Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 121: Bữa Tối Thầm Lặng Của Kẻ Chiến Thắng
**CHƯƠNG 121: BỮA TỐI THẦM LẶNG CỦA KẺ CHIẾN THẮNG**
Sau đêm dài dằng dặc chiến đấu với những con số khô khan và áp lực đến nghẹt thở, Khánh tỉnh dậy trong ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khe rèm cửa văn phòng. Mí mắt anh nặng trĩu, toàn thân rã rời, nhưng trong lồng ngực lại dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Anh đã gục trên bàn làm việc một lúc, rồi được tiếng điện thoại réo rắt đánh thức. Vội vàng chỉnh sửa lại sơ mi đã nhàu, vuốt lại mái tóc cắt ngắn gọn gàng, Khánh lê bước vào phòng họp lớn, nơi ánh sáng đèn trần trắng lạnh rọi xuống tấm bảng tương tác khổng lồ, nơi những biểu đồ và con số vẫn còn nhảy múa. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi cà phê đậm đặc và một chút mùi giấy in mới, đặc trưng của những đêm làm việc xuyên đêm.
Buổi họp tổng kết nhanh diễn ra ngay sau đó, với Anh Hùng chủ trì. Gương mặt sắc sảo của vị sếp khó tính thường ngày giờ đây giãn ra đôi chút, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ hài lòng hiếm thấy. Anh Hùng lướt qua từng trang báo cáo, rồi dừng lại ở phần dự án mà Khánh đã dốc sức. “Khánh,” giọng Anh Hùng trầm, vang vọng trong căn phòng, “cậu đã làm rất tốt. Dự án này vượt xa mong đợi của tôi.” Lời khen đó không chỉ là sự ghi nhận về kết quả, mà còn là một sự thừa nhận cho những nỗ lực phi thường mà Khánh đã bỏ ra. Một cảm giác tự hào hiếm hoi trỗi dậy trong lòng Khánh, một ngọn lửa nhỏ xua đi phần nào sự mệt mỏi đang gặm nhấm anh. Anh đứng thẳng người, đón nhận lời khen, gương mặt góc cạnh dù vẫn còn hằn vẻ kiệt sức nhưng đôi mắt đã ánh lên một tia sáng.
Hoàng, ngồi đối diện Khánh, gương mặt chỉnh tề thường ngày giờ đây tối sầm lại. Nụ cười thường trực của hắn đã biến mất, thay vào đó là cái cau mày khó chịu và đôi mắt ánh lên sự bất mãn. Hắn siết chặt tay dưới gầm bàn, một cái lầm bầm nhỏ thoát ra từ kẽ răng mà chỉ Khánh mới có thể nghe thấy: “Cũng chỉ là may mắn... hoặc cũng chưa chắc đã bền vững.” Khánh không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào Anh Hùng, tận hưởng khoảnh khắc chiến thắng nhỏ nhoi của riêng mình. Anh biết, những lời nói của Hoàng chỉ là sự ghen tị hèn mọn, không thể làm lu mờ đi thành quả mà anh đã đổi bằng mồ hôi và cả sức lực.
Sau buổi họp, khi Anh Hùng rời đi với cái gật đầu hài lòng cuối cùng, Kiên, đồng nghiệp trẻ tuổi, với gương mặt hiền lành và cặp kính cận, vội vã chạy đến bên Khánh. “Chúc mừng anh Khánh! Anh xứng đáng mà,” Kiên nói với vẻ ngưỡng mộ chân thành, giọng nói đầy nhiệt huyết. “Em thấy anh làm việc quần quật suốt mấy ngày nay. Thật sự rất nể phục anh.”
Khánh khẽ mỉm cười, một cái nhếch mép nhẹ, không phải nụ cười lớn nhưng đủ để thể hiện sự cảm kích. “Cảm ơn em, Kiên. Anh cũng may mắn thôi.” Anh trao đổi vài lời cảm ơn và chia sẻ ngắn gọn về quá trình làm việc, một sự thân tình hiếm hoi giữa những áp lực cạnh tranh. Tùng và vài đồng nghiệp khác cũng đến chúc mừng, tiếng vỗ tay lẹt đẹt hòa lẫn với tiếng gõ bàn phím và tiếng máy pha cà phê đang hoạt động hết công suất. Giữa không khí năng động, chuyên nghiệp ấy, Khánh cảm thấy một sự công nhận, một mục tiêu đã đạt được. Anh đã vượt qua, đã chứng tỏ được năng lực của mình. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một chút hân hoan dâng lên trong lồng ngực. Anh đã chiến thắng trong cuộc chiến này.
Tuy nhiên, niềm vui ấy chỉ kéo dài được một khoảnh khắc ngắn ngủi. Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những khung cửa kính của tòa nhà, Khánh rời văn phòng. Bước ra khỏi cánh cửa tự động, anh hít một hơi thật sâu cái không khí oi ả đặc trưng của Sài Gòn chiều muộn. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố từ những gánh hàng rong ven đường, mùi nước hoa thoang thoảng của những người qua lại, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, sôi động của thành phố không ngủ. Anh bước đi chậm rãi trên vỉa hè Quận 1, giữa dòng người hối hả, với một nụ cười nhẹ hiếm hoi vẫn còn vương trên môi.
Anh nghĩ về Linh. Niềm vui vừa đạt được trong công việc khiến anh muốn chia sẻ ngay lập tức với cô. Một hình ảnh mơ hồ về Linh đang mỉm cười, ánh mắt lấp lánh khi nghe anh kể về thành công, thoáng qua trong tâm trí anh. Anh rút điện thoại ra, màn hình sáng lên trong bóng hoàng hôn, rọi vào khuôn mặt hơi gầy và mệt mỏi của anh. Tay anh lướt nhẹ trên màn hình, định bấm số của Linh, nhưng rồi dừng lại. Anh nhìn thấy những tin nhắn cũ của cô, những lời hỏi han lo lắng, những câu trách móc nhẹ nhàng, những dòng tin chờ đợi câu trả lời từ đêm qua – tất cả vẫn còn nằm đó, chưa được anh hồi đáp một cách tử tế. Và không có bất kỳ tin nhắn mới nào từ Linh nữa.
Niềm vui trong anh bắt đầu vơi đi, như một cốc nước bị rút cạn từng giọt. Thay vào đó là một cảm giác trống rỗng, lẫn lo lắng mơ hồ. ‘Mình nên gọi cho cô ấy. Nhưng... nói gì đây? Nói gì sau khi đã để cô ấy đợi chờ và thất vọng như thế?’ Khánh tự hỏi. Anh lướt qua dòng tin nhắn cuối cùng anh gửi cho Linh đêm qua: “Anh xin lỗi. Anh rất mệt. Dự án vừa xong.” Dòng tin nhắn khô khan, vô cảm, giống hệt như một cái cớ rẻ tiền. Anh bỗng thấy mình thật tồi tệ. Anh đã dành trọn vẹn sức lực cuối cùng cho công việc, không còn gì để dành cho cô. Và Linh, cô ấy đã làm gì sau đó? Cô ấy không nhắn tin ư? Hay mình đã bỏ lỡ điều gì?
Khánh bước chậm lại, tiếng còi xe inh ỏi và tiếng người nói chuyện từ các quán ăn ven đường dường như xa dần. Anh cảm thấy một sự cô độc xâm chiếm, dù xung quanh là dòng người tấp nập. Anh cất điện thoại lại vào túi áo, với một tiếng thở dài nặng nề. Niềm hân hoan của buổi sáng đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một nỗi lo lắng âm ỉ, một sự trống rỗng mà không thành công nào có thể lấp đầy. Anh biết, anh không thể ăn mừng chiến thắng này một mình, và anh cũng không muốn. Anh muốn chia sẻ với Linh, nhưng làm sao đây, khi giữa họ đã hình thành một bức tường vô hình, được xây nên từ những lời xin lỗi hời hợt và những đêm chờ đợi mỏi mòn?
Đêm đã về khuya. Căn hộ của Linh chìm trong một thứ ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra từ bếp. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại nghe có vẻ yếu ớt hơn, như thể thành phố cũng đã thấm mệt sau một ngày dài. Khánh mở cửa, tiếng lạch cạch nhỏ vang lên trong sự tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của anh. Anh đặt túi xách xuống gần cửa, sự mệt mỏi sau một ngày dài làm việc và một đêm thiếu ngủ lại ập đến, nhưng giờ đây nó còn bị trộn lẫn với một cảm giác nặng nề, khó tả. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn còn thoang thoảng, nhưng không còn nồng nàn như trước, như thể chính hương thơm cũng đã dần phai nhạt theo thời gian.
Linh đang ngồi bên bàn ăn, lưng quay về phía cửa. Dáng người thanh mảnh của cô chìm trong ánh đèn mờ, tạo nên một hình ảnh cô độc đến nao lòng. Đĩa thức ăn trước mặt cô đã nguội lạnh, món cà ri gà mà Khánh thích, giờ đây chỉ còn là một lớp dầu bóng bám trên bề mặt, khô cứng. Cô không ngẩng đầu lên ngay lập tức, như thể không hề nhận ra sự có mặt của anh. Sự im lặng cứ thế kéo dài, dày đặc đến khó chịu.
“Anh về rồi,” Khánh lên tiếng, giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi, và cả sự ngập ngừng.
Linh khẽ rùng mình, như vừa thoát khỏi một dòng suy nghĩ xa xăm nào đó. Cô chỉ khẽ đáp, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, không nhìn về phía anh: “Vâng.” Không một câu hỏi thăm, không một cái nhìn. Chỉ một từ “Vâng” cộc lốc, mang theo sự lạnh nhạt đến nhói lòng. Đó không phải là sự giận dỗi, mà là một sự trống rỗng, một sự mệt mỏi đã vượt qua ngưỡng của cảm xúc.
Khánh tiến vào bếp, nhìn đĩa thức ăn nguội lạnh. Anh cảm thấy một cái gì đó nghẹn lại trong cổ họng. “Em ăn cơm chưa?” anh hỏi, cố gắng làm cho giọng mình trở nên bình thường nhất có thể.
Linh gắp một đũa cơm chậm rãi, động tác dường như vô hồn. “Rồi. Anh ăn đi, em hâm lại cho.” Cô nói, nhưng không có bất kỳ động thái nào đứng dậy. Đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ đây trống rỗng, vô định, như nhìn xuyên qua mọi thứ. Nụ cười man mác buồn của cô đã hoàn toàn biến mất.
Khánh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, kéo ghế tạo ra một tiếng động nhỏ, chói tai trong không khí im lặng. Anh nhìn Linh, muốn nói gì đó, muốn chia sẻ về thành công ban ngày, về sự công nhận mà anh đã nhận được. “Hôm nay anh...” Anh bắt đầu, nhưng khi ánh mắt anh chạm vào đôi mắt trống rỗng của Linh, những lời muốn nói bỗng mắc kẹt lại trong cổ họng. Anh nhận ra, niềm vui của anh không còn là niềm vui của cô. Giữa họ, một khoảng trống mênh mông đã hình thành, lạnh lẽo hơn cả không khí đêm đông. Mỗi âm thanh nhỏ, từ tiếng dao dĩa chạm nhẹ vào đĩa sứ, đến tiếng thở dài của anh, đều trở nên chói tai và nặng nề. Mùi thức ăn nguội lạnh trộn lẫn với mùi hương phai nhạt của hoa nhài, tạo nên một bầu không khí u hoài, man mác buồn.
Sau bữa tối gượng gạo, khi Khánh cố gắng ăn vài miếng cơm nguội một cách vô vọng, Linh đứng dậy. Cô không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhún vai, bước về phía phòng ngủ.
“Em hơi mệt, em vào ngủ trước đây,” cô nói, giọng vẫn nhỏ và đều đều, không chút cảm xúc. Cánh cửa phòng ngủ khẽ khàng đóng lại, để lại Khánh một mình trong không gian phòng khách rộng lớn, nhưng lạnh lẽo.
Anh ngồi lại trên chiếc ghế sofa quen thuộc, nơi mà những cuộc hẹn hò lãng mạn với Linh từng diễn ra, nơi họ từng ôm nhau và mơ về tương lai. Giờ đây, chiếc ghế lạnh lẽo và trống rỗng, chỉ có anh và bóng tối. Ánh đèn yếu ớt từ hành lang hắt vào, không đủ để xua đi cái cảm giác cô đơn đang bao trùm lấy anh. Anh nhìn vào khoảng không, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho sự im lặng, cho sự xa cách này. ‘Mệt thật sao? Hay là cô ấy không muốn nói chuyện với mình?’ Một câu hỏi khác vang vọng trong tâm trí anh, không có câu trả lời.
Ánh mắt anh vô thức hướng về chiếc kệ sách nhỏ cạnh TV, nơi đặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo – một món quà kỷ niệm từ chuyến đi Đà Lạt của họ. Anh nhớ lại những buổi sáng cùng nhau pha cà phê, cùng nhau nhâm nhi bên cửa sổ, cùng nhau mơ về một mái ấm. Những hình ảnh ngọt ngào ấy giờ đây như một con dao cứa vào vết thương lòng đang âm ỉ. Chiếc cốc giờ đây như một lời nhắc nhở đau đớn về một thứ gì đó đang dần vỡ vụn, một sự trống rỗng dâng lên trong lòng anh, không phải vì anh không còn yêu, mà vì anh không còn đủ sức để giữ gìn.
Anh đứng dậy, bước đi lại trong phòng khách, chạm vào những vật dụng quen thuộc nhưng giờ đây cảm thấy xa lạ. Những bức ảnh chụp chung của anh và Linh, những món đồ trang trí nhỏ xinh mà cô tỉ mẩn chọn lựa, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm đã xa, những lời hứa đã phai nhạt. Anh đưa tay vào túi áo, cảm nhận một chiếc hộp nhung nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay. Chiếc nhẫn đính hôn. Anh đã định trao nó cho Linh vào một khoảnh khắc đặc biệt, khi anh cảm thấy mình đủ vững vàng, đủ thành công để mang lại hạnh phúc cho cô. Nhưng giờ đây, nó nằm đó, lạnh lẽo và nặng trĩu. Một lời hứa anh không biết liệu mình còn có thể thực hiện được hay không.
Sự thành công ban ngày giờ đây chỉ còn là một nỗi chua chát. Anh đã chiến thắng trong cuộc chiến công việc, nhưng lại đang dần thua cuộc trong cuộc chiến giữ lấy tình yêu. Cảm giác cô đơn và sự mệt mỏi bao trùm lấy anh, như một tấm màn đen đặc quánh. Anh đã đạt được điều mình muốn, nhưng liệu anh có hạnh phúc? Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh, không có câu trả lời. Tiếng gió đêm lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt. Anh nhìn vào cánh cửa phòng ngủ đóng kín, cảm thấy một sự xa cách không thể vượt qua. Anh đã chọn công việc, và Linh dường như đã bị bỏ lại phía sau, một mình trong khu vườn bí mật của tình yêu đang dần héo úa. Và anh, người đàn ông vừa giành chiến thắng, lại cảm thấy mình lạc lõng và trống rỗng hơn bao giờ hết, đối diện với một sự thật cay đắng: Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và Linh, cô ấy đã mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để chờ đợi nữa rồi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.