Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 131: Dấu Vết Thời Gian Trong Ký Ức

Trang giấy trắng tinh khôi trong cuốn sổ tay màu xanh nhạt dường như đang chờ đợi những dòng chữ đầu tiên, những tâm tư đang dồn nén trong lòng Linh. Cô ngước nhìn Trâm, người bạn thân đang bận rộn với những chiếc bánh nướng thơm lừng trong bếp, một nụ cười yếu ớt nở trên môi.

“Tớ… tớ cần ghi lại mọi thứ. Cần sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu,” Linh khẽ nói, giọng cô mang theo một chút nặng nề, một chút quyết tâm. Trâm chỉ mỉm cười đáp lại, một nụ cười đầy thấu hiểu và sẻ chia, không một lời thúc giục. Có lẽ, cô biết rằng lúc này, điều Linh cần nhất chính là không gian và sự tĩnh lặng để đối diện với chính mình.

Ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa hắt vào tạo nên một vệt sáng ấm áp trên sàn, Linh mở cuốn sổ. Cây bút bi màu bạc nằm gọn trong tay cô, lạnh lẽo nhưng lại mang một sức nặng vô hình. Cô ngập ngừng. Viết ra mọi thứ, liệu có làm nỗi đau vơi bớt, hay chỉ khiến nó trở nên rõ ràng và sắc nét hơn?

***

Sáng hôm đó, Linh thức dậy trong căn phòng lạ lẫm nhưng lại mang đến một cảm giác yên bình đến lạ thường. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa mỏng, đổ dài trên sàn gỗ, mang theo hơi ấm dịu nhẹ của một ngày mới. Tiếng chim hót líu lo từ ban công, những âm thanh trong trẻo, gần gũi, dường như đang hòa tấu một bản nhạc của sự tĩnh tại. Mùi hương hoa thoang thoảng từ lọ hoa thủy tinh đặt trên bàn đầu giường, mùi hương của sự sống và tươi mới, khẽ vuốt ve khứu giác cô.

Cô nằm yên, mắt nhắm nghiền, cảm nhận sự mềm mại của chiếc gối lạ và tấm chăn bông nhẹ. Bao lâu rồi cô chưa có một giấc ngủ sâu đến thế, không còn bị ám ảnh bởi những trằn trọc lo âu, không còn cảm giác trống rỗng khi thức dậy bên cạnh một khoảng trống vô hình? "Yên bình như thế này sao... Lâu lắm rồi mình không có cảm giác này," Linh tự nhủ trong tâm trí, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ lồng ngực. Ngay cả trong khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này, trái tim cô vẫn không ngừng khắc khoải, nghĩ về Khánh, nghĩ về mối quan hệ đang chênh vênh của họ.

Những ký ức như một dòng sông cuộn chảy, len lỏi qua từng ngóc ngách của tâm hồn. Cô nhớ về những sáng sớm khi Khánh vẫn còn ở bên, anh thường dậy sớm hơn cô một chút, pha một cốc cà phê nóng và im lặng ngồi đọc báo trên ghế sofa. Mùi cà phê thơm lừng, xen lẫn với mùi xà phòng còn vương trên quần áo anh, là hương vị của sự an yên, của một tổ ấm mà cô từng mơ ước. Cô sẽ thức dậy muộn hơn một chút, rồi ngái ngủ bước ra, vùi đầu vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh và mùi cà phê thoang thoảng. Những khoảnh khắc bình dị đó, giờ đây, trở nên quý giá đến nao lòng, như những mảnh ký ức vụn vỡ của một quá khứ không thể quay lại.

Nỗi buồn man mác lướt qua đôi mắt Linh. Cô khẽ vuốt ve chiếc gối lạ, cảm nhận sự mềm mại của nó dưới đầu ngón tay. Chiếc gối này, không phải là chiếc gối đã cùng cô và Khánh trải qua bao đêm dài. Chiếc gối này, không mang hơi ấm của một người mà cô đã từng xem là tất cả. Nỗi nhớ, một cảm giác quen thuộc nhưng vẫn nhói buốt, đột ngột ập đến. Nó không phải là nỗi nhớ cồn cào, xé lòng, mà là nỗi nhớ của một khoảng trống, của một điều gì đó đã từng tồn tại và nay đã mất đi.

Cô chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt to tròn, long lanh, dõi theo những tia nắng đang nhảy múa trên tường. Từ cửa sổ, cô có thể nhìn thấy một góc nhỏ của thành phố đang bừng tỉnh. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng người đi lại hối hả, tất cả đều xa lạ và mơ hồ, không còn là những âm thanh quen thuộc của con phố nơi căn hộ của cô và Khánh. Cô nhắm mắt lại, cố gắng triệu hồi lại hình ảnh của Khánh, hình ảnh của những ngày đầu yêu nhau, khi tình yêu của họ còn trong trẻo, nồng nàn. Khánh, dù trầm tính, nhưng luôn dành cho cô những cử chỉ quan tâm tinh tế, những ánh mắt trìu mến. Anh không giỏi nói những lời đường mật, nhưng hành động của anh luôn thể hiện sự chân thành. Còn cô, cô đã từng hạnh phúc biết bao khi được anh chọn, được anh ở bên cạnh. Khi ấy, cô chỉ cần anh, không cần gì hơn.

Cô thở dài, mở mắt. Những ký ức đẹp đan xen với nỗi buồn hiện tại, tạo nên một bức tranh hỗn độn trong tâm trí. Tình yêu của họ, nó đã thay đổi từ lúc nào? Hay là cô đã quá vô tâm, không nhận ra những vết nứt nhỏ đang dần lớn lên, ăn mòn từ bên trong?

Linh đang vẩn vơ trong dòng suy nghĩ của mình thì cánh cửa phòng khẽ mở. Trâm bước vào, trên tay là một cốc cà phê ấm nóng, nụ cười tươi tắn thường ngày rạng rỡ trên khuôn mặt bầu bĩnh của cô bạn. Mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh, và bộ đồ ngủ trẻ trung, thoải mái càng tôn lên vẻ năng động, đáng yêu của Trâm.

“Cậu dậy rồi à? Ngủ có ngon không?” Trâm hỏi, giọng nói nhanh nhẹn, mang theo sự quan tâm chân thành. Cô đặt cốc cà phê xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường, làn hơi ấm từ cà phê lan tỏa, mang theo mùi hương quen thuộc, dễ chịu.

Linh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ. “Cũng ổn… Chỉ là chưa quen thôi.” Cô nói, giọng cô có chút trầm hơn thường ngày. Vẫn chưa quen với sự vắng mặt của Khánh, chưa quen với việc phải tự mình đối diện với những khoảng trống.

Trâm không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh Linh, khẽ đặt tay lên vai bạn. Bàn tay nhỏ nhắn của Trâm mang theo một hơi ấm dịu dàng, như một lời an ủi không lời. Linh cảm nhận được sự ấm áp đó, và một cảm giác nhẹ nhõm, an toàn len lỏi trong lòng cô. Cô biết, mình không đơn độc trong hành trình đầy khó khăn này. Có Trâm ở bên, cô có thể đối mặt với mọi thứ, ít nhất là lúc này. Cô nhắm mắt lại lần nữa, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở ra, như thể đã sẵn sàng để đối mặt với những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí.

***

Đến giữa trưa, căn hộ của Trâm đã ngập tràn ánh nắng. Ánh nắng vàng óng ả hắt qua khung cửa sổ lớn của phòng khách, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Trên chiếc bàn nhỏ giữa phòng, một lọ hoa cúc trắng tinh khôi tỏa hương dịu nhẹ. Không khí trong nhà ấm cúng và dễ chịu, mùi bánh nướng thơm lừng từ bếp Trâm vẫn còn vương vấn, quyện lẫn với mùi cà phê thoang thoảng. Trâm đang ngồi trên chiếc sofa êm ái, chăm chú nghe Linh nói. Cô bạn thân của Linh hôm nay mặc một chiếc váy cotton đơn giản nhưng vẫn rất nữ tính, mái tóc uốn nhẹ bồng bềnh xõa ngang vai. Ánh mắt cô ấy không ngừng dõi theo Linh, đầy sự lo lắng và thấu hiểu.

Linh cầm cốc trà nóng trên tay, hơi ấm từ chiếc cốc truyền qua lòng bàn tay, mang lại một chút an ủi. Ánh mắt cô xa xăm, nhìn vào hư vô, như thể đang lật giở từng trang ký ức trong tâm trí mình.

“Em nhớ ngày xưa… anh ấy không cần nói nhiều, nhưng em luôn hiểu anh ấy nghĩ gì,” Linh bắt đầu, giọng cô thì thầm, như đang tự nói với chính mình hơn là kể cho Trâm nghe. “Chỉ cần một cái nhìn, một cử chỉ nhỏ, em cũng cảm nhận được tình yêu của anh ấy.”

Trâm khẽ gật đầu, không ngắt lời. Cô biết, Linh cần không gian để giãi bày, để trút bỏ những gánh nặng đang đè nén.

Linh tiếp tục, hồi ức về những tháng ngày tươi đẹp nhất của tình yêu bỗng ùa về. “Chúng em có một cuốn sổ tay ghi chép chung. Không phải nhật ký đâu, chỉ là những ý tưởng ngẫu hứng, những câu chuyện nhỏ nhặt trong ngày, hay đơn giản là những lời nhắn nhủ đáng yêu. Anh ấy trầm tính, nên ít khi nói ra. Nhưng anh ấy lại viết những lời rất dễ thương vào đó. ‘Linh ơi, hôm nay anh nhìn thấy chiếc váy em thích, chắc em sẽ đẹp lắm khi mặc nó’. Hay ‘Anh đói bụng quá, muốn ăn món em nấu’. Thậm chí có lần, anh ấy vẽ một trái tim nhỏ và ghi ‘Nhớ em’ vào đó. Những dòng chữ nguệch ngoạc ấy, giờ đây, lại trở thành những bảo vật vô giá.” Linh khẽ mỉm cười, nụ cười buồn man mác.

Rồi cô nhớ về bức ảnh chụp chung dưới mưa. Đó là vào một chiều mưa tầm tã, cả hai đang đi dạo công viên thì bất ngờ trời đổ mưa. Thay vì tìm chỗ trú, Khánh đã nắm tay cô, kéo cô chạy vòng quanh công viên, mặc kệ mưa xối xả. Họ cười đùa, ướt sũng, rồi dừng lại dưới một mái hiên nhỏ, Khánh đã lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh. Trong ảnh, Linh cười rạng rỡ, tóc tai bết bát vì mưa, còn Khánh thì đứng cạnh, một tay ôm nhẹ eo cô, tay kia che hờ trên đầu cô, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và niềm vui. Bức ảnh đó, như một minh chứng cho sự vô tư, trong trẻo của tình yêu họ thuở ban đầu.

“Hồi đó, em chỉ cần được anh ấy chọn, được anh ấy ở bên cạnh. Em không cần cuộc sống xa hoa, không cần những lời nói hoa mỹ. Chỉ cần anh ấy là đủ.” Linh nói, đôi mắt cô ngấn lệ nhưng không rơi. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Cô lặp lại câu nói đã từng thốt ra từ trái tim mình, câu nói gói ghém tất cả những gì cô khao khát.

Nhưng rồi, guồng quay của cuộc sống, áp lực công việc, gánh nặng tài chính đã dần dần thay đổi tất cả. Khánh trở nên trầm lặng hơn, xa cách hơn. Cô nhớ lại những tin nhắn trả lời chậm dần, từ vài phút thành vài giờ, rồi có khi là cả ngày. Những bữa ăn tối, thay vì những câu chuyện vui vẻ, lại chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng bát đũa lạch cạch. Những cái ôm, không còn đủ ấm, không còn đủ chặt để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô.

“Giờ thì… em không biết anh ấy đang nghĩ gì nữa,” Linh tiếp tục, giọng cô nghẹn lại. “Anh ấy vẫn ở đó, ngay bên cạnh em, nhưng em cảm thấy như anh ấy đang ở một thế giới khác. Giống như hai người xa lạ sống chung một nhà vậy. Em đã cố gắng, em đã hỏi, em đã tìm cách kết nối. Nhưng anh ấy… anh ấy quá mệt mỏi, quá kiệt sức để có thể làm điều đó.”

Linh nhớ lại câu nói của Khánh, câu nói đã khắc sâu vào tâm trí cô như một vết sẹo: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Những lời đó không tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ. Nó không phải là một lời chia tay, nhưng lại mang theo một sức nặng hơn cả một lời chia tay. Nó là sự bất lực, là sự mệt mỏi đến cùng cực.

“Tình yêu của bọn em… nó đang mục rữa từ bên trong,” Linh nói, giọng cô đầy đau đớn, như thể đang tự mình xé toạc vết thương lòng. Cô đặt cốc trà xuống bàn, đôi mắt nhìn thẳng vào Trâm, khao khát được thấu hiểu. “Em yêu anh ấy, Trâm ạ. Nhưng em không biết mình còn chịu đựng được cảm giác cô đơn này nữa không. Em khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được anh san sẻ gánh nặng nội tâm. Nhưng anh ấy lại không thể ở đây theo cách mà em cần.”

Trâm lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt cô ấy ánh lên sự cảm thông sâu sắc. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, vỗ về. “Vậy cậu vẫn yêu Khánh mà, đúng không?” Trâm hỏi, giọng cô dịu dàng, như đang dẫn dắt Linh đến một sự thật hiển nhiên.

Linh gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên m��. “Em yêu anh ấy. Em chưa bao giờ ngừng yêu anh ấy.” Nhưng tình yêu đó, giờ đây, lại đi kèm với một nỗi đau quá lớn. Cô nhận ra rằng, sự thiếu vắng kết nối cảm xúc, sự im lặng, sự xa cách vô hình đã âm thầm tạo nên một khoảng cách không thể nào lấp đầy. Nó bào mòn tình yêu của họ từng chút một, dai dẳng và đau đớn.

Linh nhắm mắt lại, như thể đang xem lại một đoạn phim ký ức, nơi những hình ảnh tươi đẹp ban đầu dần mờ đi, nhường chỗ cho những khoảnh khắc cô đơn, lạc lõng. Cô thở dài nặng nề. Xung đột nội tâm trong cô đang diễn ra một cách dữ dội. Cô yêu Khánh sâu đậm, nhưng nỗi đau từ cảm giác cô đơn, thiếu thốn kết nối cảm xúc lại quá lớn. Cô băn khoăn liệu tình yêu có đủ mạnh để vượt qua khoảng cách vô hình này hay không, và nỗi sợ bị bỏ rơi, không được thấu hiểu ngày càng lớn dần trong lòng cô.

Sự vắng mặt vật lý của Khánh trong căn hộ của Trâm, hay đúng hơn là sự vắng mặt cảm xúc của anh trong suốt thời gian qua, chính là nguồn gốc của xung đột ngoại cảnh mà Linh phải đối mặt. Nó buộc cô phải đối diện với thực tế, với câu hỏi lớn đang treo lơ lửng trong tâm trí: Liệu cô có thể tiếp tục một mối quan hệ mà tình yêu vẫn còn đó, nhưng sự kết nối cảm xúc đã chết đi?

Trâm siết nhẹ vai Linh, đôi mắt cô ấy vẫn đầy sự quan tâm. “Linh à, cậu biết không, tình yêu đôi khi không phải là tất cả. Nếu một mối quan hệ khiến cậu cảm thấy cô đơn hơn cả khi ở một mình, thì có lẽ, đã đến lúc cậu cần phải xem xét lại. Cậu xứng đáng được hạnh phúc, được yêu thương và được thấu hiểu một cách trọn vẹn.”

Lời nói của Trâm như một hạt mầm được gieo vào mảnh đất tâm hồn Linh. Cô cần sự rõ ràng, không phải sự bỏ cuộc hoàn toàn. Cô đang trên đường tìm kiếm con đường riêng, tìm kiếm sự độc lập mạnh mẽ hơn, và những quyết định lớn lao về tương lai mối quan hệ này. Trâm đã gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự độc lập, một hạt mầm của việc tìm hiểu điều mình thực sự muốn.

Linh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những đám mây trôi lững lờ, mang theo một vẻ đẹp u hoài, man mác buồn, nhưng cũng hùng vĩ và tràn đầy hy vọng. Cô biết, hành trình tự vấn này sẽ dài và khó khăn. Nhưng đó là điều cô cần làm. Cô cần tìm lại chính mình, cần định hình lại mong muốn và giá trị bản thân, không còn hoàn toàn phụ thuộc vào sự hiện diện của Khánh, hay vào định nghĩa về hạnh phúc mà họ đã từng xây dựng.

Cô quay lại cuốn sổ tay, cây bút bi trong tay cô giờ đây không còn lạnh lẽo nữa, mà dường như đã ấm dần lên, mang theo một sự quyết tâm mới. Cô bắt đầu viết, từng câu chữ, từng dòng cảm xúc, như đang khắc sâu một dấu vết thời gian trong tâm hồn mình. Tình yêu không phải là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự cô đơn. Cô cần sự kết nối cảm xúc. Và nếu không thể có được điều đó, có lẽ, đã đến lúc cô phải tự giải thoát cho chính mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free