Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 106: Guồng Quay Bất Tận: Lời Hứa Phai Mờ
Ánh nắng ban trưa chói chang cuối chương trước đã nhường chỗ cho ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của văn phòng, nhưng sự căng thẳng trong không khí vẫn đặc quánh, thậm chí còn tăng lên gấp bội. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi giấy in và hơi ẩm máy lạnh, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu, thấm sâu vào từng giác quan. Khánh vẫn còn cảm giác rã rời sau buổi thuyết trình định mệnh, nhưng anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới.
Sáng sớm hôm sau, khi thành phố còn chìm trong làn sương mờ ảo của tiết trời cuối thu, Khánh đã có mặt tại văn phòng, dù đôi mắt anh vẫn còn hằn rõ những quầng thâm mệt mỏi. Kiên, với gương mặt hiền lành và cặp kính cận, đã đến trước anh một chút, đang pha cà phê. Nhìn thấy Khánh, Kiên khẽ nhíu mày lo lắng.
“Anh Khánh, anh không sao chứ? Trông anh xanh xao quá,” Kiên hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, chứa đựng sự quan tâm chân thành.
Khánh chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhẽo cố gắng xuất hiện trên môi. “Không sao. Chỉ hơi mệt chút thôi.” Anh ngồi xuống bàn làm việc, bắt đầu mở máy tính, nhưng đầu óc vẫn còn nặng trĩu. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ các đồng nghiệp khác bắt đầu vang lên đều đặn, như một bản nhạc nền quen thuộc của cuộc sống công sở.
Chưa kịp ổn định, tiếng chuông điện thoại trên bàn của Anh Hùng vang lên dồn dập, phá vỡ sự yên tĩnh mong manh của buổi sáng. Chỉ vài phút sau, Anh Hùng xuất hiện ở cửa phòng, dáng người cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm, nhưng khuôn mặt ông vẫn nghiêm nghị như thường lệ. Đôi mắt sắc sảo của ông lướt qua một lượt, dừng lại ở Khánh lâu hơn một chút, rồi ông hắng giọng.
“Mọi người, xin chú ý một chút. Chúng ta có một thông báo quan trọng.” Giọng ông trầm và uy lực, khiến cả phòng họp nhỏ chìm vào im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông. “Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng và đánh giá toàn diện, ban lãnh đạo đã quyết định chọn dự án của team Khánh để triển khai.”
Một tràng vỗ tay nhỏ vang lên từ phía các đồng nghiệp, chủ yếu là từ nhóm của Khánh. Kiên quay sang nhìn anh, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Khánh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị thay thế bởi một áp lực vô hình khác. Anh biết, chiến thắng này không phải là dấu chấm hết, mà là dấu khởi đầu cho một hành trình gian nan hơn nhiều.
Anh Hùng tiếp tục, giọng nói dứt khoát, không một chút khoan nhượng: “Chúc mừng team Khánh. Dự án này sẽ là mũi nhọn của công ty trong quý tới, và tôi muốn thấy sự bùng nổ. Tiến độ sẽ rất gấp rút, và chúng ta không có nhiều thời gian để ăn mừng. Tôi muốn mọi người chuẩn bị tinh thần cho những đêm tăng ca, những cuộc họp kéo dài. Mục tiêu của chúng ta là phải hoàn thành đúng hạn và vượt xa kỳ vọng.” Ông nhấn mạnh từng từ, ánh mắt quét qua từng thành viên, như muốn khắc sâu mệnh lệnh vào tâm trí họ.
Khánh gật đầu, tay anh vô thức cầm lấy cây bút, bắt đầu ghi chép lia lịa vào cuốn sổ tay. Anh biết, đây không phải là một lời khen đơn thuần, mà là một gánh nặng mới, một trách nhiệm khổng lồ đang đè lên vai anh. Cái cảm giác tội lỗi khi đã bỏ mặc Linh tạm thời lắng xuống, thay vào đó là sự tập trung cao độ vào công việc. Anh không có lựa chọn nào khác.
Ngay lúc đó, Hoàng bước vào phòng, dáng vẻ vẫn chỉnh tề, phong thái tự tin như thường lệ. Trên môi anh ta là một nụ cười thường trực, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán và một chút tức tối không che giấu. Anh ta lướt qua Khánh, dừng lại một chút, rồi cất tiếng, giọng nói có vẻ thân mật nhưng lại ẩn chứa sự gai góc.
“Chúc mừng, Khánh. Cậu đã làm rất tốt. Đường dài mới biết ngựa hay mà,” Hoàng nói, vỗ nhẹ vào vai Khánh. Dù là một hành động chúc mừng, nhưng cái vỗ vai đó lại mang theo một thông điệp khác, một lời thách thức ngầm. Anh ta không thừa nhận thất bại, mà chỉ coi đây là một cuộc đua tạm thời.
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, Khánh thấy rõ sự cạnh tranh không ngừng trong đôi mắt của Hoàng. Anh chỉ khẽ gật đầu đáp lại, không nói gì. Giữa họ, một bức tường vô hình của sự đối đầu đã được dựng lên, và cả hai đều biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc.
Kiên, ngồi cạnh Khánh, khẽ huých tay anh, giọng nói đầy lo lắng. “Anh Khánh, anh phải nghỉ ngơi chút chứ. Mấy ngày nay anh có ngủ đâu.”
Khánh chỉ cười gượng. “Không sao đâu, Kiên. Anh quen rồi.” Nhưng trong lòng anh, một sự mệt mỏi tột độ đang gặm nhấm. Anh biết, Kiên nói đúng. Mấy ngày nay, anh gần như không có một giấc ngủ trọn vẹn. Anh đã vùi mình vào công việc như một cách để né tránh những cảm xúc tiêu cực và áp lực nội tâm đang chực chờ nuốt chửng anh. Anh biết mình đang tiến đến một giới hạn, một điểm mà không thể quay đầu, nhưng anh không thể dừng lại. Anh chỉ có thể tiếp tục, cho đến khi không thể nữa. Anh Hùng đã giao phó, và anh không được phép làm mọi người thất vọng.
Cả ngày hôm đó, Khánh bị cuốn vào guồng quay mới của dự án. Hàng tá cuộc họp liên tiếp, vô số tài liệu cần xem xét, và những cuộc gọi không ngừng nghỉ. Anh không còn cảm giác về thời gian, chỉ biết mải miết chạy theo từng yêu cầu, từng deadline. Mùi cà phê và mùi mực in trở thành hương vị quen thuộc, và tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại reo vang lên không ngớt, hòa vào nhau thành một bản giao hưởng của sự bận rộn. Anh cảm thấy mình như một con robot, được lập trình để làm việc, làm việc và làm việc.
Khi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả thành phố, và dòng xe cộ hối hả trên đường như những dòng sông ánh sáng, Khánh vẫn còn ngồi lì trong văn phòng. Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, rồi một giờ sáng, rồi hai giờ. Anh đã bỏ qua bữa tối, chỉ đơn giản là nhấm nháp vài miếng bánh mì nguội và uống thêm một cốc cà phê đen đặc. Sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm, mỗi cử động đều trở nên nặng nhọc, và mí mắt anh cứ chực muốn sụp xuống.
Cuối cùng, sau khi hoàn tất nốt bản báo cáo cuối cùng, Khánh gập laptop lại, một tiếng thở dài mệt mỏi thoát ra khỏi lồng ngực anh. Anh đứng dậy, cảm giác cơ thể rã rời như vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng thế kỷ. Văn phòng lúc này chỉ còn lác đác vài ánh đèn, những đồng nghiệp khác đã về từ lâu. Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ còn lại tiếng điều hòa chạy ù ù và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, như đang đếm ngược từng giây đến sự kiệt quệ của anh.
Anh bước ra khỏi công ty, hòa mình vào dòng người thưa thớt trên phố. Gió đêm lùa qua, mang theo cái lạnh se sắt của mùa thu, nhưng không thể làm anh tỉnh táo hơn. Anh cố gắng gọi một chiếc taxi, nhưng dường như tất cả đều đã biến mất vào màn đêm. Anh đành lê bước trên vỉa hè, đôi chân nặng trĩu, đầu óc quay cuồng. Anh chỉ muốn về nhà, muốn đặt lưng xuống giường và chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị.
Khi cánh cửa căn hộ của anh cuối cùng cũng mở ra, một mùi ẩm mốc nhẹ xộc vào mũi, báo hiệu rằng căn phòng đã lâu không được dọn dẹp hay đón ánh nắng. Căn hộ chìm trong bóng tối, lạnh lẽo và trống trải. Anh không buồn bật đèn, chỉ mò mẫm bước vào, rồi đổ sụp xuống chiếc ghế sofa. Ánh sáng duy nhất trong căn phòng là từ màn hình điện thoại anh vừa rút ra từ túi quần.
Hàng loạt tin nhắn chưa đọc hiện lên, hầu hết là từ Linh. Anh lướt qua một cách vô thức, ánh mắt mờ đi vì mệt. Bỗng nhiên, một tin nhắn khiến anh sững sờ. “Anh ơi, anh còn nhớ hôm nay là ngày gì không? Em đã chuẩn bị mọi thứ rồi đó…” Kèm theo là một biểu tượng trái tim nhỏ.
Khánh nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, rồi nhìn vào ngày tháng trên màn hình điện thoại. Một cảm giác bàng hoàng, xen lẫn tội lỗi và hối hận trào dâng trong lòng anh. Anh đã quên mất. Hoàn toàn quên mất. Hôm nay là ngày kỷ niệm lần đầu tiên họ hẹn hò. Ngày mà Linh đã kể đi kể lại với anh bao nhiêu lần, ngày mà cô luôn coi là một dấu mốc quan trọng trong mối quan hệ của họ. Và anh, người đàn ông mà cô yêu, đã vùi đầu vào công việc đến mức quên béng đi điều đó.
Một cảm giác tội lỗi nặng nề đè nén trái tim anh, nhưng nó nhanh chóng bị sự mệt mỏi tột độ lấn át. Anh không còn sức để suy nghĩ, không còn năng lượng để giải thích, thậm chí không còn đủ tỉnh táo để cảm thấy hối hận một cách trọn vẹn. Anh chỉ cảm thấy trống rỗng, một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn, giống như cái căn hộ tối om này.
Anh gục mặt vào tay, miết miết thái dương. Những sợi tóc bết dính mồ hôi. Anh muốn gọi cho Linh, muốn nói lời xin lỗi, muốn giải thích rằng anh thực sự không cố ý. Nhưng giọng anh lúc này chắc chắn sẽ khàn đặc, mệt mỏi. Anh không muốn cô nghe thấy anh trong trạng thái này. Anh sợ cô sẽ càng lo lắng, càng áp lực. Anh chỉ có thể gửi một tin nhắn ngắn gọn, cụt lủn, như một lời thú tội bất lực.
“Anh xin lỗi. Anh quên mất. Anh mệt quá.”
Khánh nhấn gửi, rồi vứt điện thoại sang một bên. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh khuôn mặt thất vọng của Linh, xua đi cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm mình. Anh biết, anh đang làm tổn thương cô. Anh biết, cô đang cô đơn. Nhưng anh không còn là người khiến cô hạnh phúc nữa. Hay đúng hơn, anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh đã hoàn toàn biến mất trong cuộc chiến của riêng mình, một cuộc chiến mà anh đang giữ kín mọi thứ, không chỉ với Linh mà còn với chính bản thân mình. Anh chỉ có thể tiếp tục gồng mình, cho đến khi không thể nữa.
Trong căn hộ nhỏ của Linh, ánh nến lung linh trên bàn ăn đã lụi tàn, để lại những vệt khói mờ ảo trong không khí. Mùi nến thơm ngọt ngào giờ đây chỉ còn là một ký ức của sự mong chờ, của một buổi tối lãng mạn đã không thành. Linh ngồi đó, cô đơn giữa không gian quen thuộc, đối diện với hai chiếc đĩa thức ăn đã nguội lạnh. Cô đã chuẩn bị món sườn nướng mà Khánh thích nhất, cùng với một chai rượu vang đỏ và một bản nhạc nhẹ nhàng.
Cô đã nhắn tin cho Khánh từ chiều, nhắc anh về “dịp đặc biệt” này. Cô đã gọi điện cho anh hai lần, nhưng chỉ nhận được những tiếng chuông dài vô tận rồi tắt ngấm. Cô tự nhủ rằng anh bận, anh đang tập trung cho dự án quan trọng. Cô cố gắng thấu hiểu, cố gắng bao dung. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi buồn man mác vẫn len lỏi, gặm nhấm trái tim cô.
Cô nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên bàn, màn hình sáng lên một tin nhắn mới. Cô lập tức mở ra, trái tim đập nhanh với một tia hy vọng mong manh. Nhưng khi đọc những dòng chữ cụt lủn đó, tia hy vọng ấy vụt tắt, thay vào đó là một cảm giác hụt hẫng đến tột cùng.
“Anh xin lỗi. Anh quên mất. Anh mệt quá.”
Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. “Lại quên rồi… Anh bận đến mức vậy sao?” cô lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng. Cô đã quá quen thuộc với những câu trả lời như vậy từ Khánh. “Anh mệt quá.” Một câu nói nghe có vẻ đầy cảm thông, nhưng lại là một bức tường vô hình, ngăn cách cô với anh, không cho phép cô chạm vào, không cho phép cô chia sẻ.
Nước mắt Linh lăn dài trên má, nhưng cô không khóc thành tiếng. Đó là những giọt nước mắt của sự thất vọng, của nỗi cô đơn, của cảm giác bị lãng quên. Cô tắt bếp, dọn dẹp đồ ăn đã nguội lạnh vào tủ lạnh. Mỗi hành động đều chậm rãi, nặng nề, như thể cô đang mang trên mình một gánh nặng vô hình.
Cô ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, tay với lấy “cuốn sổ tay ghi chép chung” đặt trên bàn cà phê. Cuốn sổ cũ kỹ, bìa đã sờn màu, là nơi họ từng ghi lại những kỷ niệm, những lời hứa hẹn, những kế hoạch nhỏ cho tương lai. Những dòng chữ viết tay của Khánh, của cô, đan xen vào nhau, kể lại một câu chuyện tình yêu đầy mộng mơ và nhiệt huyết. Một chuyến đi Đà Lạt vào mùa đông, một buổi học làm bánh cuối tuần, một buổi triển lãm nghệ thuật mà cô đã rất mong chờ… Tất cả giờ đây như những vết cứa sâu vào trái tim cô.
“Sẽ cùng nhau đến xem buổi triển lãm ‘Mây và Đá’ vào ngày 27 tháng 10,” cô đọc thầm, ngón tay lướt nhẹ trên dòng chữ. Hôm nay chính là ngày 27 tháng 10. Khánh đã hứa sẽ đưa cô đi, đã hứa sẽ dành thời gian cho cô. Nhưng lời hứa đó, giống như bao lời hứa khác, đã phai mờ theo gánh nặng của cuộc sống và công việc.
Cô lật giở từng trang, nhìn những nụ cười vẽ nguệch ngoạc, những hình trái tim bé xíu, những dòng ghi chú về những bộ phim muốn xem cùng nhau. Những nụ cười ngày nào giờ đây như một vết cứa, nhắc nhở cô về một Khánh đã từng rất khác, một Khánh luôn ở đây, luôn dành thời gian cho cô. Giờ đây, chỉ còn lại nỗi trống rỗng. Anh Hùng đã từng nói rằng áp lực là một phần của cuộc sống, nhưng Linh cảm thấy áp lực đã nuốt chửng cả người đàn ông cô yêu, và cả tình yêu của họ.
Linh đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm mát lạnh thổi vào, làm mái tóc dài của cô bay nhẹ. Cô nhìn ngắm thành phố về đêm, nơi những ánh đèn lấp lánh như vô vàn vì sao rơi xuống trần gian. Mỗi ánh đèn là một cuộc đời, một câu chuyện. Ở đâu đó trong những ánh sáng đó, có lẽ Khánh đang vật lộn với những con số, những dự án. Cô biết, anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Anh không bỏ cô. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.
Nhưng cái sự "không còn đủ sức" ấy, lại đang khiến cô cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cô không cần anh hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây. Ở đây, thực sự, bằng cả tâm hồn và cảm xúc. Không phải chỉ là một cái tên trong danh bạ điện thoại, hay một sự hiện diện mờ nhạt trong cuộc đời cô. Cô nhớ lời Chị Mai từng kể về một cặp đôi khác cũng đã chia tay vì công việc, vì những lời hứa không thể thực hiện. Liệu đó có phải là tương lai của họ?
Linh tựa đầu vào lan can, ánh mắt xa xăm. Cô biết, mình không thể tiếp tục chờ đợi một cách thụ động như thế này. Cô cần một sự kết nối, một sự sẻ chia. Cô cần nói chuyện với ai đó, ai đó có thể hiểu được nỗi lòng của cô, ai đó có thể xoa dịu đi nỗi cô đơn đang cào xé cô từng chút một. Ở một nơi nào đó, trong căn nhà của mình, Khánh đang chìm vào giấc ngủ đầy mệt mỏi, không hay biết rằng, khoảng cách vô hình giữa họ đã lại nới rộng thêm một bước, và những rạn nứt nhỏ bé đang dần hình thành, chờ đợi một ngày nứt vỡ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.