Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 128: Khoảng Lặng Vỡ Tan

Tiếng mưa phùn bên ngoài cửa sổ đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn se lạnh, như thể màn đêm vừa rửa trôi đi mọi âm thanh ồn ã của thành phố, chỉ để lại một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ánh sáng vàng dịu trong quán cà phê dường như đã sưởi ấm được một phần nào đó trong lòng Linh, nhưng khi cô rời khỏi, bước chân trở về căn hộ quen thuộc, cái se lạnh của đêm tối lại một lần nữa bao trùm lấy cô. Mùi cà phê, mùi gỗ cũ, và cả mùi của những câu chuyện, những lời khuyên chân thành từ Trâm và Chị Mai vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng không đủ để xua đi cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm.

Linh đứng lặng lẽ giữa căn phòng khách, ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên những đồ vật quen thuộc, tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên tường. Mọi thứ vẫn ở đó, từng chi tiết nhỏ, từng góc nhỏ từng chất chứa biết bao kỷ niệm của cô và Khánh. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm trên kệ bếp, hai chú mèo ngộ nghĩnh tựa vào nhau, như một lời nhắc nhở về những ngày tháng ngọt ngào, về những ước mơ giản dị mà họ từng vun đắp. Cuốn sổ tay ghi chép chung, nơi họ từng cẩn thận ghi lại những khoản chi tiêu, những kế hoạch cho tương lai, giờ đây nằm lặng lẽ trên bàn cà phê, bụi thời gian phủ mờ lên những trang giấy đã ngả màu. Linh lướt những ngón tay thon dài qua bìa sổ, cảm nhận từng thớ giấy mỏng manh, như thể đang chạm vào một phần ký ức đã úa màu.

Lời khuyên của Chị Mai, "Con nên cho mình một khoảng lặng, một không gian để hít thở," vang vọng trong đầu cô, mỗi chữ như một nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu. Cô vẫn còn yêu Khánh, rất nhiều. Tình yêu đó như một sợi dây vô hình, dai dẳng níu giữ cô lại, không cho phép cô dứt khoát bước đi. Nhưng đồng thời, cô cũng quá mệt mỏi, quá cô đơn trong chính mối quan hệ này. Cô khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, được anh chia sẻ, được anh thấu hiểu. Thế nhưng, anh lại không còn đủ sức để yêu cô theo cách mà cô cần. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, từng là tiếng lòng chân thành của cô, giờ đây lại trở thành một câu hỏi không lời đáp, một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên.

Với một tiếng thở dài nặng nề, Linh chậm rãi bước vào phòng ngủ. Căn phòng gọn gàng, ngăn nắp nhưng lại thiếu đi hơi ấm, thiếu đi sự sống. Ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt, hắt qua khung cửa sổ, nhuộm một màu cam đỏ lên tấm rèm cửa mỏng, tạo nên một khung cảnh u hoài đến nao lòng. Cô mở tủ quần áo, nơi những bộ đồ của cô và Khánh treo cạnh nhau, từng chiếc áo sơ mi của anh, từng chiếc váy của cô, như những nhân chứng câm lặng cho một tình yêu đang dần phai nhạt.

Linh lấy ra một chiếc vali nhỏ, màu xanh nhạt, đã cũ kỹ nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Chiếc vali từng theo cô trong những chuyến đi ngắn ngày, những kỳ nghỉ hiếm hoi mà cô và Khánh có được. Giờ đây, nó lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Cô bắt đầu sắp xếp đồ đạc cá nhân vào vali, từng chiếc áo, từng cuốn sách, từng món đồ kỷ niệm nhỏ. Mỗi hành động đều chậm rãi, nặng trĩu, như thể mỗi món đồ cô gấp gọn là một mảnh vỡ trong trái tim cô. Bàn tay cô run rẩy khi chạm vào chiếc áo len màu xám mà Khánh từng tặng cô vào một mùa đông lạnh giá, khi anh thì thầm bên tai cô những lời yêu thương dịu dàng. Giờ đây, những lời ấy chỉ còn là tiếng vọng xa xăm.

Nước mắt không rơi, nhưng trái tim Linh đau thắt. Cô cảm thấy một sự bất lực lớn lao, một nỗi buồn không thể nói thành lời. Đây là quyết định của cô, một quyết định đau đớn nhưng cần thiết. Cô cần một khoảng lặng, một không gian để hít thở, để tìm lại chính mình. Không phải là bỏ trốn, mà là để tìm một lối thoát cho sự bế tắc này. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, không phải vì Khánh, mà là vì chính cô. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ vẫn hắt sáng, soi rõ từng giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mi cô, nhưng cô cố gắng kìm nén. Tiếng gió se lạnh bên ngoài cửa sổ dường như đang thì thầm, an ủi cô, hay chỉ là đang làm tăng thêm nỗi cô đơn trong lòng người phụ nữ nhỏ bé này. Cô ngước nhìn lên trần nhà, nơi từng có những giấc mơ chung, giờ đây chỉ còn là một khoảng không vô định. Một cảm giác sợ hãi lẫn hy vọng len lỏi trong lòng cô. Sợ hãi vì phải đối mặt với một quyết định lớn, một sự thay đổi có thể làm đảo lộn tất cả. Nhưng cũng là hy vọng, về một cơ hội để tìm lại chính mình, để tìm một lối thoát cho sự bế tắc này. Cô biết, đây không phải là một quyết định dễ dàng, nhưng có lẽ, đây là điều cô cần phải làm. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, không phải vì Khánh, mà là vì chính cô.

***

Đêm dần buông xuống, bóng tối bao trùm lấy căn hộ, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường hắt qua khung cửa sổ, tạo nên một không gian mờ ảo, tĩnh mịch. Linh đã chuẩn bị xong bữa tối, những món ăn quen thuộc mà Khánh thích, nhưng cô không cảm thấy đói. Cô ngồi đợi anh ở bàn ăn, gương mặt trầm ngâm, đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ ánh lên vẻ ưu tư sâu sắc. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập như báo hiệu một điều gì đó sắp vỡ tan.

Tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên ở cửa, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Khánh bước vào, dáng người cao ráo, hơi gầy, vai hơi trùng xuống, khuôn mặt góc cạnh nhưng thường trực vẻ mệt mỏi. Anh không nhận ra sự tĩnh lặng khác thường trong căn hộ, hay có lẽ anh đã quá quen với nó. Mùi bụi đường và mùi mồ hôi thoang thoảng bám trên áo anh, hòa lẫn với mùi thức ăn vừa nấu trong không khí. Anh khẽ gật đầu chào Linh, một cái gật đầu vô thức, rồi đi vào phòng tắm. Linh nhìn theo bóng anh, cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm. Anh vẫn như vậy, trầm tính, ít nói, chôn vùi cảm xúc trong sự im lặng và những nỗ lực không ngừng nghỉ.

Bữa ăn tối diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng dao dĩa lạch cạch chạm vào bát đĩa sứ và tiếng thở dài khe khẽ của Linh. Khánh ăn một cách máy móc, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào khoảng không, như thể tâm trí anh đang trôi dạt về một nơi xa xăm nào đó, nơi có những dự án công việc đang chờ đợi, những áp lực tài chính đè nặng. Anh không hỏi Linh về ngày hôm nay của cô, cũng không nhận ra sự khác lạ trong đôi mắt cô. Linh cố gắng bắt chuyện vài lần, nhưng những câu hỏi của cô chỉ nhận lại những câu trả lời cụt lủn, vô hồn. Sự xa cách giữa họ đã trở thành một bức tường vô hình, ngày càng cao và dày hơn.

Sau bữa ăn, Linh hít một hơi sâu, bàn tay cô đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ lạnh lẽo, cảm nhận sự gai góc của thớ gỗ. Cô nhìn thẳng vào Khánh, đôi mắt long lanh của cô ánh lên một sự kiên định lạ thường, dù giọng nói vẫn khẽ khàng và hơi run rẩy.

“Khánh, em nghĩ… chúng ta cần một khoảng lặng,” Linh bắt đầu, từng chữ như bị mắc kẹt lại nơi cổ họng, khó khăn lắm mới thoát ra được.

Khánh ngước mắt lên, ánh mắt mệt mỏi của anh thoáng chút bất ngờ, nhưng rồi lại nhanh chóng trở về trạng thái vô hồn. Anh không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, đôi môi mím chặt. Linh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, sự im lặng của anh còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Cô biết, anh đang mệt mỏi, mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để phản ứng, để chiến đấu, hay thậm chí là để thể hiện cảm xúc.

“Em… em sẽ tạm thời rời đi một thời gian,” Linh tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, nhưng ý chí trong lời nói thì không hề nao núng. “Em cần không gian để suy nghĩ, để tìm lại chính mình.”

Khánh vẫn giữ nguyên tư thế, không một chút biểu cảm. Anh siết chặt tay trong túi quần, nơi có Chiếc nhẫn đính hôn vẫn nằm đó, nặng trĩu. Chiếc nhẫn, từng là biểu tượng của một lời hứa, một tương lai chung, giờ đây lại giống như một gánh nặng vô hình, đè nén lên tâm trí anh. Sự im lặng của anh kéo dài, mỗi giây trôi qua như một thế kỷ, chất chứa bao nhiêu lời không nói, bao nhiêu cảm xúc bị kìm nén.

Cuối cùng, Khánh cũng lên tiếng, giọng anh khô khốc, như thể từ rất sâu trong cổ họng, không chút cảm xúc nào. “Em muốn đi đâu?”

Câu hỏi của anh không phải là một sự níu kéo, cũng không phải là một sự phản đối. Nó chỉ đơn thuần là một câu hỏi mang tính xác nhận, một sự chấp nhận mệt mỏi đến đáng sợ. Linh cảm thấy một nỗi đau xé lòng khi nhận ra rằng, ngay cả trong khoảnh khắc quyết định này, anh cũng không thể hiện bất kỳ sự quan tâm hay níu giữ nào.

“Em… em chưa biết,” Linh trả lời, ánh mắt cô hơi né tránh, tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong không gian trống rỗng. “Có lẽ là về nhà Trâm, hoặc tìm một nơi yên tĩnh…”

Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng tất cả sự kiệt quệ của một người đàn ông đang gánh vác quá nhiều áp lực. Anh ngước nhìn vào khoảng không, đôi mắt sâu thẳm đầy mệt mỏi và một sự trống rỗng vô hạn. Rồi anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra.

“Vậy… em muốn thế nào thì làm thế đó đi.”

Câu nói của Khánh vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một bản án chung thân cho tình yêu của họ. Không níu kéo, không phản đối, chỉ là sự chấp nhận mệt mỏi, đến mức vô cảm. Linh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc tranh cãi, cho những lời níu kéo, hay ít nhất là một sự phản ứng mạnh mẽ hơn. Nhưng sự im lặng và câu nói đầy vẻ buông xuôi của Khánh còn khiến cô đau đớn hơn gấp bội. Nó như một lời khẳng định rằng, anh đã quá kiệt sức để chiến đấu cho mối quan hệ này, quá mệt mỏi để giữ cô lại. Tình yêu của họ, dù vẫn còn đó, nhưng "yêu không còn là lý do đủ mạnh" để níu giữ anh trong một cuộc chiến mà anh đã kiệt sức. Cô nhìn Khánh, nhìn vào đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhìn vào khuôn mặt hốc hác, và cô hiểu. Cô hiểu rằng anh cũng đang chịu đựng, nhưng theo một cách riêng của anh, một cách mà cô không thể chạm tới, không thể sẻ chia.

***

Sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi và đầy căng thẳng, Khánh lặng lẽ đứng dậy, không nói thêm một lời nào. Anh bước thẳng vào phòng làm việc, cánh cửa gỗ khép lại sau lưng anh một cách nhẹ nhàng, để lại Linh một mình trong không gian bếp lạnh lẽo. Tiếng bàn phím lách cách từ phòng làm việc của anh vọng ra, đều đặn và vô cảm, như một lời khẳng định rằng công việc luôn là ưu tiên hàng đầu, là gánh nặng không thể rũ bỏ của anh. Ánh đèn trong phòng làm việc vẫn còn sáng, hắt qua khe cửa, tạo nên một vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà, như một ranh giới vô hình chia cắt hai thế giới, hai tâm hồn.

Linh ngồi thêm một lúc lâu, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc bàn gỗ thấm vào lòng bàn tay. Một nỗi đau xé lòng lan tỏa khắp cơ thể cô. Cô biết, sự im lặng của anh còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc hay giận dữ nào. Nó là sự bất lực, là sự kiệt quệ, là sự từ bỏ. Cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nơi từng có những giấc mơ chung, giờ đây chỉ còn là một khoảng không vô định.

Cô đứng dậy, bước trở lại phòng ngủ để hoàn tất việc sắp xếp đồ đạc. Mỗi món đồ cô gấp gọn gàng vào chiếc vali nhỏ, mỗi cuốn sách cô đặt cẩn thận vào túi xách, đều như một lời từ biệt không nói. Cô chạm tay vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo một lần nữa, cảm nhận sự lạnh lẽo của gốm sứ. Những kỷ niệm ngọt ngào như một thước phim quay chậm lướt qua tâm trí cô, những nụ cười, những cái ôm, những lời hứa hẹn. Tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của một giấc mơ.

Trước khi rời đi, Linh lấy một tờ giấy nhỏ và cây bút, cẩn thận đặt lên bàn ăn. Cô ghi vài dòng nhắn nhủ, những lời lẽ giản dị nhưng chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự giằng xé. Cô không muốn anh cảm thấy bị bỏ rơi, nhưng cũng không thể tiếp tục ở lại trong một mối quan hệ mà cô cảm thấy quá đỗi cô đơn. Cô mong anh sẽ hiểu, hoặc ít nhất là sẽ tìm thấy một chút bình yên khi cô vắng mặt. "Có lẽ, đây là điều tốt nhất cho cả hai..." Linh tự nhủ với một giọng đầy chua xót, nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, lăn dài trên má.

Linh kéo chiếc vali ra cửa, tiếng bánh xe nhỏ lăn nhẹ trên sàn nhà, âm thanh duy nhất trong căn hộ tĩnh mịch. Cô quay lại nhìn căn hộ một lần cuối, ánh mắt lướt qua từng góc nhỏ, từng kỷ vật. Mọi thứ vẫn ở đó, nhưng đã không còn hơi ấm, không còn sự sống. Căn hộ này, từng là tổ ấm của họ, giờ đây chỉ còn là một không gian trống trải, lạnh lẽo. Cô nhìn về phía phòng làm việc của Khánh, nơi ánh đèn vẫn còn sáng, biết rằng anh cũng đang chịu đựng, nhưng theo một cách riêng của anh. Cô hiểu rằng sự im lặng của anh còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Cô biết, sự chấp nhận vô cảm của Khánh báo hiệu rằng anh đã quá kiệt sức để chiến đấu cho mối quan hệ, và có thể sẽ không cố gắng hàn gắn khi cô vắng mặt. Quyết định rời đi của cô là bước đầu tiên cho việc cô sẽ dần tìm kiếm sự độc lập và những giá trị khác cho bản thân, không còn phụ thuộc hoàn toàn vào Khánh. Mảnh giấy nhắn nhủ của cô có thể là một dấu hiệu cho một cuộc chia tay chính thức, hoặc một cơ hội cuối cùng để họ nhìn nhận lại mọi thứ.

Với một tiếng thở dài cuối cùng, Linh lặng lẽ mở cửa. Tiếng cửa khép lại sau lưng cô vang lên một tiếng "cạch" nhỏ, nhưng lại như một hồi chuông báo hiệu sự kết thúc của một giai đoạn, của một tình yêu. Không khí lạnh lẽo của đêm đen ùa vào, bao trùm lấy cô, nhưng cô không còn cảm thấy run rẩy. Có lẽ, đây là lúc cô phải học cách đối mặt với sự cô đơn, học cách tìm lại chính mình.

Từ trong phòng làm việc, Khánh nghe thấy tiếng cửa khép lại. Anh ngước nhìn lên, đôi mắt sâu thẳm đầy mệt mỏi và một sự trống rỗng vô hạn. Tay anh vẫn siết chặt chiếc nhẫn đính hôn trong túi quần, cảm giác lạnh lẽo từ kim loại thấm vào da thịt. Anh không quay đầu lại nhìn, cũng không đứng dậy. Anh chỉ ngồi đó, bất động, như một bức tượng đá. Mùi cà phê nguội pha lẫn mùi giấy cũ vương vấn trong không khí, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, u hoài. Anh biết Linh đã đi. Anh biết mình nên nói gì đó, nên làm gì đó. Nhưng anh không thể. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, anh không còn đủ sức để níu giữ. Trong trái tim anh, tình yêu vẫn còn, nhưng nó đã bị vùi lấp dưới một lớp bụi dày của áp lực và mệt mỏi. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, những con số, những biểu đồ nhảy múa vô nghĩa trước mắt anh, nhưng tâm trí anh lại trống rỗng. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm, như một lời thì thầm đầy tiếc nuối về một 'nếu như' không bao giờ xảy ra.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free