Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 115: Vết Rạn Đầu Tiên: Giữa Im Lặng và Bùng Nổ
Linh bước đi, bóng cô đổ dài trên sàn nhà dưới ánh nến yếu ớt, mang theo tất cả những nỗi niềm chất chứa, những hy vọng đã tan vỡ. Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và tiếng thở dài của chính cô. Cô biết, cuộc đối đầu thực sự, cuộc nói chuyện “nghiêm túc” mà cô đã chuẩn bị, vẫn còn ở phía trước. Và nó sẽ không hề dễ dàng.
Cánh cửa phòng ngủ khẽ khép lại sau lưng Linh, nhưng cô không đi vào sâu hơn. Thay vào đó, cô tựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo, hít thở thật sâu, cố gắng nén lại tiếng nấc đang chực trào. Đôi mắt cô nhắm nghiền, những giọt nước mắt nóng hổi vẫn không ngừng chảy dài trên gò má. Cô nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc nặng nề từ phòng khách, như đang đếm ngược từng khoảnh khắc của một điều gì đó sắp tan vỡ. Mùi thức ăn nguội lạnh trên bàn ăn, mùi nến thơm đã biến thành một thứ gì đó ngột ngạt, vô vị, không còn chút ấm áp nào. Toàn bộ căn hộ, từng là tổ ấm, giờ đây chỉ là một cái lồng chật chội với không khí đặc quánh sự im lặng và những lời không nói.
Linh không thể ngủ. Cô biết mình sẽ không thể ngủ. Sự thất vọng và tổn thương cuộn trào trong lòng cô như một cơn sóng dữ, gặm nhấm từng chút bình yên còn sót lại. Cô đã cố gắng kiềm chế, đã cố gắng thấu hiểu, nhưng sự mệt mỏi của Khánh, sự thờ ơ của anh, đã đẩy cô đến giới hạn cuối cùng. Cái cảm giác bị bỏ rơi, bị gạt sang một bên, đã trở nên quá sức chịu đựng. Cô không còn muốn chờ đợi nữa. Cô không thể chờ đợi nữa.
Với một quyết tâm sắt đá đến lạ lùng, Linh mở mắt. Đôi mắt cô vẫn đẫm lệ nhưng ánh nhìn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cô xoay người, mở cửa phòng ngủ, bước trở lại phòng khách. Khánh vẫn ngồi đó, hay đúng hơn là đứng tựa vào lan can ban công, quay lưng lại phía cô, nhìn ra màn đêm thăm thẳm của thành phố. Bóng anh đổ dài trên sàn nhà, một hình bóng cô đơn và xa cách đến lạ lùng. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, quen thuộc hàng ngày, nhưng giờ đây lại nghe chói tai và vô nghĩa đến lạ. Gió khẽ lùa qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm khuya.
Linh bước chậm rãi về phía anh, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như thể nó đang cố gắng thoát ra khỏi sự kìm kẹp của nỗi sợ hãi và tức giận. Cô đứng cách Khánh vài bước chân, nhìn vào tấm lưng rộng đã từng là điểm tựa vững chắc của cô, giờ đây chỉ còn là một bức tường lạnh lùng.
"Anh không định nói gì sao?" Linh lên tiếng, giọng cô run run nhưng quả quyết. Cô muốn nghe một lời giải thích, một sự hối lỗi, hoặc ít nhất là một tiếng thở dài cho thấy anh cũng đang cảm thấy đau khổ. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng. "Hay anh lại muốn mọi thứ cứ im lặng như vậy, cho đến khi chúng ta không còn gì để nói nữa?"
Khánh từ từ quay người lại. Dáng người cao ráo của anh hơi gầy đi, và những đường nét nam tính trên khuôn mặt góc cạnh của anh lộ rõ vẻ mệt mỏi tột độ. Đôi mắt sâu của anh nhìn thẳng vào cô, không còn vẻ xa xăm hay tập trung như khi làm việc, mà chỉ còn sự kiệt sức và một chút khó chịu. Anh nhìn Linh, nhìn vào đôi mắt sưng húp và gương mặt đẫm nước mắt của cô, nhưng biểu cảm trên gương mặt anh không hề thay đổi. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như thể mang vác cả gánh nặng của thế giới.
"Em muốn anh nói gì đây?" Khánh nói, giọng anh khô khốc, mệt mỏi. "Anh mệt mỏi rồi Linh à."
Lời nói của anh như một mũi kim châm vào vết thương lòng của Linh. Cô cảm thấy một làn sóng tức giận dâng trào, nhưng cô cố gắng kiềm chế nó, không muốn để nó nhấn chìm mình. Cô đã kiềm chế quá đủ rồi.
"Mệt mỏi đến mức không còn nhìn thấy em sao? Mệt mỏi đến mức không còn nghe thấy những gì em nói?" Linh chất vấn, giọng cô cao hơn một chút, sự đau khổ trong đó không thể che giấu. Cô muốn anh nhìn cô, thực sự nhìn cô, không phải chỉ là một cái nhìn thoáng qua rồi lại lảng tránh. "Anh có biết em đã cô đơn thế nào không? Em cảm thấy như mình đang yêu một cái bóng, một người chỉ tồn tại trong những dòng tin nhắn khô khan!"
Khánh nhắm mắt lại, anh xoa xoa thái dương, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh căng thẳng. Anh cảm thấy như bị dồn vào chân tường. Cả ngày anh đã vật lộn với những con số, những áp lực từ cấp trên, những đối tác khó tính, và bây giờ, khi trở về nhà, anh lại phải đối mặt với một cuộc chất vấn khác. Anh yêu Linh, anh biết điều đó, nhưng tình yêu lúc này dường như quá sức với anh, như một gánh nặng nữa đè lên đôi vai đã quá mỏi mệt.
"Em nghĩ anh không muốn ở bên em sao?" Khánh bật ra, giọng anh gay gắt, pha lẫn sự bực bội và bất lực. Anh cảm thấy không được thấu hiểu. "Em nghĩ anh thích cái cuộc sống này sao? Anh đang cố gắng vì cái gì, em có hiểu không?" Anh vung tay ra hiệu, ánh mắt quét qua căn hộ của cô, nơi có những dấu hiệu của một cuộc sống mà anh đang cố gắng xây dựng.
Linh nhìn anh, nước mắt lại bắt đầu chảy dài trên má. "Em hiểu... nhưng anh có bao giờ cho em cơ hội để hiểu không? Anh có bao giờ chia sẻ với em một chút nào không?" Cô nói, giọng cô nghẹn lại. "Anh cứ giữ mọi thứ cho riêng mình, cứ im lặng. Em không phải là gánh nặng của anh, Khánh. Em là người yêu anh mà!"
Căn phòng giờ đây nặng trĩu những lời nói gay gắt, tiếng thở dài nặng nề. Không khí trở nên đặc quánh, như thể có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người, ngăn cách họ dù chỉ đứng cách nhau vài bước chân. Mùi thức ăn nguội lạnh trên bàn càng làm tăng thêm sự ảm đạm, và ánh nến vàng dịu của đèn phòng khách không còn mang lại sự ấm cúng mà chỉ làm nổi bật sự xa cách.
"Chia sẻ để em lo lắng thêm à?" Khánh nói, giọng anh chùng xuống một chút, nhưng vẫn đầy sự bực bội. "Để em thấy anh yếu đuối à? Anh không muốn em phải gánh chịu những thứ của anh!" Anh tiến lên một bước, đối mặt với cô, ánh mắt sâu thẳm đầy tổn thương. Anh muốn bảo vệ cô, đó là bản năng của anh, nhưng cách anh làm lại vô tình đẩy cô ra xa.
Linh lắc đầu, nước mắt cô tuôn rơi không ngừng. "Anh có bao giờ nghĩ rằng việc anh giữ kín mọi thứ lại làm em lo lắng hơn không? Em không cần anh phải mạnh mẽ mọi lúc, Khánh! Em chỉ cần anh là chính anh, yếu đuối cũng được, mệt mỏi cũng được. Chỉ cần anh ở đây, bên cạnh em, và để em được ở bên cạnh anh." Giọng cô nghẹn lại, một tiếng nấc thoát ra khỏi cổ họng. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây."
Câu nói "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây" vang vọng trong căn phòng, mang theo tất cả nỗi đau và sự khao khát của Linh. Khánh lùi lại một bước, như bị câu nói đó làm cho giật mình. Anh nhìn cô, nhìn vào đôi mắt đã từng tràn đầy yêu thương và dịu dàng, giờ đây chỉ còn lại sự thất vọng và tổn thương sâu sắc. Anh thấy mình bất lực, không thể đáp ứng được cái điều đơn giản nhất mà cô khao khát. Anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để có thể lắng nghe, để có thể sẻ chia.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng một lần nữa, nhưng lần này, nó không còn là sự im lặng ngột ngạt của những lời chưa nói, mà là sự im lặng nặng nề của những lời đã nói ra, của những vết thương đã hằn sâu. Chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của cả hai, và tiếng kim đồng hồ tích tắc nặng nề đến đáng sợ. Mùi lạnh lẽo của sự xa cách như thấm vào từng ngóc ngách của căn phòng.
Khánh nhìn xuống sàn nhà, rồi lại nhìn lên Linh. Đôi mắt anh ánh lên một nỗi đau không tên, một sự bất lực cùng cực. Giọng anh khàn đặc, như thể anh vừa trải qua một trận chiến dài hơi. "Em nói anh không còn là người khiến em hạnh phúc... Vậy anh phải làm gì đây?" Anh hỏi, câu hỏi không phải để Linh trả lời, mà là để chính anh tự vấn, một câu hỏi không có lời đáp.
Linh lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn như suối. Cô không thể nói thêm lời nào. Mọi cảm xúc đã cạn kiệt, chỉ còn lại một nỗi đau đớn tột cùng. "Em không biết... em không biết nữa..." Cô thì thầm, giọng cô yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, như có hàng ngàn mảnh vỡ đang găm vào lồng ngực. Cô nhìn thấy sự tổn thương trong đôi mắt anh, nhưng cô cũng thấy sự bất lực, sự buông xuôi. Cô biết, vết rạn đã hiện hữu rõ ràng, sâu hoắm. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, với vết nứt nhỏ trên chiếc cốc của Khánh, như một nhân chứng câm lặng, giờ đây dường như cũng đang rạn nứt thêm một chút.
Khánh đứng đó, nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh chứa đựng biết bao điều muốn nói nhưng không thể thốt ra thành lời. Anh cảm thấy tất cả mọi nỗ lực của mình, mọi sự hy sinh, đều trở nên vô nghĩa trong mắt cô. Anh tin rằng việc chia sẻ chỉ mang lại thêm rắc rối và sự yếu đuối, và giờ đây, anh lại càng khép mình hơn. Anh quay lưng lại, bước đi thẳng ra cửa mà không nói thêm một lời nào. Tiếng bước chân anh nặng nề, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Rồi tiếng cửa khép lại, một âm thanh khô khốc nhưng lại vang dội như một tiếng sấm sét trong tim Linh. Nó không phải là một tiếng động lớn, nhưng nó mang theo sức nặng của một lời chia tay không được nói, của một sự kết thúc không định trước.
Linh khuỵu xuống sofa, nơi chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm đó, cô ôm mặt khóc nức nở. Tiếng khóc của cô vỡ òa trong căn phòng trống rỗng, hòa lẫn với tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng xe cộ xa xăm. Trời bên ngoài bắt đầu hửng sáng, những tia nắng đầu tiên le lói qua khung cửa sổ, nhưng không thể xua tan đi màn đêm thăm thẳm trong lòng cô. Cô cảm thấy một nỗi cô đơn tột độ bủa vây lấy mình, nỗi cô đơn lạnh lẽo và tàn nhẫn nhất mà cô từng trải qua.
Cô biết, cuộc tranh cãi này chỉ là khởi đầu. Nó là vết rạn đầu tiên, báo hiệu cho một loạt những mâu thuẫn và xa cách cảm xúc tiếp theo. Cô không thể mãi "chờ đợi" và "thấu hiểu" một mình. Cô sẽ phải tìm kiếm sự an ủi và định hướng từ bên ngoài, bởi vì ở đây, trong chính mối quan hệ này, cô đã không còn tìm thấy nó nữa. Và cô cũng biết, sự kiện này đã đẩy mối quan hệ của họ đến gần hơn với một cột mốc không thể tránh khỏi, một câu hỏi mà cô sẽ phải đối mặt: "Anh còn yêu em không?"
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.