Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 116: Im Lặng Tàn Phá
Tiếng cửa khép lại khô khốc, như một nhát dao cắt ngang không gian, rạch nát chút hy vọng mong manh còn sót lại trong Linh. Nó không phải là một tiếng động lớn, nhưng lại vang dội như tiếng sấm sét trong tim cô, mang theo sức nặng của một lời chia tay không được nói, của một sự kết thúc không định trước. Linh khuỵu xuống sofa, nơi chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm trơ trọi, cô ôm mặt khóc nức nở. Tiếng khóc của cô vỡ òa trong căn phòng trống rỗng, hòa lẫn với tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng xe cộ xa xăm ngoài kia, nhưng lại lạc lõng đến vô vọng.
Sofa lạnh lẽo thấm qua lớp vải mỏng, gợi nhắc về sự cô độc đang bủa vây lấy cô. Mùi thức ăn nguội lạnh trên bàn, món cá hồi sốt chanh dây yêu thích của Khánh, giờ đây chỉ còn là một sự nhắc nhở cay đắng về buổi tối đã không diễn ra như cô hằng mong. Cô đã chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo, từng ngọn nến thơm, từng bông hoa nhỏ, từng món ăn được bày biện tỉ mỉ, tất cả chỉ để đổi lấy một buổi tối đối thoại chân thành, một chút hơi ấm từ người đàn ông mà cô yêu. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là tàn dư của một giấc mơ vỡ vụn, một lời hứa hão huyền.
Linh nhặt chiếc cốc sứ hình mèo của Khánh lên, vuốt ve theo đường cong của nó, ngón tay chạm nhẹ vào vết nứt nhỏ mà cô đã nhìn thấy từ trước. Vết nứt ấy, giờ đây, dường như đã lan rộng hơn, ăn sâu vào lớp men sứ trắng, giống như vết rạn trong mối quan hệ của họ, âm thầm, lặng lẽ nhưng lại hiển hiện rõ ràng đến đau lòng. Cô áp chiếc cốc vào má, cảm nhận hơi ấm đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và cứng nhắc của gốm sứ. Đôi mắt cô, sưng húp và đỏ hoe, nhìn vào khoảng không vô định, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, mang theo vị mặn chát của nỗi tuyệt vọng.
"Anh còn yêu em không?" Câu hỏi ấy, cô đã không thốt ra thành lời, nhưng nó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một tiếng vọng đau đớn, không ngừng xoáy vào sâu thẳm tâm hồn. Cô tự hỏi, nếu anh còn yêu cô, tại sao lại có thể quay lưng bước đi dễ dàng đến vậy, bỏ mặc cô lại một mình với mớ hỗn độn cảm xúc này? Hay là, anh yêu, nhưng cái tình yêu ấy đã không còn đủ mạnh để níu giữ anh lại? Để anh ở đây, để anh lắng nghe, để anh sẻ chia? Cô khao khát được anh nói ra, được anh phủ nhận mọi nỗi sợ hãi trong cô, nhưng anh đã chọn cách im lặng, và sự im lặng ấy còn tàn nhẫn hơn bất cứ lời nói nào.
Cô cố gắng đứng dậy, bước đi lang thang trong căn hộ của mình, từng bước chân nặng nề như mang theo cả gánh nặng của thế giới. Cô chạm vào chiếc áo sơ mi anh đã quên ở đây tuần trước, mùi hương nhàn nhạt của anh vẫn còn vương vấn, một mùi hương quen thuộc nhưng giờ đây lại xa lạ đến lạ lùng. Cô lướt ngón tay qua cuốn sách anh đang đọc dở trên kệ, rồi lại đến chiếc đồng hồ báo thức mà anh thường dùng. Mỗi vật dụng, mỗi góc nhỏ trong căn phòng đều gợi nhắc đến anh, đến những kỷ niệm đã từng tươi đẹp, ấm áp, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào trái tim cô.
Cô dừng lại trước gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt trái xoan hốc hác, đôi mắt to tròn giờ đây trũng sâu, sưng mọng, ánh lên vẻ ưu tư và tuyệt vọng. Mái tóc dài, mềm mại, giờ đây bết bát vì mồ hôi và nước mắt. Cô không còn nhận ra chính mình nữa. Cô đã từng là một cô gái lạc quan, đầy năng lượng, nhưng mối quan hệ này, những đêm dài chờ đợi và những lời nói không được nghe, đã bào mòn cô đến kiệt quệ.
Linh lại ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, tựa lưng vào bức tường trống. Nỗi cô đơn tột độ bủa vây lấy cô, một nỗi cô đơn lạnh lẽo và tàn nhẫn nhất mà cô từng trải qua. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần vào một vực sâu không đáy, không có lấy một bàn tay nào níu giữ. Cô đã cố gắng, cố gắng rất nhiều để hàn gắn, để kết nối, nhưng dường như mọi nỗ lực của cô đều vô ích. Cô nhớ lại câu nói của mình: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Đơn giản vậy thôi, nhưng anh cũng không thể đáp ứng. Phải chăng, anh đã không còn muốn "ở đây" nữa? Hay là, anh "không còn đủ sức để yêu cho đúng," như anh đã từng nói? Nỗi giận dỗi, sự bất lực và tuyệt vọng cứ thế xen lẫn, hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão cảm xúc dữ dội trong lòng cô. Cô khóc cho mối tình đã dần phai nhạt, khóc cho chính mình, và khóc cho cả anh, người đàn ông mà cô biết cũng đang phải gánh chịu những áp lực nặng nề. Nhưng nỗi đau của cô, nỗi đau của sự thiếu vắng, dường như lúc này lớn hơn tất cả. Cô thở dài nặng nhọc, từng hơi thở đều mang theo sự mệt mỏi và kiệt sức tột cùng về mặt tinh thần. Trời bên ngoài bắt đầu hửng sáng, những tia nắng đầu tiên le lói qua khung cửa sổ, nhưng không thể xua tan đi màn đêm thăm thẳm trong lòng cô. Cô biết, cuộc tranh cãi này chỉ là khởi đầu. Nó là vết rạn đầu tiên, báo hiệu cho một loạt những mâu thuẫn và xa cách cảm xúc tiếp theo. Cô không thể mãi "chờ đợi" và "thấu hiểu" một mình. Cô sẽ phải tìm kiếm sự an ủi và định hướng từ bên ngoài, bởi vì ở đây, trong chính mối quan hệ này, cô đã không còn tìm thấy nó nữa. Và cô cũng biết, sự kiện này đã đẩy mối quan hệ của họ đến gần hơn với một cột mốc không thể tránh khỏi, một câu hỏi mà cô sẽ phải đối mặt: "Anh còn yêu em không?"
***
Tiếng đóng cửa khô khốc của căn hộ Linh vẫn còn vang vọng trong tai Khánh khi anh bước xuống bậc thềm, hòa lẫn với tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố đã bắt đầu thưa thớt dần. Anh không quay đầu lại, chỉ bước vội vã ra khỏi tòa nhà, như thể đang chạy trốn khỏi một điều gì đó vô hình nhưng vô cùng nặng nề. Anh mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, và khởi động động cơ. Tiếng động cơ gầm nhẹ, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ của màn đêm, nhưng không thể làm dịu đi sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Anh siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt vô định nhìn về phía trước.
Anh không bật nhạc. Anh không muốn nghe bất cứ âm thanh nào khác ngoài tiếng động cơ đều đều và tiếng lòng mình đang gào thét. Anh lái xe một cách vô thức, băng qua những con phố của Quận 1, nơi những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn với các cao ốc hiện đại sáng đèn rực rỡ. Ánh đèn đường lướt qua nhanh như những suy nghĩ hỗn độn trong đầu anh, những mảng ký ức vụn vặt về cuộc cãi vã vừa rồi, về đôi mắt ngập nước của Linh, về câu nói "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây" như một lời nguyền rủa cứ đeo bám anh không ngừng.
Anh tự biện minh cho bản thân, tự trấn an mình rằng anh đã quá mệt mỏi. Mệt mỏi đến cùng cực. Áp lực công việc, những dự án đang chồng chất, những con số tài chính khô khan, những kỳ vọng từ gia đình, từ công ty... tất cả đè nặng lên vai anh, khiến anh gần như không còn sức để thở, nói gì đến việc "yêu cho đúng" hay "ở đây" một cách trọn vẹn. Anh nghĩ về Anh Hùng, về những lời chỉ trích thẳng thắn nhưng đầy hàm ý, về Hoàng, người đồng nghiệp luôn cạnh tranh và sẵn sàng đạp đổ anh bất cứ lúc nào. Anh phải mạnh mẽ, phải kiên cường, không được phép gục ngã. Đó là điều mà anh luôn tự nhủ, là kim chỉ nam cho mọi hành động của anh.
Nhưng rồi, một chút day dứt, một chút hối hận len lỏi vào tâm trí anh. Anh đã thấy sự tổn thương trong đôi mắt Linh, thấy cô yếu đuối và tuyệt vọng đến nhường nào. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy, anh đã từng thốt ra, và giờ đây, nó lại vang vọng như một lời thừa nhận cho sự bất lực của chính anh. Anh biết, Linh không cần vật chất xa hoa, cô chỉ cần anh ở bên, chia sẻ, lắng nghe. Nhưng anh đã làm được gì? Anh đã chọn cách im lặng, cách né tránh, cách đẩy cô ra xa. Anh sợ rằng nếu anh bộc lộ sự yếu đuối của mình, anh sẽ không còn là chỗ dựa vững chắc cho cô, cho gia đình. Anh tin rằng việc chia sẻ chỉ mang lại thêm rắc rối và sự yếu đuối, và giờ đây, anh lại càng khép mình hơn, tự cô lập mình trong chính vỏ bọc kiên cường mà anh tự tạo ra.
Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố từ những quán ăn đêm vẫn còn mở cửa, mùi nước hoa thoảng qua từ một người đi bộ lướt qua cửa kính xe. Tất cả những mùi hương quen thuộc của thành phố này, giờ đây chỉ khiến anh cảm thấy ngột ngạt hơn. Anh cảm thấy như mình là một kẻ lạc lõng giữa dòng người hối hả, một linh hồn cô độc đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát trong mê cung của cuộc đời.
Anh đột ngột dừng xe ở một con phố vắng, gần một công viên nhỏ, nơi những hàng cây cổ thụ đứng lặng lẽ dưới ánh đèn vàng vọt. Anh tắt máy, buông thõng tay khỏi vô lăng, dựa lưng vào ghế. Anh thở dài, một hơi thở nặng nhọc, mang theo tất cả sự mệt mỏi và áp lực đang đè nén trong lòng. Anh nhìn ra ngoài cửa kính, nhìn vào khoảng không đen kịt, nơi những vì sao lấp lánh xa xôi như những hy vọng đã tắt. Anh đã quá kiệt sức để có thể nghĩ về một giải pháp, quá mệt mỏi để có thể đối mặt với sự thật rằng mối quan hệ của họ đang dần rạn nứt. Anh chỉ muốn mọi thứ dừng lại, muốn được một lần thôi, thoát khỏi gánh nặng này. Anh cảm thấy trống rỗng, một cảm giác trống rỗng vô hạn, như thể một phần nào đó trong anh đã chết đi cùng với những lời chưa nói, cùng với những hy vọng đã lụi tàn trong đêm nay. Anh biết, sự im lặng kéo dài sau cuộc cãi vã này sẽ tạo nên một vết rạn lớn, khó hàn gắn trong mối quan hệ của họ. Nhưng lúc này, anh không còn đủ sức để bận tâm.
***
Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang lấp ló sau đường chân trời, Khánh mới về đến căn hộ của mình. Không có tiếng đón chào, không có ánh đèn chờ đợi, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ của một không gian trống trải. Căn hộ của anh luôn gọn gàng, ngăn nắp, phản ánh con người anh: kỷ luật, thực tế, nhưng cũng lạnh lẽo và thiếu vắng hơi ấm. Anh buông mình xuống ghế sofa, cảm giác kiệt sức bao trùm cả thể xác lẫn tinh thần. Chiếc cà vạt bị tháo ra một cách vội vã, vứt lăn lóc trên mặt bàn kính. Chiếc điện thoại nằm im lìm trong túi quần, không một tin nhắn nào từ Linh, cũng không một ý nghĩ nào thúc giục anh liên lạc. Anh biết, cô đang rất đau khổ, nhưng anh không biết phải nói gì, hay thậm chí có nên nói gì không. Anh cảm thấy mình đã thất bại thảm hại trong việc xoa dịu nỗi đau của cô, và chính điều đó lại càng khiến anh chìm sâu hơn vào sự cô lập.
Khánh nhìn chằm chằm vào trần nhà, đôi mắt mệt mỏi, không ngủ được. Mùi mồ hôi của chính anh, mùi không khí điều hòa lạnh ngắt, tất cả tạo nên một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt đẫm lệ của Linh, nhưng vô ích. Những lời nói của cô, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," cứ văng vẳng bên tai, như một lời trách móc không ngừng. Anh muốn ở bên cô, muốn là người khiến cô hạnh phúc, nhưng anh không thể. Anh đang mắc kẹt giữa gánh nặng trách nhiệm công việc và tài chính, và cảm giác tội lỗi, hối hận vì đã làm tổn thương Linh. Nhưng anh lại không thể bộc lộ hay giải quyết nó một cách đúng đắn. Anh cảm thấy bị hiểu lầm, bị dồn ép, như thể mọi nỗ lực của anh đều không được công nhận.
Anh nghĩ về những con số, về những cuộc họp, về những áp lực từ dự án mới. Những suy nghĩ công việc cứ thay phiên nhau chiếm lĩnh tâm trí anh, như một cách để anh trốn tránh khỏi mớ bòng bong cảm xúc đang dần nhấn chìm mình. Anh với tay lấy một tập tài liệu công việc nằm trên bàn, lật giở những trang giấy trắng đầy chữ và biểu đồ. Anh biết rằng anh phải tập trung, phải làm việc, phải kiếm tiền để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng cái tương lai ấy, liệu còn có Linh ở bên anh không? Câu hỏi ấy thoáng qua, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó, vùi mình vào những con số khô khan.
Anh tin rằng việc chia sẻ cảm xúc chỉ mang lại rắc rối, sự yếu đuối, và giờ đây, anh lại càng khép mình hơn, đẩy anh vào sự cô lập cảm xúc sâu sắc. Anh không muốn ai thấy anh yếu lòng, kể cả Linh. Có lẽ, anh sẽ tìm đến Minh, người bạn thân duy nhất mà anh có thể giãi bày một phần gánh nặng công việc, nhưng tuyệt nhiên không phải nỗi đau từ Linh. Bởi vì, đối với Khánh, những vấn đề cá nhân, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến cảm xúc, là điều cần phải giấu kín, không được phép bộc lộ.
Căn phòng vẫn chìm trong im lặng, chỉ có tiếng thở dài nặng nhọc của Khánh. Anh nằm đó, trôi dạt trong những suy nghĩ miên man, cố gắng tìm kiếm một giấc ngủ không thành. Anh cảm thấy mình đang đứng trên một bờ vực, một bên là áp lực công việc và trách nhiệm nặng nề, một bên là tình yêu đang dần phai nhạt và sự cô đơn cùng cực. Nhưng anh không biết phải chọn con đường nào, hay thậm chí, liệu anh còn có quyền được lựa chọn nữa hay không. Khoảng cách vô hình giữa anh và Linh, giữa anh và chính bản thân mình, đang ngày càng trở nên rõ rệt và sâu thẳm hơn bao giờ hết. Anh biết, đây chỉ mới là khởi đầu cho một giai đoạn khó khăn hơn nữa, một giai đoạn mà cả hai sẽ phải đối mặt với sự im lặng tàn phá và những vết rạn không thể hàn gắn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.