Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 129: Căn Hộ Trống Vắng

Từ trong phòng làm việc, Khánh nghe thấy tiếng cửa khép lại. Anh ngước nhìn lên, đôi mắt sâu thẳm đầy mệt mỏi và một sự trống rỗng vô hạn. Tay anh vẫn siết chặt chiếc nhẫn đính hôn trong túi quần, cảm giác lạnh lẽo từ kim loại thấm vào da thịt. Anh không quay đầu lại nhìn, cũng không đứng dậy. Anh chỉ ngồi đó, bất động, như một bức tượng đá. Mùi cà phê nguội pha lẫn mùi giấy cũ vương vấn trong không khí, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, u hoài. Anh biết Linh đã đi. Anh biết mình nên nói gì đó, nên làm gì đó. Nhưng anh không thể. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, anh không còn đủ sức để níu giữ. Trong trái tim anh, tình yêu vẫn còn, nhưng nó đã bị vùi lấp dưới một lớp bụi dày của áp lực và mệt mỏi. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, những con số, những biểu đồ nhảy múa vô nghĩa trước mắt anh, nhưng tâm trí anh lại trống rỗng. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm, như một lời thì thầm đầy tiếc nuối về một 'nếu như' không bao giờ xảy ra.

Linh kéo chiếc vali nhỏ, tiếng bánh xe ma sát nhẹ trên sàn gỗ, tạo nên một âm thanh khẽ khàng nhưng đầy sức nặng trong căn hộ tĩnh mịch. Cô không vội vã, từng bước chân như đang cố gắng kéo dài khoảnh khắc cuối cùng ở nơi này. Bầu không khí vốn dĩ đã yên tĩnh, giờ đây lại mang một vẻ trống rỗng, u hoài đến lạ. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn ngủ hắt lên tường, yếu ớt soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không gian, như những ký ức đang vỡ tan. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, vốn dĩ đã quen thuộc, nay nghe rõ hơn, như tiếng vọng của một thế giới khác đang hối hả trôi đi, bỏ lại cô lại phía sau trong sự cô độc của chính mình. Mùi hoa nhài từ ban công, mùi cà phê mới pha từ sáng, hay mùi nến thơm nhẹ nhàng mà cô vẫn thường đốt, tất cả giờ đây chỉ còn là những dấu vết mờ nhạt, thoảng qua trong trí nhớ, như những bằng chứng của một hạnh phúc đã từng hiện hữu.

Cô lướt mắt qua căn phòng một lần nữa, chậm rãi, như muốn khắc ghi từng góc nhỏ vào tận đáy lòng. Trên giá sách, cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người vẫn nằm đó, bìa da đã sờn cũ, in hằn dấu vết của thời gian và biết bao kỷ niệm. Linh đưa tay chạm nhẹ vào nó, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy và da. Từng trang giấy đã ghi lại những ước mơ, những kế hoạch, những dòng nhật ký vụn vặt về một tương lai mà họ từng tin tưởng sẽ cùng nhau xây đắp. Giờ đây, cuốn sổ ấy như một vật chứng câm lặng, tố cáo sự đổ vỡ của những lời hẹn ước. Một cảm giác chua xót dâng lên, nghẹn đắng ở cuống họng. Cô nhớ những ngày đầu, khi họ hào hứng ghi chép mọi thứ, từ thực đơn cho bữa tối, đến tên những đứa con tương lai. Mỗi dòng chữ, mỗi nét vẽ nguệch ngoạc đều là một mảnh ghép của tình yêu, giờ đây lại trở thành những mũi kim đâm vào trái tim cô.

Bước chân Linh khẽ khàng hơn khi cô tiến về phía bếp. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một của cô, một của Khánh, vẫn nằm ngay ngắn trên kệ. Cô nhớ ngày Khánh tặng cô chiếc cốc này, anh đã nói rằng: "Em là mèo con của anh." Một nụ cười gượng gạo nở trên môi Linh, đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm. Cô chạm vào chiếc cốc của mình, cảm nhận sự mịn màng của men sứ, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến lạ. Đôi cốc tượng trưng cho sự gắn kết, cho một mái nhà, cho hai tâm hồn hòa quyện. Nhưng hiện tại, chúng lại đứng đó, lẻ loi và lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về sự chia cắt sắp xảy ra. Nước mắt không rơi, nhưng trái tim cô như đang bị bóp nghẹt, như có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang siết chặt lấy nó.

Và rồi, ánh mắt cô dừng lại ở bức ảnh chụp chung dưới mưa, đặt trên tủ đầu giường. Đó là một buổi chiều định mệnh, khi cả hai bất ngờ mắc mưa trên phố. Thay vì tìm chỗ trú, họ đã quyết định chạy dưới mưa, cười đùa, và Khánh đã bất ngờ hôn cô ngay giữa dòng người hối hả. Bức ảnh đó, với Linh và Khánh ướt sũng, tóc bết vào trán, nhưng ánh mắt lấp lánh hạnh phúc, nụ cười rạng rỡ, là biểu tượng của một tình yêu vô tư, hồn nhiên, chưa bị gánh nặng cuộc sống đè nén. Giờ đây, nhìn lại bức ảnh ấy, Linh nhận ra một sự khác biệt đến đau lòng. Nụ cười của họ trong ảnh dường như thuộc về một cuộc đời khác, một Linh và Khánh khác, những người chưa từng biết đến sự mệt mỏi, áp lực, và những khoảng lặng chết người.

Cô biết đây là điều cần phải làm, là lối thoát duy nhất cho cả hai khỏi vòng xoáy của sự tổn thương và cô đơn. Nhưng sự ra đi này vẫn như một nhát dao cứa vào chính mình, vào trái tim cô, vào từng tế bào đã quen thuộc với sự hiện diện của anh. Linh tựa lưng vào khung cửa, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào. "Không phải hết yêu nên rời đi..." câu nói này cứ vang vọng trong tâm trí cô, một lời biện minh yếu ớt cho một quyết định quá đỗi khó khăn. Cô vẫn yêu anh, yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, không nỡ nhìn anh chìm sâu hơn vào sự kiệt quệ, và cũng không nỡ để bản thân mình héo hon trong sự chờ đợi vô vọng.

Cô quay lại bàn ăn, nơi mảnh giấy nhắn nhủ vẫn còn nằm đó. Những lời lẽ giản dị: "Em cần một khoảng lặng. Anh hãy chăm sóc bản thân nhé." Cô cầm bút, thêm vào vài dòng nữa, những lời lẽ chân thành từ đáy lòng, dù biết rằng chúng có thể không thay đổi được gì. "Em biết anh đang rất mệt mỏi. Em xin lỗi vì đã không thể ở bên cạnh một cách đúng đắn hơn, và anh cũng vậy. Có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để chúng ta tiếp tục bào mòn nhau." Linh đặt bút xuống, lướt ngón tay trên từng nét chữ, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt giấy. Giấy trắng và mực đen, chỉ vậy thôi, nhưng lại gói gọn cả một bi kịch tình yêu. Cô mong anh sẽ hiểu, hoặc ít nhất là sẽ tìm thấy một chút bình yên khi cô vắng mặt. Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, lăn dài trên má, mặn chát và cay đắng.

Linh kéo chiếc vali nhỏ ra khỏi phòng, tiếng bánh xe lạch cạch đều đặn trên sàn nhà, một âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm. Mỗi tiếng lạch cạch như một nhịp đập của trái tim đang rạn vỡ, mỗi bước chân là một nhát cắt sâu vào quá khứ. Hành lang chung cư dài hun hút, ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn tiết kiệm điện hắt xuống, tạo thành những vệt sáng dài và bóng tối đổ dọc theo tường. Không khí lạnh lẽo của đêm khuya thấm vào da thịt, khiến Linh rùng mình. Cô ngước nhìn lên trần nhà, nơi những sợi dây điện chằng chịt như những mối tơ vò trong lòng cô. Mùi bụi cũ và mùi sơn tường lạnh ngắt quyện vào nhau, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn, trống trải.

Cô dừng lại trước cánh cửa căn hộ, chìa khóa lạnh ngắt trong tay. Hít một hơi thật sâu, Linh tra chìa vào ổ, xoay nhẹ. Tiếng 'cạch' khô khốc vang lên trong đêm tĩnh mịch, nghe rõ mồn một, như một dấu chấm hết cho một giai đoạn, một lời tuyên bố dứt khoát không thể vãn hồi. Cô không quay đầu lại. Không còn gì để nhìn. Mọi thứ đã quá quen thuộc, đến mức giờ đây, sự quen thuộc ấy lại trở thành gánh nặng. Bước chân Linh tiếp tục trên hành lang vắng lặng, bóng cô đổ dài dưới ánh đèn hắt hiu, kéo lê theo sau một đoạn đường dài tưởng chừng như vô tận. Mỗi bước chân là một sự khẳng định cho quyết định của mình, dù lòng nặng trĩu. Trái tim cô đau thắt, nhưng lý trí mách bảo rằng cô không thể chùn bước. Đây là con đường duy nhất để cả hai tìm lại chính mình, để không còn phải chịu đựng sự bào mòn âm thầm của cuộc sống.

Tiếng bước chân của cô vang vọng trong hành lang, như tiếng vọng của chính nỗi cô đơn. Không có ai khác ở đó, chỉ có cô, và cái bóng của cô kéo dài, chập chờn dưới ánh đèn. Cô cảm thấy mình như một kẻ lữ hành đơn độc trên một con đường không có điểm dừng, không biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Nhưng điều cô biết chắc chắn là cô không thể ở lại. Cô không thể tiếp tục lừa dối bản thân, không thể tiếp tục chờ đợi một sự thay đổi mà cô không còn đủ niềm tin để hy vọng. Cảm giác lạnh lẽo từ không khí bên ngoài như muốn ôm lấy cô, nuốt chửng cô vào bóng đêm. Nhưng Linh không còn cảm thấy sợ hãi. Có lẽ, cô đã quen với sự lạnh lẽo, quen với nỗi cô đơn. Hoặc có lẽ, nỗi đau trong lòng đã quá lớn, đến mức không còn cảm nhận được bất cứ điều gì khác.

Cô đi xuống cầu thang bộ, từng bậc một, không muốn làm ồn ào. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô như tiếng thì thầm của một lời từ biệt. Xung quanh, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ và tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Mùi ẩm mốc của hành lang cũ quyện với mùi hương hoa nhài phảng phất từ căn hộ của cô, tạo nên một sự tương phản đến nao lòng. Mùi hương quen thuộc ấy, giờ đây, lại khiến cô đau nhói. Nó nhắc nhở cô về những đêm hè lãng mạn, về những buổi sáng bình yên, về tất cả những gì đã từng đẹp đẽ mà giờ đây đã vỡ vụn.

Khi cô ra đến sảnh chung cư, ánh sáng yếu ớt của buổi rạng đông đã bắt đầu len lỏi qua ô cửa kính, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn đá. Cô nhìn thấy chiếc taxi đã đợi sẵn. Người tài xế đang gục đầu trên vô lăng, ngủ gật. Linh khẽ khàng mở cửa xe, đặt vali vào cốp. Cô ngồi vào ghế sau, kéo tấm rèm cửa xuống, như muốn che đi cả thế giới bên ngoài, và cả chính bản thân mình. "Đến bến xe, chú nhé," cô nói khẽ, giọng nói khản đặc vì xúc động. Chiếc xe lăn bánh, chậm rãi rời đi, mang theo Linh và tất cả những nỗi niềm của cô. Cô không quay đầu lại nhìn. Cô biết, nếu cô quay lại, cô sẽ không thể rời đi. Nước mắt vẫn lăn dài trên má, nhưng cô không còn khóc nức nở. Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ, như một dòng sông nhỏ chảy mãi không ngừng, mang theo tất cả những gì đã qua, tất cả những gì đã mất. Cô cảm thấy trống rỗng, nhưng cũng có một chút gì đó nhẹ nhõm. Có lẽ, đây là lúc cô phải học cách đối mặt với sự cô đơn, học cách tìm lại chính mình.

Sáng hôm sau, tiếng chuông đồng hồ báo thức vẫn vang lên đều đặn trong căn hộ của Linh và Khánh, nhưng không có bàn tay nào vội vàng tắt nó đi như mọi khi. Khánh trở về nhà sau một đêm tăng ca mệt mỏi, cơ thể anh nặng trĩu, từng bước chân như muốn khuỵu xuống. Cửa phòng làm việc vẫn còn mở, ánh đèn trắng lạnh lẽo hắt ra hành lang, giống như một đôi mắt trống rỗng đang nhìn anh. Anh buông cặp tài liệu xuống sàn nhà, tiếng "thịch" khô khốc vang lên trong sự im lặng đáng sợ. Anh không nhận ra ngay sự khác lạ, chỉ cảm thấy một thứ gì đó vô hình đang đè nặng lên không gian, một sự trống vắng không tên. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, nhưng mùi hương quen thuộc của Linh – mùi sữa tắm, mùi nước hoa nhẹ nhàng, mùi tóc cô – dường như đã phai nhạt, chỉ còn là một ký ức mờ ảo.

"Linh?" Anh gọi tên cô, giọng khản đặc và mệt mỏi, nhưng chỉ có tiếng v��ng lại từ bức tường lạnh lẽo, nuốt chửng lấy âm thanh của chính anh. Một cảm giác bất an dâng lên, khiến trái tim anh thắt lại. Anh đi vào phòng khách, rồi phòng bếp. Căn bếp gọn gàng đến lạ thường, không có dấu vết của bữa sáng vội vã, không có chiếc cốc sứ đôi hình mèo quen thuộc trên kệ. Sự vắng mặt của Linh, giờ đây, trở nên rõ ràng và hiện hữu đến đáng sợ. Anh bước nhanh vào phòng ngủ. Chiếc giường đã được dọn gọn gàng, nhưng một khoảng trống lớn hiện ra trong tủ quần áo. Nửa bên tủ của Linh đã trống rỗng. Mọi thứ vẫn ở đó, từng món đồ nội thất, từng bức tranh treo tường, nhưng sự vắng mặt của cô đã biến không gian này thành một cái vỏ rỗng, một ngôi nhà không còn linh hồn.

Khánh sững sờ đứng đó, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng trống trong tủ. Anh nhớ đến cuộc nói chuyện đêm qua, nhớ đến ánh mắt đau đáu của cô, nhớ đến sự im lặng bất lực của chính mình. Anh đã biết trước điều này sẽ xảy ra, nhưng lại không thể làm gì để ngăn cản. Cảm giác bất lực, trống rỗng và mệt mỏi dâng lên, nuốt chửng lấy anh. Anh đi ra phòng khách, ánh mắt lướt qua bàn ăn. Một mảnh giấy nhỏ, nét chữ quen thuộc của Linh, nằm yên vị trên bàn. Anh đưa tay cầm lấy, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt giấy thấm vào lòng bàn tay.

"Em cần một khoảng lặng. Anh hãy chăm sóc bản thân nhé. Em biết anh đang rất mệt mỏi. Em xin lỗi vì đã không thể ở bên cạnh một cách đúng đắn hơn, và anh cũng vậy. Có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để chúng ta tiếp tục bào mòn nhau."

Từng câu chữ như những nhát dao cứa vào trái tim Khánh. Anh đọc đi đọc lại, mỗi lần đọc là một lần cảm nhận rõ hơn sự đau đớn và bất lực. "Em cần một khoảng lặng." Đó là điều anh cũng cần, nhưng anh chưa bao giờ dám thừa nhận. "Yêu không còn là lý do đủ mạnh." Câu nói này vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và đầy cay đắng. Nó không phải là sự đổ lỗi, mà là một sự chấp nhận phũ phàng cho một thực tế nghiệt ngã.

Khánh ngồi sụp xuống ghế sofa, mảnh giấy vẫn nằm chặt trong tay. Anh nhìn quanh căn phòng, mọi thứ vẫn ở đó, nhưng sự vắng mặt của Linh đã biến không gian này thành một cái vỏ rỗng. Ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu vào những hạt bụi lơ lửng, tạo nên một khung cảnh buồn bã đến nao lòng. Tiếng xe cộ vọng từ xa nghe rõ hơn, như tiếng đời đang hối hả trôi đi, bỏ lại anh trong sự cô độc. Mùi hoa nhài từ ban công, mùi cà phê nguội, tất cả đều trở thành những lời nhắc nhở về một tình yêu đã từng hiện hữu, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự trống trải và lạnh lẽo đang bao trùm. Trái tim anh vẫn còn yêu Linh, anh biết điều đó. Nhưng tình yêu ấy, đã bị vùi lấp dưới một lớp bụi dày của áp lực, mệt mỏi, và sự bất lực. Anh đã quá kiệt sức để chiến đấu, quá mệt mỏi để níu giữ. Sự chấp nhận vô cảm của anh đêm qua, không phải vì anh không yêu, mà vì anh không còn đủ năng lượng để thể hiện tình yêu ấy một cách đúng đắn. Anh đã để cô đi, vì anh biết mình không còn là người khiến cô hạnh phúc nữa.

"Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu," câu nói ấy bỗng hiện lên trong tâm trí Khánh, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là đủ, nhưng cuộc sống đã dạy anh rằng có những áp lực, những gánh nặng có thể bào mòn cả những tình yêu sâu sắc nhất. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, ánh mắt vô hồn, không biết mình nên làm gì, nên đi đâu. Căn hộ này, từng là tổ ấm của họ, giờ đây chỉ còn là một không gian trống trải, lạnh lẽo, một biểu tượng cho sự rạn nứt trong mối quan hệ của họ. Mảnh giấy nhắn của Linh, dù ngắn gọn, cho thấy cô đang tìm kiếm sự rõ ràng, không phải là sự bỏ cuộc hoàn toàn, nhưng cũng không phải là sự níu kéo. Nó là một lời cảnh tỉnh, một cơ hội cuối cùng để cả hai nhìn nhận lại mọi thứ.

Khánh buông thõng tay, mảnh giấy trượt khỏi kẽ tay anh, rơi nhẹ xuống sàn. Anh không nhặt lên. Anh chỉ ngồi đó, bất động, như một bức tượng đá, đối mặt với sự trống rỗng mà Linh để lại. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm, như một lời thì thầm đầy tiếc nuối về một 'nếu như' không bao giờ xảy ra. Anh biết, đây là một khởi đầu mới, một giai đoạn mới đầy biến động, nhưng anh không biết mình có đủ sức để đối mặt với nó hay không. Sự trống trải của căn hộ và sự cô đơn của Khánh báo hiệu rằng mối quan hệ của họ đang đứng trước bờ vực của sự kết thúc, hoặc ít nhất là một thử thách cực lớn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free