Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 124: Đêm Tâm Sự Lạc Nhịp

Ánh sáng cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ lên sàn nhà những vệt màu cam đỏ úa tàn. Mùi hoa nhài từ ban công thoang thoảng bay vào, hòa cùng hương cà phê mới pha và chút dịu nhẹ của nến thơm đã được Linh thắp sẵn. Cô đứng đó, nhìn ngắm thành quả của mình, một bàn ăn được bày biện tươm tất, ấm cúng. Chiếc khăn trải bàn màu kem, bộ chén đĩa bằng gốm mà cô và Khánh từng chọn mua cùng nhau, và đặc biệt là hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một đen một trắng, đứng cạnh nhau như đang thì thầm. Chúng vốn là biểu tượng cho sự gắn kết, cho những buổi sáng cuối tuần thảnh thơi nhâm nhi trà nóng, nhưng giờ đây, chúng lại gợi lên một nỗi buồn man mác về những gì đã phai nhạt.

Linh khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ nhưng chứa đựng cả một bầu trời tâm sự. Từ cuộc trò chuyện với Trâm sáng nay, nỗi lo lắng trong lòng cô cứ lớn dần, như một đám mây đen vần vũ che khuất những tia nắng hy vọng cuối cùng. Trâm đã nói đúng, cô cần phải nói chuyện. Cô không thể cứ mãi chôn giấu những cảm xúc này, không thể cứ mãi chờ đợi một sự thấu hiểu mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ tới. Tối nay, cô phải nói rõ ràng. "Hôm nay nhất định phải nói chuyện rõ ràng với anh ấy," cô tự nhủ, giọng thì thầm như một lời nguyện cầu, một lời tự trấn an mỏng manh trước giông bão. Cô đã cố gắng hết sức để tạo ra một không khí ấm cúng nhất, để Khánh có thể cảm thấy thư thái sau một ngày dài mệt mỏi, để anh có thể mở lòng. Cô nấu những món anh thích, những món ăn đơn giản nhưng đầy ắp kỷ niệm từ những ngày đầu yêu nhau, khi mà mỗi bữa ăn là một cuộc hẹn hò, là cơ hội để cả hai chia sẻ về một ngày đã qua.

Từng món ăn được đặt ngay ngắn trên bàn, màu sắc hài hòa, hương thơm quyến rũ. Một đĩa sườn xào chua ngọt óng ả, một bát canh bí đao nấu tôm thanh mát, và món rau luộc chấm kho quẹt đậm đà. Tất cả đều là những món Khánh thường tấm tắc khen ngon. Linh ngắm nhìn, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Có lẽ, trong không khí này, anh sẽ không còn quá mệt mỏi, quá bận tâm đến công việc để lắng nghe cô. Cô khao khát được anh nhìn thấy những nỗ lực nhỏ bé này, không phải để anh phải cảm kích hay đền đáp, mà chỉ để anh nhận ra rằng, cô vẫn luôn ở đây, vẫn luôn quan tâm anh một cách sâu sắc nhất, dù cho anh có vẻ như đã quên đi điều đó.

Cô lại liếc nhìn đồng hồ treo tường, kim ngắn đã chỉ qua số bảy. Anh thường về muộn hơn, nhưng hôm nay cô mong anh về sớm. Mỗi phút chờ đợi trôi qua nặng nề như chì, mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ như đang đếm ngược cho một sự thật nghiệt ngã hơn là một cuộc hội ngộ ấm áp. Đôi mắt Linh cứ dán vào cánh cửa, hình dung ra cảnh anh bước vào, một nụ cười mệt mỏi nhưng vẫn dành cho cô. Cô muốn được ôm anh, muốn được cảm nhận hơi ấm từ anh, muốn được nghe anh kể về một ngày của anh, dù chỉ là những lời than thở về công việc. Nhưng nỗi sợ hãi về sự im lặng, về khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa họ, lại khiến lồng ngực cô thắt lại. Cô nhớ lại những bữa ăn gần đây, khi mà tiếng dao dĩa va vào nhau còn vang vọng hơn cả tiếng nói cười. Những tin nhắn trả lời chậm dần, những cuộc điện thoại ngắn ngủi, những cái ôm không còn đủ ấm. Tất cả như những vết nứt nhỏ, âm thầm bào mòn đi nền móng vững chắc của tình yêu họ.

Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tiếng còi xe inh ỏi như xé tan không khí yên bình trong căn phòng. Linh giật mình, rồi lại thở phào khi nhận ra đó không phải là xe của Khánh. Cô chỉnh lại mái tóc, vuốt phẳng vạt áo, cố gắng giữ cho mình một vẻ ngoài thật bình tĩnh. Cô biết, tối nay sẽ là một buổi tối quan trọng. Hoặc là họ sẽ tìm thấy một lối thoát, một tia sáng để hàn gắn những vết rạn nứt, hoặc là họ sẽ chìm sâu hơn nữa vào hố sâu của sự xa cách. Trâm đã khuyên cô hãy thành thật với cảm xúc của mình, dù cho kết quả có như thế nào đi nữa. "Cậu xứng đáng được hạnh phúc, Linh ạ," Trâm đã nói vậy, giọng nói đầy quan tâm. Và Linh, dù lòng còn nặng trĩu những lo âu, cũng tin rằng mình xứng đáng. Cô xứng đáng được yêu, được lắng nghe, được thấu hiểu. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, chỉ cần Khánh chọn cô, chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự. Điều đó, giờ đây, lại trở thành một thứ xa xỉ.

***

Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, kéo Linh thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tim cô đập thình thịch, một sự pha trộn giữa hy vọng và nỗi sợ hãi. Khánh bước vào, dáng người cao ráo nay trông gầy gò và mỏi mệt hơn bao giờ hết. Gương mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính nhưng giờ đây chỉ hằn lên vẻ kiệt sức, đôi mắt sâu trũng và quầng thâm hiện rõ. Anh chỉ kịp buông một câu "Anh về rồi" cụt lủn, giọng nói khàn đặc, rồi vứt chiếc cặp da xuống sofa một cách nặng nề, tạo ra một tiếng động khô khốc, như tiếng gãy đổ của một thứ gì đó. Anh không để ý đến ánh nến lung linh, đến những món ăn được trang trí tỉ mỉ, hay ánh mắt Linh đang dõi theo anh với bao nhiêu mong chờ và lo lắng. Anh chỉ đi thẳng đến bàn ăn, kéo ghế ra và ngồi sụp xuống, dường như mọi sức lực đều đã cạn kiệt.

Linh nhìn anh, nỗi thất vọng len lỏi trong lòng cô như một mũi dao cùn. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị, để hy vọng, nhưng tất cả dường như đều tan biến ngay khi anh vừa bước qua ngưỡng cửa. "Anh mệt quá, em ăn trước đi," Khánh nói, thậm chí không ngẩng đầu lên nhìn cô, chỉ day day thái dương. Giọng anh đầy vẻ rã rời, nặng trĩu. Anh bắt đầu ăn, vội vàng, gần như không cảm nhận được hương vị của những món ăn mà cô đã dành cả tâm huyết để chuẩn bị. Mỗi miếng ăn như một nghĩa vụ, một hành động máy móc để duy trì sự sống, chứ không phải là sự tận hưởng. Linh nhìn đĩa sườn xào chua ngọt anh từng yêu thích, giờ đây chỉ được anh gắp lên một cách hờ hững. Bát canh bí đao thanh mát vẫn nguyên vẹn.

Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa, tiếng nhai nhỏ của Khánh và tiếng thở dài giấu kín của Linh. Không có những câu chuyện phiếm về một ngày làm việc, không có những lời hỏi han quan tâm, không có cả những cái nhìn lướt qua nhau. Khoảng cách giữa họ không chỉ là khoảng trống vật lý trên bàn ăn, mà còn là một vực sâu cảm xúc, càng ngày càng rộng lớn. Linh cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt đó. "Anh... hôm nay có gì vui không?" cô hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như lạc đi trong không khí đặc quánh của sự mệt mỏi và thờ ơ. Cô muốn cho anh một cơ hội, một tia sáng để anh có thể chia sẻ, để cô có thể lại cảm thấy mình là một phần trong cuộc sống của anh.

Khánh ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi lướt qua cô một cách vô định, rồi lại cúi xuống đĩa cơm. "Cũng như mọi ngày thôi, em ạ," anh trả lời, giọng không cảm xúc, như thể đó là một câu trả lời đã được lập trình sẵn. Anh lại thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn cả tiếng thở dài của Linh, như muốn trút bỏ cả gánh nặng của thế giới này. Tiếng thở dài ấy không chỉ là sự mệt mỏi thể xác, mà còn là sự kiệt quệ tinh thần, sự bất lực khi phải đối mặt với một cuộc sống mà anh cảm thấy mình đang bị cuốn vào vòng xoáy không lối thoát. Anh không nhận ra, hay không thể nhận ra, rằng tiếng thở dài của anh không chỉ là một biểu hiện của sự mệt mỏi, mà còn là một nhát dao khứa vào trái tim cô, cắt đứt đi sợi dây liên kết cuối cùng.

Linh im lặng. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy mình, ngay cả trong căn phòng ấm áp với ánh nến lung linh. Hương thơm của thức ăn giờ đây chỉ còn là mùi nguội lạnh, mùi hương nến thơm đã tàn phai. Cô nhìn vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo, biểu tượng của tình yêu ngọt ngào, giờ đây lại trở nên lạc lõng và trớ trêu. Cô cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tường, một người đàn ông xa lạ bị che phủ bởi lớp vỏ bọc của công việc và áp lực. Cô nhớ lại câu nói của Trâm: "Nếu cậu không nói ra, anh ấy sẽ không bao giờ hiểu." Nhưng làm sao để nói, khi anh thậm chí còn không buồn lắng nghe? Làm sao để kết nối, khi anh đã tự xây nên một bức tường vô hình quanh mình? Khánh vẫn tiếp tục ăn, mặc dù không hề ngon miệng. Anh chỉ muốn hoàn thành bữa ăn, để có thể đi tắm và vùi mình vào giấc ngủ mệt mỏi, trốn tránh mọi thứ. Anh không hề hay biết, hay cố tình không hay biết, rằng mỗi hành động vô tâm của anh đang đẩy Linh xa anh hơn, đang làm tan vỡ những mảnh ghép cuối cùng của niềm tin và hy vọng trong lòng cô.

***

Sau bữa tối, không khí trong căn hộ vẫn không khá hơn là bao. Linh lặng lẽ dọn dẹp bàn ăn, còn Khánh thì ngả lưng trên sofa, đôi mắt nhắm nghiền, dường như đã chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng mà Linh bật để tạo không khí, giờ đây nghe có vẻ lạc lõng và thậm chí còn thêm phần u buồn, như một khúc ca ai oán cho một mối tình đang dần phai tàn. Linh ngồi xuống cạnh Khánh, lòng đầy bộn bề và những cảm xúc lẫn lộn. Cô nhìn khuôn mặt anh, gầy gò và hằn lên vẻ mệt mỏi. Trái tim cô vẫn đau đáu vì anh, vẫn muốn được chăm sóc anh, được san sẻ gánh nặng cùng anh. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi uất nghẹn dâng lên, một cảm giác bị bỏ rơi và không được thấu hiểu.

Cô lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu. "Anh có thấy dạo này chúng ta... xa cách không?" cô hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, run run, như sợ làm vỡ tan cái lớp vỏ bọc mỏng manh đang bao phủ lấy họ. Cô nhìn anh, ánh mắt đầy mong chờ, khao khát một sự phản hồi, một cái nhìn thấu hiểu. "Em cảm thấy cô đơn lắm, Khánh ạ." Lời nói của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt nước tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lăn tăn, nhưng không đủ sức để phá vỡ sự im lặng sâu thẳm.

Khánh khẽ cựa mình, mở mắt ra, nhưng đôi mắt anh vẫn đờ đẫn, mệt mỏi. Anh nhìn lên trần nhà, tránh né ánh mắt cô, rồi lại nhắm nghiền. "Em lại nghĩ nhiều rồi," anh nói, giọng anh vẫn khàn đặc và đầy vẻ rã rời. "Anh chỉ bận công việc thôi mà. Đừng suy nghĩ linh tinh nữa, anh mệt rồi." Lời nói của anh, dù không cố ý, lại như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Linh. Nó phủ nhận hoàn toàn cảm xúc của cô, gạt bỏ đi nỗi cô đơn và sự khao khát được kết nối mà cô vừa thổ lộ. Anh nghĩ rằng chỉ cần giải thích lý do, mọi thứ sẽ ổn. Anh không hiểu rằng, điều cô cần không phải là một lời giải thích, mà là một sự thấu hiểu, một cái ôm, một lời trấn an chân thành.

"Em không cần anh hoàn hảo," Linh nói, giọng cô nghẹn lại. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén. "Em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây với em." Cô vươn tay, khẽ chạm vào tay anh, một cử chỉ tìm kiếm sự kết nối, một hy vọng mong manh rằng anh sẽ nắm lấy tay cô, sẽ kéo cô lại gần. Nhưng Khánh rụt tay lại một cách vô thức, né tránh cái chạm của cô. Anh ngồi thẳng dậy, ánh mắt nhìn cô với một chút khó chịu và bất lực.

"Anh vẫn ở đây mà, Linh," Khánh nói, giọng anh có chút gắt gỏng, pha lẫn sự mệt mỏi và bực bội. Anh cảm thấy bị chất vấn, bị dồn vào chân tường. Anh đã cố gắng hết sức, anh đã vùi đầu vào công việc để xây dựng một tương lai tốt đẹp cho cả hai. Anh nghĩ rằng anh đang làm tất cả vì cô, vì tình yêu của họ. Vậy mà cô vẫn không ngừng đòi hỏi, không ngừng chất vấn. "Em muốn anh làm gì nữa?" câu hỏi của anh không phải là một lời thách thức, mà là một tiếng kêu bất lực từ sâu thẳm trái tim anh, từ một người đàn ông đang kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Anh không hiểu Linh cần gì, và anh cũng không còn đủ sức để tìm hiểu.

Linh nhìn anh, đôi mắt cô ngấn lệ. Nỗi đau xé lòng khi những lời nói của cô không chạm tới anh, khi anh không thể hiểu được những gì cô đang cảm nhận. Cô nhận ra rằng, dù cô có cố gắng nói ra bao nhiêu, anh cũng không thể nghe thấy, bởi vì anh đang quá mệt mỏi, quá chìm đắm trong thế giới của riêng anh. Cái khoảnh khắc anh rụt tay lại, cái ánh nhìn khó chịu của anh, đã nói lên tất cả. Giữa họ, một bức tường vô hình đã được dựng lên, không phải bằng gạch đá, mà bằng sự mệt mỏi, sự vô tâm và sự khác biệt trong nhu cầu cảm xúc. Nỗi cô đơn của Linh không phải vì không có ai bên cạnh, mà vì có anh nhưng lại cảm thấy một mình. Cô cảm thấy mình đang lạc lõng trong chính căn hộ của mình, trong chính mối quan hệ mà cô đã từng tin tưởng tuyệt đối.

Khánh lại thở dài, đứng dậy. Anh không nói thêm lời nào, chỉ bước vào phòng ngủ, để lại Linh một mình giữa không gian yên tĩnh và tiếng nhạc jazz vẫn lạc lõng vang lên. Cô biết, anh sẽ vùi mình vào giấc ngủ ngay lập tức, để trốn tránh mọi gánh nặng, mọi cảm xúc. Và cô, một lần nữa, lại bị bỏ lại với nỗi cô đơn của chính mình, với những câu hỏi không lời đáp, với một trái tim tan nát và một tâm hồn trống rỗng.

***

Đêm đã khuya. Ánh sáng dịu từ đèn ngủ len lỏi trong căn phòng, vẽ lên những vệt sáng lờ mờ trên tường. Khánh đã say giấc, tiếng thở đều đều của anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh nằm quay lưng lại với Linh, vùi mình vào giấc ngủ mệt mỏi, như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự bình yên sau một ngày dài giông bão. Linh nằm đó, bên cạnh anh, nhưng khoảng cách giữa họ như vô tận. Cô không còn cảm thấy giận dỗi, không còn nước mắt tuôn trào như những lần trước. Thay vào đó, là một sự thất vọng sâu sắc, một cảm giác chấp nhận cay đắng đang lan tỏa trong từng thớ thịt.

Cô nhìn vào khoảng không tối tăm phía trước, đôi mắt mở thao láo. Nỗi cô đơn giờ đây không phải là một sự trống vắng bên ngoài, mà là một hố sâu hun hút bên trong. Cô có anh ngay bên cạnh, có thể cảm nhận được hơi ấm từ tấm lưng anh, nghe tiếng thở đều của anh, nhưng lại cảm thấy mình một mình hơn bao giờ hết. Những lời nói của cô tối nay, những khao khát được chia sẻ, được lắng nghe, tất cả đều đã tan biến vào hư không, không chạm tới được trái tim anh, không đánh thức được sự thấu hiểu trong anh. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, nhưng dường như, những cố gắng đó chỉ càng làm nổi bật lên bức tường vô hình giữa họ, một bức tường cứng rắn và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên gối, thấm vào lớp vải mát lạnh. Cô không nấc, không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt lệ chảy ngược vào trong, mặn chát và buốt giá. Nó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự chấp nhận, của một sự buông xuôi cay đắng. Cô nhìn tấm lưng rộng của anh, tấm lưng mà cô đã từng muốn dựa vào cả đời, giờ đây lại trở thành một rào cản, một biểu tượng cho sự xa cách. Cô nhận ra rằng, lời nói của mình không còn đủ sức để kéo anh lại gần, và có lẽ, cô không thể cứ mãi chờ đợi một sự thay đổi từ anh.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của đêm khuya, khi chỉ còn tiếng thở của hai người và sự im lặng bao trùm, một câu hỏi khẽ thoát ra từ trái tim Linh, một lời thì thầm không thành tiếng, chỉ vang vọng trong tâm trí cô: "Anh còn yêu em không?" Câu hỏi đó không có lời đáp, bởi vì Khánh đã ngủ say, và có lẽ, ngay cả khi anh thức, anh cũng không thể trả lời. Sự im lặng của anh, sự vô tâm vô thức của anh, đã là một câu trả lời quá rõ ràng. Không phải hết yêu nên rời đi, nhưng yêu không còn là lý do đủ mạnh để họ có thể ở bên nhau.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những suy nghĩ đau lòng. Nhưng chúng cứ bủa vây, cứ xoáy sâu vào tâm trí cô. Chiếc nhẫn đính hôn mà Khánh vẫn chưa trao, giờ đây nằm im lìm trong ngăn kéo nào đó, như một lời hứa bị bỏ quên, một tương lai không còn chắc chắn. Cô cảm thấy một sự "đóng băng cảm xúc" đang hình thành trong lòng mình. Không còn giận dỗi, không còn buồn bã đến mức vật vã, chỉ còn là một cảm giác trống rỗng, một sự vô cảm đến đáng sợ. Cô đã chiến đấu đủ rồi. Cô đã chờ đợi đủ rồi. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình, một hạnh phúc không phụ thuộc vào sự hiện diện của anh, một hạnh phúc mà cô có thể tự tạo ra.

Linh khẽ trở mình, quay lưng lại với Khánh, tạo ra một khoảng trống nhỏ giữa họ. Khoảng trống đó, giờ đây, không chỉ là vài centimet trên chiếc giường, mà là cả một vũ trụ của những cảm xúc chưa nói, những kỳ vọng tan vỡ, và một tương lai vô định. Cô chìm vào giấc ngủ, với trái tim nặng trĩu và tâm hồn mỏi mệt, nhưng trong sâu thẳm, một tia sáng yếu ớt của sự tự chủ bắt đầu nhen nhóm, báo hiệu cho một sự thay đổi không thể tránh khỏi. Bức tường vô hình kia, nó đã đủ cao và đủ vững chắc để tách biệt hai con người từng yêu nhau sâu đậm, để đẩy họ vào hai quỹ đạo hoàn toàn khác biệt, nơi mà "chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu" không còn là một câu nói bi lụy, mà là một sự chấp nhận đau đớn của hiện thực.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free