Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 105: Trận Chiến Định Mệnh: Khoảnh Khắc Đối Đầu
Trong một phòng chờ nhỏ, tách biệt khỏi sự ồn ào nhưng vẫn vương vấn chút hơi lạnh và mùi cà phê đậm đặc từ khu pantry gần đó, Khánh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bọc da đã sờn màu thời gian. Mắt anh nhắm nghiền, hàng mi run nhẹ, nhưng tâm trí anh không hề nghỉ ngơi. Nó quay cuồng như một cỗ máy đã được khởi động từ rất lâu, liên tục xử lý thông tin, sắp xếp từng chi tiết nhỏ nhất của bản thuyết trình sắp tới. Phía sau đôi mắt khép hờ ấy, những con số, biểu đồ, và luận điểm cứ thế nhảy múa, chồng chéo lên nhau, tạo thành một ma trận phức tạp mà chỉ anh mới có thể giải mã.
Bên cạnh anh, Kiên cũng không khá hơn là bao. Gương mặt cậu phờ phạc, đôi kính cận trễ xuống sống mũi, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình laptop, nơi các slide thuyết trình đang chạy lần cuối. Cậu lướt từng trang, kiểm tra từng dấu chấm, dấu phẩy, từng biểu đồ nhỏ nhất với sự tỉ mỉ đến đáng kinh ngạc. Sự lo lắng không chỉ hiện rõ trên gương mặt cậu, mà còn len lỏi trong từng cử động, từ cách cậu siết chặt chuột máy tính đến nhịp thở dồn dập. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tựa như một sợi dây đàn đã được kéo căng đến giới hạn, chỉ chờ một va chạm nhỏ là có thể đứt rời.
Khánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng chát của cà phê vẫn còn vương trong cổ họng, hòa cùng sự mệt mỏi đang xâm chiếm từng thớ thịt, từng tế bào. Anh mở mắt. Đồng hồ trên tường chỉ hơn tám giờ sáng một chút, nhưng anh đã có cảm giác như mình vừa trải qua một ngày làm việc dài dằng dặc. Đôi mắt sâu thẳm, vốn đã trũng sâu vì thiếu ngủ, giờ đây càng thêm phần mệt mỏi, nhưng lại ánh lên một tia quyết liệt, không khoan nhượng. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, nơi cơn đau đầu âm ỉ đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc suốt mấy ngày qua. Nó không dữ dội, nhưng đủ để nhắc nhở anh về giới hạn của cơ thể, về những gì anh đang phải đánh đổi.
Anh nhìn xuống chiếc laptop đã sờn cũ đặt trên đùi. Đây không phải là một chiếc máy tính hào nhoáng, đắt tiền, nhưng nó là công cụ, là người bạn đồng hành đã cùng anh trải qua biết bao dự án, biết bao đêm thức trắng. Màn hình laptop hiển thị bản thuyết trình cuối cùng, từng slide đều được anh và Kiên chăm chút kỹ lưỡng, không một chút sơ sài. Anh lướt qua một lần nữa, từng chữ, từng hình ảnh, từng con số đều phải in sâu vào tâm trí anh, biến thành một phần của anh, để anh có thể nói ra một cách tự tin và thuyết phục nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh vô tình lướt qua góc màn hình điện thoại đặt úp trên bàn. Một tia sáng nhỏ nhấp nháy, báo hiệu một tin nhắn mới. Anh biết đó là Linh. Trực giác mách bảo anh điều đó, dù anh đã cố tình không nhìn vào tên người gửi. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua, như một cái gai nhỏ chích vào trái tim anh, nhưng nó nhanh chóng bị áp lực công việc, bị nỗi lo lắng về Hoàng, và bị khao khát chiến thắng lấn át. Anh đã gạt bỏ nó sang một bên từ đêm qua, và giờ đây, anh cũng sẽ làm vậy. Không phải anh không muốn quan tâm, không phải anh không muốn đọc, nhưng anh không thể. Anh không được phép để bất cứ điều gì làm xao nhãng anh vào lúc này. Giờ đây, chỉ có chiến thắng. Chỉ có con đường duy nhất dẫn đến thành công.
"Anh Khánh, mọi thứ đã ổn rồi," Kiên nói, giọng cậu khàn đặc vì thức đêm, nhưng vẫn cố gắng trấn an anh. "Chỉ cần anh giữ vững phong độ. Em tin anh sẽ làm được."
Khánh quay đầu lại, nhìn Kiên. Đôi mắt cậu ấy ẩn chứa sự lo lắng thật lòng dành cho anh. Khánh gật đầu nhẹ, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự chấp nhận. "Anh biết," giọng anh khàn đặc, khô khốc. Anh đưa tay chạm vào cốc cà phê đã cạn, cảm nhận cái lạnh buốt của lớp sứ. "Quan trọng là không mắc bất kỳ sai sót nào. Một sai sót nhỏ nhất cũng có thể trở thành con dao hai lưỡi." Anh dừng lại, ánh mắt xa xăm, như đang hình dung ra những mũi tên công kích mà Hoàng có thể phóng ra. "Chúng ta không thể cho Hoàng bất cứ cơ hội nào để chỉ trích." Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cố gắng xua tan cơn mỏi nhừ đang hành hạ. Xương cốt kêu răng rắc, một âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Anh biết, cơ thể anh đang phản đối, đang đòi hỏi được nghỉ ngơi, được buông bỏ. Nhưng ý chí của anh, nó mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn đau thể xác nào. Nó là bức tường kiên cố, là nguồn năng lượng cuối cùng thúc đẩy anh tiến lên.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu len lỏi qua những tòa nhà cao tầng, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền trời xám xịt. Một buổi sáng đẹp trời, nhưng đối với anh, nó chỉ là một mốc thời gian, một điểm bắt đầu cho một cuộc chiến cam go. Anh biết, dù kết quả có thế nào, anh cũng sẽ không hối hận. Bởi vì anh đã dốc toàn bộ sức lực, toàn bộ tâm trí của mình vào đó. Anh đã đặt cược tất cả. Và anh tin, sự hy sinh này, nó sẽ không vô nghĩa. Anh không biết Linh đang làm gì, có đang lo lắng cho anh không, hay có đang cảm thấy trống trải vì sự im lặng của anh. Nhưng những suy nghĩ đó, anh buộc phải đẩy chúng ra khỏi đầu. Bây giờ, không phải lúc để nghĩ về điều đó. Bây giờ, chỉ có dự án, chỉ có trận chiến này.
***
Phòng họp lớn của Tập đoàn X chìm trong một bầu không khí trang trọng đến ngột ngạt. Tiếng máy chiếu hoạt động êm ru, hắt ra những vệt sáng rõ nét lên màn hình lớn, nơi những con số và biểu đồ rực rỡ đang hiển thị. Mùi điều hòa lạnh lẽo trộn lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng từ những vị lãnh đạo cấp cao đang ngồi nghiêm nghị trên hàng ghế đầu. Ánh sáng từ máy chiếu hắt lên những gương mặt căng thẳng, chờ đợi. Từng chiếc ghế bọc da được xếp ngay ngắn, thể hiện sự chuyên nghiệp và uy quyền của không gian này.
Trên bục thuyết trình, Hoàng đứng đó, phong thái tự tin toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt. Anh ta mặc một bộ vest xám than lịch lãm, cà vạt màu xanh đậm thắt nút hoàn hảo, tóc tai chải chuốt gọn gàng. Một nụ cười ẩn ý luôn thường trực trên môi, đôi khi liếc nhìn về phía Khánh đang ngồi dưới, với ánh mắt đầy thách thức, như muốn nói: "Hãy xem đây." Giọng Hoàng trầm ấm, đầy thuyết phục, anh ta dùng những từ ngữ hoa mỹ, những thuật ngữ chuyên ngành phức tạp, để trình bày về dự án của mình. Các biểu đồ trên màn hình được thiết kế bắt mắt, các con số được trình bày một cách khéo léo, tạo cảm giác về một kế hoạch hoàn hảo, không tì vết.
"…Và chúng tôi tin rằng," Hoàng nói, giọng anh ta ngân vang trong phòng họp, "đây là một giải pháp tối ưu, không chỉ đảm bảo hiệu quả tài chính vượt trội mà còn mang tính bền vững cao. Chúng tôi đã xem xét kỹ lưỡng mọi kịch bản rủi ro, và đưa ra những phương án dự phòng toàn diện. Điều này giúp tránh được những rủi ro không đáng có từ những phương án quá mạo hiểm, những ý tưởng thiếu thực tế có thể gây tổn thất lớn cho Tập đoàn trong dài hạn." Ánh mắt anh ta dừng lại trên Khánh, một cái liếc nhìn sắc lẹm, đầy ẩn ý. Anh ta đang nhắm vào Khánh, vào phong cách làm việc có phần “phá cách” của anh, vào những ý tưởng mà anh ta cho là “mạo hiểm”.
Khánh ngồi ở hàng ghế thứ hai, giữa các đồng nghiệp trong nhóm của mình. Anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng bên trong, bộ não anh đang hoạt động hết công suất. Anh không chỉ lắng nghe những gì Hoàng nói, mà còn phân tích từng câu chữ, từng con số, tìm kiếm những điểm yếu, những lỗ hổng trong bài trình bày tưởng chừng như hoàn hảo ấy. Tay anh cầm chiếc bút bi, thỉnh thoảng lại ghi chép vài dòng vào cuốn sổ tay đã lật dở. Những dòng chữ viết nguệch ngoạc, những mũi tên gạch nối, những dấu chấm hỏi được vẽ vội vã, tất cả đều là bằng chứng cho sự tập trung cao độ của anh. Anh biết, đây không chỉ là một buổi thuyết trình đơn thuần, mà là một cuộc chiến, nơi mỗi từ ngữ, mỗi con số đều có thể trở thành vũ khí.
Bên cạnh Khánh, Kiên ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy lo lắng. Cậu thỉnh thoảng lại liếc nhìn Khánh, như muốn tìm kiếm sự trấn an. Tùng, một thành viên trẻ hơn trong nhóm, không giấu được vẻ hồi hộp. Cậu liên tục chỉnh lại cà vạt, đôi mắt dán chặt vào màn hình, rồi lại liếc sang nhóm Hoàng, như đang đánh giá đối thủ.
Ở phía đối diện, Thu, một đồng nghiệp tinh ý, ngồi cùng nhóm của Hoàng nhưng ánh mắt lại quan sát cả hai phe. Cô ghi chép cẩn thận, gương mặt thanh lịch nhưng đầy suy tư. Cô không hề thể hiện sự thiên vị, mà chỉ đơn thuần là một người quan sát chuyên nghiệp, cố gắng nắm bắt toàn bộ cục diện. Chị Hương, thành viên chủ chốt của nhóm Hoàng, thì hoàn toàn tập trung vào bài thuyết trình của sếp mình. Tóc búi cao gọn gàng, đôi kính cận phản chiếu ánh sáng từ máy chiếu, chị gật gù tán thành những luận điểm Hoàng đưa ra, vẻ mặt đầy tự tin.
Anh Hùng ngồi ở vị trí trung tâm, ghế chủ tọa. Gương mặt ông ta nghiêm nghị, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Đôi mắt sắc sảo của ông lướt qua từng người trong phòng, rồi dừng lại trên màn hình chiếu, sau đó lại quay sang Hoàng, rồi đến Khánh. Ông không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, từ ngôn ngữ cơ thể của người thuyết trình đến phản ứng của người nghe. Thỉnh thoảng, ông gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, một âm thanh nhỏ nhưng đủ để nhắc nhở mọi người về sự hiện diện đầy quyền lực của mình. Ông là người quyết định cuối cùng, và sự im lặng của ông còn đáng sợ hơn bất kỳ lời chỉ trích nào.
Khánh cảm nhận được ánh mắt của Hoàng, cảm nhận được sự khiêu khích ngầm trong từng câu nói của đối thủ. Nhưng anh không để nó làm mình xao nhãng. Anh đã quá quen với những trò chơi tâm lý này. Anh biết, Hoàng đang cố gắng gieo rắc sự nghi ngờ vào các vị lãnh đạo, đồng thời làm lung lay tinh thần của anh. Nhưng Khánh đã chuẩn bị cho điều đó. Anh đã trải qua những đêm dài không ngủ, đã gánh vác áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình, đã chiến đấu với chính sự mệt mỏi của bản thân. Những lời công kích của Hoàng, dù sắc bén đến đâu, cũng không thể chạm tới ý chí sắt đá của anh.
Anh nhớ lại những gì mình đã phải trải qua để có được bản thuyết trình này. Những con số được kiểm tra đi kiểm tra lại hàng chục lần, những biểu đồ được vẽ và chỉnh sửa đến từng chi tiết nhỏ nhất. Anh đã không có thời gian cho bản thân, cho Linh, cho bất cứ điều gì khác ngoài công việc. Đôi khi, trong những khoảnh khắc ngắn ngủi giữa đêm, khi anh gục đầu trên bàn làm việc, anh tự hỏi liệu sự đánh đổi này có xứng đáng. Một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu anh, một tiếng vọng quen thuộc: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Nhưng rồi, anh lại xua tan nó đi. Bởi vì anh biết, để có thể “yêu cho đúng” trong tương lai, anh phải chiến thắng trận chiến này. Anh phải xây dựng một nền tảng vững chắc, một tương lai mà anh đã hứa với chính mình và với Linh. Dù Linh có hiểu hay không, dù cô có cảm thấy bị bỏ rơi hay không, anh vẫn phải tiếp tục. Đây là con đường anh đã chọn, và anh sẽ đi đến cùng.
Hoàng kết thúc bài thuyết trình của mình bằng một nụ cười rạng rỡ, cúi đầu chào một cách tự tin. "Cảm ơn quý vị đã lắng nghe."
Anh Hùng gật đầu nhẹ, gương mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc. "Cảm ơn nhóm Hoàng. Bài trình bày rất ấn tượng. Tiếp theo, mời nhóm Khánh." Giọng ông trầm và dứt khoát, cắt ngang bầu không khí căng thẳng mà Hoàng vừa tạo ra. Đến lượt anh.
***
Khánh bước lên bục thuyết trình. Mỗi bước chân đều vững vàng, nhưng bên trong anh, cơ thể anh đang rã rời vì mệt mỏi. Anh đứng thẳng, đối mặt với hàng chục ánh mắt đang dán chặt vào mình. Ánh đèn phòng họp chói chang chiếu thẳng vào mặt anh, khiến anh hơi nheo mắt. Giọng anh dù khàn đặc vì thiếu ngủ và căng thẳng, nhưng vẫn đầy nội lực và sự thuyết phục. Nó không hoa mỹ như Hoàng, nhưng lại mang một sức nặng của sự chân thật và kiến thức sâu rộng.
Anh bắt đầu trình bày dự án của mình. Từng câu chữ được anh chọn lọc kỹ lưỡng, từng luận điểm được anh sắp xếp logic, mạch lạc. Anh không tập trung vào những lời lẽ bóng bẩy, mà đi thẳng vào những giá trị cốt lõi, vào tính khả thi thực tế của phương án. Anh trình bày các con số một cách rõ ràng, các biểu đồ được giải thích một cách dễ hiểu, cho thấy sự nghiên cứu kỹ lưỡng và tầm nhìn xa. Anh không chỉ nói về lợi nhuận, mà còn nhấn mạnh về sự phát triển bền vững, về những giá trị mà dự án có thể mang lại cho Tập đoàn trong dài hạn. Anh tập trung vào việc xây dựng niềm tin, không phải bằng những lời hứa hẹn hão huyền, mà bằng những bằng chứng cụ thể, những phân tích sắc bén.
Ánh mắt anh lướt qua những gương mặt dưới khán phòng. Anh Hùng vẫn ngồi đó, vẻ mặt không biểu cảm, nhưng đôi mắt sắc sảo của ông vẫn dán chặt vào anh, như đang soi xét từng lời nói, từng cử chỉ. Khánh biết, ông đang đánh giá không chỉ dự án, mà còn là bản lĩnh của anh. Anh chạm mắt với Thu, cô gật đầu nhẹ, một dấu hiệu của sự công nhận. Rồi anh liếc sang Hoàng, người đang ngồi khoanh tay, gương mặt hơi nhíu lại, nụ cười ẩn ý đã biến mất, thay vào đó là vẻ thận trọng. Khánh hiểu, Hoàng đang cảm thấy bị đe dọa.
Khi Khánh kết thúc phần trình bày, một tràng vỗ tay nhẹ vang lên, không quá lớn nhưng đủ để thể hiện sự đánh giá cao. Đến phần hỏi đáp, đó mới là lúc cuộc đối đầu thực sự bắt đầu.
Một vài câu hỏi từ các vị lãnh đạo được đặt ra, Khánh trả lời một cách lưu loát và tự tin, chứng tỏ sự nắm vững tuyệt đối về dự án của mình. Rồi, đến lượt Hoàng.
Hoàng đứng dậy, gương mặt anh ta trở lại với nụ cười tự mãn, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh. "Cảm ơn bài trình bày đầy tâm huyết của anh Khánh," Hoàng bắt đầu, giọng điệu nghe có vẻ khen ngợi nhưng lại ẩn chứa đầy sự công kích. "Tuy nhiên, tôi e rằng phương án này của anh Khánh có vẻ thiếu thực tế ở một vài điểm. Cụ thể, về khía cạnh..." Hoàng bắt đầu liệt kê một loạt các vấn đề, từ rủi ro thị trường chưa được lường trước, đến chi phí phát sinh tiềm ẩn, rồi đến khả năng cạnh tranh với các đối thủ lớn hơn. Anh ta nói một cách trôi chảy, sử dụng những lập luận nghe có vẻ rất thuyết phục, cố gắng làm lung lay niềm tin của các vị lãnh đạo vào dự án của Khánh. Anh ta cố ý tập trung vào những điểm yếu nhỏ nhất, phóng đại chúng lên, biến chúng thành những rủi ro khổng lồ.
Cả phòng họp chìm vào im lặng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Khánh, chờ đợi câu trả lời của anh. Khánh hít một hơi thật sâu, giữ cho gương mặt mình vẫn bình tĩnh. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định.
"Cảm ơn Hoàng đã chỉ ra những vấn đề mà cậu cho là chưa thực tế," Khánh nói, giọng anh vẫn vững vàng, không một chút dao động, mặc dù trong lòng anh, một cơn giận dữ lạnh lẽo đang trỗi dậy. "Tuy nhiên, tôi đã tính đến điều đó." Anh không hề né tránh, mà đối mặt trực tiếp với từng luận điểm của Hoàng. "Về rủi ro thị trường, chúng tôi đã thực hiện một nghiên cứu chuyên sâu về các kịch bản xấu nhất, và phương án của chúng tôi đã bao gồm các chiến lược giảm thiểu rủi ro cụ thể, được trình bày chi tiết trong báo cáo phụ lục. Về chi phí phát sinh, chúng tôi đã tính toán một khoản dự phòng hợp lý, dựa trên dữ liệu lịch sử và các yếu tố biến động thị trường." Anh tiếp tục đưa ra những con số cụ thể, những giải pháp rõ ràng, không chỉ phản bác lại Hoàng mà còn củng cố thêm tính chắc chắn cho dự án của mình. "Và về khả năng cạnh tranh," Khánh nói tiếp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Hoàng, "chúng tôi không chỉ tập trung vào việc cạnh tranh trực tiếp, mà còn tạo ra một phân khúc thị trường ngách, nơi chúng tôi có lợi thế độc quyền. Đó là một chiến lược khác biệt hóa, không phải là sự mạo hiểm."
Khánh nói một cách dứt khoát, mỗi lời nói đều là một mũi tên sắc bén, đánh thẳng vào những lỗ hổng trong lập luận của Hoàng. Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức không có một kẽ hở nào. Hoàng thoáng nhíu mày, nụ cười trên môi đã tắt hẳn. Anh ta cố gắng tìm kiếm một điểm nào đó để tiếp tục công kích, nhưng Khánh đã bịt kín mọi lối thoát.
Anh Hùng vẫn im lặng quan sát, nhưng ánh mắt ông ta dường như có chút biến đổi, khó đoán. Có lẽ là sự hài lòng, có lẽ là sự đánh giá cao, hoặc cũng có thể là một suy nghĩ phức tạp hơn. Sau một vài câu hỏi nữa từ các lãnh đạo, buổi thuyết trình cũng đi đến hồi kết.
"Cảm ơn cả hai nhóm đã cống hiến hết mình," Anh Hùng nói, giọng trầm và uy lực, kết thúc buổi họp. "Chúng tôi sẽ có quyết định trong thời gian sớm nhất."
Khánh bước xuống bục, cảm giác như toàn bộ năng lượng trong cơ thể anh đã bị rút cạn. Một sự trống rỗng mênh mông chiếm lấy anh. Anh đã dốc hết sức mình, đã chiến đấu đến cùng. Nhưng chiến thắng có thực sự mang lại hạnh phúc như anh mong đợi? Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban trưa chói chang, nhưng trong lòng anh lại là một khoảng trống lạnh lẽo. Anh biết, dù kết quả có thế nào, cuộc chiến này cũng đã để lại trong anh những vết sẹo không thể xóa nhòa. Sự kiệt sức tột độ của anh không chỉ là về thể chất, mà còn về tinh thần. Anh đã chạm đến giới hạn của mình, và anh không biết liệu mình có thể tiếp tục gồng mình được bao lâu nữa.
Điện thoại của anh vẫn nằm im lìm trong túi áo, màn hình tối đen, như một lời nhắc nhở về một kết nối đang dần đứt đoạn. Anh không còn tâm trí để nghĩ về Linh, về tin nhắn chưa đọc của cô. Có lẽ, cô đang cảm thấy cô đơn, đang cảm thấy bị bỏ rơi. Nhưng anh không thể làm gì khác. Cuộc chiến này, anh không được phép thua. Nhưng cái giá phải trả, liệu có quá đắt? Khánh đã hoàn toàn biến mất trong cuộc chiến của riêng mình, một cuộc chiến mà anh đang giữ kín mọi thứ, không chỉ với Linh mà còn với chính bản thân mình, vùi mình vào công việc như một cách để né tránh những cảm xúc tiêu cực và áp lực nội tâm đang chực chờ nuốt chửng anh. Anh biết mình đang tiến đến một giới hạn, một điểm mà không thể quay đầu, nhưng anh không thể dừng lại. Anh chỉ có thể tiếp tục, cho đến khi không thể nữa.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.