Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 122: Vinh Quang Đắng Chát
Khánh bước vào căn hộ của Linh, tiếng lạch cạch của chùm chìa khóa trong tay anh nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Đồng hồ điểm gần nửa đêm. Cơ thể anh rã rời sau một ngày dài làm việc căng thẳng, nhưng trong lồng ngực vẫn còn vương vấn chút dư âm hân hoan, một niềm tự hào âm ỉ về thành quả ban ngày. Anh Hùng đã nói những lời rất tích cực, tương lai của dự án có vẻ xán lạn, và đó là thành quả của bao đêm dài thức trắng, của biết bao mồ hôi và tâm sức anh đã đổ ra. Anh mong muốn được chia sẻ điều đó, được nhìn thấy ánh mắt vui mừng của Linh, như mọi khi cô vẫn làm mỗi khi anh đạt được một thành công nhỏ.
Căn hộ chìm trong ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ ở góc phòng khách. Một mùi hương hoa nhài phai nhạt, quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một chút gì đó xa lạ, lẩn quẩn trong không khí. Khánh đặt chiếc cặp da xuống chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa, tiếng va chạm nhẹ như một lời phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Anh ngước nhìn, và trái tim anh chợt chùng xuống. Linh đang ngồi trên chiếc sofa quen thuộc, nơi họ từng ôm nhau xem phim, nơi cô từng tựa đầu vào vai anh và thì thầm những ước mơ. Cô không bật TV, không cầm điện thoại, chỉ ngồi đó, dáng người thanh mảnh, nhỏ bé, ánh mắt nhìn vô định vào khoảng không trước mặt.
“Anh về rồi, em còn thức à?” Khánh cất tiếng, cố gắng che giấu sự mệt mỏi trong giọng nói, thay vào đó là một chút tươi tỉnh, một chút mong đợi.
Linh khẽ giật mình, rồi từ từ quay đầu lại. Khuôn mặt trái xoan của cô hơi xanh xao dưới ánh đèn vàng vọt, đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ đây đượm một vẻ trống rỗng, u buồn. Cô không có vẻ bất ngờ, cũng không có vẻ vui mừng. Chỉ là một ánh nhìn xa xăm, rồi lại trở về trạng thái vô hồn ban đầu.
“Ừm. Anh mới về.” Giọng cô đều đều, không chút biểu cảm, như một cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng. Nó không phải là giọng nói giận dỗi, cũng không phải là giọng nói hờn trách. Đó là giọng nói của sự mệt mỏi cùng cực, của sự chấp nhận không còn đủ sức để phản kháng.
Khánh bước lại gần hơn, ngồi xuống mép sofa đối diện. Anh nhìn Linh, cảm giác hân hoan trong lòng anh dần tan biến, thay vào đó là một nỗi thất vọng khó tả. Anh đã luyện tập trong đầu những lời mình sẽ nói, cách anh sẽ kể lại khoảnh khắc Anh Hùng vỗ vai anh, những lời khen ngợi từ đồng nghiệp. “Hôm nay dự án của anh… Anh Hùng nói rất tốt, có thể sẽ được duyệt rồi.” Anh nói, giọng vẫn cố giữ sự nhiệt tình, như muốn vực dậy một chút niềm vui chung.
Linh nghe xong, chỉ khẽ thở dài. Một tiếng thở dài nhẹ, nhưng lại như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Khánh. Cô không cười, không reo lên vui sướng, không hỏi han thêm chi tiết. “Tốt quá rồi.” Cô đáp, rồi lại chìm vào im lặng. Đôi mắt cô vẫn nhìn vô định, như thể những lời Khánh vừa nói chỉ là những âm thanh lướt qua, không đọng lại chút cảm xúc nào. Sự thờ ơ ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó cho thấy, Linh đã không còn đủ năng lượng để bận tâm, để chia sẻ.
Khánh nhìn cô, cảm thấy như có một bức tường vô hình đang sừng sững dựng lên giữa hai người. Anh muốn chạm vào cô, muốn ôm cô, muốn hỏi cô đã làm gì cả ngày, tại sao lại buồn đến thế. Nhưng anh lại cảm thấy bàn tay mình nặng trĩu, không thể nhấc lên. Anh đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng lý trí, bằng hành động, bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Nhưng với Linh lúc này, với sự trống rỗng trong ánh mắt cô, anh cảm thấy bất lực. Anh không thể dùng tiền bạc hay thành công công việc để mua lại nụ cười của cô, để lấp đầy khoảng trống trong lòng cô.
Bầu không khí trong căn hộ càng lúc càng đặc quánh. Mùi hoa nhài giờ đây như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đã xa, những buổi tối ấm áp mà họ từng có. Khánh đưa mắt nhìn quanh, những vật dụng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên kệ sách, những bức ảnh chụp chung của họ được đặt trên bàn, tất cả đều gợi lên một quá khứ tươi đẹp mà giờ đây dường như đã bị một lớp bụi thời gian phủ mờ. Anh cảm thấy như mình đang lạc bước trong chính ngôi nhà của mình, trong chính mối quan hệ mà anh đã từng nghĩ là bất khả xâm phạm. Anh đã từng hứa với Linh về một tương lai tươi sáng, về một mái ấm nhỏ. Nhưng giờ đây, mái ấm đó dường như đang dần lạnh lẽo, và tương lai đó đang trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết. Anh đã đạt được điều anh muốn trong công việc, nhưng lại đang mất đi điều quý giá nhất trong cuộc đời. Niềm vui từ thành công ban ngày giờ đây chỉ còn là một nỗi chua chát, một vị đắng nghét nơi đầu lưỡi. Anh đã chiến thắng một trận chiến, nhưng lại đang đứng trước nguy cơ thua cả cuộc chiến lớn hơn, cuộc chiến giữ lấy tình yêu của mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình như bị nén chặt. Gió đêm lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt. Nó không chỉ làm lạnh da thịt, mà còn làm lạnh cả trái tim anh. Linh vẫn ngồi đó, bất động, như một bức tượng sống. Và anh, người đàn ông vừa giành chiến thắng, lại cảm thấy mình lạc lõng và trống rỗng hơn bao giờ hết.
***
Linh đứng dậy, bước vào bếp. Tiếng xoong nồi lạch cạch vang lên trong không khí tĩnh mịch, nhưng không đủ để xua tan đi sự nặng nề đang bao trùm. Khánh đi theo cô, ngồi vào bàn ăn. Trên bàn, những món ăn Linh đã nấu vẫn còn đó, được đậy cẩn thận trong lồng bàn. Cô mở ra, mùi thức ăn quen thuộc thoảng nhẹ, nhưng không đủ sức lay động vị giác của Khánh. Anh đã quá mệt mỏi, và sự lạnh nhạt từ Linh đã khiến anh mất hết cảm giác thèm ăn.
“Anh thấy em dạo này gầy đi. Có ăn uống tử tế không?” Khánh hỏi, cố gắng bắt đầu một cuộc trò chuyện, dù chỉ là những lời hỏi han vu vơ. Anh nhìn vào đôi vai gầy của Linh, cảm thấy một nỗi xót xa dâng lên. Cô ấy đã từng rất hoạt bát, tràn đầy năng lượng. Giờ đây, chỉ còn lại một dáng vẻ mong manh, héo hon.
Linh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn tránh né anh. “Em vẫn ăn mà. Anh cũng vậy, trông anh mệt mỏi lắm.” Giọng nói cô không mang theo sự quan tâm như trước, không có chút lo lắng hay trìu mến nào. Nó chỉ là một nhận xét khách quan, một lời nói buông lơi, thiếu đi hơi ấm của tình yêu. Khánh cảm nhận rõ sự khác biệt. Trước đây, mỗi khi anh mệt mỏi, Linh sẽ không ngừng hỏi han, sẽ cố gắng nấu cho anh những món ăn anh thích, sẽ xoa bóp vai cho anh. Giờ đây, chỉ còn lại sự thờ ơ lạnh nhạt, như một bức tường băng.
“Anh ổn. Chỉ là hơi nhiều việc một chút.” Khánh đáp, giọng anh nghe gượng gạo. Anh không biết phải nói gì hơn. Anh biết mình không thể chia sẻ hết áp lực mà anh đang gánh chịu. Anh đã quen với việc tự mình đối mặt với mọi khó khăn, tự mình giải quyết mọi vấn đề. Anh nghĩ rằng, việc anh cố gắng, việc anh thành công sẽ mang lại hạnh phúc cho Linh. Nhưng dường như, anh đã lầm.
“Ừm.” Linh chỉ đáp lại bằng một tiếng ừm ngắn ngủi, rồi cúi đầu gắp thức ăn vào bát của mình. Cô ăn một cách chậm rãi, miễn cưỡng, như thể mỗi miếng cơm đều là một gánh nặng. Khánh nhìn cô, nhìn vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ của cô, và cảm thấy cổ họng mình nghẹn ứ. Anh cố gắng gắp một miếng thịt vào bát Linh. Cô ngước mắt nhìn anh, ánh mắt không vui cũng không buồn, chỉ là một cái nhìn trống rỗng. Rồi cô lại cúi xuống, tiếp tục ăn.
Những tiếng dao dĩa lanh canh chạm nhẹ vào đĩa sứ trở nên chói tai trong không khí im lặng. Khánh cảm thấy mình như một kẻ ngoại đạo trong chính bữa ăn của mình. Anh cố gắng nuốt vài miếng cơm nguội, nhưng chúng cứ nghẹn lại nơi cổ họng, đắng chát. Anh muốn nói về kế hoạch tương lai của họ, muốn hỏi Linh về công việc của cô, về những người bạn của cô. Nhưng những lời muốn nói cứ mắc kẹt lại, không thể thốt ra. Anh sợ rằng, bất cứ lời nào anh nói ra cũng sẽ bị cô đón nhận bằng sự thờ ơ tương tự, hoặc tệ hơn, bằng một tiếng thở dài nặng nề.
“Em có chuyện gì không vui sao?” Khánh cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ dò hỏi. Anh thực sự muốn biết, muốn tìm một lý do để giải thích cho sự xa cách này.
Linh dừng đũa, ngước nhìn anh. Đôi mắt cô vẫn như vậy, không một gợn sóng cảm xúc. “Không có gì. Em chỉ hơi mệt thôi.” Cô nói, rồi lại cúi xuống ăn tiếp. Sự lặp lại của câu trả lời này, với cùng một tông giọng đều đều, khiến Khánh cảm thấy tuyệt vọng. Anh biết Linh không nói dối về sự mệt mỏi, nhưng anh cũng biết, sự mệt mỏi này không chỉ là về thể chất. Nó là sự mệt mỏi của một tâm hồn đang dần cạn kiệt, của một trái tim đã quá tổn thương. Anh nhận ra, Linh đã không còn muốn chia sẻ với anh nữa. Cô đã khép kín, đã tự mình đối mặt với những nỗi buồn của riêng cô, như cách anh vẫn thường làm với những áp lực của mình. Và đó là một dấu hiệu đáng sợ.
Khánh buông đũa xuống. Tiếng va chạm nhỏ của chúng với mặt bàn gỗ vang lên như một tiếng chuông báo hiệu cho sự kết thúc. Anh nhìn Linh, cảm thấy bất lực. Anh muốn ôm cô, muốn nói rằng anh vẫn yêu cô rất nhiều, rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng những lời đó giờ đây nghe có vẻ sáo rỗng, vô nghĩa. Anh đã quá bận rộn với việc “yêu bằng hành động” mà quên mất “yêu bằng lời nói”, “yêu bằng sự hiện diện”. Anh đã quên mất rằng, Linh không cần một người đàn ông hoàn hảo, cô chỉ cần một người đàn ông ở bên cạnh, lắng nghe và thấu hiểu. Anh đã không làm được điều đó.
Mùi thức ăn nguội lạnh trộn lẫn với mùi hương hoa nhài phai nhạt, tạo nên một bầu không khí u hoài, man mác buồn. Khánh cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Anh đã đạt được thành công, anh đã được công nhận, nhưng anh lại đang đánh mất điều quý giá nhất của cuộc đời mình. Anh nhìn Linh, và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng, khoảng cách giữa họ giờ đây không còn là những giờ làm việc muộn hay những tin nhắn trả lời chậm trễ nữa. Nó là một vực thẳm sâu hoắm, một sự xa cách cảm xúc mà anh không biết liệu mình có thể vượt qua được hay không.
***
Linh rửa bát xong, cô không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhún vai, bước về phía phòng ngủ. “Em hơi mệt, em vào ngủ trước đây.” Giọng cô vẫn nhỏ và đều đều, không chút cảm xúc. Cánh cửa phòng ngủ khẽ khàng đóng lại, không một tiếng động mạnh, như một lời kết thúc nhẹ nhàng nhưng dứt khoát cho một ngày dài.
Khánh vẫn ngồi lại trên chiếc ghế bàn ăn, chiếc ghế giờ đây cảm thấy lạnh lẽo và trống rỗng. Niềm vui từ thành công công việc đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự trống rỗng và nỗi cô đơn bao trùm. Anh đứng dậy, bước đi lại trong phòng khách, chạm vào những vật dụng quen thuộc nhưng giờ đây cảm thấy xa lạ. Những bức ảnh chụp chung của anh và Linh, những món đồ trang trí nhỏ xinh mà cô tỉ mẩn chọn lựa, tất cả đ��u gợi lên những kỷ niệm đã xa, những lời hứa đã phai nhạt. Anh nhìn vào khoảng không, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho sự im lặng, cho sự xa cách này. ‘Mệt thật sao? Hay là cô ấy không muốn nói chuyện với mình?’ Những câu hỏi không có lời đáp cứ vang vọng trong tâm trí anh.
Anh ngồi xuống chiếc sofa, nơi mà chỉ vài tiếng trước Linh đã ngồi bất động. Ánh đèn yếu ớt từ hành lang hắt vào, không đủ để xua đi cái cảm giác cô đơn đang bao trùm lấy anh. Anh với tay lấy chiếc điện thoại, mở khóa màn hình. Không có tin nhắn nào từ Linh, không một cuộc gọi lỡ. Anh lướt qua những dòng tin nhắn cũ của họ, những lời yêu thương, những lời hứa hẹn giờ đã phai nhạt. Những tin nhắn "Anh nhớ em", "Em yêu anh", "Chúng ta sẽ cùng nhau xây một ngôi nhà nhỏ" giờ đây như những di vật của một quá khứ đã bị chôn vùi. Anh đọc lại một tin nhắn Linh từng gửi, chỉ vỏn vẹn: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Anh nhắm mắt lại, tự hỏi, anh đã ở đâu trong suốt thời gian qua? Anh đã ở đâu khi cô cần anh nhất?
Ánh mắt anh vô thức hướng về chiếc kệ sách nhỏ cạnh TV, nơi đặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo – một món quà kỷ niệm từ chuyến đi Đà Lạt của họ. Anh nhớ lại những buổi sáng cùng nhau pha cà phê, cùng nhau nhâm nhi bên cửa sổ, cùng nhau mơ về một mái ấm. Những hình ảnh ngọt ngào ấy giờ đây như một con dao cứa vào vết thương lòng đang âm ỉ. Chiếc cốc giờ đây như một lời nhắc nhở đau đớn về một thứ gì đó đang dần vỡ vụn, một sự trống rỗng dâng lên trong lòng anh, không phải vì anh không còn yêu, mà vì anh không còn đủ sức để giữ gìn.
Khánh nằm vật xuống sofa, cố gắng chợp mắt nhưng không thể. Mùi hương còn vương lại của Linh trên chiếc gối, mùi hương của hoa nhài và một chút phấn hoa, bỗng trở nên quá đỗi xa lạ. Anh lật mình, với tay tìm chiếc điện thoại, rồi lại đặt nó xuống. Anh không muốn làm phiền Linh, không muốn đánh thức cô. Anh biết cô đang mệt mỏi, và có lẽ, sự im lặng là điều cô cần nhất lúc này. Nhưng anh, anh lại khao khát một lời nói, một cái chạm, một dấu hiệu nào đó cho thấy mọi thứ vẫn ổn.
Anh đứng dậy, bước vào phòng ngủ. Linh đã ngủ say, dáng người nhỏ bé cuộn tròn dưới lớp chăn mỏng. Khuôn mặt cô thanh tú, nhưng vẫn còn vương vấn vẻ mệt mỏi. Anh nhìn cô, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Anh đưa tay vào túi áo, cảm nhận một chiếc hộp nhung nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay. Chiếc nhẫn đính hôn. Anh đã định trao nó cho Linh vào một khoảnh khắc đặc biệt, khi anh cảm thấy mình đủ vững vàng, đủ thành công để mang lại hạnh phúc cho cô. Nhưng giờ đây, nó nằm đó, lạnh lẽo và nặng trĩu. Một lời hứa anh không biết liệu mình còn có thể thực hiện được hay không. Anh rút chiếc hộp ra, mở nắp. Chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn ngủ yếu ớt, phản chiếu một ánh sáng mong manh, như chính hy vọng của anh. Anh ngắm nhìn nó, cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay, sức nặng của một lời hứa đang dần trở nên vô nghĩa.
‘Mình đã làm đúng chưa? Mình đã đánh đổi điều gì để có được những thứ này?’ Khánh tự hỏi. Niềm tự hào về thành công sự nghiệp giờ đây bị nhấn chìm bởi cảm giác trống rỗng, cô đơn. Anh đã chiến thắng trong cuộc chiến công việc, nhưng lại đang dần thua cuộc trong cuộc chiến giữ lấy tình yêu. Cảm giác bất lực khi không thể thu hẹp khoảng cách cảm xúc với Linh cứ giày vò anh. Anh đã cố gắng rất nhiều, anh đã hy sinh rất nhiều. Nhưng dường như, những hy sinh đó chỉ khiến anh ngày càng xa Linh hơn.
Anh ngồi xuống mép giường, nhìn Linh. Cô khẽ trở mình, nhưng vẫn không tỉnh giấc. Có lẽ cô đã quá mệt mỏi. Có lẽ, cô đã mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để chờ đợi nữa rồi. Anh nhớ lại câu nói của mình, câu nói đã từng ám ảnh anh: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Giờ đây, anh hiểu rằng, Linh cũng đang trải qua điều tương tự, nhưng từ một góc nhìn khác. Cô ấy không bỏ anh, nhưng cô ấy cũng không còn đủ sức để tiếp tục chờ đợi anh. Cô ấy đã mệt mỏi vì chờ đợi một sự hiện diện cảm xúc mà anh không thể mang lại. Cô ấy đã mệt mỏi vì chờ đợi những lời yêu thương mà anh không giỏi nói ra.
Anh nhẹ nhàng đặt chiếc hộp nhẫn trở lại ngăn kéo đầu giường, rồi nằm xuống cạnh Linh, cố gắng không gây tiếng động. Anh quay lưng về phía cô, nhắm mắt lại. Tiếng gió đêm vẫn lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt. Xa xa, tiếng còi xe cấp cứu vọng lại, nghe như một tiếng than khóc giữa đêm khuya. Anh đã đạt được điều mình muốn, nhưng liệu anh có hạnh phúc? Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh, không có câu trả lời. Anh đã chọn công việc, và Linh dường như đã bị bỏ lại phía sau, một mình trong khu vườn bí mật của tình yêu đang dần héo úa. Và anh, người đàn ông vừa giành chiến thắng, lại cảm thấy mình lạc lõng và trống rỗng hơn bao giờ hết, đối diện với một sự thật cay đắng: Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và Linh, cô ấy đã mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để chờ đợi nữa rồi, đã mệt mỏi đến mức cô đã chấp nhận sự buông bỏ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.