Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 127: Lời Khuyên Từ Những Người Phụ Nữ

Tiếng đóng cửa khô khốc của Khánh vẫn còn văng vẳng trong không gian, như một vết rạch sắc lạnh cứa vào sự tĩnh mịch, để lại Linh một mình trong căn hộ rộng lớn, lạnh lẽo. Cô ngồi đó, bất động, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình đang dần đông cứng lại, như thể không khí xung quanh đã hóa thành băng. Mùi cà phê nguội ngắt còn vương trên bàn, mùi thức ăn còn sót lại từ bữa sáng vô vị, mùi hoa nhài từ ban công, tất cả giờ đây đều trở nên vô nghĩa, không thể khơi gợi bất kỳ cảm xúc nào ngoài sự trống rỗng đến cùng cực. Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng nhợt nhạt, nhưng không đủ sức xua đi cái u ám đang bao trùm lấy trái tim cô, cũng chẳng thể sưởi ấm được một tâm hồn đã chai sạn vì chờ đợi và thất vọng.

Linh đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía bàn làm việc. Màn hình máy tính vẫn sáng, hiển thị những dòng mã code lằng nhằng mà cô đã cố gắng tập trung giải quyết từ sáng sớm. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Tâm trí cô như một cuộn phim quay chậm, không ngừng chiếu đi chiếu lại hình ảnh gương mặt mệt mỏi của Khánh, ánh mắt vô định của anh, và đặc biệt là sự im lặng đầy nặng nề đã giam hãm hai người trong suốt khoảng thời gian qua. Cô tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi não nề. Từng thớ thịt trên cơ thể cô dường như đều đang lên tiếng kêu gào vì sự mệt mỏi, không chỉ là mệt mỏi thể chất, mà là một sự kiệt quệ từ sâu thẳm tâm hồn.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng không một chữ nào lọt vào mắt. Những con số, những câu lệnh quen thuộc giờ đây biến thành những ký tự xa lạ, nhảy múa vô nghĩa trước mặt cô. Nỗi cô đơn dâng trào, nhấn chìm cô trong một biển cảm xúc hỗn độn mà cô không tài nào gọi tên được. Nó không chỉ là sự trống vắng khi Khánh vắng mặt, mà là một nỗi cô đơn hiện hữu ngay cả khi anh ở bên, một khoảng trống vô hình mà cô không sao lấp đầy được. "Anh đi làm đây." Câu nói cụt lủn ấy, không một chút hơi ấm, không một ánh nhìn, cứ thế lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một lời tuyên bố dứt khoát về sự xa cách. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương mênh mông, mất phương hướng, không biết bến bờ nào đang đợi chờ.

Căn hộ vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của chính căn phòng. Mùi cà phê nguội còn vương vấn, nhắc nhở cô về một bữa sáng mà cả hai đã cùng nhau trải qua trong sự im lặng đau đớn. Linh đưa tay day day thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ đang râm ran kéo đến. Cô cần phải làm gì đó, phải thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của những suy nghĩ tiêu cực này. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự bế tắc và tuyệt vọng. Cái tia sáng le lói của sự tự chủ, của một quyết tâm mới mẻ mà cô cảm nhận được ở cuối chương trước, giờ đây bỗng trở nên mong manh hơn bao giờ hết, nhưng nó vẫn ở đó, âm ỉ và dai dẳng.

Linh đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, ngón tay cô lướt trên màn hình, dừng lại ở danh bạ. Trâm. Cô bạn thân nhất, người luôn ở bên cô những lúc khó khăn. Linh lưỡng lự. Liệu có nên không? Liệu có phải cô đang làm phiền Trâm không? Nhưng rồi, cảm giác cô đơn và bế tắc lại mạnh mẽ hơn tất thảy, đẩy cô đến bờ vực của sự chịu đựng. Cô cần một giọng nói khác, một hơi ấm khác, để kéo cô ra khỏi cái hố sâu hun hút này.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhấn nút gọi. Tiếng chuông reo dài, từng hồi từng hồi như gõ vào lồng ngực cô. Cuối cùng, một giọng nói quen thuộc vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

"Alo, Linh à? Sao vậy mày?" Giọng Trâm đầy lo lắng, ngay lập tức bắt được sự bất ổn trong hơi thở của Linh.

Linh cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng giọng cô vẫn run run, yếu ớt đến đáng thương. "Trâm à... tao... tao cần gặp mày gấp." Cô nghe rõ sự mệt mỏi và kiệt quệ trong chính giọng nói của mình, tựa như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt.

Đầu dây bên kia, Trâm gần như hét lên: "Mày sao vậy Linh? Có chuyện gì à? Giọng mày nghe tệ quá! Mày đang ở đâu? Có cần tao qua ngay không?" Sự quan tâm chân thành từ cô bạn như một dòng nước mát xoa dịu trái tim đang khô cằn của Linh, nhưng cũng khiến khóe mắt cô cay xè.

"Tao... tao đang ở nhà. Nhưng tao không muốn ở đây một mình nữa. Tao... tao cần nói chuyện. Có... có thể gặp nhau không?" Linh nén tiếng nấc nghẹn ngào, cố gắng giữ cho giọng mình không vỡ òa. Cô không muốn Trâm nghe thấy mình khóc, dù cô biết, Trâm sẽ hiểu.

Trâm không chút do dự. "Được thôi! Mày muốn gặp ở đâu? Hay để tao qua đón mày? Để tao gọi thêm Chị Mai nhé? Chị ấy cũng hay cho lời khuyên hay lắm." Trâm nhanh nhảu đề nghị, giọng cô tràn đầy năng lượng và sự sốt sắng, hoàn toàn trái ngược với sự rệu rã của Linh.

"Quán... quán cà phê Hồi Ức đi. Tao... tao muốn ngồi một mình một lát trước khi mọi người đến." Linh gần như thì thầm. Cô cần thêm một chút thời gian để chuẩn bị tâm lý, để thu xếp lại những mảnh vỡ cảm xúc trong lòng.

"Được rồi, mày cứ qua đó trước đi. Tao với Chị Mai sẽ đến ngay. Đừng lo nhé, có bọn tao đây rồi." Giọng Trâm nhẹ nhàng hơn, trấn an hơn, như một cái ôm ấm áp qua điện thoại.

Linh cúp máy, lòng cô nhẹ nhõm hơn một chút. Ít nhất, cô không còn phải đối mặt với sự cô đơn này một mình nữa. Cô nhìn ra cửa sổ một lần nữa. Những vệt nắng chiều đã tắt hẳn, bầu trời bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, báo hiệu một cơn mưa có thể sẽ kéo đến. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, nhưng lần này, nó không còn là sự cô đơn tột cùng nữa, mà là một sự tĩnh lặng cần thiết, trước khi cô đối mặt với những gì sẽ đến. Cô đứng dậy, khoác vội chiếc áo len dày, trong lòng mang theo một mớ bòng bong cảm xúc và một niềm hy vọng mong manh rằng, sau buổi nói chuyện này, cô sẽ tìm thấy một lối thoát, một con đường cho riêng mình. Cô cần một khoảng lặng, không phải để chờ đợi Khánh thay đổi, mà để tìm lại chính cô, để định hình lại cuộc sống của mình.

***

Buổi tối buông xuống mang theo cơn mưa phùn lất phất, phủ lên thành phố một màn sương mờ ảo và cái lạnh se sắt. Linh đến quán cà phê "Hồi Ức" trước, như đã hẹn. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ, khuất mình sau những dãy nhà cổ kính mang kiến trúc Pháp. Tường gạch trần nhuốm màu thời gian, bàn ghế gỗ cũ kỹ được bày trí tinh tế, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng tỏa ra ánh sáng vàng dịu, tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ. Tiếng nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng trôi chảy trong không khí, hòa quyện với tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những lời thì thầm của các vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mộc mạc, tất cả tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm, khiến người ta dễ dàng thả lỏng và trút bỏ gánh nặng.

Linh chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi cô có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những vệt nước mưa còn đọng lại trên mặt đường. Cô ngồi co ro trên chiếc ghế bành bọc vải nhung cũ kỹ, hai tay ôm chặt ly trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, nhưng vẫn không đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của mình. Đôi mắt cô vô hồn nhìn ra bên ngoài, nơi những hạt mưa vừa tạnh để lại vệt nước lấp lánh trên tấm kính. Hình ảnh của Khánh lại hiện về, như một bóng ma dai dẳng, ám ảnh tâm trí cô. Nỗi cô đơn và sự bế tắc cứ thế xoáy sâu, khiến cô cảm thấy mình như đang lạc lối giữa một mê cung không lối thoát. Cô tự hỏi, liệu có phải tình yêu của họ đã thực sự biến mất, hay nó chỉ đang bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày của áp lực và sự mệt mỏi?

Đúng lúc đó, cánh cửa quán khẽ mở, tiếng chuông gió leng keng vang lên. Trâm và Chị Mai bước vào, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài và một làn gió tươi mới. Trâm, với dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn, đôi mắt biết cười, ngay lập tức nhìn thấy Linh. Cô ấy nhanh nhẹn bước đến, không nói một lời, chỉ đơn giản là dang tay ôm chầm lấy Linh, vỗ về tấm lưng gầy của cô. Cái ôm ấm áp, chân thành của Trâm như một cái đập vỡ lớp băng đang bao phủ Linh, khiến khóe mắt cô cay xè và nước mắt không thể kìm nén được nữa.

"Linh ơi... mày sao vậy?" Trâm thì thầm, giọng đầy lo lắng, đôi mắt cô ấy ánh lên vẻ xót xa khi nhìn thấy khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của bạn mình.

Chị Mai, với vẻ ngoài phúc hậu, hiền lành và nụ cười ấm áp, đặt tay lên vai Linh một cách nhẹ nhàng, trấn an. "Con bé này, sao lại ngồi đây một mình chịu trận thế? Có chuyện gì cứ nói ra, cô và Trâm sẽ lắng nghe con." Giọng Chị Mai trầm ấm, dịu dàng, tựa như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang khô cằn của Linh. Ánh mắt bà thấu hiểu, không phán xét, chỉ có sự sẻ chia và lòng bao dung.

Linh gật đầu, cố gắng hít thở thật sâu để ổn định lại cảm xúc. Cô bắt đầu kể, giọng cô nghẹn ngào, đứt quãng, nhưng càng kể, những lời nói càng tuôn ra như một dòng suối bị chặn lại đã quá lâu. Cô kể về cuộc tranh cãi đêm qua, về sự im lặng nặng nề, về ánh mắt vô hồn của Khánh khi anh nói "Anh đi làm đây", về cảm giác trống rỗng khi anh quay lưng bước đi mà không một lời tạm biệt, không một cái ngoái đầu. Cô kể về những đêm dài cô đơn, về những bữa ăn im lặng, về sự thiếu vắng kết nối cảm xúc mà cô khao khát bấy lâu.

"Tao... tao không biết mình nên làm gì nữa." Linh thốt ra, nước mắt đã lăn dài trên má, thấm ướt một phần chiếc khăn giấy mà Trâm đã đưa cho cô. "Tao cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tường vậy. Anh ấy cứ mãi chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong những áp lực mà tao không thể chạm tới. Mà tao... tao cũng không biết phải làm sao để anh ấy mở lòng ra nữa."

Trâm nghe xong, vẻ mặt cô ấy đầy phẫn nộ. "Khánh quá đáng thật! Sao anh ấy lại có thể đối xử với mày như vậy chứ? Yêu nhau bao nhiêu năm rồi mà lại để mày một mình chịu đựng thế này à? Anh ấy không hiểu mày hay sao? Mày chỉ cần anh ấy ở bên cạnh thôi mà!" Trâm nắm chặt tay Linh, đôi mắt cô ấy ánh lên sự tức giận thay cho bạn. "Mày đừng buồn nữa. Anh ấy không biết trân trọng mày thì thôi, mày cứ dứt khoát đi!"

Chị Mai vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt ấm áp của bà dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt Linh. Bà không vội vàng đưa ra lời khuyên, mà kiên nhẫn để Linh trút hết những gánh nặng trong lòng. Khi Linh đã ngừng kể, bà mới khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài của Linh.

"Cô hiểu. Cảm giác bị bỏ rơi, bị cô đơn ngay cả khi người mình yêu đang ở bên, đó là một nỗi đau rất kh�� chịu đựng." Chị Mai nói, giọng bà chậm rãi, thấm thía, "Tình yêu giống như một cái cây vậy. Ban đầu nó là một hạt mầm nhỏ, rồi được vun trồng bằng sự quan tâm, thấu hiểu. Nhưng đôi khi, dưới áp lực của cuộc sống, của những gánh nặng vô hình, nó có thể bị cằn cỗi, thậm chí là héo úa, dù gốc rễ vẫn còn đó."

Chị Mai nhấp một ngụm trà, ánh mắt bà nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng về một câu chuyện nào đó. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ của quán cà phê vẫn đều đặn vang lên, tạo nên một bản nhạc nền u hoài cho câu chuyện mà Linh đang trải lòng. Cảm giác ấm áp từ ly trà nóng trong tay cô, cùng với cái siết tay đầy an ủi của Trâm, và ánh mắt thấu hiểu của Chị Mai, dần dần xoa dịu những cơn đau nhói trong lòng cô. Cô cảm thấy mình không còn cô độc nữa.

***

Không gian quán cà phê vẫn ngập tràn ánh đèn vàng dịu và tiếng nhạc jazz du dương. Sau khi Linh trút hết bầu tâm sự, Trâm vẫn không ngừng bày tỏ sự phẫn nộ và mong muốn Linh dứt khoát với mối quan hệ này. Cô ấy nhìn Linh với ánh mắt kiên định. "Linh này, tao thấy mày cứ mãi chịu đựng như vậy không ổn đâu. Tình yêu là phải vui vẻ, phải hạnh phúc chứ! Nếu cứ thế này mãi, mày sẽ kiệt sức mất. Thà đau một lần rồi thôi, còn hơn cứ âm ỉ mãi thế này." Trâm nắm chặt tay Linh, đôi mắt cô ấy ánh lên sự quyết liệt, muốn bạn mình phải mạnh mẽ.

Nhưng Chị Mai lại có một cái nhìn khác, sâu sắc hơn, điềm tĩnh hơn. Bà khẽ đặt ly trà xuống, đôi mắt ấm áp nhìn thẳng vào Linh. "Trâm nói cũng đúng một phần, Linh à. Tình yêu đẹp nhất là khi cả hai đều là những phiên bản tốt nhất của chính mình. Nhưng nếu một người quá mệt mỏi, hay một người quá cô đơn, thì tình yêu đó sẽ trở thành gánh nặng." Giọng Chị Mai chậm rãi, từng câu từng chữ như thấm vào lòng Linh, khiến cô phải suy nghĩ. Bà không vội vàng khuyên Linh từ bỏ, mà hướng cô đến một sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn.

"Cô đã từng chứng kiến nhiều cặp đôi như vậy rồi," Chị Mai tiếp lời, ánh mắt bà xa xăm, như đang kể lại một câu chuyện đã qua rất lâu. "Họ yêu nhau say đắm, tình yêu của họ tưởng chừng như không gì có thể chia cắt được. Nhưng rồi, guồng quay của cuộc sống, những áp lực từ công việc, từ gia đình, từ những kỳ vọng xã hội cứ thế bào mòn họ từng chút một. Người đàn ông thì gánh vác trách nhiệm, chôn vùi cảm xúc trong sự im lặng và những nỗ lực không ngừng nghỉ. Người phụ nữ thì khao khát được sẻ chia, được thấu hiểu, nhưng lại chỉ nhận được sự thờ ơ, xa cách. Cuối cùng, họ chia tay. Không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Họ chọn cách buông tay, để cả hai có thể bình yên."

Linh lắng nghe từng lời của Chị Mai, lòng cô nặng trĩu. Câu chuyện ấy sao mà giống với hoàn cảnh của cô và Khánh đến vậy. "Không phải hết yêu nên rời đi." Câu nói ấy vang vọng trong đầu cô, gợi lên một sự đồng cảm sâu sắc và cả nỗi sợ hãi. Liệu cô và Khánh cũng sẽ đi đến cái kết như vậy sao?

"Nhưng không phải lúc nào chia tay cũng là kết thúc." Chị Mai tiếp tục, giọng bà vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn. "Đôi khi, sự xa cách không phải là để chia lìa, mà là để cả hai có thời gian nhìn lại. Nhìn lại chính mình, nhìn lại mối quan hệ, để biết con thực sự muốn gì, cần gì. Để mỗi người có không gian riêng để hít thở, để tìm lại bản ngã đã bị những gánh nặng cuộc đời che lấp."

Chị Mai đưa tay vỗ nhẹ vào tay Linh. "Con nên cho mình một khoảng lặng, một không gian để hít thở. Không phải là bỏ trốn, mà là để tìm lại chính mình, để biết con thực sự muốn gì. Đừng sợ hãi sự cô đơn tạm thời, bởi vì chính trong những khoảnh khắc đó, con mới có thể nghe thấy tiếng lòng mình rõ nhất." Ánh mắt bà khuyến khích, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. "Đôi khi, chúng ta cần phải buông tay một thứ gì đó, dù là tạm thời, để có thể nhìn rõ hơn giá trị của nó, hoặc để nhận ra rằng, chúng ta xứng đáng với một điều gì đó khác."

Lời khuyên của Chị Mai như một luồng gió mát thổi vào tâm hồn đang bế tắc của Linh. Cô vẫn còn yêu Khánh, rất nhiều. Tình yêu đó như một sợi dây vô hình níu giữ cô lại. Nhưng đồng thời, cô cũng quá mệt mỏi, quá cô đơn trong chính mối quan hệ này. Cô khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, nhưng anh lại không còn đủ sức để yêu cô theo cách mà cô cần. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, từng là tiếng lòng cô, giờ đây lại trở thành một câu hỏi không lời đáp.

"Tạm thời rời đi...?" Linh thì thầm, ánh mắt cô ngập ngừng, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về ý tưởng này. Một cảm giác sợ hãi lẫn hy vọng len lỏi trong lòng cô. Sợ hãi vì phải đối mặt với một quyết định lớn, một sự thay đổi có thể làm đảo lộn tất cả. Nhưng cũng là hy vọng, về một cơ hội để tìm lại chính mình, để tìm một lối thoát cho sự bế tắc này.

Trâm, thấy Linh đã có vẻ xuôi theo lời khuyên của Chị Mai, liền nhanh nhảu nói: "Đúng rồi đó Linh! Mày cứ đi đi, về nhà tao hoặc chỗ nào đó xa xa một thời gian cho khuây khỏa. Mày cần không gian để suy nghĩ mà. Tao sẽ luôn ở bên mày, Chị Mai cũng vậy!" Giọng Trâm đầy nhiệt tình, như muốn tiếp thêm động lực cho Linh.

Linh nhìn Trâm, rồi nhìn sang Chị Mai, trong đôi mắt cô vẫn còn vương vấn nỗi buồn, nhưng đã có thêm một tia sáng của sự quyết tâm đang nhen nhóm. Cô cảm nhận được sự chân thành và tình yêu thương từ hai người phụ nữ này. Họ không chỉ là bạn, là mentor, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho cô lúc này. Ý tưởng về một khoảng lặng, về một không gian riêng để sắp xếp lại cảm xúc và suy nghĩ, bắt đầu trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí cô. Cô biết, đây không phải là một quyết định dễ dàng, nhưng có lẽ, đây là điều cô cần phải làm. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, không phải vì Khánh, mà là vì chính cô.

Tiếng mưa phùn bên ngoài cửa sổ đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn se lạnh. Ánh sáng vàng dịu trong quán cà phê dường như đã sưởi ấm được một phần nào đó trong lòng Linh. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê, mùi gỗ cũ, và cả mùi của những câu chuyện, những lời khuyên chân thành. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình tìm một lối đi, một con đường riêng, không còn phụ thuộc vào một tình yêu đã trở nên quá sức nặng nề. Dù tình yêu vẫn còn đó, nhưng "yêu không còn là lý do đủ mạnh" để níu giữ cô trong một mối quan hệ đầy cô đơn và bế tắc. Cô sẽ đi tìm một khoảng lặng, không phải để chờ đợi, mà là để tìm lại chính mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free