Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 114: Lời Nói Bỏ Ngỏ Giữa Im Lặng Đêm

Linh nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vải bọc nỉ dưới lưng. Cô biết, quyết định này không phải là dễ dàng. Một tin nhắn vỏn vẹn ba câu chữ kia có thể là phát súng hiệu lệnh cho một cuộc chiến, hoặc là một nhát dao cắt đứt sợi dây mỏng manh còn sót lại. Nhưng trong sâu thẳm, cô vẫn ôm ấp một tia hy vọng mong manh. Cô muốn một cuộc đối mặt thật sự, một cuộc trò chuyện không qua trung gian của những con chữ vô tri. Cô muốn nhìn vào mắt Khánh, để anh thấy sự mệt mỏi trong cô, và cô cũng muốn nhìn vào mắt anh, để tìm kiếm bất cứ dấu vết nào của người Khánh mà cô đã từng yêu. Cô không gửi tin nhắn. Cô sẽ đợi. Cô sẽ tạo ra một không gian mà ở đó, họ có thể nói chuyện như hai người yêu nhau, không phải là hai kẻ lạ mặt đang lướt qua nhau giữa dòng đời vội vã.

Sáng hôm sau, Linh thức dậy với một cảm giác khác lạ. Không còn là sự tuyệt vọng và nỗi cô đơn nặng nề như những ngày trước, mà là một sự quyết tâm pha lẫn chút hồi hộp. Hôm nay, cô sẽ không ngồi chờ đợi. Cô sẽ hành động. Mặt trời đã lên cao, xuyên qua tấm rèm cửa mỏng, đổ những vệt nắng vàng nhạt lên sàn gỗ. Căn phòng, dù vẫn mang một vẻ tĩnh lặng cố hữu, nhưng dường như đã được tiếp thêm một luồng sinh khí mới từ chính quyết định của Linh. Cô vươn vai, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn không khí trong lành của buổi sớm.

Sau một ngày làm việc vội vã ở văn phòng, nơi mà những con số và deadline vẫn cứ ám ảnh tâm trí, Linh trở về căn hộ của mình khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Thành phố đang chuyển mình từ nhịp điệu hối hả của ban ngày sang vẻ tĩnh lặng hơn của buổi tối, nhưng vẫn không kém phần rộn ràng. Cô rảo bước trên con đường quen thuộc, những suy nghĩ về Khánh cứ luẩn quẩn trong đầu. Cô tự nhủ, "Mình phải nói cho anh ấy hiểu. Không thể im lặng mãi được." Lời nói ấy như một câu thần chú, tiếp thêm cho cô sức mạnh.

Vừa bước vào căn hộ, Linh đã bắt tay ngay vào việc chuẩn bị. Cô không muốn một bữa ăn vội vã, qua loa. Hôm nay, cô muốn mọi thứ phải thật đặc biệt, giống như những ngày đầu họ yêu nhau, khi mỗi buổi hẹn hò đều được chăm chút tỉ mỉ. Cô thay bộ đồ công sở bằng chiếc váy cotton mềm mại, màu xanh ngọc bích, tôn lên dáng người thanh mảnh và làn da trắng ngần. Mái tóc dài được búi gọn gàng, vài sợi tóc con rủ xuống quanh khuôn mặt trái xoan, tạo nên một vẻ đẹp dịu dàng, nữ tính.

Trong bếp, mùi hương của món sườn xào chua ngọt và canh bí đao nấu tôm dần lan tỏa, lấp đầy không gian. Đây là những món Khánh đặc biệt yêu thích, và Linh đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị, không chỉ bằng đôi tay mà còn bằng cả tấm lòng. Mỗi cọng rau, mỗi miếng thịt đều được cô lựa chọn cẩn thận, nêm nếm kỹ càng, như thể đang gửi gắm vào đó tất cả những mong muốn, những nỗi niềm mà cô muốn nói với anh.

Khi những món ăn đã sẵn sàng, Linh bắt đầu sắp xếp bàn ăn. Cô trải chiếc khăn trải bàn màu trắng tinh khôi, đặt hai bộ bát đĩa gốm sứ có họa tiết hoa văn đơn giản nhưng tinh tế. Ở giữa bàn, cô đặt một lọ hoa cẩm tú cầu màu xanh nhạt, những cánh hoa mỏng manh như thể đang thì thầm những câu chuyện tình yêu. Bên cạnh lọ hoa là hai cây nến thơm nhỏ, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, đủ để tạo nên một không gian lãng mạn mà không quá nồng. Ánh sáng vàng dịu từ ngọn nến sẽ làm mềm đi những đường nét căng thẳng, xoa dịu những tâm hồn đang mệt mỏi.

Linh nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim ngắn đã chỉ gần bảy giờ. Cô mở điện thoại, lướt qua danh bạ, tìm tên Khánh. Vẫn không có tin nhắn hay cuộc gọi nào từ anh. Lòng cô không khỏi thấp thỏm lo âu. Liệu anh có nhớ tối nay anh sẽ về ăn tối không? Hay anh lại vùi đầu vào công việc ở công ty, như những lần trước? Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi vào tâm trí cô, nhưng cô cố gắng xua tan nó đi. "Không sao đâu, anh ấy sẽ về thôi," cô tự nhủ, giọng nói cố tỏ ra kiên định.

Cô đi đến tủ kính trưng bày những kỷ vật của hai người. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc "Cốc sứ đôi hình mèo" mà họ đã mua trong chuyến du lịch đầu tiên cùng nhau. Chiếc cốc của cô là chú mèo trắng tinh nghịch, còn của Khánh là chú mèo đen trầm tĩnh. Giờ đây, trên viền chiếc cốc đen của Khánh, có một vết nứt nhỏ, mảnh mai như sợi tóc, nhưng lại đủ để khiến lòng Linh se lại. Vết nứt ấy, cô không biết nó xuất hiện từ bao giờ, nhưng nó giống như một ẩn dụ đau lòng cho mối quan hệ của họ: một vết rạn nhỏ, tưởng chừng vô hại, nhưng lại có thể lan rộng và phá vỡ tất cả.

Linh đưa tay chạm nhẹ vào vết nứt trên chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng nhắc của sứ. Cô nhớ lại những lần họ cùng nhau uống trà nóng, cùng nhau trò chuyện, tiếng cười đùa vang vọng khắp căn phòng. Giờ đây, chiếc cốc vẫn ở đó, nhưng những âm thanh ấy đã lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề. Cô hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười với chính mình trong tấm gương phản chiếu mờ ảo trên mặt tủ. Nụ cười ấy mang theo chút buồn man mác, nhưng cũng ẩn chứa một sự mạnh mẽ, một quyết tâm không lay chuyển.

Cô quay lại bàn ăn, thắp hai ngọn nến. Ánh lửa bập bùng nhảy múa, đổ bóng lên tường, tạo nên một vũ điệu của hy vọng và lo lắng. Cô ngồi xuống ghế, nhìn chăm chú vào chiếc điện thoại đặt trên bàn, chờ đợi. Mỗi tiếng chuông điện thoại vang lên từ căn hộ bên cạnh, mỗi tiếng động cơ xe hơi dừng lại dưới sân chung cư đều khiến tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô tự hỏi, liệu Khánh có đang nghĩ về cô không? Liệu anh có đang cảm thấy mệt mỏi như cô, và muốn tìm một điểm tựa không? Hay anh đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới công việc của riêng mình, nơi cô không còn chỗ đứng?

Khi những ngọn nến đã cháy được một phần ba, và mùi hương thức ăn bắt đầu nguội dần, cánh cửa căn hộ cuối cùng cũng khẽ mở.

Khánh bước vào, dáng vẻ tiều tụy, áo sơ mi nhàu nhĩ sau một ngày dài làm việc. Anh không còn vẻ phong độ, chỉn chu như những ngày đầu họ yêu nhau, mà thay vào đó là sự mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét khuôn mặt. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính ấy giờ đây mang một vẻ xanh xao, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ và áp lực. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng cũng có vẻ hơi rối bời. Anh chào Linh qua loa, một tiếng "Anh về rồi" nhỏ xíu, gần như thì thầm, lẫn trong tiếng kéo lê giày trên sàn nhà. Ánh mắt anh lảng tránh, không chạm vào ánh mắt đầy mong chờ của Linh, mà chỉ liếc qua bàn ăn được bày biện tươm tất, rồi nhanh chóng quay đi.

Linh cố gắng tươi cười, nhưng nụ cười của cô sớm tắt ngấm khi nhìn thấy sự mệt mỏi không che giấu của Khánh. Anh trông như một người vừa trải qua một trận chiến cam go, kiệt sức và chỉ muốn buông xuôi tất cả. Mùi khói thuốc lá và bụi đường thoảng qua từ chiếc áo khoác anh đang cầm trên tay, hòa lẫn với mùi gỗ đàn hương từ nến thơm, tạo nên một sự tương phản đến khó chịu. Cô cảm thấy một nỗi thất vọng trào dâng, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

"Anh về rồi à? Anh ăn tối luôn nhé, em nấu món anh thích đấy," Linh nói, giọng cố tỏ ra vui vẻ, nhưng không giấu nổi sự run rẩy nhẹ. Cô muốn anh cảm nhận được sự ấm áp, sự quan tâm mà cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị. Cô muốn anh biết rằng, dù anh có mệt mỏi đến đâu, thì vẫn có một nơi, một người chờ đợi và muốn sẻ chia gánh nặng cùng anh.

Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề kéo dài như mang theo tất cả gánh nặng của ngày làm việc. "Ừm," anh đáp cụt lủn, rồi đặt chiếc cặp tài liệu nặng trịch xuống sàn nhà, phát ra một tiếng "thịch" khô khốc. "Anh mệt quá, tắm cái đã." Anh không nhìn Linh, không để ý đến đôi mắt ngấn nước đang nhìn anh đầy khẩn cầu. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài, vắt lên lưng ghế sofa một cách cẩu thả, rồi đi thẳng vào phòng tắm, cánh cửa khép lại sau lưng anh một cách vô tình, để lại Linh đứng chôn chân giữa căn phòng ấm cúng nhưng giờ đây lại trở nên lạnh lẽo lạ thường.

Linh đứng đó, nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt, nụ cười trên môi dần biến mất, tay cô nắm chặt lại. Những ngón tay cô siết vào nhau đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Mọi nỗ lực của cô, mọi sự chuẩn bị tỉ mỉ, mọi hy vọng nhỏ nhoi dường như tan biến theo tiếng nước chảy xối xả từ vòi sen trong phòng tắm. Cô cảm thấy như mình vừa bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, dù bên ngoài trời đang dần trở lạnh. Trái tim cô nhói lên một nỗi đau âm ỉ, nỗi đau của sự bị từ chối, của những cố gắng không được ghi nhận.

Cô nghe tiếng nước chảy, tiếng sột soạt của khăn tắm, rồi lại là tiếng nước, cứ thế kéo dài. Mỗi âm thanh đều như một nhát dao cứa vào lòng cô, nhắc nhở cô về sự xa cách đang ngày càng lớn dần giữa hai người. Anh ở ngay đây, trong căn hộ này, nhưng lại xa vời vợi như ở một thế giới khác. Cô không biết Khánh có đang nghĩ gì trong lúc tắm không, hay anh chỉ đơn thuần muốn gột rửa đi sự mệt mỏi của một ngày dài, và quên đi mọi thứ, kể cả sự hiện diện của cô.

Trong lúc chờ đợi, Linh lặng lẽ đi đến bàn ăn. Mùi thức ăn đã không còn nồng nàn như lúc đầu, mà đã dịu đi nhiều, pha lẫn với mùi nến thơm và một chút mùi khó chịu còn sót lại từ Khánh. Ánh nến vẫn bập bùng, nhưng không còn mang vẻ lãng mạn nữa, mà chỉ như những đốm lửa yếu ớt đang cố gắng chống chọi với bóng tối. Cô đặt tay lên chiếc ghế đối diện, nơi Khánh thường ngồi, cảm nhận sự trống rỗng lạnh lẽo. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm đó, vết nứt trên chiếc cốc đen của Khánh dường như hiện rõ hơn dưới ánh nến, như một lời nhắc nhở đau lòng về sự mong manh của tình yêu này.

Linh tựa lưng vào ghế sofa, nhắm mắt lại. Một cảm giác cô đơn bủa vây lấy cô, lạnh lẽo hơn cả gió đêm. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một hoang mạc rộng lớn, một mình, không một ai bên cạnh. Cô nhớ lại những lời Trâm đã nói, về việc phải đối mặt. Nhưng đối mặt với một người thậm chí không muốn nhìn vào mắt mình, đối mặt với sự im lặng và mệt mỏi đến vô vọng này, liệu có ích gì không? Nước mắt chực trào ra, nhưng Linh cố gắng kìm nén. Cô sẽ không khóc. Không phải bây giờ. Cô đã quyết tâm, và cô sẽ không lùi bước.

Tiếng Khánh bước ra khỏi phòng tắm kéo Linh về thực tại. Anh mặc một chiếc quần đùi và áo phông cũ kỹ, mái tóc còn ướt và khuôn mặt có vẻ bớt căng thẳng hơn một chút. Nhưng đôi mắt anh vẫn mang vẻ mệt mỏi, và anh vẫn không nhìn thẳng vào Linh.

"Anh xong rồi à? Ngồi xuống ăn tối đi anh," Linh nói, giọng đã bớt run rẩy hơn, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh. Cô ngồi vào ghế của mình, đối diện với chiếc ghế mà Khánh sẽ ngồi.

Khánh gật đầu một cái, rồi miễn cưỡng ngồi xuống. Anh cầm đôi đũa lên, gắp một miếng sườn. Anh nhai một cách chậm rãi, như thể đang thưởng thức món ăn, nhưng ánh mắt anh lại lơ đãng nhìn vào một điểm vô định trên tường. Không một lời khen ngợi, không một c��� chỉ nào cho thấy anh cảm nhận được sự cố gắng của Linh. Điều này khiến nỗi thất vọng trong Linh càng thêm sâu sắc.

"Hôm nay ở công ty có gì vui không anh?" Linh cố gắng bắt chuyện, giọng nhẹ nhàng. Cô muốn phá vỡ sự im lặng đang đè nặng lên không gian, sự im lặng mà cô đã quá quen thuộc trong suốt thời gian qua.

Khánh thở dài, đặt đũa xuống. "Vẫn vậy thôi em. Vẫn những con số, những dự án. Anh Hùng thì cứ thúc giục, Hoàng thì cứ như cái gai trong mắt." Anh nói, giọng đầy vẻ mệt mỏi và chán nản. Anh không nhìn Linh khi nói, mà chỉ nhìn vào chiếc điện thoại anh đặt cạnh đĩa ăn, màn hình cứ sáng lên rồi tắt đi liên tục.

Linh cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô đã cố gắng tạo ra một không gian ấm cúng, một bữa ăn thân mật, nhưng dường như Khánh lại đang ở một nơi khác, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới công việc và những áp lực của riêng anh. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn xuống những món ăn đã nguội dần trên bàn. Mùi hương ban nãy còn quyến rũ, giờ đây chỉ còn là một chút dư vị nhạt nhẽo trong không khí.

"Anh có cảm thấy dạo này mình ít nói chuyện với nhau không? Em... em cảm thấy hơi cô đơn," Linh nói, giọng cô khẽ run lên. Cô quyết định đi thẳng vào vấn đề, không thể vòng vo thêm được nữa. Cô nhìn thẳng vào Khánh, mong chờ một sự phản ứng, một ánh mắt thấu hiểu.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi của anh cuối cùng cũng chạm vào ánh mắt của Linh, nhưng chỉ là thoáng qua, rồi lại lảng đi. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh căng thẳng. "Công việc dạo này bận quá em ạ. Anh mệt, không còn đầu óc mà nghĩ gì nữa," anh nói, giọng khô khốc, như thể đang đọc một bản báo cáo. Anh không hề nhận ra sự đau lòng trong đôi mắt Linh, hay có lẽ anh quá mệt mỏi để nhận ra.

Linh cảm thấy như một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng anh sẽ nói một điều gì đó khác, một lời an ủi, một sự thừa nhận. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một lời giải thích lạnh lùng, một cái cớ quen thuộc. "Em hiểu anh bận, em hiểu anh mệt," Linh nói, giọng cô bắt đầu nghẹn lại. "Nhưng em chỉ muốn anh lắng nghe thôi mà... Em không cần anh phải giải quyết vấn đề của em, em chỉ cần anh ở đây, nghe em nói, dù chỉ năm phút thôi cũng được mà." Nước mắt đã bắt đầu lưng tròng, đôi mắt cô trở nên long lanh dưới ánh nến.

Khánh đặt mạnh đôi đũa xuống đĩa, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt đầy vẻ khó chịu và cáu kỉnh. Khuôn mặt anh căng thẳng, những đường nét nam tính trở nên sắc lạnh. "Em đừng làm anh thêm mệt nữa được không? Anh chỉ muốn yên tĩnh thôi," anh nói, giọng điệu có phần gắt gỏng, pha lẫn sự bất lực và tức giận vì bị dồn nén. Anh không hề có ý định làm tổn thương cô, nhưng sự kiệt sức đã bào mòn tất cả sự kiên nhẫn và tinh tế trong anh.

Lời nói của Khánh như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Linh. Cô cảm thấy mọi hy vọng, mọi nỗ lực của mình đều tan thành mây khói. Nước mắt cô không thể kìm nén được nữa, chảy dài trên khuôn mặt, lấp lánh dưới ánh nến. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi môi cô run rẩy, không thể thốt nên lời. Cô nhìn anh, nhìn vào đôi mắt đã từng tràn đầy yêu thương và dịu dàng, giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi và thờ ơ.

Trên bàn ăn, những món ăn nguội lạnh, mùi hương đã tan biến. Lọ hoa cẩm tú cầu vẫn xanh biếc, nhưng không còn vẻ tươi tắn. Hai ngọn nến thơm vẫn cháy, nhưng ánh sáng của chúng không còn đủ ấm để xua tan đi sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy căn phòng. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, với vết nứt nhỏ trên chiếc cốc của Khánh, như một nhân chứng câm lặng cho sự rạn nứt đang ngày càng lớn dần giữa hai người. Linh cảm thấy một nỗi cô đơn tột độ bủa vây lấy mình, nỗi cô đơn ngay cả khi người mình yêu đang ngồi đối diện.

Cô không nói gì nữa. Cô chỉ nhìn anh, nhìn thật sâu vào đôi mắt đã từng là cả thế giới của cô. Nỗi thất vọng và tổn thương cuộn trào trong lòng, nhưng cô biết, giờ đây, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Khánh cũng không nói gì, anh quay mặt đi, lấy điện thoại lên và bắt đầu lướt những dòng tin tức vô vị. Sự im lặng lại bao trùm căn phòng, nhưng lần này, nó không còn là sự im lặng bình yên của một buổi tối mà là sự im lặng nặng nề, ngột ngạt, chất chứa tất cả những lời không nói, những cảm xúc bị kìm nén.

Linh đặt đũa xuống bàn, nhẹ nhàng đến mức không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Cô từ từ đứng dậy, đôi mắt vẫn đẫm lệ nhưng ánh nhìn đã trở nên kiên quyết hơn. Một giới hạn đã thực sự bị phá vỡ. Cô biết, đây không phải là cuộc nói chuyện mà cô mong muốn. Đây không phải là sự kết nối. Đây chỉ là một sự xác nhận nữa về khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa họ. Cô xoay người, bước chậm rãi về phía phòng ngủ, bóng cô đổ dài trên sàn nhà dưới ánh nến yếu ớt, mang theo tất cả những nỗi niềm chất chứa, những hy vọng đã tan vỡ. Khánh vẫn không ngẩng đầu lên.

Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và tiếng thở dài của chính cô. Linh biết, cuộc đối đầu thực sự, cuộc nói chuyện "nghiêm túc" mà cô đã chuẩn bị, vẫn còn ở phía trước. Và nó sẽ không hề dễ dàng.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free