.
Anh phớt lờ mọi tín hiệu mệt mỏi của cơ thể, phớt lờ cơn đau đầu đang hành hạ. Trong đầu anh lúc này, chỉ có dự án, chỉ có mục tiêu chiến thắng. Mọi thứ khác, mọi mối bận tâm khác, đều bị đẩy lùi vào một góc tối, không còn chỗ để tồn tại. Chiếc điện thoại di động của anh, vẫn nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen, bỗng rung nhẹ. Một tin nhắn. Từ Linh. Ánh sáng nhỏ từ màn hình điện thoại nhấp nháy, thu hút ánh nhìn của anh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh liếc qua, chỉ thấy tên cô hiển thị, rồi lập tức vùi đầu vào biểu đồ và con số. Anh không có đủ tâm trí để mở ra đọc, để suy nghĩ về nội dung tin nhắn. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua, như một cái gai nhỏ chích vào trái tim anh, nhưng nó nhanh chóng bị áp lực công việc, bị nỗi lo lắng về Hoàng, và bị khao khát chiến thắng lấn át.
"Anh không phải hết yêu nên rời đi. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, đã từng văng vẳng trong đầu anh vào đêm qua, giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Anh đã chìm đắm quá sâu vào guồng quay này, đến nỗi không còn nghe thấy cả tiếng vọng của chính mình. Anh chỉ thấy mục tiêu. Chỉ thấy con đường duy nhất dẫn đến thành công. Và anh biết, để đạt được nó, anh sẽ phải đánh đổi. Đánh đổi bằng sức khỏe, bằng thời gian, và có lẽ, bằng cả những mối quan hệ mà anh từng trân trọng. Điện thoại của anh vẫn nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen, như một lời tiên tri cho sự kết nối đang dần đứt đoạn giữa anh và cô. Khánh đã hoàn toàn biến mất trong cuộc chiến của riêng mình, một cuộc chiến mà anh đang giữ kín mọi thứ, không chỉ với Linh mà còn với chính bản thân mình, vùi mình vào công việc như một cách để né tránh những cảm xúc tiêu cực và áp lực nội tâm đang chực chờ nuốt chửng anh. Anh biết mình đang tiến đến một giới hạn, một điểm mà không thể quay đầu, nhưng anh không thể dừng lại. Cuộc chiến này, anh không được phép thua.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.