Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 130: Khoảng Trời Riêng, Nỗi Lòng Chung

Hơi lạnh của màn đêm tháng Mười len lỏi qua lớp áo khoác mỏng, vuốt ve khuôn mặt Linh, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm. Cô bước đi trên những con phố vắng, tiếng bước chân khẽ khàng trên vỉa hè lát gạch cũ kỹ, như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản giao hưởng im lìm của thành phố về khuya. Chiếc vali nhỏ kéo lê sau lưng tạo ra âm thanh lạch cạch đều đặn, mỗi tiếng động như một nhát cắt vào sự tĩnh mịch, nhắc nhở cô về hành trình cô đang đi, một hành trình rời bỏ.

Linh cảm thấy mình như một cánh chim vừa thoát ra khỏi một chiếc lồng vàng son, nhưng lại không biết phải bay về đâu giữa bầu trời đêm thăm thẳm. Có một sự nhẹ nhõm mong manh len lỏi trong lồng ngực, pha lẫn với nỗi trống rỗng và hụt hẫng đến lạ kỳ. Nhẹ nhõm vì đã dám đưa ra quyết định mà bấy lâu nay cô vẫn trốn tránh, dám đối mặt với sự thật rằng mối quan hệ này đang bào mòn cả hai. Trống rỗng vì nơi cô vừa rời đi không chỉ là một căn hộ, mà là một phần cuộc sống, một phần của chính cô đã gắn bó suốt bốn năm trời. Cái mảnh giấy nhắn cô đặt trên bàn bếp, giờ phút này, vẫn còn in hằn trong tâm trí cô, từng con chữ như những lời thú tội, không chỉ với Khánh mà còn với chính bản thân mình. "Yêu không còn là lý do đủ mạnh để chúng ta tiếp tục bào mòn nhau." Một sự thật nghiệt ngã mà không ai muốn thốt ra.

Hít thở một hơi thật sâu, cô cố gắng xua đi cảm giác lạnh lẽo đang bủa vây, không phải từ cái lạnh của đêm mà từ chính trái tim mình. Linh rẽ vào một con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi những ánh đèn đường vàng vọt chiếu rọi, vẽ nên những vệt bóng dài ngoằng trên bức tường rêu phong. Căn hộ của Trâm hiện ra trước mắt, nằm khuất sau một giàn hoa giấy leo, rực rỡ sắc tím.

Khi Linh ấn chuông, tim cô đập thình thịch, không phải vì lo lắng mà vì một sự mong chờ được bao bọc, được vỗ về. Chỉ vài giây sau, cánh cửa bật mở. Trâm, trong bộ đồ ngủ họa tiết mèo con ngộ nghĩnh, với mái tóc dài uốn nhẹ vẫn còn vương vấn mùi gội đầu, đứng đó, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy ấm áp. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô bạn thân hiện rõ sự thấp thỏm khi thấy Linh đứng trước cửa, chiếc vali nhỏ bên cạnh.

"Cậu đến rồi à?" Giọng Trâm khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của đêm. Không chờ Linh trả lời, Trâm đã mở rộng cánh cửa hơn, dang tay ôm chầm lấy cô bạn. Cái ôm của Trâm không quá chặt, nhưng đủ ấm để Linh cảm nhận được sự sẻ chia, sự đồng cảm không lời. Mùi hương dịu nhẹ của nến thơm trong căn hộ thoang thoảng bay ra, hòa quyện với mùi bánh nướng còn vương vấn từ đâu đó, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ thường.

"Tớ... tớ đến rồi," Linh thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào, mệt mỏi. Cô không biết mình đã kiềm nén bao nhiêu cảm xúc trong suốt buổi tối nay, và giờ đây, trước vòng tay của Trâm, chúng như muốn vỡ òa. Trâm khẽ vỗ lưng Linh, rồi nhẹ nhàng kéo cô vào trong, đóng cửa lại, tách biệt cô khỏi cái lạnh lẽo của phố đêm.

Căn hộ của Trâm, tuy nhỏ nhắn nhưng tràn ngập hơi ấm của tình bạn và sự quan tâm. Ánh sáng dịu từ chiếc đèn ngủ đặt ở góc phòng chiếu lên những bức tranh vẽ tay ngộ nghĩnh và kệ sách đầy ắp tiểu thuyết. Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ riêng tư, thân mật, khác hẳn với sự trống trải lạnh lẽo mà Linh vừa rời đi. Nó như một cái kén mềm mại, bao bọc lấy Linh, giúp cô tạm thời quên đi gánh nặng đang đè nén.

Trâm nhìn Linh với ánh mắt đầy xót xa. "Cậu cứ yên tâm ở đây, không sao đâu. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi." Cô giúp Linh đặt chiếc vali xuống góc phòng, rồi kéo tay cô đến chiếc sofa êm ái kê sát cửa sổ. Từ cửa sổ, Linh có thể nhìn thấy những ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao rơi trên mặt đất, và xa hơn nữa là những tòa nhà cao tầng vẫn còn sáng đèn, biểu tượng của một thành phố không bao giờ ngủ, nơi Khánh vẫn đang vật lộn với những áp lực của riêng mình.

Trâm không hỏi han quá nhiều, cô biết Linh cần một khoảng lặng, một không gian để thở. Cô im lặng đi vào bếp, tiếng ly tách chạm nhẹ vào nhau trong màn đêm tĩnh mịch. Một lát sau, Trâm trở lại với hai cốc trà thảo mộc nóng hổi, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc và bạc hà. "Uống chút trà cho ấm người đã. Cậu chắc mệt lắm rồi."

Linh đón lấy cốc trà từ tay Trâm, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, một hơi ấm mà cô đã khao khát bấy lâu. Cô nhấp một ngụm nhỏ, vị trà thanh mát xoa dịu cổ họng khô khốc. Ngồi cạnh Trâm, trong căn phòng ấm cúng này, những gánh nặng trên vai Linh dường như vơi đi đôi chút. Trâm chỉ đơn giản ngồi đó, lặng lẽ, ánh mắt luôn dõi theo Linh, đủ gần để sẻ chia, nhưng cũng đủ xa để cô bạn có không gian riêng. Những lúc như thế này, Linh mới cảm nhận được giá trị vô giá của một người bạn tri kỷ, người không cần nói nhiều mà vẫn có thể thấu hiểu mọi nỗi niềm. Cô đưa mắt nhìn Trâm, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ngập tràn nỗi ưu tư chưa tan. Dù đã thoát khỏi không gian ngột ngạt, nhưng những suy nghĩ rối ren vẫn giăng mắc trong tâm trí cô, như những sợi tơ vô hình.

***

Đêm dần trôi, nhường chỗ cho rạng sáng. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên tấm rèm voan mỏng, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trong căn phòng vẫn còn chìm trong bóng tối. Linh và Trâm vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa êm ái, những cốc trà đã nguội lạnh. Linh đã bắt đầu kể, một cách đứt quãng, về mọi chuyện. Giọng cô trầm xuống, đôi khi ngập ngừng, như thể mỗi từ ngữ thốt ra đều nặng trĩu những cảm xúc chưa được gọi tên.

"Tớ không biết nữa, Trâm ạ. Anh ấy... anh ấy cứ như một người khác vậy." Linh khẽ thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm, xuyên qua khung cửa sổ mà vẫn chỉ thấy hình ảnh Khánh, hình ảnh người đàn ông cô yêu nhưng ngày càng xa cách. "Anh ấy từng rất dịu dàng, từng biết cách lắng nghe. Nhưng giờ đây, anh ấy chỉ còn là một bức tường im lặng. Tớ nói gì cũng không vào, anh ấy chỉ cúi đầu, mệt mỏi."

Trâm nắm chặt tay Linh, khẽ vỗ về. "Cậu đừng tự trách mình. Ai cũng có lúc cần không gian riêng. Có lẽ anh ấy cũng đang quá áp lực, quá mệt mỏi đến nỗi không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra." Giọng Trâm dịu dàng, đầy sự thấu hiểu. Cô biết Khánh, biết những gánh nặng mà chàng trai ấy đang mang trên vai. Nhưng cô cũng biết Linh, biết khao khát được sẻ chia, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu trong mỗi khoảnh khắc.

Linh lắc đầu nhẹ. "Tớ hiểu điều đó, Trâm. Tớ hiểu anh ấy mệt mỏi. Tớ cũng đã cố gắng rất nhiều để thông cảm, để chấp nhận. Nhưng... tớ cũng là con người. Tớ cũng cần được yêu thương, được lắng nghe. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây... thực sự ở đây, bên cạnh tớ, cùng tớ đối mặt với mọi thứ." Nước mắt khẽ lăn dài trên gò má Linh, nhưng cô không khóc thành tiếng. Đó là những giọt nước mắt của sự bất lực, của nỗi cô đơn tích tụ bấy lâu. "Những bữa ăn im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần, những cái ôm không còn đủ ấm... Tớ cảm thấy mình đang lạc mất anh ấy, và lạc mất cả chính mình trong mối quan hệ này."

"Nhưng tớ sợ... sợ rằng chúng tớ đang dần lạc mất nhau," Linh thì thầm, giọng nói run rẩy. Nỗi sợ hãi ấy đã bám riết lấy cô suốt những tháng ngày qua, như một bóng ma vô hình. Cô sợ rằng khoảng cách giữa họ, không phải là thứ có thể hàn gắn bằng lời nói hay những nỗ lực đơn phương. Nó là một vết nứt sâu hoắm, dần dần chia cắt hai tâm hồn tưởng chừng như không thể tách rời. Cô nhớ lại câu nói của Khánh, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, cô hiểu rằng cả cô cũng vậy. Cô vẫn yêu anh, nhưng cô không còn đủ sức để chấp nhận sự vắng mặt cảm xúc của anh, không còn đủ sức để tự mình gánh vác cả mối quan hệ.

Trâm siết chặt tay Linh hơn. "Nỗi sợ đó là điều tự nhiên, Linh ạ. Mối quan hệ nào cũng có những giai đoạn khó khăn. Điều quan trọng là cậu cần phải biết mình muốn gì. Dù thế nào, cậu cũng cần phải tìm hiểu điều mình thực sự muốn. Cậu muốn tiếp tục chờ đợi, hay cậu muốn tìm kiếm một điều gì đó khác?"

Câu hỏi của Trâm như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Linh, khiến cô giật mình. Cô đã quá bận rộn với việc cố gắng níu giữ, cố gắng hàn gắn, mà quên mất rằng mình cũng có quyền được hạnh phúc, quyền được lựa chọn. Cô nhìn Trâm, ánh mắt mờ đi vì nước mắt, nhưng trong đó đã bắt đầu le lói một tia sáng của sự quyết tâm. "Tớ không biết nữa, Trâm. Tớ thực sự không biết. Nhưng tớ không thể cứ mãi thế này được. Tớ cần phải tìm ra câu trả lời cho chính mình."

Trâm gật đầu, khuôn mặt bầu bĩnh của cô bạn hiện lên vẻ nghiêm túc hiếm có. "Đúng vậy. Đây là lúc cậu cần dành thời gian cho bản thân. Không phải để trốn tránh, mà để đối diện. Để lắng nghe trái tim mình, và để tìm lại chính Linh của ngày xưa, người từng mạnh mẽ và rạng rỡ."

Linh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã yêu bằng tất cả trái tim mình. Nhưng tình yêu không phải là một phép màu có thể xoa dịu mọi vết thương, không phải là chiếc đũa thần có thể biến mọi gánh nặng thành hư vô. Đôi khi, tình yêu cũng trở nên bất lực trước những áp lực vô hình của cuộc sống. Cô nhớ đến một câu nói mà cô đã từng đọc đâu đó, "Không phải hết yêu nên rời đi." Giờ đây, cô thấm thía hơn bao giờ hết ý nghĩa của nó. Cô rời đi không phải vì hết yêu Khánh, mà vì yêu đến mức không nỡ làm cả hai tổn thương thêm nữa, không nỡ để mối quan hệ này bào mòn cả hai thành những cái bóng của chính mình.

Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần hé rạng. Những ngôi nhà đối diện dần hiện rõ, những con đường bắt đầu có bóng dáng xe cộ qua lại. Thành phố lại bắt đầu một ngày mới, với guồng quay hối hả của nó. Còn Linh, cô đang đứng trước một ngã rẽ, một khởi đầu mới cho chính mình. Cô biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng để bước đi, dù chỉ là một bước nhỏ.

***

Khi ánh nắng ban mai thực sự trải dài trên khắp các con phố, xuyên qua khung cửa sổ phòng khách của Trâm, Linh đã thức dậy. Cô nhẹ nhàng rời khỏi chiếc sofa, nơi cô đã ngủ thiếp đi trong vòng tay ấm áp của Trâm, và bước đến ban công nhỏ. Không khí sáng sớm trong lành, mát rượi, khác hẳn với sự ngột ngạt của đêm qua. Một cơn gió nhẹ lùa qua, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa bên cạnh, như một lời chào buổi sáng dịu dàng của thiên nhiên.

Linh hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn đang vần vũ trong tâm trí. Cô nhìn ngắm thành phố đang dần thức giấc, những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới ánh nắng, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh. Cô chợt nhớ về những buổi sáng sớm khi còn ở bên Khánh. Anh thường dậy sớm hơn cô, pha một cốc cà phê nóng và im lặng ngồi đọc báo trên ghế sofa. Cô thường thức dậy muộn hơn một chút, rồi ngái ngủ bước ra, vùi đầu vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh và mùi cà phê thoang thoảng. Những khoảnh khắc bình dị đó, giờ đây, trở nên quý giá đến nao lòng, như những mảnh ký ức vụn vỡ của một quá khứ không thể quay lại.

Cô nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, khi tình yêu của họ còn trong trẻo, nồng nàn. Khánh, dù trầm tính, nhưng luôn dành cho cô những cử chỉ quan tâm tinh tế, những ánh mắt trìu mến. Anh không giỏi nói những lời đường mật, nhưng hành động của anh luôn thể hiện sự chân thành. Còn cô, cô đã từng hạnh phúc biết bao khi được anh chọn, được anh ở bên cạnh. Khi ấy, cô chỉ cần anh, không cần gì hơn. Nhưng rồi, guồng quay của cuộc sống, áp lực công việc, gánh nặng tài chính đã dần dần thay đổi tất cả. Khánh trở nên trầm lặng hơn, xa cách hơn, và Linh thì ngày càng cảm thấy cô đơn, lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình.

Những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm... Tất cả đã bào mòn tình yêu của họ một cách âm thầm, dai dẳng. Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được anh san sẻ gánh nặng nội tâm. Nhưng Khánh, anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để có thể làm điều đó. Anh không bỏ cô, nhưng anh cũng không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và cô, cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, nhưng anh lại không thể ở đây theo cách mà cô cần.

Linh tựa đầu vào lan can, ánh mắt ưu tư dõi theo những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xanh ngắt. "Mình cần phải làm rõ mọi thứ. Không thể cứ mãi thế này được." Cô thì thầm, giọng nói khẽ như một lời nguyện cầu. Cô biết, việc rời đi chỉ là bước khởi đầu. Điều quan trọng hơn là cô phải tìm ra câu trả lời cho chính mình: Cô thực sự muốn gì? Mối quan hệ của cô với Khánh sẽ đi về đâu? Liệu có còn cơ hội để hàn gắn, hay đã đến lúc chấp nhận một sự thật nghiệt ngã hơn?

Cô lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi, ngón tay lướt trên màn hình. Số điện thoại của Khánh hiện lên, sáng chói giữa những dòng tin nhắn chưa đọc. Một thoáng do dự. Cô muốn gọi, muốn nghe giọng anh, muốn biết anh đang làm gì, đang cảm thấy thế nào. Nhưng rồi, cô lại đặt điện thoại xuống. Trâm đã nói đúng, cô cần không gian riêng. Và có lẽ, Khánh cũng cần điều đó. Cô muốn anh cũng phải đối mặt với sự vắng mặt của cô, phải cảm nhận được khoảng trống mà cô để lại, để anh có thể nhìn nhận lại mối quan hệ của họ một cách sâu sắc hơn. Nếu anh vẫn còn yêu cô, nếu anh còn muốn níu giữ, anh sẽ hành động. Còn nếu không...

Linh khẽ thở dài. Đây là một cuộc chơi đầy mạo hiểm, một canh bạc với trái tim mình. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ, trong nỗi cô đơn ngay cả khi có người yêu ở bên. Cô cần sự rõ ràng, cần sự kết nối cảm xúc mà cô khao khát.

Cô đi vào phòng, tìm chiếc túi xách, rồi lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh nhạt và cây bút. Đây là cuốn sổ cô thường dùng để ghi chép những suy nghĩ, những cảm xúc sâu kín nhất của mình. Trâm, đang bận rộn trong bếp, khẽ quay lại nhìn Linh, ánh mắt đầy sự quan tâm. "Cậu định làm gì thế?"

Linh mỉm cười yếu ớt. "Tớ... tớ cần ghi lại mọi thứ. Cần sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu." Cô biết, hành trình tự vấn này sẽ dài và khó khăn. Nhưng đó là điều cô cần làm. Cô cần tìm lại chính mình, cần định hình lại mong muốn và giá trị bản thân, không còn hoàn toàn phụ thuộc vào sự hiện diện của Khánh, hay vào định nghĩa về hạnh phúc mà họ đã từng xây dựng. Trâm đã gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự độc lập, một hạt mầm của việc tìm hiểu điều mình thực sự muốn.

Ngồi xuống chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, Linh mở cuốn sổ tay ra. Trang giấy trắng tinh khôi, như một khởi đầu mới. Cô cầm bút, ngập ngừng một lát, rồi bắt đầu viết, từng câu chữ như những dòng nước mắt chảy ra từ sâu thẳm tâm hồn. Cô biết, đây là bước đầu tiên trong hành trình tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, một hành trình mà cô phải tự mình bước đi, giữa một khoảng trời riêng, với nỗi lòng nặng trĩu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free