Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 112: Vị Đắng Của Chiến Thắng
Linh đứng cạnh khung cửa sổ, nhìn ra màn đêm đặc quánh của thành phố. Những ánh đèn cao tầng lấp lánh như vô vàn giọt nước mắt vô hình rơi xuống mặt kính, nhưng lòng cô lúc này đã cạn khô những dòng lệ. Nỗi thất vọng sâu sắc hơn, lạnh lẽo hơn bất kỳ giọt nước mắt nào có thể tuôn rơi. Cuộc nói chuyện vừa rồi, cái khoảnh khắc Khánh buông ra lời nói rằng cô đang gây áp lực cho anh, đã giáng một đòn chí mạng vào những nỗ lực cuối cùng của cô. Cô đã mong chờ, đã đặt bao nhiêu hy vọng vào cuộc đối thoại ấy, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một vết sẹo mới, sâu hoắm, nhắc nhở cô rằng có lẽ, đã đến lúc cô phải tự hỏi, liệu cô có thể tiếp tục sống trong một mối quan hệ mà cô luôn cảm thấy mình đang một mình hay không. Hơi thở của cô nặng nề, lồng ngực như bị nén chặt bởi một tảng đá vô hình. Khánh vẫn đứng đó, sau lưng cô, sự im lặng của anh còn nặng nề hơn cả những lời nói. Anh không biết làm thế nào để xoa dịu cô, khi chính anh cũng đang chìm trong sự kiệt quệ. Anh chỉ cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi đến tận xương tủy, và cái cảm giác bị hiểu lầm, bị đòi hỏi quá nhiều khi bản thân đang ở trong tình trạng tồi tệ nhất cứ bủa vây. Anh đã từng nói, anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, và giờ đây, mỗi thớ thịt, mỗi tế bào trong anh đều thấm thía cái sự thật nghiệt ngã ấy. Anh biết, cuộc trò chuyện này đã thất bại, và đó không phải là lần cuối cùng. Nó chỉ báo hiệu cho những cuộc đối thoại tương tự trong tương lai, cũng sẽ không mang lại kết quả, đẩy mối quan hệ của họ đến bờ vực tan vỡ. Anh cảm nhận được, Linh đang bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về khả năng không thể tiếp tục mối quan hệ này nếu tình trạng kéo dài, và bản thân anh cũng đang ngày càng né tránh những cuộc trò chuyện sâu sắc, đang dần khép mình lại, tìm kiếm sự giải thoát trong công việc, hay bất cứ điều gì có thể che lấp đi khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Sự mệt mỏi và áp lực chồng chất đang bào mòn anh, không chỉ tình yêu mà cả chính anh, biến anh thành một cái bóng của chính mình, một cái bóng chìm trong sự hoang mang, lạc lối. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mà ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra mình đã kìm nén bao lâu.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đã lên cao, xuyên qua lớp kính trong suốt của tòa nhà DreamWeaver, rọi vào không gian văn phòng mở hiện đại. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại đổ chuông, tiếng thảo luận nhóm nhỏ từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự năng động, chuyên nghiệp. Mùi cà phê mới pha thoảng nhẹ trong không khí, hòa cùng mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, và cả cái mùi đặc trưng của vật liệu mới trong một không gian được thiết kế tinh tế. Đây là một môi trường làm việc đầy cảm hứng, nhưng cũng không kém phần căng thẳng với những deadline chồng chất.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, những đường gân xanh mờ nhạt hằn rõ trên mí mắt. Anh đã không ngủ đủ giấc trong nhiều ngày qua, và điều đó hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ nam tính giờ đây lại mang vẻ xanh xao, mệt mỏi. Anh cố gắng tập trung vào những dòng code và biểu đồ phức tạp, nhưng cơn đau đầu âm ỉ cứ như một mũi khoan nhỏ đục khoét thái dương anh, không ngừng nhắc nhở về sự kiệt quệ của cơ thể. Anh vừa hoàn thành báo cáo cuối cùng cho dự án của mình, một dự án mà anh đã 'đánh bạc' với một quyết định mạo hiểm vào cái đêm thức trắng cách đây không lâu. Anh Hùng vừa triệu tập một cuộc họp đột xuất, và anh biết, đó là lúc mọi thứ được định đoạt.
Tiếng thông báo cuộc họp phát ra từ loa chung làm Khánh giật mình. Anh đứng dậy, vươn vai một cách nặng nhọc, cảm giác như mọi khớp xương đều kêu răng rắc. Bước chân anh nặng nề, nhưng trong ánh mắt anh vẫn ẩn chứa một tia kiên định, dù mệt mỏi đến đâu. Anh bước vào phòng họp kính, nơi Anh Hùng đã ngồi sẵn, cùng với Hoàng và một vài thành viên chủ chốt khác của dự án. Không khí trong phòng họp dường như đặc quánh hơn bình thường, một sự kết hợp giữa kỳ vọng và căng thẳng.
Anh Hùng, với vóc dáng cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm, khuôn mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc sảo, liếc nhìn từng người. Ánh mắt ông dừng lại lâu hơn một chút ở Khánh, rồi lướt sang Hoàng. "Chào các cậu," giọng ông trầm và uy lực, "Chúng ta có một tin tốt." Ông dừng lại, ánh mắt quét một lượt các thành viên. "Dự án X, với phương án mà Khánh đã đề xuất, đã đạt được những kết quả khả quan ban đầu vượt ngoài mong đợi. Phía đối tác rất hài lòng với hướng đi mới này."
Khánh cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Một thoáng nhẹ nhõm đến bất ngờ, như một cơn gió mát thổi qua sa mạc khô cằn trong lòng anh. Anh đã không sai. Quyết định mạo hiểm đó, ít ra, đã mang lại quả ngọt đầu tiên. Anh giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng, một cảm giác tự hào yếu ớt trỗi dậy, yếu ớt bởi vì nó bị nhấn chìm bởi sự mệt mỏi triền miên.
Anh Hùng tiếp tục: "Khánh, cậu đã làm rất tốt. Quyết định của cậu về hướng đi mới đã mang lại hiệu quả bất ngờ, giúp chúng ta không chỉ vượt qua thử thách mà còn mở ra một hướng đi tiềm năng mới cho các dự án tương lai." Ông gật đầu tán thưởng, một lời khen hiếm hoi từ vị sếp vốn nổi tiếng là khó tính và chuyên nghiệp này. "Đây là một chiến thắng đáng ghi nhận, và tôi tin rằng nó sẽ là bước đệm vững chắc cho DreamWeaver trong thời gian tới."
Khánh chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhếch mép rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua đôi môi khô khốc. "Chỉ mới là bước đầu, thưa sếp. Chúng ta vẫn cần tiếp tục theo dõi sát sao." Anh nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi. "Nhưng ít ra, mình đã không sai," anh thầm nhủ trong đầu, cảm giác như một gánh nặng vô hình vừa được gỡ bỏ khỏi lồng ngực. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấy, cơn đau đầu lại nhói lên dữ dội hơn, như một lời nhắc nhở phũ phàng về cái giá phải trả cho chiến thắng này.
Anh liếc nhìn sang Hoàng. Hoàng ngồi đối diện, khuôn mặt vẫn chỉnh tề, phong thái tự tin, nhưng nụ cười thường trực của anh ta lúc này có chút cứng nhắc. Ánh mắt Hoàng lướt qua Khánh một cách nhanh chóng, rồi lại quay về phía Anh Hùng, nhưng Khánh vẫn kịp nhận ra một tia bất mãn, một chút khó chịu lướt qua đáy mắt đó. Hoàng khẽ hắng giọng, lẩm bẩm đủ nhỏ để không ai nghe thấy rõ ràng, nhưng Khánh vẫn có thể đọc được trên môi anh ta: "May mắn thôi..."
Hoàng, với bản tính cạnh tranh và luôn muốn dẫn đầu, rõ ràng không hề dễ chịu khi thấy Khánh giành được phần thắng, dù chỉ là bước đầu. Anh ta cố gắng che giấu sự bực bội, nhưng cái ánh mắt tính toán và nụ cười gượng gạo đã tố cáo tất cả. Anh Hùng kết thúc cuộc họp với một vài chỉ đạo nữa, nhưng tâm trí Khánh đã không còn ở đó. Anh chỉ muốn được ngả lưng xuống một chiếc giường êm ái và ngủ một giấc thật sâu, thật dài. Anh đã giành được một chiến thắng nhỏ, nhưng cảm giác chiến thắng này lại mang một vị đắng khó tả. Nó không mang lại niềm vui trọn vẹn, mà chỉ là một sự xác nhận rằng anh đã không phí hoài sức lực một cách vô ích. Cơ thể anh phản ứng bằng một cơn choáng váng nhẹ khi anh đứng dậy, và anh phải vịn tay vào bàn một lúc để lấy lại thăng bằng. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và cái giá phải trả có thể còn lớn hơn nữa. Thành công này, dù đáng giá, nhưng đã bào mòn anh đến tận cùng.
***
Chiếc đồng hồ treo tường điểm sáu giờ chiều, ánh nắng vàng dịu cuối ngày vẫn còn vương vấn trên ban công căn hộ của Linh. Những tia nắng xiên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ, khiến không gian nhỏ trở nên lung linh, huyền ảo. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, một âm thanh trầm đục quen thuộc của thành phố đang dần chìm vào màn đêm, nhưng trong căn hộ, tiếng chim hót lảnh lót vẫn vang vọng từ những lùm cây xanh trước nhà, như một nốt nhạc trong trẻo giữa bản giao hưởng hối hả của cuộc sống. Linh khẽ mở một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, tiếng kèn saxophone réo rắt lấp đầy không gian, xoa dịu đi phần nào những lo lắng đang quẩn quanh trong tâm trí cô.
Mùi hoa nhài từ ban công thoang thoảng bay vào, dịu mát và tinh khiết, hòa cùng mùi thức ăn nhẹ nhàng mà cô vừa chuẩn bị. Một đĩa salad tươi xanh, món sườn nướng mật ong mà Khánh yêu thích, và một chén canh bí đao ngọt mát. Cô cẩn thận đặt thêm một cây nến thơm nhỏ ở giữa bàn ăn, ánh lửa lập lòe nhảy múa, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn. Cô mong chờ Khánh đến, hy vọng rằng bữa tối này, với tất cả sự tỉ mỉ và tình cảm cô đặt vào, có thể hàn gắn được những rạn nứt đã xuất hiện sau cuộc trò chuyện thất bại tối qua. Cô tự nhủ, mình phải thật nhẹ nhàng, phải thật thấu hiểu. Anh ấy chắc hẳn đã rất mệt mỏi.
Linh nhìn ngắm những bông hoa ly trắng muốt mà cô vừa cắm vào chiếc bình pha lê, những cánh hoa e ấp rung rinh trong gió nhẹ. Cô cố gắng xua đi nỗi lo lắng đang gặm nhấm lòng mình. Tối qua, lời nói của Khánh như một nhát dao cứa vào trái tim cô, nhưng cô vẫn muốn tin rằng đó chỉ là do áp lực công việc quá lớn đã khiến anh không còn kiểm soát được lời nói. Cô vẫn muốn trao cho anh thêm một cơ hội, trao cho mối quan hệ này thêm một cơ hội. Cô vuốt nhẹ mái tóc dài buông xõa, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, hiện diện trọn vẹn, cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Tiếng chuông cửa vang lên, dứt cô khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Chắc anh ấy mệt lắm... Mình phải thật nhẹ nhàng," Linh thầm nhắc nhở bản thân một lần nữa. Cô nở một nụ cười thật tươi, cố gắng che giấu sự mệt mỏi và những vết hằn ưu tư trên khuôn mặt mình. Cô chỉnh lại vạt áo, bước nhanh ra mở cửa. "Anh về rồi," cô nói, giọng dịu dàng và ấm áp, tựa như tia nắng cuối cùng của buổi chiều. Cô đã mong chờ giây phút này, mong chờ một cái ôm, một ánh mắt thấu hiểu, một lời nói dịu dàng từ anh.
Khánh đứng trước cửa, dáng người cao ráo nhưng có vẻ gầy hơn, vai anh hơi chùng xuống. Khuôn mặt anh xanh xao, những đường nét nam tính vẫn còn đó nhưng bị bao phủ bởi vẻ mệt mỏi cùng cực. Đôi mắt sâu của anh trũng xuống, lờ đờ, không còn sự sắc sảo hay quyết tâm thường ngày. Anh mặc một chiếc áo sơ mi công sở màu xanh xám, quần tây phẳng phiu, nhưng cả bộ trang phục cũng không thể che giấu được sự rệu rã của cơ thể anh. Anh chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhếch mép nhạt nhòa, gần như không có, trên môi. "Anh về rồi." Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ kiệt sức. Anh không ôm cô, không có bất kỳ cử chỉ thân mật nào. Anh chỉ đơn giản là bước vào, đặt chiếc cặp xuống góc phòng và thả mình xuống chiếc ghế sofa, thở dài một hơi thật dài.
Linh cảm thấy một sự hụt hẫng nhẹ. Cô muốn hỏi anh có sao không, nhưng lại sợ những lời nói của mình sẽ lại trở thành gánh nặng cho anh. Cô chỉ im lặng, nhìn anh với ánh mắt đầy lo lắng. "Anh ngồi nghỉ một lát đi, em dọn cơm ra nhé," cô nhẹ nhàng nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng sự thờ ơ của anh vẫn khiến trái tim cô se lại. Cô quay vào bếp, tiếng dao dĩa lách cách khi cô bày biện thức ăn lên bàn. Mùi hương của món sườn nướng và hoa nhài vẫn thoảng nhẹ, nhưng không khí dường như đã không còn ấm cúng như lúc ban đầu. Một bức tường vô hình vừa được dựng lên giữa họ, ngay trong khoảnh khắc cánh cửa vừa đóng lại.
***
Bữa tối bắt đầu trong một sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ và tiếng nhạc jazz du dương vang lên một cách lạc lõng. Ánh nến lung linh trên bàn ăn dường như không đủ sức xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy không khí giữa hai người. Khánh ngồi đối diện Linh, vẻ mặt anh mệt mỏi đến mức không giấu được. Anh ăn một cách thờ ơ, gần như không nhìn Linh, ánh mắt lờ đờ, xa xăm như thể tâm hồn anh đang ở một nơi nào đó rất xa. Anh gật đầu cảm ơn khi Linh gắp thêm thức ăn cho anh, nhưng giọng nói khô khan, xa cách, không một chút hơi ấm.
Linh cố gắng bắt chuyện, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Anh mệt lắm à? Em có nấu món anh thích này." Cô đặt chiếc đĩa sườn nướng vào chén anh, giọng nói dịu dàng, chứa đựng sự quan tâm.
Khánh chỉ khẽ "Ừm. Cảm ơn." Anh tiếp tục ăn, đôi mắt anh dường như đang nhìn xuyên qua cô, nhìn về một điểm vô định nào đó phía sau. Anh không hề nhận ra sự tỉ mỉ trong từng món ăn, hay những nỗ lực mà cô đã bỏ ra để chuẩn bị bữa tối này.
Linh cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim. Cô hít một hơi sâu, cố gắng gạt bỏ cảm giác bị bỏ rơi. "Dự án sao rồi anh? Em thấy anh Hùng có vẻ rất vui. Chắc là tốt hơn rồi phải không?" Cô thử một hướng khác, hy vọng sẽ khơi gợi được một cuộc trò chuyện cởi mở hơn, như những ngày đầu khi anh còn hứng thú chia sẻ mọi điều với cô.
Khánh đặt đũa xuống, thở dài một tiếng nặng nề. "Cũng tạm. Đừng hỏi nữa, anh mệt rồi." Giọng anh có phần gắt gỏng, pha lẫn sự khó chịu và kiệt sức. Anh đưa tay xoa thái dương, như thể muốn xua đi cơn đau đầu đang hành hạ. "Anh chỉ muốn yên tĩnh thôi."
Tim Linh như thắt lại. Câu nói của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô, dập tắt đi mọi hy vọng nhỏ nhoi mà cô vừa nhen nhóm. Cô cảm thấy mình như một kẻ phiền phức, một gánh nặng. "Anh... anh có ổn không vậy? Trông anh xanh xao quá," cô nói, giọng run run, ánh mắt đầy lo lắng. Cô muốn chạm vào anh, muốn xoa dịu anh, nhưng cô lại sợ sẽ bị anh từ chối.
Khánh lại thở dài, nặng nề hơn cả những lần trước. "Anh ổn. Em đừng lo lắng thái quá. Anh chỉ cần yên tĩnh thôi." Anh nhìn cô, ánh mắt anh không còn sự dịu dàng thường thấy, mà thay vào đó là một vẻ khó chịu, như thể cô đang đòi hỏi quá nhiều. Anh không còn đủ kiên nhẫn để thể hiện bất cứ cảm xúc nào khác ngoài sự mệt mỏi. "Yên tĩnh..." Linh thầm nhủ trong lòng, cảm thấy nghẹn đắng. "Hay anh chỉ muốn mình biến mất?" Nỗi cô đơn và sự thất vọng đang dần lớn hơn cả tình yêu mà cô dành cho anh.
Cô đưa tay ra, khẽ chạm vào bàn tay anh đặt trên bàn, một cử chỉ vô thức, một sự tìm kiếm kết nối. Nhưng ngay lập tức, Khánh rụt tay lại, một cách vô thức, như thể bị điện giật. Anh không cố ý, nhưng hành động đó như một bức tường vô hình, lạnh lẽo, dựng lên giữa hai người. Linh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, nhưng không phải là điện tình yêu, mà là dòng điện của sự đau đớn và bị từ chối. Cô vội vàng rút tay về, ánh mắt chất chứa nỗi buồn và sự hụt hẫng.
Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo đặt trên bàn, chiếc cốc mà cô và Khánh đã chọn cùng nhau trong một buổi chiều mưa, khi tình yêu của họ còn nồng nàn và giản dị. Hai chú mèo nhỏ, một đen một trắng, tựa vào nhau, mắt nhìn về cùng một hướng, biểu tượng cho sự gắn kết và hạnh phúc của họ. Giờ đây, chiếc cốc vẫn ở đó, nhưng ý nghĩa của nó dường như đã phai nhạt, trở thành một sự tương phản đau lòng giữa biểu tượng hạnh phúc của ngày xưa và thực tại lạnh nhạt, xa cách này.
Linh cảm thấy không khí xung quanh mình đặc quánh lại, nặng nề đến khó thở. Tiếng nhạc jazz vẫn vang lên, nhưng nó không còn là bản nhạc xoa dịu mà trở thành một giai điệu buồn bã, lạc lõng, nhấn chìm cô trong sự cô đơn. Mùi thức ăn nguội lạnh dần, không còn ấm áp nữa. Cô nhìn Khánh, nhìn vào đôi mắt trũng sâu, nhìn vào khuôn mặt xanh xao của anh, và cô nhận ra một sự thật nghiệt ngã: anh không còn là người đàn ông mà cô từng yêu, hoặc ít nhất, anh không còn là người có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn và hạnh phúc nữa. Anh đang dần đánh mất khả năng kiểm soát cảm xúc, sự cáu kỉnh và khó chịu của anh là dấu hiệu cho thấy áp lực đang bào mòn anh đến mức nào.
Linh cảm thấy mình bị bỏ rơi, nỗi cô đơn gặm nhấm tâm hồn cô, đẩy cô vào một góc khuất của sự tuyệt vọng. Cô biết, thành công bước đầu của Khánh trong công việc có thể chỉ là tạm thời, hoặc sẽ đi kèm với những thách thức lớn hơn trong tương lai, đòi hỏi anh phải trả giá đắt hơn nữa. Và cái giá đó, cô nhận ra, không chỉ là sức khỏe của anh, mà còn là chính mối quan hệ của họ. Cô không còn cảm thấy sự hiện diện của anh ở đây, ngay cả khi anh đang ngồi ngay trước mặt cô. Linh chỉ muốn gào lên, muốn hỏi anh rằng liệu anh có thấy cô không, liệu anh có còn yêu cô không. Nhưng cổ họng cô nghẹn ứ, mọi lời nói đều mắc kẹt lại. Cô chỉ có thể thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu hơn cả những lần trước, tiếng thở dài của một người đang dần chấp nhận sự thật rằng khoảng cách giữa họ đã trở nên quá lớn, không thể nào hàn gắn được nữa. Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo, rồi lại nhìn ra khoảng không vô định, trong lòng dấy lên một câu hỏi nhức nhối: liệu cô có thể tiếp tục tự lừa dối mình về một tình yêu vẫn còn tồn tại, hay đã đến lúc cô phải buông tay, để cả hai được bình yên?
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.