Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 117: Gánh Nặng Vô Hình
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng nhạt còn đang chật vật len lỏi qua những kẽ lá của hàng cây cổ thụ dọc đại lộ, Khánh đã có mặt tại văn phòng Tập đoàn X. Vầng sáng đầu ngày chưa đủ xua tan sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt anh, nơi những quầng thâm vẫn còn rõ rệt như minh chứng cho một đêm trắng không ngủ. Mỗi bước chân của anh vào tòa nhà cao tầng, hiện đại, nơi không khí điều hòa đã được bật sẵn để đón chào một ngày làm việc mới, đều nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng đến lạnh lẽo từ căn hộ của Linh, từ sự im lặng tàn phá sau cuộc cãi vã đêm qua, vẫn đeo bám anh như một bóng ma vô hình. Anh cảm nhận được nó, một sự vắng mặt đến nhói lòng, nhưng lý trí đã sớm kéo anh trở lại thực tại nghiệt ngã của công việc.
Văn phòng bắt đầu rộn ràng với những tiếng điện thoại reo dồn dập, tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng nói chuyện nhỏ rì rầm. Mùi cà phê mới pha thơm nồng hòa quyện với mùi giấy tờ và không khí điều hòa lạnh ngắt, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi làm việc cấp cao: trang trọng, chuyên nghiệp, nhưng cũng tiềm ẩn sự căng thẳng ngầm. Khánh đặt chiếc cặp da xuống bàn làm việc của mình, động tác dứt khoát như để rũ bỏ mọi suy nghĩ cá nhân. Anh chỉnh lại chiếc cà vạt màu xanh than, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm phẳng phiu, cố gắng che giấu sự kiệt sức đang xâm chiếm từng tế bào. Ngoại hình anh vẫn gọn gàng, nghiêm túc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại phảng phất vẻ u hoài, một nỗi buồn man mác mà không ai có thể nhận ra, ngoài chính bản thân anh.
Đúng lúc đó, một bóng người lướt qua bàn làm việc của anh. Hoàng, đối thủ cạnh tranh gay gắt của Khánh, dừng lại một chút, nụ cười thường trực trên môi nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như lưỡi dao cạo. "Chào buổi sáng, Khánh," Hoàng nói, giọng điệu nghe có vẻ thân thiện nhưng lại mang một ý vị đầy ẩn ý. "Trông cậu có vẻ... bận rộn nhỉ? Hay là vừa trải qua một đêm 'sôi động'?" Ánh mắt Hoàng lướt qua khuôn mặt Khánh, dừng lại ở sự mỏi mệt không thể che giấu. Khánh chỉ khẽ gật đầu, không đáp lại. Anh không muốn lãng phí năng lượng cho những lời lẽ vô nghĩa. Trong kinh doanh, anh biết, không có chỗ cho cảm xúc, và càng không có chỗ cho sự yếu mềm. Chính cái suy nghĩ đó đã đẩy anh ra xa Linh, và giờ đây, nó lại trở thành lá chắn cho anh khỏi những lời công kích của Hoàng.
Chưa kịp ngồi ấm chỗ, điện thoại trên bàn anh đã reo. Là Anh Hùng, giọng nói trầm và dứt khoát, ra lệnh triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. "Khánh, phòng họp số 3. Ngay lập tức." Anh Hùng không để Khánh có cơ hội từ chối hay thắc mắc. Khánh đứng dậy, cảm giác căng thẳng bắt đầu dâng lên trong lòng. Anh biết, những cuộc họp khẩn cấp như thế này thường đi kèm với những áp lực lớn lao. Anh tự nhủ phải tập trung, phải gạt bỏ mọi thứ khác ra khỏi đầu. Việc vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, những dự án phức tạp, chính là cách anh dùng để trốn tránh khỏi mớ bòng bong cảm xúc đang dần nhấn chìm mình, trốn tránh khỏi hình ảnh đôi mắt đẫm lệ của Linh, khỏi những lời trách móc "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây" cứ văng vẳng trong tâm trí.
Khi Khánh bước vào phòng họp, Anh Hùng đã đứng sẵn ở đó, phong thái cao lớn, lịch lãm trong bộ vest đen phẳng phiu. Khuôn mặt nghiêm nghị của sếp không biểu lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt sắc sảo thì luôn toát lên vẻ quyết đoán và sự đòi hỏi cao. Bên cạnh Anh Hùng là Hoàng, với vẻ mặt tự tin đến đáng ghét, và một vài đồng nghiệp khác như Kiên, Tùng, Chị Hương. Không khí trong phòng họp đặc quánh, tràn ngập sự mong chờ và một chút lo lắng.
Anh Hùng quét một lượt ánh mắt qua mọi người, dừng lại ở Khánh lâu hơn một chút. "Mọi người, chúng ta có một cơ hội lớn, nhưng cũng là một thử thách cực kỳ gay cấn," Anh Hùng bắt đầu, giọng nói uy lực vang vọng khắp phòng. "Dự án X, hợp tác với tập đoàn Bà Trang, là ưu tiên số một của công ty trong quý này. Đây là một đối tác cực kỳ quan trọng, và Bà Trang là một khách hàng nổi tiếng khó tính, cầu toàn. Bà ấy không chấp nhận bất kỳ sai sót nào. Chúng ta chỉ có 72 giờ để trình bày một kế hoạch hoàn hảo, không chỉ đạt yêu cầu mà còn phải vượt trội."
Anh Hùng nhìn thẳng vào Khánh, ánh mắt như xuyên thấu. "Khánh, tôi muốn cậu phụ trách chính dự án này. Tôi biết cậu có năng lực, và đây là cơ hội để cậu chứng minh điều đó. Cậu và team phải đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào. Không một chút sơ hở." Giọng Anh Hùng vang lên dứt khoát, như một mệnh lệnh không thể chối từ. Khánh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình, nặng hơn cả áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình anh đang gánh vác. Anh biết, đây không chỉ là một dự án thông thường, mà còn là một cuộc chiến giành vị thế.
Rồi, Anh Hùng quay sang Hoàng, nở một nụ cười nhếch mép nhẹ, mang ý vị thách thức. "Hoàng cũng sẽ tham gia vào dự án này. Tôi muốn thấy sự cạnh tranh lành mạnh. Xem ai có thể nắm bắt cơ hội này tốt hơn, ai có thể mang lại giải pháp đột phá nhất cho Bà Trang. Hiểu chứ?"
Hoàng, với nụ cười thường trực trên môi, gật đầu đầy tự tin. Ánh mắt Hoàng chạm vào ánh mắt Khánh, một tia điện xẹt qua, không cần lời nói cũng đủ hiểu ý nghĩa của nó. Khi Anh Hùng kết thúc cuộc họp sơ bộ, Hoàng lại lướt qua Khánh một lần nữa, và lần này, anh ta nói nhỏ, đủ để chỉ mình Khánh nghe thấy: "Chúc may mắn, Khánh. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu. Đừng để áp lực làm hỏng mọi thứ, nhất là khi... có những thứ quan trọng hơn đang chờ đợi cậu ở nhà, phải không?" Lời nói của Hoàng như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Khánh, khoét sâu vào vết thương lòng chưa kịp lành. Nó không chỉ là sự cạnh tranh công việc, mà còn là một lời nhắc nhở tàn nhẫn về khoảng cách đang lớn dần giữa anh và Linh, về những gì anh đang cố gắng chôn vùi. Khánh siết chặt nắm tay, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm đang bùng cháy. Anh biết, anh không thể thua, không chỉ vì công việc, mà còn vì danh dự của chính mình. Sự kiệt sức và cảm giác cô đơn từ Linh, thay vì làm anh yếu đuối, lại biến thành một động lực nghiệt ngã, thôi thúc anh vùi mình vào công việc như một cách để chứng minh giá trị của bản thân, một cách để trốn tránh khỏi hiện thực đau lòng.
***
Cả ngày hôm đó, văn phòng của Tập đoàn X trở thành chiến trường không tiếng súng của Khánh. Anh Hùng đã giao cho Khánh một áp lực khổng lồ, và Hoàng thì không ngừng tìm cách chọc ngoáy, đẩy Khánh vào thế bí. Từ sáng đến chiều tối, Khánh vùi đầu vào dự án, chỉ đạo Kiên, Tùng và Chị Hương như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Tiếng gõ bàn phím từ đội ngũ của anh dồn dập, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng trao đổi ý kiến không ngừng nghỉ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng của sự tập trung và áp lực. Mùi cà phê đã pha đi pha lại nhiều lần, giờ đây chỉ còn là một hương vị đắng chát thoang thoảng trong không khí.
Buổi chiều, một cuộc họp sơ bộ diễn ra với sự góp mặt của Bà Trang – vị khách hàng khó tính, quyền lực. Bà Trang xuất hiện với phong thái sang trọng, gương mặt nghiêm nghị, không chút biểu cảm. Đôi mắt bà quét qua từng người trong phòng, dừng lại ở Khánh như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ. Anh Hùng ngồi bên cạnh, ánh mắt sắc bén theo dõi từng cử chỉ của Khánh, như một người giám sát nghiêm khắc.
Khánh bắt đầu trình bày kế hoạch, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, cố gắng truyền tải sự tự tin và thuyết phục. Anh đã dành hàng giờ để chuẩn bị, từng con số, từng biểu đồ đều được anh tính toán kỹ lưỡng. Tuy nhiên, khi anh đang say sưa trình bày đến phần chiến lược cốt lõi, Hoàng đột ngột ngắt lời. "Kế hoạch của Khánh khá hay, không thể phủ nhận," Hoàng nói, giọng điệu nghe có vẻ khen ngợi nhưng lại đầy tính châm biếm. "Nhưng liệu có đủ 'đột phá' để làm hài lòng Bà Trang không? Tôi e rằng chúng ta cần một cái gì đó táo bạo hơn, một ý tưởng mang tính cách mạng hơn để thực sự tạo ấn tượng. Liệu Khánh đã tính đến những rủi ro khi đi theo lối mòn này chưa?"
Khánh ngẩng đầu nhìn Hoàng, ánh mắt kiềm chế. Anh biết Hoàng đang cố gắng làm lung lay sự tự tin của anh trước mặt khách hàng. Anh hít một hơi thật sâu, giữ cho giọng nói của mình không bị ảnh hưởng bởi sự khiêu khích. "Cảm ơn Hoàng đã góp ý. Kế hoạch của tôi tập trung vào sự ổn định và hiệu quả, đảm bảo tối đa lợi ích cho khách hàng. Chúng tôi đã phân tích kỹ lưỡng các rủi ro và có phương án dự phòng chi tiết. Sự 'đột phá' không phải lúc nào cũng nằm ở những ý tưởng xa vời, mà có thể nằm ở sự tối ưu hóa và thực thi hoàn hảo."
Nhưng Bà Trang không phải là người dễ bị thuyết phục. Bà ấy nhấp một ngụm trà, đặt tách xuống một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. "Tôi không cần 'hay', tôi cần 'hoàn hảo'," bà nói, giọng đều đều nhưng tràn đầy uy lực. "Tôi muốn thấy sự khác biệt rõ rệt so với các đối thủ. Tôi đã nghe những lời hứa hẹn 'tối ưu hóa' và 'hiệu quả' quá nhiều rồi. Điều tôi muốn là một cái gì đó thực sự khiến tôi phải ngạc nhiên, phải thấy được sự tâm huyết và khả năng vượt trội của Tập đoàn X. Liệu kế hoạch này của các anh có làm được điều đó không?"
Ánh mắt Bà Trang dán chặt vào Khánh, chờ đợi câu trả lời. Khánh cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên ngực. Anh Hùng, với vẻ mặt nghiêm nghị, cũng nhìn Khánh, không nói một lời nhưng ánh mắt đã đủ để truyền tải thông điệp: "Khánh, cô Trang có lý. Cần phải thuyết phục hơn nữa. Tôi mong đợi nhiều hơn từ cậu."
Khánh biết mình đang đứng trước một thử thách lớn. Anh gật đầu, cố gắng che giấu sự kiệt sức đang bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt. Đôi mắt anh mỏi nhừ, nhưng ý chí thì không cho phép anh gục ngã. "Thưa Bà Trang, chúng tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng thêm những khía cạnh mà bà mong muốn. Chúng tôi cam kết sẽ mang đến một kế hoạch không chỉ hoàn hảo mà còn độc đáo, đáp ứng mọi kỳ vọng của bà."
Sau cuộc họp, khi Bà Trang và Anh Hùng rời đi, không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn trong phòng. Hoàng vẫn giữ nụ cười bí ẩn trên môi, rồi nhanh chóng rời đi, để lại Khánh cùng với team của mình. Kiên, với vẻ mặt lo lắng, nhìn Khánh. "Anh Khánh, vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?"
Khánh day thái dương, cảm giác đau đầu bắt đầu trở nên rõ rệt. "Chúng ta phải tìm ra giải pháp, Kiên," anh nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi. "Dù có phải thức trắng đêm nay đi chăng nữa. Anh Hùng và Bà Trang đều muốn sự 'đột phá'. Chúng ta cần một cái gì đó khác biệt, một ý tưởng mà chưa ai nghĩ đến." Anh quay sang Chị Hương và Tùng. "Chị Hương, em Tùng, mọi người hãy rà soát lại toàn bộ dữ liệu thị trường, tìm kiếm những xu hướng mới nhất, những điểm yếu của đối thủ. Kiên, em tập trung vào phần tối ưu hóa chi phí và hiệu quả, nhưng đồng thời phải tìm cách lồng ghép yếu tố sáng tạo vào đó. Chúng ta cần một cú hích."
Dù kiệt sức, Khánh vẫn giữ vững phong thái lãnh đạo, cố gắng truyền năng lượng cho team. Nhưng trong thâm tâm, anh biết, anh đang gồng mình. Sự mệt mỏi thể chất đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng nỗi lo lắng về Linh, về cái khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa họ, lại càng khiến anh chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự cô đơn. Anh vùi mình vào công việc, một cách vô thức, như một con thiêu thân lao vào ánh sáng, bất chấp sự kiệt quệ đang bào mòn anh từng chút một. Anh đã lựa chọn cách chạy trốn khỏi cảm xúc, và giờ đây, công việc trở thành lối thoát duy nhất, dù nó đang đẩy anh đến bờ vực của sự suy sụp.
***
Thành phố chìm vào bóng đêm tĩnh lặng, nhưng ánh đèn văn phòng Tập đoàn X vẫn còn sáng trưng ở một vài tầng cao. Đồng hồ đã điểm quá mười một giờ đêm. Chỉ còn Khánh và một vài đồng nghiệp như Kiên vẫn miệt mài bên bàn làm việc. Tiếng gõ bàn phím của họ đã chậm lại, nhưng vẫn đều đặn, như một nhịp đập mỏi mệt của một cỗ máy đã vận hành quá lâu. Không khí điều hòa vẫn đều đều phả ra hơi lạnh, nhưng không thể xua đi cảm giác rã rời đang xâm chiếm cơ thể Khánh. Mùi cà phê nguội, đặc quánh, đã trở thành mùi hương quen thuộc của những đêm làm việc không ngủ.
Khánh day day thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu đang hành hạ. Đôi mắt anh mỏi nhừ, dán chặt vào màn hình máy tính đang hiển thị hàng loạt biểu đồ và con số phức tạp. Anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, mọi ý tưởng dường như đã cạn kiệt. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn, nhưng lại thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Mỗi ánh đèn vàng vọt từ những tòa nhà cao tầng khác như những vì sao xa xôi, không thể chạm tới, không thể sưởi ấm. Anh nhớ đến căn hộ của Linh, nhớ đến ánh đèn ấm áp mà cô vẫn thường bật chờ anh về, nhớ đến những bữa cơm tối muộn mà giờ đây đã trở thành ký ức xa xăm.
Trong một khoảnh khắc yếu lòng, bàn tay anh vô thức chạm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn. Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị tin nhắn cuối cùng của Linh từ đêm hôm trước, vẫn chưa được anh hồi đáp. "Anh còn yêu em không?" Câu hỏi đó như một nhát dao cứa vào lòng anh, khiến anh chùn bước. Anh lưỡng lự, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, rồi lại lướt qua, không dám mở tin nhắn đó ra. Anh không biết phải nói gì, không biết phải đối mặt với sự tổn thương của cô như thế nào. Anh biết, sự im lặng này đang tàn phá mối quan hệ của họ, nhưng anh lại không còn đủ sức để hàn gắn. Anh cảm thấy mình đã thất bại thảm hại trong việc xoa dịu nỗi đau của cô, và chính điều đó lại càng khiến anh chìm sâu hơn vào sự cô lập.
Anh thở dài nặng nhọc, một hơi thở mang theo toàn bộ gánh nặng của áp lực công việc và nỗi buồn cá nhân. Cảm giác tội lỗi lẫn hối hận giằng xé anh, nhưng anh lại không thể bộc lộ hay giải quyết nó một cách đúng đắn. Đối với Khánh, những vấn đề cá nhân, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến cảm xúc, là điều cần phải giấu kín, không được phép bộc lộ. Anh không muốn ai thấy anh yếu lòng, kể cả Linh. Sự kiệt sức về thể chất và tinh thần khiến anh chỉ muốn trốn tránh, vùi mình vào một cái gì đó có thể kiểm soát được, có thể mang lại kết quả rõ ràng, như công việc.
Thay vì gọi cho Linh, anh lại tìm đến một cái tên khác trong danh bạ – Minh. Minh, người bạn thân duy nhất mà anh có thể giãi bày một phần gánh nặng, dù chỉ là những gánh nặng liên quan đến công việc. Anh nhấn nút gọi, hy vọng Minh vẫn còn thức. Tiếng chuông reo dài, rồi giọng Minh vang lên, đầy vẻ ngái ngủ.
"Alo? Thằng nào phá đám đêm hôm thế này?" Giọng Minh có chút bực bội, nhưng nhanh chóng chuyển sang lo lắng khi nhận ra là Khánh. "Khánh à? Mày còn thức à? Giờ này rồi mà chưa về sao?"
Khánh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi. "Minh à, mày còn thức không? Tao... tao mệt quá." Anh không nói thêm gì, chỉ để sự mệt mỏi tuôn ra qua hai từ đó.
Minh lập tức tỉnh táo. "Lại tăng ca à? Thằng này mày tính hủy hoại bản thân hay gì? Có chuyện gì mà căng vậy? Mọi khi mày cũng tăng ca, nhưng ít khi kêu mệt mỏi kiểu này." Giọng Minh chứa đầy sự quan tâm, nhưng cũng không che giấu vẻ lo lắng. Anh biết Khánh là một người cứng cỏi, hiếm khi than vãn.
Khánh cười nhạt, một nụ cười không với tới khóe mắt. "Dự án mới, Anh Hùng ép, thằng Hoàng lại đang tìm cách phá. Căng như dây đàn. Tao không biết có chịu nổi không nữa." Anh chỉ kể về áp lực công việc, giữ kín mọi suy nghĩ về Linh, về cuộc cãi vã, về sự im lặng tàn phá đang diễn ra giữa họ. Anh không muốn Minh phải lo lắng thêm, và hơn hết, anh không muốn ai nhìn thấy khía cạnh yếu đuối đó của mình.
Minh im lặng một lúc, rồi giọng anh trở nên nghiêm túc hơn. "Cố lên, thằng bạn. Đàn ông mà. Cứ làm hết sức đi, rồi tính tiếp. Mày mà gục ngã thì ai lo cho mày? Đừng để nó đè bẹp mày." Minh không hỏi sâu hơn về sự mệt mỏi bất thường của Khánh, dù anh linh cảm có điều gì đó không ổn. Anh biết Khánh là người kín đáo, và sẽ không dễ dàng chia sẻ những vấn đề cá nhân. Minh chỉ có thể động viên, tin rằng Khánh sẽ tự mình vượt qua.
Khánh khẽ "Ừ" một tiếng, rồi kết thúc cuộc gọi. Anh biết Minh lo cho anh, nhưng sự cô độc vẫn bao trùm lấy anh. Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố lấp lánh nhưng cô độc, như chính cuộc đời anh lúc này. Anh đang vùi đầu vào công việc một cách bất chấp, nhưng anh biết, điều đó chỉ khiến anh càng xa rời Linh, bỏ lỡ những cơ hội hàn gắn tình cảm. Sự kiệt sức của anh báo hiệu một 'cú ngã' hoặc một cuộc khủng hoảng sức khỏe/tinh thần trong tương lai không xa. Anh cảm thấy mình đang đứng trên một bờ vực, một bên là áp lực công việc và trách nhiệm nặng nề, một bên là tình yêu đang dần phai nhạt và sự cô đơn cùng cực. Nhưng anh không biết phải chọn con đường nào, hay thậm chí, liệu anh còn có quyền được lựa chọn nữa hay không.
Căn phòng vẫn chìm trong im lặng, chỉ có tiếng thở dài nặng nhọc của Khánh, và tiếng điều hòa vo ve. Anh gục đầu xuống bàn, cố gắng tìm kiếm một giấc ngủ ngắn ngủi, một khoảnh khắc thoát ly khỏi thực tại nghiệt ngã. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, anh biết, đây chỉ mới là khởi đầu cho một giai đoạn khó khăn hơn nữa, một giai đoạn mà anh sẽ phải đối mặt với sự im lặng tàn phá, những vết rạn không thể hàn gắn, và gánh nặng vô hình đang ngày càng đè nén anh đến kiệt cùng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.