Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 123: Khoảng Trống Vô Hình

Tiếng gió đêm vẫn lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng không đủ để xua đi cái nóng ran trong lồng ngực Khánh. Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, nghe như một tiếng than khóc não nề giữa đêm khuya vắng lặng, đồng điệu với tâm hồn lạc lõng của anh. Anh đã đạt được điều mình muốn, cái thành công rực rỡ mà anh hằng khao khát, một dấu mốc quan trọng trên con đường sự nghiệp. Nhưng liệu anh có hạnh phúc? Câu hỏi đó cứ vang vọng, xoáy sâu vào tâm trí anh, không có một lời đáp nào. Anh đã chọn công việc, đã lao mình vào guồng quay không ngừng nghỉ của xã hội hiện đại, và Linh dường như đã bị bỏ lại phía sau, một mình trong khu vườn bí mật của tình yêu đang dần héo úa. Anh, người đàn ông vừa giành chiến thắng, lại cảm thấy mình lạc lõng và trống rỗng hơn bao giờ hết, đối diện với một sự thật cay đắng: Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và Linh, cô ấy đã mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để chờ đợi nữa rồi, đã mệt mỏi đến mức cô đã chấp nhận sự buông bỏ.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa sổ, vẽ lên bức tường những vệt sáng dịu dàng, mỏng manh. Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, trong trẻo và vô tư lự, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng trĩu vẫn còn đọng lại trong không khí, hay cái lạnh lẽo đã ngấm sâu vào tâm hồn Linh. Cô khẽ mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát. Một cảm giác trống rỗng quen thuộc lại ùa về, tựa như một cơn thủy triều, dâng lên từ tận đáy lòng, nhấn chìm mọi giác quan. Đêm qua, cô đã ngủ thiếp đi trong sự mệt mỏi, trong cái không khí căng như dây đàn, trong sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng. Giờ đây, khi tỉnh dậy, bên cạnh cô chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo, hằn rõ hình bóng của một người đã vội vã rời đi từ lúc nào.

“Anh ấy đã đi làm từ bao giờ?” Cô tự hỏi, giọng nói khẽ khàng, lạc trong không gian tĩnh mịch. “Hay mình đã ngủ quá say để không nhận ra?” Câu hỏi ấy như một mũi kim châm vào trái tim đang tổn thương. Cô đã quen với việc anh rời đi sớm, đã quen với việc thức dậy và thấy một tờ giấy nhắn vội vàng trên bàn bếp, hoặc một tin nhắn ngắn gọn trên điện thoại. Nhưng đêm qua, không có gì cả. Chỉ có sự im lặng kéo dài, và cảm giác cô đơn như một tấm chăn dày đặc quấn lấy cô. Linh nằm im thêm một lúc, cố gắng lắng nghe. Không một tiếng động nào ngoài tiếng chim hót và tiếng xe cộ yếu ớt vọng từ xa, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu ở bên ngoài kia, một thế giới hối hả mà cô cảm thấy mình đang ngày càng lạc lõng.

Cô chậm rãi ngồi dậy, đưa tay vuốt mái tóc dài, mềm mại đang xõa tung trên gối. Vẻ mệt mỏi vẫn in hằn trên khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư. Linh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Căn hộ này, từng là tổ ấm mà cô và Khánh đã cùng nhau xây dựng, cùng nhau vun đắp bằng biết bao ước mơ và hy vọng, giờ đây dường như chỉ còn mình cô. Mỗi góc nhỏ, mỗi vật dụng đều mang theo một kỷ niệm, một dấu ấn của anh, nhưng tất cả đều trở nên quá đỗi xa vời, như những mảnh ghép của một bức tranh đã mất đi sự gắn kết.

Bước vào bếp, Linh nhìn thấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm im trên kệ. Chiếc cốc của Khánh, với hình mèo đực to hơn, có vẻ như anh đã không dùng đến. Cô nhớ lại những buổi sáng cùng nhau pha cà phê, cùng nhau nhâm nhi bên cửa sổ, ngắm nhìn thành phố thức giấc. Những ký ức ấy giờ đây như một con dao cứa vào vết thương lòng đang âm ỉ. Cô với tay lấy chiếc cốc của mình, hình mèo cái nhỏ nhắn, rồi chậm rãi pha một ly cà phê đen. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, một mùi hương quen thuộc, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Linh cố gắng ăn sáng, nhưng cổ họng cô như bị nghẹn lại. Từng miếng bánh mì dường như trở nên khô khan, khó nuốt. Cô đặt đĩa xuống, thở dài.

Cô lướt điện thoại, màn hình sáng rực phản chiếu khuôn mặt phờ phạc của cô. Cô mở thư viện ảnh, dừng lại ở những bức ảnh chụp chung của hai người. Bức ảnh chụp chung dưới mưa trong một chiều Đà Lạt, khi cả hai còn vô tư cười đùa dưới tán ô, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và tin yêu. Bức ảnh đó, giờ đây, giống như một lời nhắc nhở đau đớn về một thứ gì đó đang dần vỡ vụn. Cô chạm nhẹ vào khuôn mặt Khánh trên màn hình, rồi lại lướt qua những tin nhắn cũ. Những dòng tin nhắn hẹn hò, những lời yêu thương nồng nàn, những kế hoạch cho tương lai… Tất cả đều như thuộc về một thế giới khác, một thời điểm khác, xa xôi đến mức cô không thể tin nổi đó là mình và anh của ngày xưa.

“Liệu anh ấy có bao giờ nghĩ đến mình khi thức dậy không?” Linh thầm thì, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại. “Hay chỉ có công việc…” Cô biết anh bận, cô hiểu anh áp lực. Nhưng cô khao khát được thấu hiểu, được lắng nghe, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu, dù chỉ là một tin nhắn hỏi han vội vàng, một cái chạm nhẹ khi anh rời đi. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng dường như, anh đang ở một nơi rất xa, dù vẫn cùng một thành phố, cùng một căn hộ. Sự vắng mặt của anh, không chỉ là về thể xác, mà còn là về tinh thần, đang bào mòn cô từng chút một. Cảm giác trống rỗng dâng lên, không phải vì cô không còn yêu, mà vì cô không còn đủ sức để tiếp tục chờ đợi, để tiếp tục tự an ủi mình bằng những lý do mà ngay cả cô cũng không còn tin tưởng nữa. Giá trị của cô trong mối quan hệ này là gì chứ? Cô bắt đầu chất vấn, một câu hỏi gai góc cứa vào sâu thẳm tâm hồn.

***

Buổi trưa, Linh tìm đến quán cà phê "Hồi Ức", nơi cô và Trâm thường hẹn hò mỗi khi có chuyện tâm sự. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ, được cải tạo từ một ngôi nhà Pháp cổ, với tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian thanh bình và hoài niệm. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và một chút hương trà hoa thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu. Nhưng những mùi hương và âm thanh ấy cũng không thể xoa dịu được sự u uất trong lòng Linh.

Trâm đã có mặt trước, cô ngồi ở một góc ban công nhỏ nhìn xuống hẻm, mái tóc dài uốn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt biết cười. Vừa thấy Linh bước vào, nụ cười trên môi Trâm tắt hẳn. Cô nhận ra sự tiều tụy trong mắt bạn mình ngay lập tức. Đôi mắt Linh trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, và vẻ ưu tư ấy dường như đã trở thành một phần của cô.

“Linh ơi, cậu… cậu sao thế này?” Trâm đứng dậy, bước đến ôm lấy Linh. Cái ôm ấm áp của Trâm khiến Linh cảm thấy như được giải tỏa một phần nào đó gánh nặng đang đè nén.

Linh khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc: “Trâm à, tớ… tớ không biết mình đang làm gì nữa.” Cô ngồi xuống ghế đối diện Trâm, đặt tay lên bàn. Lòng bàn tay cô lạnh ngắt, mặc cho tiết trời buổi trưa đã bắt đầu nắng nhẹ.

Trâm nắm lấy tay Linh, ánh mắt đầy lo lắng. “Cậu cứ từ từ nói đi. Tớ ở đây mà.”

Sau một hồi ấp úng, Linh bắt đầu thổ lộ tất cả, giọng cô nghẹn lại khi nói về cảm giác bị bỏ rơi và sự hoài nghi về tình yêu của Khánh. Cô kể về bữa tối im lặng đến đáng sợ đêm qua, về ánh mắt trống rỗng của Khánh, và cả sự trống rỗng trong chính lòng cô. Cô kể về việc thức dậy trong căn hộ trống vắng, về chiếc cốc đôi vẫn còn nguyên trên kệ, về những tin nhắn cũ mà cô đã đọc đi đọc lại.

“Anh ấy cứ như vậy, Trâm à,” Linh nói, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào. “Tớ cảm thấy mình vô hình. Giá trị của tớ trong mối quan hệ này là gì chứ? Tớ không biết nữa.” Giọng cô run lên, chứa đựng sự tuyệt vọng. “Tớ có cố gắng đến mấy, tớ có hiểu anh ấy đến đâu, thì anh ấy vẫn ở một thế giới khác, một thế giới mà tớ không thể chạm tới.”

Trâm lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu hoặc thở dài. Cô biết Linh đang phải chịu đựng rất nhiều. Cô biết Khánh là một người tốt, nhưng anh quá vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, quá tập trung vào gánh nặng tài chính và kỳ vọng gia đình. Điều đó vô tình đẩy Linh vào một góc khuất, nơi cô cảm thấy mình bị lãng quên.

“Linh ơi, cậu đừng nghĩ vậy,” Trâm nhẹ nhàng nói, vuốt ve mu bàn tay Linh. “Khánh chỉ đang quá áp lực thôi. Cậu biết anh ấy là người như thế nào mà. Anh ấy yêu cậu bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng cậu cũng có quyền được buồn mà, được cảm thấy tổn thương mà. Đừng tự trách mình.”

“Nhưng tớ sợ…” Linh ngước đôi mắt ướt đẫm nhìn Trâm. “Sợ rằng anh ấy không còn cần tớ như trước nữa. Hay tớ không đủ tốt để anh ấy san sẻ những gánh nặng của mình? Tớ đã cố gắng rất nhiều, Trâm à. Tớ đã cố gắng hiểu, cố gắng chấp nhận, cố gắng tự mình lấp đầy những khoảng trống. Nhưng càng cố gắng, tớ lại càng thấy mình nhỏ bé, vô dụng. Giống như một cái cây đang dần héo úa vì thiếu nước, dù vẫn đứng đó, vẫn cố gắng bám rễ, nhưng bên trong thì đã mục ruỗng rồi.”

Trâm siết chặt tay Linh. “Linh à, tình yêu không phải là một cuộc chiến mà một người phải cố gắng một mình. Nó cần sự vun đắp từ cả hai phía. Khánh có thể áp lực, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu phải chấp nhận mọi thứ mà không được nói ra cảm xúc của mình. Cậu cần phải đặt ra giới hạn cho bản thân, Linh ạ. Cậu cần phải biết tự hạnh phúc, không phải phụ thuộc hoàn toàn vào anh ấy.” Trâm dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Linh. “Cậu còn nhớ câu chuyện chị Mai kể về cặp đôi kia không? Họ cũng chia tay vì công việc, vì một người cứ mãi chờ đợi, còn một người thì cứ mãi chạy theo những mục tiêu không tên. Cuối cùng, họ nhận ra, họ đã lạc mất nhau từ bao giờ.”

Linh gật đầu, ký ức về câu chuyện của chị Mai chợt ùa về, một nỗi sợ hãi len lỏi. Đó là một câu chuyện buồn, về một tình yêu đẹp nhưng lại tan vỡ vì sự vô tâm vô thức và khoảng cách cảm xúc. “Tớ… tớ không muốn mình như vậy. Tớ vẫn yêu anh ấy, Trâm à. Tớ vẫn rất yêu anh ấy. Nhưng… yêu không còn là lý do đủ mạnh để tớ tiếp tục chịu đựng sự trống rỗng này nữa rồi. Tớ mệt mỏi quá. Tớ mệt mỏi vì chờ đợi những lời yêu thương mà anh không giỏi nói ra. Tớ mệt mỏi vì chờ đợi một sự hiện diện cảm xúc mà anh không thể mang lại.”

Trâm thở dài. “Không phải hết yêu nên rời đi, đúng không? Đôi khi, yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, ch��n cách buông tay để cả hai được bình yên.” Cô nhìn Linh với ánh mắt đầy thấu cảm. “Nhưng trước khi nghĩ đến chuyện đó, cậu cần phải nói chuyện với Khánh một cách nghiêm túc. Anh ấy cần phải biết cậu đang cảm thấy thế nào. Nếu không, anh ấy sẽ mãi mãi chìm đắm trong thế giới của riêng mình, và cậu sẽ mãi mãi vật lộn trong sự cô đơn này.”

Linh khẽ lắc đầu. “Tớ đã thử rồi, Trâm. Nhưng anh ấy mệt mỏi quá. Tớ không muốn làm anh ấy thêm áp lực. Tớ sợ mình sẽ trở thành gánh nặng của anh ấy.” Cô nhớ lại câu nói của Khánh: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Cô hiểu cảm giác của anh, nhưng cô cũng đang trải qua điều tương tự, từ một góc nhìn khác. Cô không bỏ anh, nhưng cô cũng không còn đủ sức để tiếp tục chờ đợi anh. Cô không còn đủ sức để tiếp tục tự lấp đầy khoảng trống mà anh để lại.

Trâm nhìn Linh, biết rằng cô bạn mình đang ở đỉnh điểm của sự chịu đựng. Cảm giác trống rỗng và cô đơn của Linh đang báo hiệu một sự "đóng băng cảm xúc" sắp tới, nơi cô sẽ không còn cảm thấy buồn, mà chỉ là vô cảm. Đó là điều mà Trâm lo sợ nhất. “Thôi được rồi, hôm nay cứ ở đây với tớ. Ăn chút bánh đi, rồi chiều tớ đưa cậu đi mua sắm, giải tỏa đầu óc một chút. Đừng mãi nghĩ ngợi nữa. Cậu cần phải tự yêu thương bản thân mình trước đã.” Trâm lấy một miếng bánh ngọt, mùi thơm của bơ và vani thoang thoảng, đặt vào đĩa của Linh.

Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, man mác buồn. Cô nhìn ra ban công, nơi một làn gió nhẹ lùa qua, mang theo hương hoa nhài từ giàn cây leo bên dưới. Ánh sáng vàng dịu của quán cà phê bao trùm lấy cô, tạo nên một cảm giác ấm áp giả tạo, không thể xoa dịu được cái lạnh lẽo bên trong. Cô nhấm nháp miếng bánh, vị ngọt tan trong miệng, nhưng cảm giác đắng chát vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi. Cô không biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo, nhưng một điều cô chắc chắn, cô không thể tiếp tục sống trong sự vô hình này mãi được.

***

Trong khi Linh đang vật lộn với những cảm xúc rối bời của mình, ở một nơi khác của thành phố, Khánh vẫn đang miệt mài với công việc. Buổi chiều, văn phòng làm việc của anh tại Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vẫn sáng đèn, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn tuýp hắt xuống những dãy bàn làm việc. Bên ngoài, trời nắng nóng gay gắt, nhiệt độ cao khiến cả thành phố như chìm trong một cái lồng hấp khổng lồ. Nhưng bên trong văn phòng, điều hòa vẫn chạy hết công suất, tạo ra một không khí lạnh lẽo, ngột ngạt.

Khánh dán mắt vào màn hình máy tính, các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, gõ những dòng mã lập trình phức tạp. Anh Hùng, sếp của anh, vừa giao thêm một dự án gấp, một công trình lớn đòi hỏi sự tập trung cao độ và một lịch trình làm việc gần như không ngừng nghỉ. “Khánh, dự án này phải xong trước cuối tuần. Em tự chịu trách nhiệm toàn bộ,” Anh Hùng nói, giọng nói nghiêm nghị nhưng đầy tin tưởng. Đó là một lời giao phó trách nhiệm, nhưng cũng là một gánh nặng khổng lồ đè lên vai Khánh.

Khánh chỉ gật đầu, không nói một lời. Anh biết, đây là cơ hội để anh chứng tỏ năng lực, để đạt được những thành công lớn hơn, để xây dựng một tương lai vững chắc mà anh đã hứa với Linh. Nhưng cái giá phải trả cho những thành công ấy dường như đang ngày càng lớn hơn anh tưởng. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, cố gắng xua đi cơn buồn ngủ đang vây lấy. Anh đã thức trắng đêm qua, suy nghĩ về mọi thứ, về Linh, về công việc, về cái chiếc nhẫn vẫn nằm im trong ngăn kéo. Nhưng giờ đây, mọi suy nghĩ cá nhân đều phải nhường chỗ cho áp lực công việc.

Hoàng, đồng nghiệp của Khánh, lướt qua bàn làm việc của anh. Gã dừng lại một chút, khoanh tay trước ngực, nhìn Khánh với ánh mắt mỉa mai. “Lại tăng ca nữa à? Cố gắng lên nhé, Khánh.” Giọng điệu của Hoàng ẩn chứa sự ghen tị và châm chọc, nhưng Khánh không có tâm trí để bận tâm. Anh chỉ muốn hoàn thành công việc, muốn vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Điện thoại của Khánh rung liên tục trên bàn, nhưng không phải là tin nhắn của Linh. Đó là những email, những cuộc gọi từ đối tác, từ các thành viên trong nhóm, tất cả đều liên quan đến công việc. Linh hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí anh trong những khoảnh khắc đó. Anh biết, anh đang né tránh những cuộc trò chuyện sâu sắc với cô. Anh biết cô đang buồn, đang mệt mỏi. Nhưng anh quá kiệt sức để đối mặt với nó. Anh nghĩ rằng, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn, thì mọi thứ sẽ ổn. Anh tin rằng, cô sẽ hiểu cho anh. Anh tin rằng, tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua giai đoạn này.

Khánh lại nhìn vào màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, lộ rõ vẻ mệt mỏi. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng tất cả những áp lực và gánh nặng mà anh đang mang. Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình lạc lõng và trống rỗng hơn bao giờ hết, ngay cả khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp. Anh đã chiến thắng trong cuộc chiến công việc, nhưng lại đang dần thua cuộc trong cuộc chiến giữ lấy tình yêu. Cảm giác bất lực khi không thể thu hẹp khoảng cách cảm xúc với Linh cứ giày vò anh. Anh đã cố gắng rất nhiều, anh đã hy sinh rất nhiều. Nhưng dường như, những hy sinh đó chỉ khiến anh ngày càng xa Linh hơn. Anh không biết liệu mình có đang đánh đổi điều gì để có được những thứ này không. Hay anh đang dần đánh mất ý nghĩa thực sự của hạnh phúc.

Ánh mắt anh vô thức liếc về chiếc ví da cũ kỹ trên bàn, nơi có một tấm ảnh nhỏ đã ngả màu. Đó là bức ảnh chụp chung của anh và Linh, khi cả hai còn là sinh viên, đang cười tươi rói dưới những tán cây xanh mướt của một công viên. Nụ cười của Linh trong ảnh rạng rỡ, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui và sự tin tưởng. Anh nhớ lại cuốn sổ tay ghi chép chung mà họ từng dùng để ghi lại những ước mơ, những kế hoạch cho tương lai. Những trang giấy đã ố vàng, những nét chữ nguệch ngoạc của cả hai, tất cả đều là minh chứng cho một tình yêu hồn nhiên, trong trẻo. Giờ đây, cuốn sổ ấy đã nằm yên trong ngăn kéo, phủ bụi thời gian, như chính mối quan hệ của họ.

Khánh day day thái dương, cố gắng tập trung vào công việc. Anh biết, không có thời gian cho những suy nghĩ miên man lúc này. Anh phải hoàn thành dự án, phải chứng tỏ bản thân. Anh phải là người đàn ông mạnh mẽ, gánh vác mọi thứ. Anh phải là người mang lại hạnh phúc cho Linh. Nhưng anh không biết, liệu Linh có còn chờ đợi anh không. Liệu cô có còn đủ sức để chờ đợi anh không. Và liệu, khi anh đạt được tất cả, cô có còn ở bên cạnh anh để cùng chia sẻ những thành quả đó không.

Tiếng gõ bàn phím dồn dập lại vang lên, át đi mọi suy nghĩ, mọi tiếng lòng. Anh chìm đắm vào công việc, vào những con số, những dòng code, vào những kế hoạch lớn lao. Linh, với những khao khát về sự hiện diện cảm xúc và những lời yêu thương, đã bị đẩy lùi vào một góc khuất xa xôi trong tâm trí anh, như một mảnh ký ức đẹp nhưng đang dần phai nhạt, không còn đủ sức nặng để kéo anh ra khỏi vòng xoáy của công việc và áp lực. Và anh không hề hay biết rằng, sự vô tâm vô thức của anh đang đẩy mối quan hệ của họ đến bờ vực, nơi mà một sự "đóng băng cảm xúc" đang hình thành trong lòng Linh, khiến cô không còn cảm thấy buồn, mà chỉ là một sự chấp nhận cay đắng, một cảm giác vô cảm đến đáng sợ.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free