Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 113: Giới Hạn Của Sự Im Lặng
Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt dài trên sàn gỗ lạnh lẽo của căn hộ. Bình thường, Linh sẽ thức dậy với cảm giác dễ chịu khi nhìn thấy những tia nắng đầu tiên, nhưng hôm nay, sự ấm áp của chúng dường như không thể xua đi cái giá lạnh đang đóng băng trong lồng ngực cô. Đêm qua, sau khi Khánh rụt tay lại, sau lời nói nặng nề “Anh chỉ muốn yên tĩnh thôi,” Linh đã về nhà trong một tâm trạng không khác gì một hồn ma. Cô đã ngồi hàng giờ liền trên chiếc ghế sofa, đôi mắt dán chặt vào khoảng không, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một lý do để xoa dịu trái tim đang tan nát. Nhưng không có gì, chỉ có sự trống rỗng và một nỗi cô đơn cứ thế lớn dần, nuốt chửng cô.
Giờ đây, cô ngồi ở bàn ăn trong bếp, cốc cà phê nóng trên tay dường như cũng không thể sưởi ấm được chút nào. Mùi hương đậm đà của cà phê rang xay lan tỏa trong không khí, một mùi hương quen thuộc thường mang lại sự tỉnh táo và dễ chịu, nhưng sáng nay lại càng khiến cô cảm thấy nặng nề. Linh đặt cốc cà phê xuống, ánh mắt vô thức dừng lại ở chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên kệ bếp. Chiếc cốc của Khánh. Hai chú mèo nhỏ, một đen một trắng, tựa vào nhau, mắt nhìn về cùng một hướng. Hình ảnh ấy, từng là biểu tượng cho sự gắn kết và hạnh phúc của họ, giờ đây lại trở thành một nhát dao cứa sâu vào trái tim Linh. Nó nhắc cô nhớ về một buổi chiều mưa, khi họ cùng nhau chọn chiếc cốc này, cười nói rộn ràng, bàn tay anh siết chặt tay cô, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng. Anh đã từng hứa sẽ luôn ở bên cô, sẽ cùng cô nhìn về một hướng. Nhưng hiện tại, anh đang ở đâu? Và cô, đang nhìn về hướng nào, khi không còn anh ở bên?
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Linh, mang theo cả sự mệt mỏi và thất vọng đã tích tụ bấy lâu. “Mình không thể tiếp tục sống như thế này được nữa,” cô thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian rộng lớn của căn hộ. Những lời nói của Khánh đêm qua cứ văng vẳng bên tai cô, như một điệp khúc đau đớn. "Anh chỉ muốn yên tĩnh thôi." Câu nói đó không chỉ là sự từ chối, mà còn là một lời tuyên bố rằng sự hiện diện của cô, sự lo lắng của cô, là một gánh nặng, một sự phiền phức. Tim cô nhói lên khi nhớ lại cái cách anh rụt tay lại, một hành động vô thức nhưng lại có sức mạnh xé toạc mọi hy vọng cuối cùng. Cô đã cố gắng chạm vào anh, chỉ một cái chạm nhẹ để tìm kiếm sự kết nối, để khẳng định rằng cô vẫn ở đây, nhưng anh đã lùi lại, như thể một luồng điện lạnh lẽo đã chạy qua giữa họ. Điện của sự đau đớn và bị từ chối.
Linh đứng dậy, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Cô đi lại trong căn phòng, đôi mắt vô định lướt qua từng góc nhỏ quen thuộc, nhưng tâm trí cô lại đang quay cuồng với những câu hỏi không lời giải đáp. Cô nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, Khánh đã từng là người đàn ông ân cần, biết lắng nghe. Anh sẽ không bao giờ để cô một mình chịu đựng những suy nghĩ, những lo lắng. Anh sẽ ôm cô thật chặt, sẽ thì thầm những lời trấn an. Nhưng giờ đây, cái ôm đã trở nên lỏng lẻo, những lời thì thầm đã biến mất, và cô, cô đang lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình. Cô có cảm giác như mình đang yêu một bóng ma, một hình hài trống rỗng. Anh vẫn ở đó, nhưng anh không thực sự ở đó cùng cô. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," lời thốt ra từ trái tim cô, cô đã từng muốn nói với anh, nhưng cô biết, anh sẽ không nghe. Anh sẽ lại biện minh bằng công việc, bằng những áp lực vô hình mà anh đang gánh vác. Nhưng liệu cô có thể chấp nhận điều đó mãi được không? Chấp nhận một tình yêu mà trong đó, cô phải tự mình chèo chống, tự mình xoa dịu những vết thương?
Nỗi cô đơn gặm nhấm tâm hồn cô, biến thành một quyết tâm lạnh lùng. Không phải sự tức giận, không phải sự căm phẫn, mà là một sự tuyệt vọng đến cùng cực, một cảm giác rằng cô đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng. Giống như một sợi dây cao su bị kéo căng quá mức, nó không thể kéo dài thêm được nữa. Nó sẽ đứt, hoặc cô phải buông. Cô nhìn lại chiếc cốc đôi trên kệ, và lần này, cô thấy một sự thật phũ phàng: biểu tượng của tình yêu đã trở thành một lời chế giễu cho thực tại. Nó nhắc nhở cô rằng có những thứ, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng không thể tồn tại nếu không được vun đắp.
Linh siết chặt hai bàn tay vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kiên quyết chưa từng có. Cô đã khóc quá nhiều, đã hy vọng quá nhiều, đã chờ đợi quá nhiều. Cô không còn nước mắt để rơi, không còn hy vọng để bám víu, không còn kiên nhẫn để chờ đợi. Cô không thể cứ mãi tự lừa dối mình về một tình yêu vẫn còn tồn tại khi mà cô cảm thấy mình đang chết dần chết mòn trong nó. Đã đến lúc cô phải buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô cần một sự rõ ràng, dù kết quả có là gì đi chăng nữa. Cô cần phải đối mặt, không chỉ vì cô, mà còn vì cả Khánh. Anh cũng đang đau khổ, đang mệt mỏi, đang lạc lối. Có lẽ, việc đối mặt là cách duy nhất để cả hai tìm thấy một chút bình yên. Linh hít một hơi thật sâu, đôi mắt ánh lên một tia nhìn kiên định. Cô biết, đây sẽ là một cuộc nói chuyện khó khăn, có thể là khó khăn nhất trong cuộc đời cô. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
***
Trong quán cà phê "Hồi Ức" quen thuộc, ánh nắng trưa vàng dịu xuyên qua những ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền tường gạch trần và những cuốn sách cũ kỹ. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương gỗ thoang thoảng của những chiếc bàn ghế cổ kính, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, hoài niệm. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của Ella Fitzgerald vang lên đều đều, hòa cùng tiếng ly tách khẽ chạm vào nhau và những tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách. Ở một góc nhỏ khuất, nơi có một chiếc ghế sofa bọc nỉ màu xanh rêu, Linh ngồi đối diện với Trâm, bàn tay cô nắm chặt chiếc tách trà gừng nóng hổi.
Trâm, với mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh, đôi mắt biết cười và khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, nhìn Linh bằng ánh mắt đầy lo lắng và thông cảm. Cô đã gọi cho Linh từ sáng, sau khi cảm nhận được sự khác lạ trong giọng điệu của bạn mình qua điện thoại. Linh, với vẻ ngoài thanh mảnh và đôi mắt to tròn thường ánh lên vẻ ưu tư, giờ đây trông càng tiều tụy hơn bao giờ hết. Trang phục nhẹ nhàng, thanh lịch thường ngày của cô dường như cũng không thể che giấu được sự mệt mỏi và nỗi buồn đang bao trùm lấy cô.
"Trâm à, tớ không biết phải làm sao nữa..." Linh bắt đầu, giọng nói cô run run, yếu ớt như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. Cô kể lại mọi chuyện, từ cuộc trò chuyện thất bại ở căn hộ Khánh hôm trước, khi cô cố gắng bày tỏ nỗi cô đơn và sự lo lắng, nhưng Khánh chỉ đáp lại bằng sự mệt mỏi và những lời biện minh khô khan. Rồi đến buổi tối hôm qua, khi cô mang thức ăn đến, hy vọng có thể hàn gắn, nhưng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt, gắt gỏng và cái rụt tay vô thức của anh. Mỗi câu từ cô thốt ra đều nặng trĩu, chứa đựng nỗi đau và sự hụt hẫng.
Trâm lắng nghe một cách chăm chú, đôi khi khẽ gật đầu, đôi khi lại nhíu mày tỏ vẻ đồng cảm. Cô đưa tay xoa nhẹ lên mu bàn tay của Linh, truyền cho cô một chút hơi ấm và sự động viên. "Cậu ấy... cậu ấy thực sự nói vậy sao?" Trâm hỏi, giọng cô đầy tiếc nuối. "Chuyện đến nước này rồi ư?"
Linh gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống chiếc tách trà nóng, tan vào trong làn hơi ấm. "Anh ấy nói anh ấy chỉ muốn yên tĩnh thôi. Anh ấy rụt tay lại khi tớ chạm vào. Cậu có hiểu không, Trâm? Tớ cảm thấy mình như một kẻ phiền phức, một gánh nặng trong chính mối quan hệ của mình. Tớ... tớ cảm thấy như mình đang ở một mình trong mối quan hệ này." Linh nói, những tiếng nấc nghẹn ngào khiến cô không thể nói trọn câu. Cô không giấu giếm cảm xúc của mình nữa. Trước mặt Trâm, cô có thể là chính mình, một người con gái yếu đuối đang khao khát được thấu hiểu.
Trâm kéo chiếc khăn giấy từ hộp trên bàn, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Linh. "Tớ hiểu mà, Linh. Tớ hiểu cảm giác đó. Nhưng cậu không thể cứ mãi chịu đựng như vậy được. Cậu ấy có thể đang rất áp lực, rất mệt mỏi, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ấy có quyền làm cậu tổn thương như vậy. Và cậu cũng không có lỗi khi muốn được yêu thương, được quan tâm." Giọng Trâm không gay gắt, mà dịu dàng, đầy sự thấu hiểu. Cô biết Linh cần một người lắng nghe, nhưng cô cũng biết Linh cần một lời khuyên chân thành. "Linh này, cậu cần phải nói chuyện với Khánh một cách rõ ràng. Dù kết quả có thế nào, cậu cũng cần một câu trả lời."
"Một câu trả lời?" Linh ngước nhìn Trâm, đôi mắt đỏ hoe. "Nếu câu trả lời là anh ấy không còn yêu tớ nữa thì sao? Nếu câu trả lời là anh ấy muốn buông tay thì sao?" Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô đã được nói ra thành lời, treo lơ lửng trong không khí.
"Nếu là như vậy, thì đó cũng là một câu trả lời, Linh à. Cậu không thể sống mãi trong sự mơ hồ này được," Trâm siết chặt tay Linh. "Cậu cần biết mình đang đứng ở đâu, và mối quan hệ này đang đi về đâu. Sống trong sự im lặng, trong sự lạnh nhạt còn đau đớn hơn rất nhiều so với một sự thật phũ phàng. Cậu xứng đáng được hạnh phúc, Linh à. Cậu xứng đáng được một người đàn ông ở bên cạnh, lắng nghe và thấu hiểu cậu, chứ không phải là một người chỉ biết chạy trốn vào công việc và đẩy cậu ra xa."
Lời nói của Trâm như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn Linh, nhưng cũng như một mũi kim châm thẳng vào nỗi sợ hãi bấy lâu của cô. Cô biết Trâm nói đúng. Cô không thể cứ mãi chôn vùi mình trong sự tự dối lừa về một tình yêu vẫn còn tồn tại mạnh mẽ. Khánh vẫn còn yêu cô, cô biết điều đó, nhưng tình yêu đó đã không còn đủ mạnh để chống lại những áp lực của cuộc sống, để giữ anh lại bên cô. "Yêu không còn là lý do đủ mạnh," một cụm từ mà cô đã từng nghe đâu đó, giờ đây lại vang vọng trong đầu cô, trở nên chân thực hơn bao giờ hết.
Linh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê, mùi bánh, mùi gỗ cũ dường như hòa quyện lại, mang theo một nỗi buồn man mác. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng cô lại chỉ thấy một màu xám xịt. Cô không muốn buông tay, cô yêu Khánh rất nhiều. Nhưng cô cũng không thể cứ mãi cố gắng một mình, không thể mãi hy vọng vào một điều gì đó mơ hồ. Cô cần một cuộc nói chuyện dứt khoát, một sự kết thúc hoặc một khởi đầu mới.
"Tớ sợ lắm, Trâm à," Linh thì thầm, giọng nhỏ hơn cả tiếng nhạc jazz.
"Tớ biết," Trâm đáp, ánh mắt đầy trìu mến. "Nhưng cậu không đơn độc. Dù có chuyện gì xảy ra, tớ vẫn sẽ ở đây, bên cạnh cậu." Cô vỗ nhẹ lên tay Linh, và cái chạm đó, khác hẳn với cái rụt tay lạnh lẽo của Khánh, lại mang đến cho Linh một sự ấm áp, một điểm tựa vững chắc. Giữa không gian ấm cúng và hoài niệm của quán cà phê, những lời tâm sự chân thành của Trâm đã tiếp thêm sức mạnh cho Linh, giúp cô dần gỡ bỏ những gánh nặng đang đè nén trong lòng, và thắp lên một tia hy vọng, dù mong manh, về một sự rõ ràng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây, và khi Linh trở về căn hộ của mình, ánh đèn vàng dịu đã được bật sáng, nhưng không thể xua đi hết bóng tối đang bao trùm lấy không gian. Sự nặng nề trong lòng cô vẫn còn đó, thậm chí còn rõ ràng hơn sau cuộc trò chuyện với Trâm. Lời khuyên của Trâm, dù chân thành và đầy yêu thương, cũng không thể làm vơi đi nỗi sợ hãi về những gì sắp tới. Linh biết rằng cô không còn đường lùi. Cô đã đẩy mình đến giới hạn, và giờ đây, cô phải đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.
Cô bước vào phòng khách, đặt túi xách xuống ghế sofa. Căn phòng, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm ngọt ngào của cô và Khánh, giờ đây lại mang một vẻ trống trải đến nao lòng. Mùi hương quen thuộc của căn hộ, sự pha trộn giữa hương nến thơm nhẹ nhàng và mùi sách cũ, giờ đây lại mang một chút buồn man mác, như một bản nhạc không lời đang ngân nga trong không khí. Linh đi đến trước gương lớn đặt ở góc phòng. Hình ảnh phản chiếu của cô hiện lên, với đôi mắt có phần trũng sâu và một nét buồn vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt. Nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy, Linh nhận ra một sự kiên định mới mẻ, một quyết tâm lạnh lùng. Cô không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết khóc lóc và chờ đợi nữa. Cô đã trưởng thành, đã học được cách đối mặt.
Cô chạm tay lên bề mặt kính lạnh lẽo của gương, như thể đang chạm vào chính bản thân mình, để tìm kiếm sức mạnh. Trong khoảnh khắc đó, Linh nhớ lại những lời Khánh đã nói, những lần anh im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Cô nhớ lại cảm giác cô đơn tột độ khi anh ở ngay bên cạnh mà lại xa vời vợi. Cô nhớ lại chiếc cốc sứ đôi hình mèo, biểu tượng của một tình yêu đẹp đẽ nhưng giờ đây lại trở thành một minh chứng đau lòng cho sự xa cách. Tất cả những hình ảnh, những cảm xúc ấy đều đổ dồn về một điểm: cô không thể tiếp tục sống như thế này được nữa. Cô không thể mãi là người giữ lấy một mối quan hệ đang dần tan rã trong im lặng.
Linh rút điện thoại ra khỏi túi. Màn hình điện thoại sáng lên, ánh sáng xanh nhạt rọi vào khuôn mặt cô. Cô lướt qua danh bạ, tìm kiếm tên Khánh. Ngón tay cô dừng lại, lơ lửng trên màn hình một lúc lâu. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, những tiếng đập dồn dập như tiếng trống trận, vừa mạnh mẽ vừa đầy lo lắng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Có thể, đây sẽ là lần cuối cùng cô và anh nói chuyện một cách chân thành như những người yêu nhau. Có thể, đây sẽ là khởi đầu cho một kết thúc.
Cô bắt đầu gõ tin nhắn. Từng chữ cái hiện lên trên màn hình, như những viên gạch lát đường cho một con đường mà cô không biết sẽ dẫn đến đâu.
"Khánh," cô gõ, và rồi dừng lại. Chỉ một cái tên, nhưng chứa đựng biết bao cảm xúc, bao nhiêu năm tháng yêu thương và cả những nỗi niềm dằn vặt.
"Em cần nói chuyện với anh." Cô tiếp tục, rồi lại dừng. Câu nói đơn giản nhưng hàm chứa một sự nghiêm trọng. Nó không phải là một lời trách móc, không phải là một lời than vãn, mà là một lời yêu cầu, một sự khẳng định về nhu cầu của cô.
"Nghiêm túc." Cuối cùng, cô gõ thêm từ đó, như một dấu chấm than khẳng định rằng đây không phải là một cuộc trò chuyện tầm phào, không phải là một sự cằn nhằn vô cớ. Đây là ranh giới cuối cùng của cô.
Tin nhắn đã hoàn thành. "Khánh, em cần nói chuyện với anh. Nghiêm túc." Linh nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, ngón tay cô đặt hờ trên nút gửi. Một phần trong cô muốn nhấn gửi ngay lập tức, để kết thúc sự chờ đợi, để đối mặt với tất cả. Nhưng một phần khác lại sợ hãi, sợ hãi về những gì sẽ xảy ra sau khi tin nhắn này được gửi đi. Cô biết, một khi đã gửi, sẽ không có đường lui. Mọi thứ sẽ thay đổi.
Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của thành phố về đêm. Chúng nhắc nhở cô về nhịp sống hối hả, về những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai Khánh, và cả lên mối quan hệ của họ. Cô đặt điện thoại xuống bàn kính, một tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu hơn cả những lần trước. Cô ngồi xuống ghế sofa, nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vải bọc nỉ dưới lưng. Cô cần thời gian, cần thêm một chút can đảm để đối mặt với những gì sắp tới. Cô biết, quyết định này không phải là dễ dàng. Nó có thể dẫn đến một sự hàn gắn, hoặc một sự chia ly đau đớn. Nhưng dù kết quả có là gì, cô cũng không còn cách nào khác. Cô đã sẵn sàng. Hoặc ít nhất, cô tự nhủ với bản thân rằng cô đã sẵn sàng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.