Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 118: Những Mảnh Ghép Cô Đơn
Sáng sớm, ánh nắng dịu dàng trải dài qua khung cửa sổ, nhưng không đủ để sưởi ấm căn phòng đang chìm trong sự trống trải của Linh. Cô khẽ cựa mình, đôi mắt nặng trĩu mở ra, chạm vào khoảng không vô định trên trần nhà. Đêm qua, cô đã trằn trọc không ngủ, từng câu nói, từng khoảng lặng trong cuộc cãi vã với Khánh cứ luẩn quẩn trong tâm trí, tựa như những mũi kim châm vào trái tim vốn đã đầy rẫy vết thương.
Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường vẫn im lìm, không một tin nhắn, không một cuộc gọi. Khánh đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô kể từ đêm định mệnh ấy, ít nhất là về mặt cảm xúc. Cô biết anh bận rộn, biết anh đang phải gánh vác áp lực công việc, nhưng sự im lặng này thật sự quá sức chịu đựng. Nó không chỉ là sự vắng mặt thể chất, mà còn là một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn cô, nơi từng thuộc về anh.
Linh uể oải ngồi dậy, kéo tấm rèm cửa để ánh nắng tràn vào nhiều hơn, nhưng ngay cả ánh sáng cũng dường như không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bủa vây cô. Cô nhìn ra ban công, chậu hoa hồng nhỏ mà cô và Khánh từng cùng nhau chăm sóc giờ đây đã héo úa, những cánh hoa khô cong, rụng tả tơi trên nền gạch. Cô cảm thấy một nỗi đồng cảm sâu sắc với chậu hoa ấy, tựa như mối quan hệ của cô và Khánh, từng nảy nở rực rỡ, giờ đây cũng đang dần tàn úa vì thiếu đi sự chăm sóc, tưới tắm.
"Tình yêu... có phải cũng cần được tưới nước mỗi ngày không anh?" Linh thì thầm, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. "Nhưng em phải làm sao khi anh không còn ở đây để cùng em chăm sóc nó nữa?"
Cô bước vào bếp, pha một cốc trà gừng ấm nóng, nhưng hương gừng cay nồng cũng không làm lòng cô ấm lên được. Mỗi góc nhỏ trong căn hộ này đều gợi nhắc đến Khánh. Cái cốc sứ đôi hình mèo mà anh đã tặng cô vào lễ tình nhân đầu tiên, vẫn nằm chỏng chơ trên kệ bếp. Những quyển sách anh từng đọc, những món đồ nhỏ anh từng vô tình bỏ quên... Tất cả đều là những mảnh ghép của một cuộc sống chung, giờ đây chỉ còn lại mình cô gặm nhấm.
Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên Khánh. Một sự thôi thúc mãnh liệt muốn gọi cho anh, muốn nghe giọng nói của anh, dù chỉ là một câu hỏi thăm qua loa. Nhưng rồi cô lại ngần ngại. Gọi để làm gì? Để nghe sự im lặng của anh qua điện thoại? Hay để anh lại nói rằng anh đang mệt mỏi, rằng cô đang làm anh áp lực thêm? Lòng tự trọng và nỗi sợ hãi bị từ chối níu giữ cô lại. Cô sợ rằng mỗi lần cô mở lời, cô lại đang đẩy anh ra xa hơn, hoặc tệ hơn, cô sẽ tự làm mình tổn thương thêm.
"Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây..." Lời nói đó lại vang vọng trong tâm trí cô. Nhưng 'ở đây' có nghĩa là gì? Là hiện diện về thể chất, hay là một sự kết nối cảm xúc trọn vẹn? Với Khánh, có lẽ 'ở đây' chỉ đơn thuần là sự có mặt. Còn với cô, 'ở đây' là cả một thế giới của sự thấu hiểu, sẻ chia và cảm thông. Cô biết anh đang rất bận rộn, biết anh đang phải đối mặt với những áp lực lớn. Nhưng cô cũng đang rất mệt mỏi, rất cô đơn. Tại sao cô không thể được anh lắng nghe, được anh an ủi, dù chỉ một chút thôi?
Linh đặt điện thoại xuống, thở dài thườn thượt. Cảm giác cô đơn bủa vây cô như một tấm chăn dày đặc, không lối thoát. Cô cảm thấy mình đang chìm trong một đại dương im lặng, nơi cô vùng vẫy một mình, còn Khánh thì đang ở rất xa, trên một con thuyền khác, cũng vật lộn với những cơn bão riêng. Nhưng ít nhất, anh còn có công việc để bám víu, để quên đi. Còn cô, cô chỉ có nỗi nhớ và sự chờ đợi mông lung.
Cuối cùng, sau hàng giờ đồng hồ vật vã với chính mình, Linh quyết định. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự trống rỗng này. Cô cần một ai đó để nói chuyện, để giãi bày. Ngón tay cô lại lướt trên màn hình, lần này không phải là Khánh, mà là Trâm. "Alo, Trâm à? Tối nay mày rảnh không? Tao muốn gặp mày." Giọng cô yếu ớt, nhưng chứa đựng một sự khẩn cầu mà Trâm, qua đầu dây bên kia, có thể cảm nhận được.
***
Chiều muộn, ánh nắng đã dịu đi, hắt qua những tán lá bàng cổ thụ, tạo nên những vệt sáng vàng cam trên con đường dẫn vào Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Linh bước vào, không gian quen thuộc vẫn mang một vẻ đẹp hoài niệm, thanh bình như mọi khi. Tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, cùng với vô số sách và vật trang trí cổ điển, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ, hòa cùng tiếng ly tách chạm vào nhau khẽ khàng và những tiếng nói chuyện thì thầm, tất cả đều góp phần tạo nên một bức tranh yên bình, rất thích hợp cho những buổi tâm sự. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, phảng phất chút hương trà hoa, khiến lòng người nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Trâm đã ngồi đợi ở một góc bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra hẻm nhỏ. Vừa thấy Linh, cô bạn nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài uốn nhẹ đã vẫy tay gọi, đôi mắt biết cười ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy gương mặt tiều tụy của Linh. "Linh ơi, mày đây rồi! Sao trông mày xanh xao thế này?"
Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa không che giấu được sự mệt mỏi. Cô ngồi xuống đối diện Trâm, gọi một ly cà phê đen nóng, rồi lặng lẽ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa xuân lất phất vừa bắt đầu rơi trên mái hiên. "Tao không biết nữa Trâm ạ. Tao cảm thấy mình như một cái xác không hồn vậy."
Trâm nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, nhẹ nhàng xoa nắn. "Có chuyện gì thế? Mày với anh Khánh lại..."
Linh lắc đầu, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây ánh lên vẻ ưu tư sâu sắc. "Không phải 'lại' nữa. Mà là... chưa bao giờ kết thúc. Anh ấy cứ như biến mất vậy. Từ sau hôm cãi nhau, anh ấy không gọi, không nhắn tin. Tao nhắn thì anh ấy chỉ trả lời cụt lủn, bận, mệt. Tao cảm thấy mình như đang nói chuyện với bức tường vậy, Trâm ạ. Một bức tường không có cảm xúc, không có phản hồi."
Giọng Linh trầm xuống, mang theo một nỗi u hoài khó tả. Cô kể cho Trâm nghe về sự im lặng kéo dài, về những đêm mất ngủ, về chậu hoa héo úa trên ban công, và về cảm giác cô đơn đến tận cùng. Cô kể về việc cô không dám gọi cho Khánh vì sợ làm anh thêm áp lực, nhưng đồng thời lại khao khát được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu.
"Tao biết anh ấy bận, tao biết anh ấy có nhiều gánh nặng. Nhưng tao cũng có gánh nặng của tao chứ? Nỗi cô đơn này, sự trống trải này, nó đâu có nhẹ hơn những áp lực công việc của anh ấy?" Linh nói, đôi mắt cô bắt đầu đỏ hoe, nhưng cô cố gắng kiềm nén những giọt nước mắt. Cô không muốn mình trông bi lụy, nhưng những cảm xúc dồn nén quá lâu đã đến lúc cần được giải tỏa.
Trâm nghe Linh nói, vẻ mặt cô bạn cũng trở nên nghiêm túc hơn. Trâm thường nói nhiều, nhanh và biểu cảm phong phú, nhưng khi Linh cần, cô luôn là người lắng nghe chân thành nhất. "Thương mày quá Linh ạ. Tao biết mày đã phải chịu đựng nhiều rồi. Đàn ông đôi khi họ khó bộc lộ lắm, nhất là những người như anh Khánh, ít nói, trầm tính. Có khi anh ấy chỉ đang áp lực công việc quá nên mới vậy."
Cô bạn khẽ siết chặt tay Linh, cố gắng truyền đi sự an ủi. "Mày thử nghĩ xem, có khi anh ấy cũng đang tự dằn vặt mình, nhưng không biết cách nói ra. Đàn ông họ có một cái tôi lớn, và họ thường nghĩ rằng việc chia sẻ cảm xúc là yếu đuối. Anh Khánh lại càng như vậy."
Linh khẽ lắc đầu, đôi mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định. "Tao cũng đã cố gắng nghĩ như vậy. Nhưng sự im lặng này... nó tàn phá tao từng chút một. Tao không cần anh ấy phải hoàn hảo, không cần anh ấy phải mang đến cho tao cuộc sống xa hoa. Tao chỉ cần anh ấy ở đây, thật sự ở đây, với tao. Cùng tao chia sẻ những điều nhỏ nhặt nhất, cùng tao vượt qua những khó khăn. Nhưng bây giờ, anh ấy như một người xa lạ vậy."
Hơi ấm từ cốc cà phê trong tay Linh không đủ để sưởi ấm trái tim cô. Cô nhớ lại câu nói của Khánh: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Có lẽ anh đã đúng. Có lẽ anh đã kiệt sức. Nhưng cô thì sao? Cô cũng đang kiệt sức trong việc chờ đợi, trong việc tự mình hàn gắn những vết rạn nứt mà chỉ một mình cô nhìn thấy.
Trâm thở dài, ánh mắt cô cũng ánh lên sự lo lắng. Cô biết Linh là một cô gái nhạy cảm, giàu cảm xúc, và cô xứng đáng được yêu thương, được thấu hiểu. "Tao hiểu mà. Đôi khi, khoảng cách vô hình lại đáng sợ hơn bất cứ cuộc cãi vã nào. Nó bào mòn tình cảm của mình từng chút một, cho đến khi mình nhận ra thì đã quá muộn."
"Tao sợ lắm Trâm ạ," Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại. "Tao sợ một ngày nào đó, tao sẽ không còn tìm thấy anh ấy trong cuộc đời tao nữa. Tao sợ tình yêu của tụi mình sẽ như chậu hoa héo úa kia, dù có cố gắng tưới tắm bao nhiêu cũng không thể sống lại được."
Trâm ôm Linh vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy của cô bạn. "Đừng nghĩ như vậy. Mày phải cố gắng lên. Chịu khó thêm chút nữa xem sao. Có khi anh ấy chỉ đang cần thời gian. Mày cũng nên cho mình một khoảng lặng để bình tâm lại. Đừng để nỗi buồn này nhấn chìm mày." Trâm cố gắng đưa ra những lời khuyên tích cực, nhưng trong sâu thẳm, cô cũng cảm thấy bất an. Cô biết, Linh và Khánh đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, và sự im lặng này có thể là khởi đầu cho một kết cục buồn.
Họ ngồi đó thêm một lúc lâu, giữa không gian ấm cúng của quán cà phê, tiếng nhạc jazz vẫn đều đều vang lên, xen lẫn tiếng mưa rơi lất phất ngoài hiên. Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút khi được giãi bày, nhưng nỗi trống rỗng trong lòng cô vẫn còn đó, lẩn khuất trong từng hơi thở, trong từng ánh mắt xa xăm. Cô biết, Trâm đã cố gắng hết sức để an ủi cô, nhưng có những nỗi đau, có những câu hỏi, không ai có thể trả lời thay cô được.
***
Sáng hôm sau, Linh thức dậy với một cảm giác không hẳn là vui vẻ hơn, nhưng ít nhất cũng không còn chìm đắm trong sự tuyệt vọng như đêm trước. Lời khuyên của Trâm, dù không giải quyết được vấn đề, nhưng đã giúp cô tạm thời thoát khỏi vòng xoáy suy nghĩ tiêu cực. Cô quyết định ra ngoài, tìm đến một nơi có thể mang lại cho cô chút bình yên, một nơi mà cô luôn cảm thấy được chữa lành.
Cô đến Quầy Bán Hoa 'Mộc Lan'. Ngay khi bước vào cửa hàng nhỏ với mặt tiền kính, một mùi hương hoa tươi nồng nàn ập đến, xua tan đi cái ngột ngạt trong lòng Linh. Mùi hoa hồng dịu ngọt, hoa ly thanh khiết, cẩm tú cầu rực rỡ, tất cả hòa quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một bầu không khí thơm ngát, tươi mới và lãng mạn. Tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên khi cô mở cửa, tiếng nước tưới hoa rì rào, tiếng lá xào xạc và tiếng khách hàng đang lựa chọn hoa, tất cả đều tạo nên một bản hòa tấu nhẹ nhàng, êm ái.
Chị Mai, với nụ cười phúc hậu và đôi mắt ấm áp, đang tỉ mẩn cắm một bó hoa. Vừa nhìn thấy Linh, chị đã cất tiếng chào hiền hậu. "Linh đấy à? Lâu rồi không thấy con bé ghé qua. Hôm nay tìm hoa gì thế?"
Linh khẽ mỉm cười, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khi đối diện với sự nhân ái của Chị Mai. "Em chào chị Mai ạ. Em chỉ ghé qua ngắm hoa thôi chị. Em... cần một chút bình yên."
Chị Mai nhìn Linh với ánh mắt thấu hiểu, đặt bó hoa xuống và mời Linh ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ bên cạnh quầy. "Bình yên à? Đúng rồi, hoa cỏ có sức mạnh chữa lành lạ kỳ lắm con bé ạ. Nhất là khi lòng mình đang có chuyện. Nhìn con bé dạo này có vẻ gầy đi nhiều, lại mang vẻ ưu tư."
Linh ngồi lặng lẽ giữa những bó hoa tươi thắm, mùi hương ngào ngạt vỗ về khứu giác cô. Cô cảm thấy lòng mình được xoa dịu đôi chút, nhưng nỗi buồn vẫn lẩn khuất trong ánh mắt. "Em không hiểu sao tình yêu lại khó đến thế hả chị? Em có cảm giác như em đang mất anh ấy."
Chị Mai ngừng tay, nhẹ nhàng xoa đầu Linh, giọng nói ấm áp và từ tốn, chứa đựng đầy kinh nghiệm sống. "Tình yêu như một cái cây, phải chăm sóc mỗi ngày. Nó cần nước, cần ánh sáng, cần cả sự vun trồng từ cả hai phía. Đôi khi, công việc và áp lực cuộc sống như gió bão, nếu không đủ vững, nó sẽ quật ngã cả cây. Hoặc tệ hơn, nó sẽ khiến cả hai quên mất việc tưới tắm cho cái cây đó, rồi đến một ngày, nhìn lại thì nó đã héo úa mất rồi."
Chị Mai cầm một cành lavender tím biếc, nhẹ nhàng đặt vào tay Linh. Mùi hương dịu nhẹ của lavender lan tỏa, mang theo một sự an ủi kỳ lạ. "Chị từng biết một cặp đôi, họ cũng yêu nhau lắm, từ thời sinh viên cơ. Chàng trai cũng trầm tính, ít nói, nhưng rất yêu thương cô gái. Anh ấy cũng cố gắng làm việc, muốn xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Còn cô gái thì nhạy cảm, khao khát được sẻ chia, được lắng nghe."
Linh lắng nghe, từng lời của Chị Mai như chạm vào sâu thẳm tâm hồn cô, tựa như chị đang kể câu chuyện của chính cô vậy. Cô nắm chặt cành lavender trong tay, cảm nhận sự mềm mại của những cánh hoa.
"Họ cũng trải qua những giai đoạn giống con bé và Khánh bây giờ. Anh chàng vùi đầu vào công việc, nghĩ rằng đó là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu và trách nhiệm. Còn cô gái thì mong chờ, nhưng rồi nỗi cô đơn cứ lớn dần lên. Những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm... Họ vẫn quan tâm nhau một cách vô thức, nhớ những thói quen của nhau, nhưng không ai đủ sức để nói ra, để hàn gắn. Cứ thế, họ cứ trôi dạt xa nhau." Chị Mai thở dài, ánh mắt xa xăm, như đang nhớ về một câu chuyện cũ.
"Rồi đến một ngày," Chị Mai tiếp tục, giọng đầy tiếc nuối, "cô gái hỏi: 'Anh còn yêu em không?'. Và chàng trai, sau một hồi im lặng rất lâu, đã nói: 'Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa.' Họ chia tay trong bình tĩnh, không nước mắt, không níu kéo, chỉ có một cái ôm thật lâu và những lời thì thầm đầy tiếc nuối về một 'nếu như'. Không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên."
Câu chuyện của Chị Mai như một lời cảnh báo, một nỗi lo sợ lớn gieo vào lòng Linh. Cô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đó có phải là tương lai đang chờ đợi cô và Khánh? Cô không thể chấp nhận điều đó. Cô không muốn mối tình của mình kết thúc như vậy.
"Vậy... họ có quay lại không hả chị?" Linh khẽ hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng gió.
Chị Mai lắc đầu nhẹ. "Không con bé ạ. Sau nhiều năm, họ gặp lại nhau, chỉ hỏi 'Dạo này ổn không?' và mỉm cười. Họ không quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để bắt đầu lại sau khi đã hiểu rõ những giới hạn và những tổn thương không thể tránh khỏi."
"Yêu không còn là lý do đủ mạnh..." Linh lặp lại, từng từ như khắc sâu vào trái tim cô. Cô nhìn cành lavender trong tay, rồi lại nhìn những bó hoa tươi rực rỡ xung quanh. Tình yêu, đôi khi, cũng cần sự mạnh mẽ, sự kiên cường để vượt qua bão tố cuộc đời, nhưng đồng thời cũng cần sự dịu dàng, quan tâm mỗi ngày để không bị héo úa.
Linh đứng dậy, cảm ơn Chị Mai. Cô mua một bó lavender, loài hoa biểu tượng cho sự chờ đợi và nỗi nhớ mong. Bước ra khỏi cửa hàng, ánh nắng ấm áp của buổi sáng vẫn không làm tan đi cái cảm giác nặng trĩu trong lòng cô. Câu chuyện của Chị Mai khiến cô nhận ra rằng, sự im lặng không phải lúc nào cũng là vàng. Đôi khi, nó là kẻ thù thầm lặng, là con dao hai lưỡi cắt đứt những sợi dây liên kết vô hình.
Cô biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi và nỗi cô đơn này. Cô cần phải đối mặt. Cô cần phải hành động. Nhưng bằng cách nào? Làm sao để nói cho Khánh biết cô đang mệt mỏi thế nào, cô đang cô đơn ra sao, mà không làm anh thêm áp lực? Linh miên man suy nghĩ, bó lavender tím biếc trong tay như một lời nhắc nhở về những gì cô đang cảm thấy. Cô bắt đầu suy nghĩ sâu sắc hơn về 'tương lai xa hơn', về những gì cô thực sự cần trong một mối quan hệ, và liệu rằng cô có đang chiến đấu cho một điều đã không còn nằm trong tầm với. Cô biết, mình không thể cứ mãi né tránh sự thật, không thể cứ mãi chấp nhận sự im lặng tàn phá này. Đã đến lúc cô phải đối diện với nó, dù điều đó có đáng sợ đến đâu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.