Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 120: Thành Quả Đổi Lấy Mệt Nhoài

Nỗi trống rỗng lạnh buốt mà Linh cảm nhận trong căn hộ tối om, nơi ánh sáng duy nhất le lói từ màn hình điện thoại vừa vụt tắt, cũng là thứ cảm giác đang dần ăn mòn Khánh. Nhưng với anh, nó không phải là sự hụt hẫng vì bị bỏ rơi, mà là sự cạn kiệt đến cùng cực, một cái giá âm thầm đang được trả cho những tham vọng và trách nhiệm nặng nề. Khi Linh chìm trong bóng đêm của sự thất vọng, thì Khánh, ở một góc khác của thành phố hối hả, lại đang vùng vẫy trong ánh sáng chói chang, vô tận của văn phòng làm việc.

***

Tòa nhà kính hiện đại của DreamWeaver sừng sững giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh bình minh đầu tiên bằng một vẻ kiêu hãnh và lạnh lùng. Bên trong, không khí đã náo nhiệt từ rất sớm, nhưng đối với Khánh, khái niệm "sáng sớm" đã trở nên mơ hồ trong suốt mấy ngày qua. Bàn làm việc của anh, thường ngày vốn ngăn nắp, giờ chất chồng những chồng giấy tờ cao ngất, những bản vẽ kỹ thuật phức tạp, và những mẫu vật liệu chưa được duyệt. Màn hình máy tính lớn hiển thị hàng loạt biểu đồ tăng trưởng, những con số nhảy múa và mô hình 3D xoay vòng, đòi hỏi sự tập trung cao độ đến từng chi tiết nhỏ. Mùi cà phê đặc quánh, đã nguội lạnh từ đêm qua, quyện lẫn với mùi giấy in mới, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những ngày làm việc cật lực không ngừng nghỉ. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch không dứt, tiếng điện thoại reo vang liên tục, tiếng thảo luận nhóm sôi nổi từ phòng họp kính vọng ra, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn, hối hả, nhưng cũng đầy tham vọng.

Khánh ngồi thẳng lưng trước màn hình, đôi mắt đã đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén và tập trung. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, những đường nét nam tính trở nên chai sạn hơn. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm nhẹ sau nhiều giờ liền, cổ áo nới lỏng, nhưng thần thái vẫn giữ được sự chuyên nghiệp vốn có. Bên cạnh anh, chiếc cốc sứ đôi hình mèo – biểu tượng của những ngày tháng êm đềm, của những lời hứa hẹn về một tổ ấm nhỏ – nằm trơ trọi, khô khốc. Anh đã không dùng nó trong suốt nhiều ngày, mà chỉ liên tục nạp vào cơ thể những cốc cà phê đen đặc từ máy pha tự động ở pantry.

"Khánh, tôi cần anh tập trung 200% vào dự án này," giọng Anh Hùng vang lên dứt khoát trong buổi họp sáng, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng thành viên, dừng lại lâu hơn một chút ở Khánh. "Đây là cơ hội lớn của chúng ta, và cũng là của anh. Đừng để bất cứ điều gì làm anh xao nhãng." Anh Hùng, với vóc dáng cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm, luôn tỏa ra một khí chất uy quyền. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự kỳ vọng và áp lực.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Anh hiểu ý sếp. Đây không chỉ là một dự án thông thường, mà là một cuộc chiến, nơi anh phải chứng tỏ năng lực và vị thế của mình, đặc biệt là khi có một đối thủ cạnh tranh gay gắt như Hoàng. Hoàng, với vẻ ngoài luôn chỉnh tề, phong thái tự tin và nụ cười thường trực trên môi, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán và khiêu khích. Anh ta luôn tìm cách chen ngang, đặt ra những câu hỏi khó chịu, hoặc thậm chí là cố tình trì hoãn công việc nhóm để làm Khánh mất tập trung.

"Ý tưởng của Khánh nghe có vẻ hoành tráng, nhưng liệu có khả thi không? Hay chỉ là vẽ vời?" Hoàng nhếch mép, giọng điệu ẩn ý trong một buổi thảo luận về chi phí và vật liệu. "Chúng ta không thể cứ mãi chạy theo những thứ bay bổng mà bỏ qua thực tế được. Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc, chỉ có hiệu quả và lợi nhuận."

Khánh ngước nhìn Hoàng, đôi mắt sâu không chút biểu cảm. "Tôi đã tính toán kỹ lưỡng," anh trầm giọng, mỗi từ đều chắc nịch. "Chúng ta có thể làm được. Hơn nữa, sự sáng tạo đôi khi lại chính là chìa khóa của hiệu quả, nếu biết cách kiểm soát." Câu trả lời của anh ngắn gọn, súc tích, nhưng đủ để dập tắt ý đồ khiêu khích của Hoàng. Anh không muốn lãng phí năng lượng vào những cuộc khẩu chiến vô bổ. Mỗi giây phút của anh lúc này đều quý giá, đều phải dành cho dự án.

Những ngày tiếp theo trôi qua trong một vòng xoáy không ngừng nghỉ. Khánh dường như biến thành một cỗ máy, liên tục gõ bàn phím, vẽ trên bản thiết kế, trình bày ý tưởng trong các buổi họp, và đối đáp sắc lạnh với Hoàng. Anh uống cà phê liên tục, gần như không chớp mắt. Mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc cá nhân đều bị đẩy lùi vào một góc sâu thẳm trong tâm trí, nhường chỗ cho những con số, những đường nét kiến trúc, và những phân tích thị trường. Anh chỉ chợp mắt vài tiếng, đôi khi là ngay tại bàn làm việc, tựa lưng vào ghế xoay, hoặc nằm vật vã trên chiếc sofa nhỏ trong khu vực nghỉ ngơi.

Kiên, người đồng nghiệp trẻ, hiền lành và đeo kính cận, thỉnh thoảng lại mang cho anh một cốc cà phê nóng hoặc hộp mì ăn liền. "Anh Khánh, anh nên nghỉ một chút đi," Kiên lo lắng nói, đẩy gọng kính. "Anh nhìn anh xem, xanh xao quá rồi."

Khánh chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười mệt mỏi nhếch nhẹ trên môi. "Anh không sao. Sắp xong rồi." Giọng anh khàn đặc, đôi khi muốn nói thêm vài lời cảm ơn nhưng cổ họng lại khô khốc, mệt mỏi. Anh biết Kiên lo cho mình, nhưng anh không thể dừng lại. Gánh nặng của dự án, của kỳ vọng từ Anh Hùng, và cả của chính bản thân anh, đang đè nặng lên đôi vai gầy.

Anh nhớ đến Linh, nhớ đến buổi hẹn hò mà anh đã vô tình quên mất. Mỗi khi điện thoại reo hoặc rung nhẹ, tim anh lại thắt lại một nhịp, rồi lại nhanh chóng nguội lạnh. Anh muốn gọi cho cô, muốn giải thích, nhưng anh biết mình không có đủ thời gian, cũng không có đủ sức lực để thốt ra những lời an ủi, những lời yêu thương mà cô cần. Anh chỉ có thể tự nhủ, đợi dự án này xong, anh sẽ bù đắp cho cô. Anh tin rằng Linh sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự cố gắng của anh. Anh vẫn yêu cô, rất nhiều, nhưng tình yêu đó giờ đây đang phải đấu tranh với một kẻ thù vô hình và mạnh mẽ hơn: áp lực của cuộc sống và sự kiệt sức.

***

Đêm cuối cùng trước hạn chót nộp dự án, tòa nhà DreamWeaver chìm trong sự tĩnh lặng đến lạ thường. Hầu hết các đồng nghiệp đã về, chỉ còn lại Khánh, Kiên, Tùng, và Chị Hương – những người kiên trì ở lại để hỗ trợ đến phút chót. Ánh đèn văn phòng vẫn sáng trưng, nhưng không còn sự ồn ào náo nhiệt. Tiếng gõ bàn phím của Khánh vẫn dồn dập, nhưng giờ đây nó vang vọng rõ ràng hơn trong không gian rộng lớn, như một nhịp điệu của sự căng thẳng và mệt mỏi.

Khánh đang hoàn tất những chi tiết cuối cùng của bản thuyết trình. Đôi mắt anh rát bỏng, mí mắt nặng trĩu nhưng không thể nhắm lại. Anh đã ngồi ở đây hơn ba mươi tiếng đồng hồ liên tục, chỉ chợp mắt một lúc ngắn ngủi trên chiếc ghế sofa cứng nhắc. Từng cú click chuột, từng thao tác trên phần mềm đều được thực hiện với độ chính xác tuyệt đối, nhưng cũng mang nặng sự chậm chạp, rã rời của một cơ thể đã kiệt sức.

"Anh Khánh, em đã kiểm tra lại tất cả các con số. Mọi thứ đều khớp," Chị Hương, với mái tóc búi cao và chiếc kính cận trên sống mũi, cẩn thận báo cáo. Giọng chị trầm ổn, nhưng cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

"Tốt," Khánh trả lời cụt lủn, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình, kiểm tra từng slide.

Tùng, chàng trai trẻ trung, năng động, đang sắp xếp lại các tài liệu. "Anh Khánh, cái này làm sao ạ?" cậu hỏi, chỉ vào một biểu đồ.

Khánh quay sang, kiên nhẫn giải thích. Anh luôn tận tâm với công việc và đồng nghiệp, dù bản thân đang mệt mỏi đến nhường nào. Anh hiểu rằng, đây là thành quả của cả một tập thể, và anh phải là người dẫn dắt họ đến đích.

Khoảng 2 giờ sáng, khi bản thuyết trình cuối cùng đã được gửi đi, điện thoại của Khánh rung lên. Là Anh Hùng. Tim anh thắt lại. Đây sẽ là lời phán quyết cho bao nhiêu công sức và đêm trắng.

"Khánh, dự án của cậu... rất tốt," giọng Anh Hùng vang lên qua điện thoại, không còn sự nghiêm khắc thường thấy mà pha lẫn chút hài lòng và nhẹ nhõm. "Tôi vừa nhận được thông báo sơ bộ từ đối tác. Họ đánh giá rất cao ý tưởng và sự chuyên nghiệp trong cách làm việc của chúng ta. Đặc biệt là những giải pháp sáng tạo của cậu. Cậu đã vượt qua Hoàng rồi."

Một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ập đến, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự kiệt quệ. Khánh nhắm mắt lại, một tiếng thở phào nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. "Vâng, Anh Hùng. Cảm ơn anh." Giọng anh khàn đặc, gần như không nghe rõ.

"Tôi sẽ gửi cho cậu chi tiết vào sáng mai, nhưng hãy chuẩn bị tinh thần cho vòng tiếp theo," Anh Hùng tiếp tục, giọng nói tràn đầy hy vọng. "Cậu xứng đáng có được thành quả này."

"Vâng, tôi hiểu," Khánh đáp, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. Anh cúp máy.

"Thấy chưa, em đã bảo mà," Kiên reo lên, khuôn mặt rạng rỡ. "Anh Khánh giỏi nhất!"

Khánh chỉ mỉm cười mệt mỏi, không nói thêm lời nào. Anh gục đầu xuống bàn một lát, cảm nhận sự tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Thành công, vâng, anh đã đạt được nó. Nhưng cái giá phải trả... anh không dám nghĩ tới. Anh gắng gượng đứng dậy, thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi. Chiếc cặp da nặng trĩu như chứa đựng toàn bộ những đêm thức trắng và áp lực vô hình. Anh bước đi nặng nề, đôi chân rã rời, mỗi bước đi đều như nhấc cả ngọn núi. Khi đi ngang qua cửa sổ kính lớn, anh nhìn ra ngoài. Thành phố đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn cao áp lập lòe, hắt lên những tòa nhà chọc trời. Cả thế giới dường như đang ngủ yên, trong khi anh vừa trải qua một cuộc chiến không tiếng súng.

Chú Năm, người bảo vệ già hiền lành với gương mặt phúc hậu, đang trực ca đêm. "Về muộn thế cháu?" chú hỏi, giọng nói đầy quan tâm khi Khánh bước ra khỏi thang máy. "Công việc bận rộn quá à?"

Khánh chỉ khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt. "Vâng, chú ạ. Cháu vừa xong việc." Anh không muốn nói nhiều, cũng không còn sức để nói. Anh chỉ muốn được trở về căn hộ của mình, để chìm vào giấc ngủ sâu, để quên đi tất cả mọi thứ, dù chỉ là trong vài giờ ngắn ngủi.

***

Sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn hộ đón Khánh về trong màn đêm cuối cùng của sự kiệt sức. Anh không bật đèn, để mặc bóng tối nuốt chửng lấy mọi thứ, như chính nỗi lòng anh lúc này. Căn phòng chìm trong một thứ không khí ẩm mốc nhẹ, quyện lẫn với mùi quần áo chưa giặt và mùi cà phê nguội còn sót lại từ những ngày trước. Tiếng tủ lạnh kêu ù nhẹ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng đến tê tái. Anh thả mình xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, nơi mà nh��ng cuộc hẹn hò lãng mạn với Linh từng diễn ra, nơi họ từng ôm nhau và mơ về tương lai. Giờ đây, chiếc ghế lạnh lẽo và trống rỗng.

Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên trong bóng tối, rọi vào khuôn mặt xanh xao, mệt mỏi của anh. Hàng loạt tin nhắn và cuộc gọi nhỡ từ Linh hiện lên, từ những ngày trước, và đặc biệt là từ đêm qua. Anh lướt qua, đọc lướt những lời hỏi han đầy lo lắng, những câu trách móc nhẹ nhàng, và cả sự hụt hẫng đến tê tái mà cô không che giấu. "Anh còn yêu em không?" một tin nhắn cũ hiện lên trong đầu anh, không phải Linh hỏi, mà là chính lương tâm anh đang chất vấn. Anh muốn gọi lại cho cô ngay lập tức, muốn giải thích cặn kẽ mọi chuyện, muốn nói rằng anh vẫn yêu cô rất nhiều, nhưng cơ thể và tâm trí anh đã cạn kiệt đến mức không thể thốt ra bất cứ lời nào có ý nghĩa. Cổ họng anh khô khốc, toàn thân rã rời, chỉ muốn chìm vào một giấc ngủ vùi.

Anh biết Linh đang buồn, thậm chí là giận anh. Anh biết cô đã phải trải qua một buổi tối cô độc vì anh. Nhưng anh không còn đủ sức để đối mặt với cảm xúc của cô, hay của chính mình. Anh chỉ có thể nhắn lại một dòng ngắn gọn, mang nặng sự mệt mỏi: "Anh xin lỗi. Anh rất mệt. Dự án vừa xong." Dòng tin nhắn đó khô khan, vô cảm, giống hệt như dòng tin nhắn Linh nhận được đêm qua, nhưng nó là tất cả những gì anh có thể làm được vào lúc này. Anh đã dành trọn vẹn sức lực cuối cùng cho công việc, không còn gì để dành cho cô.

Sau đó, anh gọi cho Minh. Tiếng chuông dài vang lên trong sự tĩnh mịch của căn hộ, như một tiếng vọng từ thế giới bên ngoài.

"Mày à... tao mệt quá... áp lực thật sự..." Khánh thều thào vào điện thoại, giọng khàn đặc, yếu ớt. Đó là tất cả những gì anh có thể nói ra, là lời than vãn duy nhất anh cho phép mình thể hiện trước người bạn thân. Anh không muốn kể chi tiết về những khó khăn, về sự cạnh tranh, về những đêm thức trắng, vì anh biết Minh sẽ lo lắng và anh không muốn bạn mình phải gánh thêm bất cứ gánh nặng nào.

Đầu dây bên kia, giọng Minh đầy vẻ lo lắng: "Mày lại thức trắng à? Cố quá sức rồi đấy. Tao bảo rồi, làm gì thì làm cũng phải giữ sức khỏe chứ. Mà Linh đâu rồi? Con bé có chăm mày không?"

Khánh im lặng một lúc. Câu hỏi về Linh như một nhát dao khẽ cứa vào vết thương lòng đang âm ỉ. Anh biết mình không còn ở bên Linh trong những ngày căng thẳng này, và cô cũng không còn ở bên anh như trước. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn chia sẻ sự thật phũ phàng về khoảng cách đang lớn dần giữa họ. Anh không muốn Minh phải lo lắng thêm về mối quan hệ của anh. "..." Anh chỉ đáp lại bằng một sự im lặng kéo dài, một lời tránh né đầy ẩn ý.

Minh hiểu, và không hỏi thêm. "Thôi được rồi, cố gắng nghỉ ngơi đi. Có gì mai nói chuyện sau."

Cúp máy, Khánh thở dài nặng nề. Anh đặt điện thoại xuống chiếc bàn kính nhỏ, ánh sáng yếu ớt từ màn hình vừa tắt hẳn. Ánh mắt anh vô thức hướng về chiếc cốc sứ đôi hình mèo, biểu tượng cho những kỷ niệm ngọt ngào và những ước mơ chung mà anh và Linh từng vun đắp. Chiếc cốc giờ đây như một lời nhắc nhở đau đớn về một thứ gì đó đang dần vỡ vụn, một sự trống rỗng dâng lên trong lòng anh, không phải vì anh không còn yêu, mà vì anh không còn đủ sức để giữ gìn.

Anh gục mặt vào hai bàn tay, cơ thể run lên bần bật vì kiệt sức. Anh không khóc, không có nước mắt. Nỗi đau này đã vượt qua ngưỡng của sự bi lụy. Nó là một sự cạn kiệt toàn diện, cả về thể chất lẫn tinh thần. Thành công đã đến, nhưng nó mang theo một cái giá quá đắt. Anh đã chiến thắng trong cuộc chiến công việc, nhưng lại đang dần thua cuộc trong cuộc chiến giữ lấy tình yêu. Cảm giác cô đơn và sự mệt mỏi bao trùm lấy anh, như một tấm màn đen đặc quánh. Anh đã đạt được điều mình muốn, nhưng liệu anh có hạnh phúc? Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh, không có câu trả lời. Anh đã chọn công việc, và Linh dường như đã bị bỏ lại phía sau, một mình trong khu vườn bí mật của tình yêu đang dần héo úa. Và anh, người đàn ông vừa giành chiến thắng, lại cảm thấy mình lạc lõng và trống rỗng hơn bao giờ hết.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free