Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 107: Mùa Hè Không Có Anh: Những Buổi Hẹn Hò Bị Hủy

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài trên sàn gỗ căn hộ, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề còn vương vấn từ đêm qua. Linh mở mắt, mi mắt nặng trĩu, những quầng thâm dưới mắt tố cáo một đêm dài trằn trọc không ngủ. Dù đã cố gắng thiếp đi, nhưng nỗi cô đơn và cảm giác bị lãng quên cứ bám riết lấy cô, không cho phép tâm trí cô được nghỉ ngơi trọn vẹn. Cô ngồi dậy, tấm chăn lụa mềm mại trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc. Căn phòng im ắng đến lạ, không có tiếng động nào từ phía Khánh. Anh đã đi làm từ bao giờ? Hay anh đã về muộn đến mức cô đã ngủ quên? Mọi thứ cứ mờ mịt, xa xăm như một thước phim quay chậm.

Cô bước ra khỏi giường, cảm nhận cái lạnh nhẹ của sàn nhà dưới lòng bàn chân. Linh tiến đến ban công, nơi một chậu hoa nhài nhỏ đang hé nụ, tỏa hương thơm dìu dịu trong gió sớm. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nạp đầy lồng ngực bằng mùi hương trong trẻo ấy, như một cách để gột rửa tâm hồn đang nặng trĩu. Thành phố bên dưới đã bắt đầu thức giấc, tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng người đi bộ vội vã. Tất cả đều hối hả, đều có mục đích, chỉ riêng cô là cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng đời ấy.

Cô pha một tách trà hoa cúc nóng, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa, nhưng không làm dịu được vị đắng nơi đầu lưỡi. Linh ngồi xuống ghế sofa, với tay lấy cuốn sổ tay ghi chép chung đặt trên bàn cà phê. Cuốn sổ cũ kỹ, bìa đã sờn màu, là nơi lưu giữ những ký ức, những lời hứa hẹn, những kế hoạch nhỏ mà cô và Khánh đã cùng nhau viết nên. Ngón tay cô vuốt ve từng trang giấy, từng dòng chữ viết tay của Khánh, của cô, đan xen vào nhau như những sợi chỉ định mệnh. Hôm nay là thứ Bảy, ngày mà lẽ ra họ sẽ cùng nhau đi xem buổi triển lãm nghệ thuật “Mây và Đá” – một kế hoạch mà Linh đã mong chờ từ rất lâu. Anh đã hứa, đã ghi chú rõ ràng trong cuốn sổ này, bằng nét chữ mạnh mẽ và dứt khoát của anh.

“Sẽ cùng nhau đến xem buổi triển lãm ‘Mây và Đá’ vào ngày 27 tháng 10,” cô đọc thầm, khóe mắt cay xè. Hôm qua, chính là ngày 27 tháng 10. Anh đã quên. Cô đã chờ đợi, đã chuẩn bị bữa tối, đã mặc chiếc váy đẹp nhất mà anh từng khen. Nhưng cuối cùng, chỉ có một tin nhắn cụt ngủn, “Anh xin lỗi. Anh quên mất. Anh mệt quá.” Và hôm nay, kế hoạch hẹn hò cuối tuần này cũng chung số phận.

Điện thoại cô rung lên khe khẽ trên bàn. Linh giật mình, một tia hy vọng mong manh lóe lên rồi vụt tắt. Lại là tin nhắn từ Khánh. Cô mở ra, trái tim thắt lại khi đọc những dòng chữ quen thuộc:

“Anh xin lỗi, em yêu. Dự án có vấn đề, anh phải ở lại giải quyết. Tối nay không về sớm được đâu. Em ăn tối trước đi, đừng chờ anh.”

Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu hơn cả đêm qua. “Lại thế nữa rồi…” cô lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng của căn hộ. Cái cảm giác hụt hẫng, trống rỗng bao trùm lấy cô, như một tấm màn đen đặc quánh. Anh nói “dự án có vấn đề”, nhưng không hề đi sâu vào chi tiết. Anh giữ kín mọi chuyện, tự mình gánh vác, và vô tình đẩy cô ra xa. Linh cảm thấy mình như một người ngoài cuộc trong chính cuộc đời của người yêu, một người chỉ có thể đứng nhìn từ xa và chờ đợi. Những lời xin lỗi của anh, những lời hứa hẹn bị hủy bỏ, những tin nhắn cụt ngủn... tất cả đã trở thành một điệp khúc quen thuộc, bào mòn dần niềm tin và sự kiên nhẫn trong cô.

Cô đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính xách tay đang mở sẵn, nhưng tâm trí cô không thể tập trung vào bất cứ công việc gì. Những dòng code, những con số cứ nhảy múa vô nghĩa trước mắt cô. Cô cố gắng làm việc, cố gắng tìm cách lấp đầy khoảng trống trong ngày, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô ích. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua, cô lại cảm thấy mình cô đơn hơn, lạc lõng hơn. Cô nhớ lại những lời Chị Mai từng kể về một cặp đôi khác cũng đã chia tay vì công việc, vì những lời hứa không thể thực hiện. Liệu đó có phải là tương lai của họ? Linh không dám nghĩ đến.

Cô vuốt ve cuốn sổ, tay khẽ run. Từng dòng chữ, từng nét vẽ, từng hình trái tim nhỏ bé mà họ từng cùng nhau tô vẽ, giờ đây như những vết cứa sâu vào trái tim cô. Cái tên “Khánh” dường như đang dần trở thành một khái niệm mơ hồ, một người đàn ông tồn tại đâu đó trong thành phố rộng lớn này, nhưng lại không thể ở bên cạnh cô. Cô nhớ những ngày đầu yêu nhau, Khánh luôn dành thời gian cho cô, dù bận rộn đến mấy. Anh sẽ gọi điện, sẽ nhắn tin, sẽ tìm mọi cách để gặp cô dù chỉ là mười lăm phút. Còn giờ đây? Thời gian là thứ xa xỉ nhất mà anh không thể dành cho cô. Anh không bỏ cô. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Nhưng cái sự "không còn đủ sức" ấy, lại đang khiến cô cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cô không cần anh hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây. Ở đây, thực sự, bằng cả tâm hồn và cảm xúc.

Một cảm giác bất lực dâng trào. Linh nhận ra mình không thể tiếp tục chịu đựng sự im lặng và khoảng cách này một mình. Cô cần một người để chia sẻ, một người có thể hiểu được nỗi lòng cô. Cô cần một giọng nói khác, ngoài giọng nói của chính mình đang vang vọng trong căn hộ trống trải. Cô cầm điện thoại lên, tìm kiếm trong danh bạ, và ngón tay cô dừng lại ở cái tên quen thuộc: Trâm. Cô biết, Trâm luôn ở đó, luôn sẵn lòng lắng nghe cô.

***

Tiết trời buổi chiều bỗng trở nên ẩm ướt hơn. Những hạt mưa li ti bắt đầu rơi, tạo nên một bản giao hưởng tí tách trên mái hiên và những tán lá cây xanh mướt. Quán Cà Phê "Hồi Ức" hiện lên giữa con hẻm nhỏ như một nốt trầm lắng giữa bản nhạc hối hả của thành phố. Đó là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, giữ nguyên vẻ đẹp kiến trúc xưa với tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những khung cửa sổ gỗ sơn xanh lam bạc màu và ban công nhỏ xinh nhìn xuống con hẻm. Bước vào trong, mùi cà phê rang xay thoảng nhẹ, hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ thoang thoảng, tạo nên một không gian ấm cúng, thanh bình. Nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng chảy trong không khí, tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ, tiếng nói chuyện thì thầm của những thực khách như một phần của bản nhạc ấy. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và những ngọn nến nhỏ đặt trên bàn càng làm tăng thêm vẻ hoài niệm, lãng mạn.

Linh và Trâm ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ nơi những hạt mưa đang tí tách rơi. Linh, với đôi mắt to tròn thường ánh lên vẻ ưu tư, nay càng thêm phần mệt mỏi và buồn bã. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be, dáng người thanh mảnh dường như càng gầy đi trông thấy. Khuôn mặt trái xoan của cô thiếu đi sự tươi tắn thường ngày, nụ cười man mác buồn dường như đã trở thành biểu cảm cố hữu. Trâm, nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài uốn nhẹ, đôi mắt biết cười của cô giờ đây ẩn chứa sự lo lắng rõ rệt khi nhìn Linh. Cô đặt tay lên tay Linh, khẽ siết nhẹ, như một lời động viên không lời.

“Cảm giác như anh ấy đang ở một thế giới khác vậy, Trâm ạ,” Linh bắt đầu, giọng nói nhỏ dần, hòa lẫn vào tiếng nhạc jazz. “Anh ấy vẫn quan tâm, vẫn hỏi han, nhưng chỉ là hỏi han cho có. Em nói gì anh ấy cũng ‘ừ, à’, rồi lại vùi đầu vào điện thoại. Em thấy mình như người vô hình.” Cô khuấy nhẹ cốc cà phê, nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa đang vẽ nên những vệt dài trên mặt kính. Mỗi giọt mưa rơi xuống dường như lại nặng thêm nỗi buồn trong lòng cô.

Trâm lắng nghe một cách chăm chú, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Cô biết rõ Linh nhạy cảm đến mức nào, và cô cũng hiểu áp lực công việc của Khánh lớn đến nhường nào. Nhưng sự thiếu vắng kết nối cảm xúc này, cô thấy, là một vết nứt ngày càng sâu. “Tớ hiểu mà, Linh,” Trâm nói, giọng dịu dàng. “Đàn ông thường có xu hướng gánh vác mọi thứ một mình. Họ nghĩ đó là cách bảo vệ người mình yêu, nhưng đôi khi lại vô tình tạo ra khoảng cách.”

Linh lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má. “Em không cần anh ấy gánh vác tất cả. Em chỉ cần anh ấy chia sẻ. Em cần anh ấy ở đây, thực sự ở đây, chứ không phải chỉ là một cái tên trong danh bạ điện thoại, hay một sự hiện diện mờ nhạt trong cuộc đời em.” Cô nhớ lại những buổi tối Khánh về nhà muộn, mệt mỏi rã rời, chỉ kịp nói vài câu xã giao rồi chìm vào giấc ngủ. Những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Họ vẫn quan tâm nhau một cách vô thức – Khánh nhớ Linh thích trà nóng, Linh nhớ Khánh hay đau dạ dày – nhưng anh quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi.

Trâm thở dài, cầm chiếc cốc sứ đôi hình mèo đặt trên bàn – một món đồ trang trí quen thuộc của quán mà Linh từng rất thích. “Chị Mai Anh từng kể cho tớ nghe chuyện một cặp đôi, cũng vì công việc mà xa nhau dần. Họ yêu nhau lắm, cũng cố gắng vì tương lai. Cứ nghĩ bận rộn là vì tương lai, nhưng cuối cùng lại mất cả hiện tại.” Trâm ngập ngừng, nhìn Linh. “Cứ đến lúc cả hai cùng kiệt sức, cùng không còn đủ sức để yêu cho đúng, thì dù tình cảm còn, cũng đành phải buông tay.”

Lời của Trâm như một nhát dao cứa vào trái tim Linh. Cô ngước nhìn Trâm, đôi mắt ngấn nước. “Em sợ lắm, Trâm ạ. Em sợ một ngày nào đó, em và anh ấy sẽ trở thành hai người xa lạ sống chung một nhà. Anh ấy không bỏ em. Chỉ là anh ấy đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Nhưng em cũng không thể cứ mãi chờ đợi một cách thụ động như thế này.” Cô cảm thấy mình đang bị mắc kẹt giữa khao khát được yêu thương, được kết nối cảm xúc và nỗi sợ hãi làm Khánh thêm áp lực. Cô đấu tranh với cảm giác bị bỏ rơi, sự bất lực và nỗi lo về tương lai mối quan hệ của họ.

Trâm siết chặt tay Linh, đôi mắt cô ấy ánh lên sự thấu hiểu và đồng cảm. “Linh à, tình yêu không chỉ là sự cố gắng từ một phía. Cả hai phải cùng nhau vượt qua. Có thể Khánh đang mệt mỏi thật, nhưng anh ấy cũng cần hiểu rằng em cũng có giới hạn của mình. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời Trâm nói, cũng chính là tiếng lòng của Linh. Cô cảm thấy một sự an ủi nhỏ bé khi có người hiểu mình, nhưng nỗi cô đơn vẫn còn vẹn nguyên, không thể xoa dịu hoàn toàn. Cô biết, việc tìm đến Trâm để tâm sự cho thấy cô đang ngày càng phụ thuộc vào bạn bè để lấp đầy khoảng trống cảm xúc, thay vì tìm thấy sự an ủi từ Khánh. Đây là một dấu hiệu không tốt, một lời cảnh báo về rạn nứt đang lớn dần. Linh cố nén tiếng thở dài, nhìn những hạt mưa vẫn miệt mài rơi bên ngoài cửa sổ, lòng nặng trĩu những suy tư về tương lai mờ mịt của mối quan hệ này.

***

Đêm dần buông xuống, không khí trở nên se lạnh hơn. Trong căn hộ của Linh, ánh đèn vàng dịu hắt hiu từ chiếc đèn ngủ, cố gắng xua đi cái bóng tối dày đặc đang bao trùm. Linh nằm trên ghế sofa, một cuốn sách đặt hờ trên ngực nhưng mắt cô cứ dán chặt vào chiếc đồng hồ treo tường. Kim đồng hồ tích tắc, từng giây, từng phút trôi qua ch���m chạp như vô tận. Đã hơn mười hai giờ đêm. Cô đã tắm rửa, đã chuẩn bị đi ngủ, nhưng một nỗi bất an cứ khiến cô không thể rời mắt khỏi cánh cửa chính. Cô biết Khánh đang làm việc, cô hiểu anh đang gánh vác áp lực lớn, nhưng cảm giác chờ đợi mòn mỏi này, sự vắng mặt liên tục của anh, đang dần giết chết những gì còn sót lại của niềm tin và hy vọng trong cô.

Căn hộ rộng lớn dường như càng trở nên trống trải hơn khi chỉ có một mình cô. Tiếng kim đồng hồ tích tắc, tiếng gió luồn qua khe cửa, tất cả đều trở thành những âm thanh sắc nhọn, khoét sâu vào nỗi cô đơn của cô. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi Khánh còn thường xuyên về sớm. Hai người sẽ cùng nhau nấu bữa tối, cùng xem một bộ phim, hay chỉ đơn giản là nằm cạnh nhau, đọc sách trong im lặng. Giờ đây, những khoảnh khắc ấy đã trở thành ký ức xa vời, nhường chỗ cho những buổi tối dài đằng đẵng một mình.

Đột nhiên, tiếng lạch cạch từ ổ khóa vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Linh giật mình, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Cánh cửa mở ra, Khánh bước vào. Dáng người anh cao ráo nhưng hơi gầy, giờ đây trông lại càng tiều tụy hơn dưới ánh đèn hành lang hắt vào. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn rõ vẻ mệt mỏi rã rời, đôi mắt sâu trũng, ít biểu cảm, chỉ ánh lên chút vẻ có lỗi khi nhìn thấy Linh còn thức. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh có vẻ hơi rối, và trên người anh thoang thoảng mùi khói thuốc và bụi đường, lẫn với mùi mệt mỏi đặc trưng của những người làm việc khuya. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi công sở màu trầm, đã nhăn nhúm đôi chút sau một ngày dài.

Khánh không nói gì nhiều, chỉ nhìn Linh bằng ánh mắt nặng trĩu. Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi, như thể anh đã dốc cạn sức lực cho cả một ngày dài. “Em chưa ngủ à? Anh xin lỗi... về muộn quá.” Lời xin lỗi của anh nghe quen thuộc đến nỗi Linh cảm thấy trái tim mình chai sạn. Nó không còn mang ý nghĩa an ủi nữa, mà chỉ như một lời xác nhận cho sự thật nghiệt ngã: anh đã về muộn, lại một lần nữa.

Linh cố gắng giữ cho giọng mình thật dịu dàng, không để lộ sự thất vọng đang trào dâng trong lòng. Cô biết, anh cũng đang rất mệt. “Anh ăn gì chưa? Em có hâm nóng đồ ăn cho anh.” Cô hỏi, dù biết câu trả lời có lẽ sẽ không khác những lần trước.

Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nĩu, buông thõng chiếc cặp tài liệu xuống sàn. Anh dùng tay xoa xoa thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự kiệt sức. “Anh mệt quá, không ăn nổi. Em ngủ trước đi. Đừng chờ anh làm gì.” Anh nói, rồi đi thẳng vào phòng ngủ, để lại Linh đứng đó một mình trong phòng khách. Bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa, mang theo cả chút hy vọng mong manh về một cuộc trò chuyện ngắn ngủi, một cái ôm động viên.

Linh im lặng nhìn theo bóng lưng anh. Cô không nói gì, vì cô biết nói cũng vô ích. Cô cảm thấy một bức tường vô hình đang từ từ dựng lên giữa hai người, mỗi ngày lại cao hơn một chút, dày hơn một chút, ngăn cách họ khỏi nhau. Dù họ vẫn ở chung một mái nhà, vẫn gọi nhau là “anh – em”, nhưng khoảng cách cảm xúc giữa họ chưa bao giờ lớn đến vậy. Sự im lặng ngày càng tăng và tương tác hời hợt giữa Linh và Khánh khi Khánh về nhà báo hiệu sự suy giảm nghiêm trọng trong kết nối cảm xúc.

Linh đứng dậy, chậm rãi tắt đèn phòng khách, rồi bước về phòng ngủ. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ đèn đường hắt qua khe cửa sổ. Cô nằm xuống cạnh Khánh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, nhưng trái tim cô lại thấy lạnh lẽo vô cùng. Anh đã ngủ thiếp đi, tiếng thở đều đều vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Anh không hề hay biết rằng, khoảng cách vô hình giữa họ đã lại nới rộng thêm một bước. Những rạn nứt nhỏ bé đang dần hình thành, chờ đợi một ngày nứt vỡ, và Linh, cô không còn biết mình có thể tiếp tục chờ đợi đến bao giờ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free