Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 111: Khi Cuộc Trò Chuyện Trở Thành Vô Vọng
Ánh bình minh mỏng manh màu cam hồng đã hoàn toàn chiếm lĩnh bầu trời, phủ một lớp vàng nhạt lên những mái nhà cao tầng của thành phố. Khánh bước vào căn hộ của mình, cánh cửa khép lại sau lưng anh với một tiếng "cạch" khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh không kịp bật đèn, chỉ có ánh sáng tự nhiên yếu ớt từ ô cửa sổ lớn nơi phòng khách hắt vào, lướt qua những món đồ nội thất tối giản, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Không gian rộng lớn, thiết kế đẳng cấp, phản ánh một cuộc sống thành đạt mà nhiều người mơ ước, nhưng lúc này, nó chỉ càng tô đậm thêm sự trống rỗng và cô độc của anh.
Chiếc cặp tài liệu nặng trịch được anh đặt xuống sàn nhà, phát ra một tiếng động trầm đục. Anh không còn sức để đặt nó lên bàn hay cất vào tủ. Cả cơ thể anh như một khối đá nặng nề, từng khớp xương kêu lên phản đối sau đêm dài thức trắng. Quần áo sơ mi dính bết vào người, nhàu nát và mang theo mùi cà phê đã nguội lạnh cùng sự ẩm mốc của giấy tờ cũ. Đầu óc anh quay cuồng, một cơn đau buốt nhói chạy dọc thái dương, như có hàng ngàn chiếc kim đang đâm vào. Anh gục xuống ghế sofa bọc da màu xám tro, cảm giác mềm mại của đệm ghế cũng không đủ xoa dịu sự rã rời của toàn thân. Anh ngả đầu ra sau, nhắm mắt lại, cố gắng hít thở thật sâu, từng hơi thở nặng nhọc như kéo theo cả lồng ngực đang bị nén chặt.
Trong bóng tối sau mi mắt, những con số, những biểu đồ, những khuôn mặt căng thẳng của Anh Hùng và Hoàng cứ chập chờn hiện lên. Anh đã làm được. Anh đã liều lĩnh, đã đánh cược, và giờ đây, anh đã có trong tay con át chủ bài. Một cảm giác tự hào yếu ớt len lỏi qua làn mệt mỏi dày đặc, nhưng nó nhanh chóng bị nhấn chìm bởi sự kiệt sức cùng cực. Giá của "con át chủ bài" này không chỉ là một đêm trắng, mà là cả một phần năng lượng sống đang cạn kiệt trong anh. Anh tưởng chừng mình có thể ngủ ngay lập tức, nhưng tâm trí anh vẫn còn căng như dây đàn, vẫn còn miệt mài phân tích, vẫn còn lo lắng về những bước đi tiếp theo.
Anh khẽ rên lên một tiếng, giọng khàn đặc, cố gắng duỗi thẳng đôi chân đã tê cứng. Anh đưa tay lên xoa xoa khuôn mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo và xanh xao của làn da, đôi mắt sưng húp và trũng sâu. Anh biết mình trông tệ thế nào. Và anh biết, Linh sẽ nhìn thấy điều đó. Một thoáng nghĩ đến Linh lướt qua tâm trí anh. Anh nhớ nụ cười của cô, nhớ ánh mắt cô khi cô nói “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời nói ấy, từng là một nguồn động viên, giờ đây lại như một nhát dao khứa vào lòng anh, nhắc nhở anh về sự thiếu sót của bản thân. Anh đã không ở đó. Anh đã bỏ lỡ buổi triển lãm của cô. Cảm giác tội lỗi như một bóng ma lảng vảng, nhưng anh quá mệt mỏi để đối mặt với nó. Anh tự nhủ, anh đang cố gắng vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai, vì một cuộc sống mà cô không phải lo nghĩ về vật chất. Những lời biện minh quen thuộc bật ra trong đầu anh, tự động như một cơ chế phòng vệ, che lấp đi sự hụt hẫng và trống rỗng đang gặm nhấm anh từ bên trong. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó như một sự thật hiển nhiên, một cái cớ hoàn hảo cho mọi sự xa cách.
Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của sáng sớm. Tiếng thành phố vẫn vọng lại từ xa, một âm thanh trầm đục, không ngừng nghỉ, như chính guồng quay cuộc đời mà anh đang mắc kẹt. Anh nằm yên, cố gắng xua đi mọi suy nghĩ, chỉ mong một chút bình yên, một chút trống rỗng thật sự trong tâm hồn. Nhưng sự trống rỗng ấy lại là một ảo ảnh. Bên trong anh vẫn là một mớ bòng bong của áp lực, trách nhiệm và những nỗi lo không tên. Anh không thể hiểu nổi tại sao mình lại mệt mỏi đến thế, khi mà anh đã quen với cường độ công việc này từ lâu. Có lẽ, sự mệt mỏi không chỉ đến từ thể chất, mà còn đến từ tinh thần, từ gánh nặng vô hình của những kỳ vọng, từ nỗi sợ hãi thất bại, và cả từ cảm giác cô đơn đang dần gặm nhấm. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh thành công, mọi thứ sẽ tốt đẹp. Nhưng bây giờ, anh lại thấy mình đang dần lạc mất điều quan trọng nhất.
Anh từ từ mở mắt, ánh mắt trũng sâu nhìn lên trần nhà trắng toát. Ánh sáng ban mai đã mạnh hơn một chút, chiếu rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Anh khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự kiệt quệ của một đêm dài. Anh biết, hôm nay sẽ là một ngày dài nữa, và anh không thể cứ nằm mãi như thế này. Có lẽ, anh sẽ chỉ chợp mắt được một hoặc hai tiếng trước khi lại phải lao vào cuộc chiến mới. Cuộc chiến với đối thủ, với thời gian, và với chính bản thân anh. Anh tự động viên mình, "Chỉ một chút nữa thôi, rồi mọi thứ sẽ ổn." Nhưng "một chút nữa" ấy, anh không biết bao giờ mới đến. Và liệu khi nó đến, anh có còn đủ sức để nắm giữ những điều quý giá mà anh đang cố gắng bảo vệ hay không.
***
Chiều tối cùng ngày, căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng của Linh lại đón Khánh trong một không khí khác hẳn. Linh đã gọi điện cho anh sau khi anh về nhà, và anh đã đồng ý đến. Cô cố gắng tạo ra một không gian thật bình yên, ấm áp, một nơi trú ẩn khỏi những bộn bề của cuộc sống bên ngoài. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn lồng treo trên ban công hắt vào, cùng với ánh sáng từ những ngọn nến thơm Linh tỉ mẩn sắp đặt trên bàn, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, nhưng cũng phảng phất chút u hoài. Cô đã chọn một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, để lấp đầy những khoảng trống im lặng mà cô sợ hãi.
Mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công hòa quyện với mùi cà phê mới pha và mùi hương nến thơm, tạo nên một sự kết hợp dễ chịu, xoa dịu tâm hồn. Linh đã chuẩn bị một bữa ăn đơn giản, những món mà Khánh thích, hy vọng anh sẽ tìm thấy chút thoải mái. Cô đặt dĩa thức ăn lên bàn, bày biện cẩn thận, từng chi tiết nhỏ đều được chăm chút. Một đĩa salad tươi xanh, một bát canh nóng hổi, và món sườn xào chua ngọt mà anh từng khen ngon. Cô rót nước lọc vào hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một chiếc xanh, một chiếc hồng, kỷ niệm của một chuyến đi chơi xa đã lâu. Nhìn chúng, trái tim cô thắt lại. Đã bao lâu rồi họ không còn cùng nhau cười đùa, cùng nhau thưởng thức những điều giản dị như thế này?
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Linh giật mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô bước ra mở cửa, và hình ảnh Khánh đứng trước mặt khiến trái tim cô đau nhói. Dáng người cao ráo của anh dường như gầy hơn, chiếc áo sơ mi màu xanh đậm anh mặc vẫn còn phẳng phiu nhưng trên gương mặt anh, những dấu hiệu của sự kiệt quệ hằn sâu rõ rệt. Đôi mắt anh trũng sâu, có những quầng thâm rõ nét dưới mi, và một vẻ mệt mỏi không che giấu được. Anh nở một nụ cười gượng gạo, nhếch mép nhẹ, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.
"Anh vào đi," Linh nói, giọng cô dịu dàng, cố gắng che giấu sự lo lắng. Cô né sang một bên, mời anh vào.
Khánh bước vào, vóc dáng anh gần như đổ sụp xuống chiếc ghế sofa quen thuộc. Anh nhìn lướt qua bàn ăn, nhìn những món ăn cô đã chuẩn bị, rồi lại nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Ánh mắt anh không dừng lại ở bất cứ điểm nào quá lâu, như thể anh đang cố gắng tránh né mọi thứ, kể cả sự ấm áp mà cô đang cố gắng tạo ra.
"Anh mệt lắm à?" Linh hỏi, cô ngồi xuống đối diện anh, giọng nói mang theo sự quan tâm chân thành.
Khánh khẽ gật đầu, "Cũng hơi mệt thôi. Dự án đang vào giai đoạn nước rút." Giọng anh khàn đặc, thô ráp, như thể cổ họng anh đã khô khốc vì thức khuya và nói chuyện nhiều. Anh không nhìn cô, chỉ nhìn vào chiếc cốc nước lọc trên bàn.
Linh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay anh. Bàn tay anh lạnh ngắt, không còn chút hơi ấm nào như những lần trước. Cô xoa nhẹ mu bàn tay anh, cố gắng truyền cho anh chút hơi ấm từ mình. "Anh đã làm việc cả đêm qua đúng không? Anh Hùng gọi điện cho em, nói anh đã ở lại văn phòng."
Khánh giật mình, ánh mắt anh cuối cùng cũng nhìn về phía cô, nhưng chỉ là một cái nhìn lướt qua, rồi lại quay đi. "Ừm, có một chút việc cần giải quyết gấp." Anh trả lời cụt lủn, ánh mắt lảng tránh, như thể anh không muốn đào sâu vào chủ đề này. Anh không giải thích, không than thở, chỉ đơn thuần là một câu trả lời mang tính chất thông báo, không có chút cảm xúc nào.
Linh thở dài, biết rằng đây là lúc cô cần phải nói chuyện thẳng thắn. Những câu hỏi xã giao, những lời hỏi han nhẹ nhàng không thể chạm đến anh lúc này. Cô cảm nhận rõ rệt bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ, bức tường của sự mệt mỏi, của áp lực và của cả những điều không nói ra. Cô đã cố gắng rất nhiều để duy trì sự kết nối, để hiểu anh, nhưng anh dường như đang ngày càng tự nhốt mình lại trong thế giới riêng. Cảm giác cô đơn lại dâng lên trong lòng cô, lạnh lẽo hơn bao giờ hết, mặc cho căn phòng đang ấm áp bởi ánh nến và mùi hương dịu nhẹ.
***
Bữa ăn diễn ra trong một không khí nặng nề. Linh cố gắng ăn một chút, nhưng những món ăn dường như mất hết hương vị. Khánh chỉ gắp vài miếng, đôi khi đưa lên miệng một cách vô thức, ánh mắt vẫn lơ đãng. Những bản nhạc jazz nhẹ nhàng bỗng trở nên lạc lõng, không đủ sức xua đi sự im lặng đầy áp lực đang bao trùm căn phòng.
Linh hít một hơi thật sâu, thu hết dũng khí. Cô đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào Khánh, người đang gục đầu, tay xoa xoa thái dương. "Khánh à," cô bắt đầu, giọng cô run nhẹ, "Em có chuyện muốn nói với anh."
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn trũng sâu, mệt mỏi, nhưng có chút gì đó khó chịu. "Có chuyện gì vậy em?" Giọng anh nghe có vẻ miễn cưỡng, như thể anh không muốn phải đối mặt với bất kỳ vấn đề nào nữa vào lúc này.
"Anh có thấy chúng ta đang ngày càng xa cách không?" Linh hỏi thẳng, giọng cô nghẹn lại. Cô cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, không để nước mắt trào ra. "Em cảm thấy mình như đang một mình trong mối quan hệ này. Anh biết không, những ngày gần đây, em cảm thấy rất cô đơn, ngay cả khi anh ở bên cạnh."
Khánh thở dài nặng nề, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự kiệt quệ. Anh buông tay khỏi thái dương, đưa mắt nhìn Linh, nhưng ánh mắt anh không hề có sự thấu hiểu hay đồng cảm, chỉ có sự mệt mỏi và một chút khó chịu. "Linh à, em không hiểu áp lực của anh đâu. Anh đang cố gắng vì tương lai của chúng ta mà. Anh đang phải chiến đấu từng ngày để mọi thứ được tốt đẹp, để em không phải lo lắng về bất cứ điều gì."
"Em hiểu," Linh nói, giọng cô dịu đi một chút, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên sự tổn thương. "Em hiểu anh đang cố gắng. Nhưng anh ơi, em không cần cuộc sống xa hoa. Em không cần anh phải hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây với em." Cô nhấn mạnh từng từ, ánh mắt cô cầu khẩn. "Em chỉ cần một tin nhắn trả lời đúng lúc, một bữa ăn không im lặng, một cái ôm đủ ấm. Em chỉ cần anh chia sẻ với em những gì anh đang trải qua, thay vì cứ giữ khư khư một mình. Em không muốn anh phải gánh vác mọi thứ một mình."
Khánh đứng dậy, đi lại vài bước trong căn phòng. Anh không thể ngồi yên được nữa. Lời nói của Linh như những mũi kim châm vào anh, không phải vì cô trách móc, mà vì anh cảm thấy mình đang bị hiểu lầm. Anh quay lưng lại với cô, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu rực rỡ. "Em nói vậy là có ý gì? Em nghĩ anh không ở đây sao? Em nghĩ anh không cố gắng sao? Anh đang làm việc cật lực, thức trắng đêm để giải quyết vấn đề, để cạnh tranh với những đối thủ mạnh. Em có biết anh đã phải đưa ra những quyết định mạo hiểm đến mức nào không? Anh đang đặt cược cả sự nghiệp của mình, Linh à. Tất cả là vì chúng ta, vì một tương lai ổn định."
"Em không nói anh không cố gắng!" Linh cũng đứng dậy, giọng cô cao hơn một chút, sự thất vọng bắt đầu lấn át sự kiên nhẫn. "Em chỉ nói là em cần anh. Em cần cảm nhận được anh. Anh có biết em đã mong chờ buổi triển lãm của em thế nào không? Anh đã hứa sẽ đến mà... anh lại quên mất. Anh có biết em đã cô đơn thế nào khi đứng một mình giữa những cặp đôi khác không?" Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén, không để bật ra tiếng nức nở.
Khánh xoay người lại, ánh mắt anh đầy vẻ bực bội và mệt mỏi. "Anh xin lỗi. Anh đã quên. Anh đã quá bận rộn. Em có hiểu cho anh không? Anh đã bị cuốn vào một cuộc họp khẩn cấp, rồi lại phải giải quyết một vấn đề lớn ngay sau đó. Anh không có thời gian để nhìn điện thoại, Linh à. Anh không phải cố tình." Giọng anh mang theo sự phòng thủ rõ rệt, không phải là lời xin lỗi xuất phát từ sự hối lỗi, mà là một lời giải thích mệt mỏi. "Anh thực sự mệt mỏi lắm rồi, Linh à, đừng làm anh thêm áp lực nữa."
Câu nói cuối cùng của Khánh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Linh. Cô cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Sự kiên nhẫn của cô, sự thấu hiểu của cô, sự cố gắng của cô... tất cả dường như đều trở thành vô nghĩa. Cô buông bàn tay anh ra, bàn tay cô lạnh toát, và cảm giác lạnh lẽo ấy lan tỏa khắp cơ thể. Anh không hiểu. Anh không bao giờ hiểu. Anh chỉ thấy áp lực, chỉ thấy gánh nặng của riêng anh, mà không hề nhìn thấy nỗi đau mà cô đang phải chịu đựng.
"Vậy ra em đang gây áp lực cho anh sao?" Linh nói, giọng cô run rẩy, đôi mắt cô giờ đây đục ngầu vì nước mắt. "Em chỉ muốn được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu, được anh ở bên cạnh. Đó là áp lực lớn đến vậy sao?" Cô nhìn anh, nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi, nhìn vào đôi mắt trũng sâu, và cô nhận ra, anh không còn là người mà cô từng yêu, hoặc ít nhất, anh không còn là người có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn và hạnh phúc nữa.
Khánh nhìn cô, ánh mắt anh tràn ngập sự bất lực. Anh muốn nói, muốn giải thích, nhưng anh quá mệt mỏi. Mỗi lời nói ra lúc này đều có vẻ như một lời biện minh, một cái cớ. Anh chỉ muốn mọi thứ dừng lại, chỉ muốn được nghỉ ngơi. Anh không biết làm thế nào để xoa dịu cô, khi mà chính anh cũng đang chìm trong sự kiệt quệ. Anh cảm thấy bị hiểu lầm, cảm thấy cô đang đòi hỏi quá nhiều khi anh đang ở trong tình trạng tồi tệ nhất. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, anh đã nói vậy, và giờ đây, anh cảm thấy điều đó đúng hơn bao giờ hết.
Linh lùi lại một bước, ánh mắt cô dán vào Khánh, rồi lại lướt qua chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn, một biểu tượng của những ngày tháng hạnh phúc và sự gắn kết mà giờ đây dường như đã xa vời vợi. Cảm giác nghẹt thở dâng lên, như thể có một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực cô. Cuộc trò chuyện này, cô đã hy vọng rất nhiều vào nó, nhưng giờ đây, nó chỉ khiến cô nhận ra một sự thật đau lòng: họ đang lạc mất nhau, và không có một cây cầu nào đủ vững chắc để nối lại khoảng cách ngày càng lớn giữa họ. Cô cảm thấy nỗi cô đơn và sự thất vọng đang dần lớn hơn cả tình yêu mà cô dành cho anh.
Khánh thấy ánh mắt Linh nhìn mình, rồi nhìn chiếc cốc, rồi lại nhìn ra khoảng không. Anh thấy sự buông xuôi trong đôi mắt cô, một sự buông xuôi không còn nước mắt, chỉ còn lại sự trống rỗng. Anh biết, anh lại một lần nữa thất bại. Thất bại trong việc kết nối với cô, thất bại trong việc làm cô hạnh phúc. Anh lại thở dài, nặng nề hơn cả những lần trước. Anh biết, cuộc trò chuyện này đã thất bại. Và sự thất bại này, anh biết, không phải là lần cuối cùng. Nó chỉ báo hiệu cho những cuộc đối thoại tương tự trong tương lai, cũng sẽ không mang lại kết quả, đẩy mối quan hệ của họ đến bờ vực tan vỡ. Anh cảm nhận được, Linh đang bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về khả năng không thể tiếp tục mối quan hệ này nếu tình trạng kéo dài. Anh cũng nhận ra, anh đang ngày càng né tránh những cuộc trò chuyện sâu sắc, đang dần khép mình lại, và có lẽ, anh đang tìm kiếm sự giải thoát trong công việc, hoặc từ những điều khác. Sự mệt mỏi và áp lực chồng chất đang bào mòn anh, không chỉ tình yêu mà cả chính anh.
Linh quay lưng lại, đi về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm thành phố. Những ánh đèn lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình của cô. Cô không còn khóc nữa. Nước mắt đã cạn. Chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng, một khoảng trống mà không một lời biện minh nào của Khánh có thể lấp đầy. Cuộc trò chuyện mà cô đã mong chờ, đã đặt bao nhiêu hy vọng, giờ đây chỉ còn là một vết sẹo mới, sâu hơn, khiến cô nhận ra rằng, có lẽ, đã đến lúc cô phải tự hỏi, liệu cô có thể tiếp tục sống trong một mối quan hệ mà cô luôn cảm thấy mình đang một mình hay không.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.