Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 119: Lời Hứa Bỏ Lỡ

Ánh hoàng hôn buông mình qua khung cửa sổ căn hộ nhỏ, nhuộm thứ ánh sáng cam dịu lên tấm gương lớn nơi Linh đang đứng. Nỗi cô đơn vẫn còn đọng lại đâu đó trong từng ngóc ngách của căn phòng, một thứ mùi hương thoảng nhẹ của những ngày dài chỉ có mình cô và những suy nghĩ miên man. Thế nhưng, tối nay, cô muốn xua đi tất cả. Cô muốn tin rằng, một buổi tối lãng mạn, một bữa ăn tại nhà hàng Pháp mà Khánh từng nhắc đến đã lâu, sẽ là một khởi đầu mới, một cơ hội để cả hai tìm lại nhau giữa bộn bề cuộc sống.

Linh ngắm nhìn mình trong bộ váy màu xanh ngọc bích, chiếc váy mà Khánh từng khen khi cô mặc lần đầu tiên. Nó không quá lộng lẫy, nhưng đủ tinh tế để tôn lên dáng người thanh mảnh của cô, đủ nhẹ nhàng để cô cảm thấy tự tin và thoải mái. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên một chút hồi hộp, một chút mong chờ, nhưng ẩn sâu dưới đó vẫn là một nét ưu tư khó tả. Cô nhớ lại những lời Chị Mai nói buổi sáng nay, những lời cảnh báo về cái cây tình yêu có thể héo úa nếu không được vun trồng. Câu chuyện về cặp đôi đã chia tay dù vẫn còn yêu, chỉ vì không đủ sức để giữ gìn, cứ văng vẳng bên tai cô như một điềm báo. Linh thở dài, khẽ lắc đầu, cố gắng đẩy những suy nghĩ tiêu cực ấy ra khỏi tâm trí. Cô không muốn tin vào điều đó. Tình yêu của cô và Khánh, nó mạnh mẽ hơn thế. Phải không?

Cô nhẹ nhàng thoa một lớp son môi màu hồng đất, sắc môi nhạt nhưng đủ để gương mặt cô thêm phần tươi tắn. Cô cố gắng nở một nụ cười trước gương, một nụ cười không thực sự trọn vẹn, nhưng chứa đựng tất cả hy vọng mong manh của cô vào buổi tối nay. Cô muốn Khánh nhìn thấy cô vui vẻ, thấy cô vẫn là Linh của ngày xưa, người con gái luôn biết cách thắp sáng những khoảng tối trong cuộc sống của anh. Có lẽ, anh chỉ đang mệt mỏi thôi. Có lẽ, anh chỉ cần một buổi tối yên bình, không công việc, không áp lực, chỉ có hai người họ bên nhau.

Điện thoại trong tay cô rung nhẹ. Là tin nhắn từ Trâm: "Tối nay sao rồi bạn yêu? Vui vẻ nha!". Linh gõ một tin nhắn trả lời vu vơ, pha chút lạc quan giả tạo: "Tối nay tớ đi hẹn hò, mong mọi chuyện tốt đẹp." Cô muốn tin vào điều đó, muốn tất cả những điều tốt đẹp sẽ đến. Cô cài chiếc kẹp tóc nhỏ xinh lên mái tóc dài mềm mại, chỉnh lại vài lọn tóc xõa trước trán, rồi cầm lấy chiếc ví nhỏ và điện thoại. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn thoang thoảng bay vào, thứ mùi hương quen thuộc đã gắn bó với căn hộ này từ ngày đầu tiên cô và Khánh dọn về. Bước ra khỏi cửa, đóng lại cánh cửa gỗ, cô mang theo một chút hồi hộp, một chút lo lắng, và rất nhiều hy vọng. Tiếng xe cộ vẫn vọng lên từ con phố lớn bên dưới, hòa vào nhịp đập hối hả của thành phố, nhưng trong khoảnh khắc đó, Linh chỉ nghe thấy tiếng lòng mình đang thổn thức.

***

Trong khi Linh đang mang theo những tia hy vọng mong manh, ở một góc khác của thành phố, ánh đèn trắng lạnh lẽo từ văn phòng Tập đoàn X hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của Khánh. Đã gần tám giờ tối, nhưng văn phòng vẫn sáng đèn như ban ngày, tiếng gõ bàn phím lạch cạch không ngừng nghỉ, tiếng người đi lại vội vã. Không khí đặc quánh mùi cà phê, mùi giấy tờ và một chút mùi kim loại của máy điều hòa phả ra hơi lạnh buốt.

Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ, nhưng vẫn dán chặt vào từng dòng code, từng con số. Anh cau mày, cố gắng sắp xếp dữ liệu phức tạp của dự án mới. Chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm, cổ áo nới lỏng, nhưng anh không hề hay biết, cũng chẳng quan tâm. Toàn bộ tâm trí anh giờ đây chỉ là những deadline, những yêu cầu kỹ thuật và áp lực vô hình đang đè nặng lên đôi vai gầy của anh. Anh Hùng vừa triệu tập một cuộc họp khẩn cấp vào lúc sáu giờ, sau khi nhận được phản hồi từ khách hàng về một điểm chưa tối ưu trong bản demo. Một yêu cầu mới, gấp rút, đòi hỏi cả nhóm phải làm việc xuyên đêm để kịp tiến độ.

"Dự án này là cơ hội vàng, nhưng cũng là thách thức lớn." Giọng Anh Hùng vang vọng trong phòng họp, trầm và đầy uy lực. "Tôi cần các cậu dốc toàn lực, không có chỗ cho sai sót! Đặc biệt là Khánh, cậu là người chủ chốt, tôi đặt niềm tin ở cậu." Anh Hùng liếc nhìn Khánh, ánh mắt sắc sảo đầy kỳ vọng.

Khánh chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Anh hiểu gánh nặng đang đặt trên vai mình. Đây không chỉ là một dự án, đây là cơ hội để anh chứng tỏ năng lực, để đạt được vị trí mà anh đã cố gắng bấy lâu nay. Đây cũng là hy vọng để anh có thể xây dựng một tương lai vững chắc hơn cho Linh, cho gia đình anh. Anh tin rằng, mọi sự hy sinh hiện tại đều là xứng đáng cho một tương lai tốt đẹp hơn.

Hoàng, đối thủ cạnh tranh của Khánh, ngồi đối diện, gương mặt lúc nào cũng giữ một nụ cười xã giao nhưng ánh mắt đầy tính toán. Hắn ta luôn chỉnh tề, dù là buổi tối muộn, mái tóc vẫn vào nếp gọn gàng. "Liệu team anh Khánh có đảm bảo tiến độ với yêu cầu mới này không, thưa Anh Hùng?" Hoàng hỏi, giọng nói tự nhiên nhưng chứa đựng sự thách thức rõ ràng. "Đây là một thay đổi khá lớn, và thời gian thì không còn nhiều. Nếu cần hỗ trợ, team tôi luôn sẵn sàng."

Khánh liếc nhìn Hoàng, rồi lại quay về màn hình. "Chúng tôi sẽ đảm bảo," anh nói ngắn gọn, giọng khàn đặc vì ít nói và làm việc liên tục. Anh không muốn lãng phí dù chỉ một giây để đáp trả những lời khiêu khích vô nghĩa. Anh chỉ muốn tập trung vào công việc, vào việc tìm ra giải pháp kỹ thuật nhanh nhất, hiệu quả nhất. Mấy hộp mì gói đã cạn, những cốc cà phê đen đặc nằm la liệt trên bàn làm việc của cả nhóm. Tiếng gõ phím dồn dập, tiếng trao đổi kỹ thuật ngắn gọn, khô khan. Điện thoại trong túi quần Khánh rung liên tục, nhưng anh không hề hay biết. Anh đang chìm đắm hoàn toàn trong thế giới của những con số, những thuật toán, những dòng code. Anh đã quên mất, quên mất hoàn toàn buổi hẹn hò quan trọng tối nay.

***

Nhà hàng Pháp 'Le Jardin Secret' (Khu Vườn Bí Mật) vẫn luôn là một nơi lãng mạn như tên gọi của nó. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói đỏ thẫm, cửa sổ vòm cong, nội thất gỗ tối màu sang trọng, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh và khăn trải bàn trắng tinh tươm. Trên mỗi bàn ăn đều có một lọ hoa hồng tươi cùng một ngọn nến nhỏ lung linh, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, vàng ấm. Tiếng nhạc piano du dương, nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ một cách tinh tế và những tiếng nói chuyện thì thầm của các cặp đôi. Mùi thức ăn Pháp thoang thoảng, mùi bơ, mùi rượu vang, mùi hoa hồng từ những lọ hoa và mùi cà phê espresso đặc trưng. Tất cả tạo nên một bầu không khí lãng mạn, tinh tế và ấm cúng.

Linh ngồi một mình tại chiếc bàn đã đặt trước, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khu vườn nhỏ xanh mướt bên ngoài. Chiếc ly thủy tinh chứa nước lọc đã vơi đi một nửa, những viên đá tan chảy hết. Ban đầu, cô kiên nhẫn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra cửa, mong chờ một bóng hình quen thuộc sẽ xuất hiện. Cô nhấp từng ngụm nước, cố gắng giữ vẻ bình thản. Cô nghĩ, có lẽ Khánh đang kẹt xe, hoặc có một cuộc họp đột xuất nào đó. Điều này không phải là hiếm. Anh vẫn luôn bận rộn như vậy.

Mười lăm phút trôi qua. Rồi ba mươi phút. Rồi một tiếng đồng hồ. Sự kiên nhẫn của Linh dần cạn. Nỗi lo lắng bắt đầu thay thế bằng sự thất vọng len lỏi. Cô nhìn những cặp đôi khác đang trò chuyện vui vẻ, cùng nhau nâng ly rượu vang, cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon lành. Ánh mắt họ lấp lánh hạnh phúc, những nụ cười rạng rỡ như thắp sáng cả không gian. Linh cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi, một nốt trầm lạc điệu giữa bản giao hưởng của tình yêu và hạnh phúc.

Cô gọi nhân viên phục vụ, giọng nói mang một chút hy vọng yếu ớt còn sót lại. "Bạn trai tôi... anh ấy có lẽ bị kẹt xe. Anh có thể cho tôi thêm một ly nước không?" Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó gượng gạo đến đáng thương. Người phục vụ lịch sự gật đầu, mang đến ly nước mới, nhưng trong ánh mắt anh ta, Linh vẫn nhận ra một chút ái ngại.

Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, qua khung cửa sổ, nhìn những chiếc xe cộ vẫn nối đuôi nhau trên phố. Điện thoại cô vẫn im lặng, không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Nụ cười mong chờ ban đầu đã hoàn toàn tắt ngúm trên gương mặt cô, thay vào đó là một ánh mắt trống rỗng và hụt hẫng. Mùi hoa hồng thoảng qua cũng không còn làm cô thấy dễ chịu, mà chỉ càng khiến cô cảm thấy chênh vênh hơn trong sự cô độc của mình. Cô cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải từ hơi điều hòa, mà từ chính nỗi thất vọng đang dần ăn mòn trái tim.

Hai giờ đồng hồ trôi qua. Những món ăn đã được dọn lên, rồi lại được dọn đi vì không ai dùng đến. Linh đặt vài tờ tiền lên bàn, đủ để trả cho ly nước và chút phí dịch vụ, rồi đứng dậy. Cô không ăn món nào. Chiếc váy xanh ngọc bích mà cô đã chọn lựa kỹ lưỡng, giờ đây trở nên vô nghĩa. Cô lặng lẽ rời khỏi nhà hàng, bước chân nặng nề, bóng lưng cô đơn khuất dần trong ánh đèn đường vàng vọt. Con đường về nhà đêm nay, dường như dài hơn và lạnh lẽo hơn mọi khi.

***

Linh trở về căn hộ tối om. Cô không bật đèn, để mặc bóng đêm nuốt chửng lấy mọi thứ, như chính nỗi lòng cô lúc này. Âm thanh duy nhất trong căn phòng là tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ và tiếng xe cộ xa xăm vọng lại từ con phố lớn. Mùi hoa nhài từ ban công đã phai nhạt, nhường chỗ cho một thứ mùi không khí lạnh lẽo và tĩnh mịch. Cô ngồi thụp xuống ghế sofa, nơi mà chỉ vài giờ trước cô còn ôm ấp hy vọng. Chiếc váy đẹp đẽ giờ trở nên nặng trĩu trên người cô, như một lời nhắc nhở về sự vô vọng của buổi tối.

Đột nhiên, điện thoại cô rung nhẹ trong túi xách. Linh giật mình, vội vàng lấy ra. Màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn từ Khánh. Tim cô đập thình thịch, một tia hy vọng cuối cùng le lói. Cô mở tin nhắn, đọc từng chữ:

"Anh xin lỗi, anh quên mất. Anh đang kẹt với dự án. Em về nhà chưa?"

Dòng tin nhắn ngắn gọn, vội vã, không chút cảm xúc, như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Linh. "Anh quên mất..." Cô lặp lại từng từ trong đầu, giọng nói thầm thì đến mức cô gần như không nghe thấy. "Anh quên mất thật rồi sao?" Cảm giác bỏ rơi, cảm giác không được ưu tiên, bỗng chốc dâng trào, bao trùm lấy cô. Nỗi đau này không phải là những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, mà là một sự trống rỗng lạnh buốt, một cảm giác tê dại đang xâm chiếm toàn bộ tâm hồn.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vào dòng tin nhắn vô cảm đó. Nó không phải là một lời giải thích dài dòng, không phải một cuộc gọi xin lỗi chân thành, mà chỉ là một v��i chữ vội vã, như thể anh đang tranh thủ vài giây giữa một cuộc họp căng thẳng. "Công việc... luôn là công việc." Linh nghĩ, một cách cay đắng. "Anh đã chọn công việc rồi." Câu nói ấy vang vọng trong đầu cô, không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đau đớn.

Khánh không bỏ rơi cô. Anh vẫn yêu cô. Nhưng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh không còn là người có thể khiến cô hạnh phúc. Những lời của Chị Mai về cặp đôi chia tay vì công việc bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một bản sao chép hoàn hảo của câu chuyện của chính cô và Khánh. Cô đã sợ điều này, đã lo sợ nó sẽ xảy ra. Và giờ đây, nó đang ở ngay trước mắt cô, chân thực đến tàn nhẫn.

Linh gỡ chiếc kẹp tóc, mái tóc dài mềm mại xõa xuống, che khuất một phần khuôn mặt mệt mỏi của cô. Cô không khóc. Nước mắt không chảy, bởi vì nỗi đau lúc này đã vượt qua ngưỡng của sự bi lụy. Nó là một sự chấp nhận cay đắng, một sự đóng băng cảm xúc. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trong căn hộ tối om, cảm nhận sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong từng thớ thịt, từng mạch máu. Chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn, màn hình tắt ngúm, như một lời kết cho một buổi tối đáng lẽ phải là một khởi đầu.

Cô biết, mình không thể cứ mãi né tránh sự thật này, không thể cứ mãi chấp nhận sự im lặng và vô tâm tàn phá mối quan hệ của họ. Đã đến lúc cô phải đối diện với nó, không phải bằng nước mắt, mà bằng một sự nhận thức sắc lạnh. Cô và Khánh, họ đang lạc mất nhau, không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để kéo họ lại gần nhau. Công việc đã chiếm lấy Khánh, và Linh, dường như đã bị bỏ lại phía sau, một mình trong khu vườn bí mật của tình yêu đang dần héo úa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free