Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 126: Khoảng Trống Vô Hình

Không khí trong căn phòng vẫn đặc quánh sự căng thẳng từ đêm qua, tựa như một tấm màn vô hình, nặng nề và ẩm ướt, phủ lên mọi ngóc ngách của căn hộ. Mùi nước mắt mặn chát của Linh dường như vẫn vương vấn đâu đó, hòa lẫn với mùi mệt mỏi, ngai ngái của Khánh, tạo nên một sự ngột ngạt đến khó thở. Chiếc khăn giấy bị ném xuống sàn từ trận cãi vã vẫn nằm đó, trắng xóa trên nền gỗ tối màu, như một chấm biếm họa buồn bã cho sự thất bại của họ trong việc tìm kiếm sự an ủi và hàn gắn, một biểu tượng lạnh lẽo của những lời nói không thành, những cảm xúc bị bỏ mặc.

Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng ban mai còn đang rón rén len lỏi qua ô cửa kính lớn, cố gắng xua đi bóng tối và sự ảm đạm của màn đêm, Linh đã thức giấc. Cô mở mắt, đối diện với trần nhà trắng toát, cảm thấy một sự mệt mỏi và trống rỗng chưa từng có, như thể mọi năng lượng sống trong cô đã bị vắt kiệt. Cơ thể cô nặng trĩu, mỗi cử động đều cần một sự cố gắng phi thường. Tiếng xe cộ bắt đầu vọng lên từ xa, tiếng còi xe lướt qua, tiếng động cơ đều đều, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào quen thuộc của thành phố, nhưng đối với Linh, nó nghe thật xa vời, như thể cô đang ở một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn khỏi nhịp sống hối hả ngoài kia. Cô nghe thấy tiếng hàng xóm lạch cạch chuẩn bị bữa sáng, tiếng trẻ con í ới gọi nhau, những âm thanh của cuộc sống bình thường mà giờ đây, đối với cô, lại xa lạ và vô vị đến đáng sợ.

Cô nằm im lặng một lúc lâu, lắng nghe nhịp thở đều đều của Khánh từ căn phòng bên cạnh. Anh vẫn còn ngủ say, một giấc ngủ rã rời, vô thức, có lẽ là một cách để trốn tránh thực tại. Linh không dám nhìn vào phòng ngủ, không dám đối diện với hình ảnh của anh lúc này, sợ rằng ánh mắt mình sẽ lại vô tình chạm phải những mảnh vỡ của đêm qua, sợ rằng chỉ một cái liếc nhìn cũng đủ để kéo cô trở lại vực sâu của sự tuyệt vọng. Cô khẽ khàng trượt ra khỏi giường, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, từng bước chân nhẹ bẫng như sợ làm tan vỡ một bong bóng thủy tinh mỏng manh. Căn hộ của cô, nơi từng là tổ ấm, là chốn bình yên, giờ đây trở nên lạnh lẽo và xa lạ. Ánh nắng ban mai, dù đã cố gắng, vẫn không thể sưởi ấm được không khí nặng nề đang bao trùm lấy không gian. Nó chỉ làm lộ rõ hơn những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, những góc khuất u ám mà bóng tối đêm qua đã che giấu.

Bước vào bếp, Linh cảm thấy mình như một cái máy, di chuyển một cách cơ học, vô hồn. Cô pha cà phê, nướng bánh mì, những hành động lặp đi lặp lại hàng ngày, nhưng hôm nay, chúng thiếu đi sự nhiệt thành, thiếu đi tình yêu và sự chăm sóc mà cô vẫn thường đặt vào đó. Mùi cà phê mới pha, một mùi hương ấm áp và quen thuộc, nhanh chóng bị lấn át bởi mùi cà phê nguội còn vương lại từ đêm qua, một mùi hương ảm đạm và phảng phất vị đắng. Mùi hoa nhài từ ban công, thường ngày vẫn dịu dàng và thanh khiết, giờ đây cũng trở nên vô vị, không thể chạm tới khứu giác đang chai sạn của cô. Cô gần như không ngửi thấy gì ngoài mùi của sự nặng nề, của nỗi buồn và sự trống rỗng đang bao trùm lấy chính bản thân.

Linh đứng dựa vào bàn bếp, nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt, không cho đường, không cho sữa. Vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, như vị đắng của chính cuộc tình này. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đang dần thức giấc, từng tia nắng vàng ươm đổ xuống những tòa nhà cao tầng, tạo nên một khung cảnh rực rỡ và đầy sức sống. Nhưng trong lòng cô, mọi thứ vẫn chỉ là một màu xám xịt. Cô đã từng mơ về một tương lai tươi sáng cùng Khánh, về một ngôi nhà nhỏ với những bữa sáng ấm áp, những cuộc trò chuyện rộn ràng, những cái ôm vội vã trước khi anh đi làm. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, sắc nhọn, găm vào tim cô mỗi khi cô nhớ về. "Có lẽ... em cần một khoảng lặng." Lời thì thầm của cô đêm qua vang vọng trong tâm trí, không phải là một lời đe dọa, mà là một sự chấp nhận, một sự tự giải thoát. Cô đã chiến đấu đủ rồi. Cô đã yêu đủ rồi. Và giờ đây, cô đã cạn kiệt. Nỗi khao khát được yêu thương, được thấu hiểu đã biến thành một sự trống rỗng sâu hoắm, một hố đen nuốt chửng mọi hy vọng.

Bỗng, cô nghe tiếng động từ phía phòng ngủ. Khánh đã thức. Trái tim cô khẽ thắt lại, một sự co thắt đau đớn và mệt mỏi. Anh bước ra khỏi phòng, dáng vẻ rã rời, mái tóc rối bù, khuôn mặt góc cạnh giờ đây in hằn những vết hằn của sự mệt mỏi và áp lực. Đôi mắt sâu của anh lướt qua Linh, một cái lướt nhìn vô định, không dừng lại, không chạm tới. Có lẽ, anh cũng đang cố gắng tránh né, cố gắng không đối diện với thực tại nghiệt ngã này. Linh cũng vậy, cô không ngẩng đầu lên, không đón lấy ánh mắt của anh, chỉ tập trung vào việc đặt chiếc bánh mì nướng vào đĩa, tay cô run rẩy khẽ khàng. Sự im lặng giữa họ không phải là sự yên bình, mà là một bức tường dày đặc, được xây lên từ những lời nói chưa kịp thốt ra, những cảm xúc bị kìm nén, và những vết thương âm ỉ. Mỗi tiếng dao dĩa lạch cạch nhỏ xíu trên đĩa sứ đều bị khuếch đại, trở thành những âm thanh chói tai trong không gian nặng nề. Linh cảm thấy mình như đang hít thở trong một bể nước, mỗi hơi thở đều nặng nhọc và đau đớn. Cô biết, anh cũng đang mệt mỏi, cũng đang vật lộn với những gánh nặng của riêng mình, nhưng cô không còn sức để thấu hiểu, để sẻ chia. Cô đã cố gắng, cố gắng rất nhiều, nhưng dường như mọi nỗ lực đều hóa thành hư không, chỉ để lại những vết sẹo sâu hơn trong tâm hồn.

***

Không khí càng trở nên ngột ngạt hơn khi cả hai cùng hiện diện trong căn bếp nhỏ. Bữa ăn sáng diễn ra trong sự im lặng đến đáng sợ, một sự im lặng mà người ta có thể cảm nhận được bằng cả da thịt. Khánh và Linh ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn ăn nhỏ, những món ăn trên bàn vẫn còn bốc khói nhẹ, nhưng dường như không ai thực sự muốn động đũa. Mùi cà phê mới pha nhanh chóng bị lấn át bởi sự tĩnh mịch, bởi không gian đặc quánh những cảm xúc chưa được gọi tên. Mỗi tiếng động nhỏ, từ tiếng lật trang báo của Khánh đến tiếng khẽ khàng đặt thìa của Linh, đều bị khuếch đại, trở thành những âm thanh chói tai trong sự căng thẳng đến tột cùng. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn, thay vì mang đến sự trong trẻo, giờ chỉ làm lộ rõ hơn vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt cả hai, những quầng thâm dưới mắt Linh, những đường nét căng thẳng trên khuôn mặt góc cạnh của Khánh.

Linh cố gắng ăn, đưa miếng bánh mì vào miệng, nhưng cổ họng cô như bị nghẹn lại, không thể nuốt trôi. Vị mặn chát của nước mắt từ đêm qua vẫn còn đọng lại, hòa lẫn với vị đắng của cà phê, khiến mọi thứ trở nên vô vị. Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn trà, chiếc cốc mà cô từng tặng Khánh vào một dịp kỷ niệm ba năm yêu nhau. Hai chú mèo nhỏ, một trắng một đen, ôm nhau thân mật, mỉm cười hiền lành, giờ đây như một minh chứng đau lòng cho những gì đã mất đi, cho những khoảnh khắc hạnh phúc đã từng có. Chúng vẫn đặt cạnh nhau, nhưng khoảng trống giữa chúng giờ đây trở nên rõ ràng và không thể lấp đầy, một khoảng trống vô hình nhưng rộng lớn như vực sâu không đáy. Cô nhớ có lần, Khánh đã vô tình làm vỡ một chiếc, và anh đã cuống quýt xin lỗi, gương mặt đầy vẻ hối lỗi, rồi tìm cách mua lại một bộ y hệt để đền cho cô, dù cô nói không cần. Nụ cười của anh lúc đó thật ngây ngô, ấm áp, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm. Giờ đây, nụ cười ấy đã nhạt nhòa, và những chiếc cốc này, thay vì gợi nhớ niềm vui, chỉ càng khắc sâu thêm nỗi buồn, một nỗi buồn câm lặng và dai dẳng. Cô cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc, không chỉ với Khánh mà còn với chính bản thân mình, vì đã không thể làm gì để giữ lại những điều đẹp đẽ đó.

Khánh cũng chỉ ăn qua loa, đôi mắt anh không nhìn Linh, mà dán chặt vào tờ báo đặt trước mặt, nhưng có lẽ anh chẳng đọc được chữ nào. Trong đầu anh, những suy nghĩ vẫn hỗn loạn, mệt mỏi, nặng nề như chì. Anh cảm thấy chiếc nhẫn đính hôn trong túi áo khoác đang treo trên ghế như đang đè nặng trái tim anh, khiến mỗi nhịp đập đều trở nên khó khăn. Vật kim loại nhỏ, lạnh lẽo, được bọc trong một lớp nhung mềm mại, giờ đây không còn là biểu tượng của hy vọng, của một tương lai chung, mà là một gánh nặng, một lời hứa không thể thực hiện, một giấc mơ đã vỡ tan. Anh đã mang nó theo người suốt bao lâu nay, như một lời hứa, một sự bảo đảm cho tương lai mà anh hằng cố gắng xây dựng, cho tất cả những áp lực mà anh gánh vác. Nhưng giờ đây, nó như một lời chế giễu cho sự chần chừ, cho sự bất lực của anh. Anh biết, với tình hình hiện tại, nếu anh trao nó cho cô, nó chỉ càng làm tăng thêm gánh nặng cho cả hai, một lời hứa mà anh không còn đủ sức để thực hiện. Anh không còn đủ sức để mang đến cho cô một cuộc sống mà cô xứng đáng, một cuộc sống mà anh từng hứa hẹn, một cuộc sống không có áp lực, không có những bữa ăn im lặng, không có những đêm tranh cãi đầy nước mắt. Anh có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại xuyên qua lớp vải mỏng, như một lời nhắc nhở về sự lạnh giá đang dần bao trùm mối quan hệ của họ, và về sự thất bại của chính anh. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn ôm cô vào lòng và xoa dịu những nỗi đau, nhưng mọi lời nói đều bị nghẹn lại ở cổ họng, bị nuốt chửng bởi sự mệt mỏi cùng cực và cảm giác bất lực.

Sự im lặng cứ thế kéo dài, nặng trĩu. Cuối cùng, Khánh là người phá vỡ nó, bằng một câu nói cụt lủn, vô hồn, không nhìn Linh.

"Anh đi làm đây."

Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi, không một chút cảm xúc nào, như một cỗ máy đang vận hành chậm chạp. Linh giật mình, ngẩng đầu lên, nhưng anh đã đứng dậy, vội vã thu dọn đồ đạc. Anh không đợi cô đáp lời, cũng không nhìn cô. Ánh mắt anh vẫn xa xăm, vô định, như đang tìm kiếm một lối thoát nào đó trong màn đêm u tối của chính mình, trong cái mê cung của những áp lực và gánh nặng mà anh đang mang vác. Anh không còn nhìn thấy cô, hay đúng hơn, anh không thể nhìn thấy cô, không thể đối diện với nỗi thất vọng hiển hiện trong đôi mắt cô. Cô cảm thấy một sự cô độc tột cùng, một cảm giác bị bỏ rơi sâu sắc, như thể mình đang nói chuyện với một bức tường vô tri. Cô chỉ lặng lẽ đặt đĩa xuống, nghe tiếng dao dĩa lạch cạch yếu ớt vang lên trong căn phòng trống trải.

"Ừm."

Linh chỉ có thể thốt ra một tiếng "Ừm" nhỏ xíu, khẽ khàng, như một làn khói mỏng tan biến vào không khí, yếu ớt đến mức chính cô cũng không chắc mình có nói ra thành lời hay không. Cô nhìn theo bóng anh, thấy anh vội vã khoác áo khoác, tay anh vô thức đưa vào túi, chạm vào chiếc nhẫn. Một thoáng day dứt lướt qua gương mặt anh, một cái nhíu mày rất khẽ, nhưng rồi anh lại nhanh chóng che giấu nó bằng vẻ mệt mỏi thường trực, bằng sự vội vã của một người đàn ông đang cố gắng trốn chạy khỏi hiện thực. Anh quay lưng, bước nhanh ra cửa, không một cái ngoái đầu nhìn lại, không một lời tạm biệt, không một cử chỉ dù là nhỏ nhất. Tiếng đóng cửa vang lên khô khốc, dứt khoát, như một nhát cắt sắc lạnh vào không khí đã quá đỗi nặng nề, cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa họ.

Và rồi, chỉ còn lại Linh trong căn hộ trống trải. Tiếng đóng cửa của Khánh vẫn còn vọng lại trong tai cô, như một lời tuyên bố cho sự kết thúc, cho một sự đoạn tuyệt không thể cứu vãn. Cô ngồi đó, bất động, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí bao trùm lấy mình, từng tế bào trong cơ thể dường như cũng đang đóng băng. Mùi cà phê nguội, mùi thức ăn còn vương lại từ đêm qua, mùi hoa nhài từ ban công, giờ đây tất cả đều chỉ là những mùi hương vô vị, nhạt nhẽo, không thể gợi lên bất kỳ cảm xúc nào. Ánh nắng ban mai vẫn đang chiếu rọi, nhưng không thể xua đi được vẻ u ám, không thể sưởi ấm được trái tim đã chai sạn của cô.

Linh nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một biểu tượng của tình yêu và sự gắn kết, giờ đây chỉ còn là một lời chế giễu đau đớn, một minh chứng cho sự đổ vỡ. Cô nhận ra rằng, dù tình yêu vẫn còn đó, một tình yêu âm ỉ, nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ hai con người đã quá mệt mỏi này lại với nhau. Giữa họ, một vết rạn sâu hơn hết thảy đã hình thành, chia cắt họ thành hai thế giới riêng biệt, nơi mà "chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu" không còn là một câu nói bi lụy, mà là một sự chấp nhận đau đớn của hiện thực. Sự im lặng và xa cách trong căn hộ này là tiền đề cho một quyết định lớn hơn đang nhen nhóm trong lòng Linh, một quyết định mà cô biết sẽ thay đổi tất cả. Cô cần một khoảng lặng, không phải để chờ đợi anh, để hy vọng anh thay đổi, mà để tìm lại chính mình, để tìm kiếm một con đường riêng, một khoảng lặng có lẽ sẽ không có anh.

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra đường phố đông đúc bên dưới. Những dòng xe hối hả trôi đi, những con người bận rộn lướt qua nhau. Tất cả đều có vẻ đang đi đâu đó, đang tìm kiếm một điều gì đó. Và cô, cô cũng cần phải tìm kiếm. Tìm kiếm một lối thoát, một con đường, một định nghĩa mới cho hạnh phúc của riêng mình, không còn phụ thuộc vào một tình yêu đã trở nên quá sức nặng nề, một tình yêu đã biến thành gánh nặng thay vì niềm vui. Cảm giác cô đơn tột độ bao trùm lấy cô, nhưng lần này, trong sự cô đơn ấy, có một tia sáng le lói của sự tự chủ, của một quyết tâm mới mẻ, lạnh lùng nhưng cũng đầy sức mạnh. Cô đã cạn kiệt, nhưng cô chưa gục ngã. Cô sẽ tìm cho mình một lối đi riêng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free