Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 132: Khoảng Trống Vô Hình

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống thành phố. Gió bắt đầu rít nhẹ qua những khe cửa sổ của tòa nhà cao tầng, mang theo hơi lạnh đầu đông len lỏi vào từng ngóc ngách. Khánh trở về căn hộ vào lúc mười giờ đêm, sự mệt mỏi sau một ngày dài vật lộn với những con số, những dự án và những kỳ vọng nặng nề đè trĩu lên đôi vai anh. Chiếc cặp da nặng trịch như mang theo cả gánh nặng cuộc đời, anh đặt nó xuống thềm cửa, tiếng da va vào nền gạch hoa cương vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch.

Anh thò tay vào túi quần, lục tìm chùm chìa khóa. Tiếng kim loại lách cách khẽ khàng phá tan sự im lặng, nhưng không đủ để xua đi cảm giác trống vắng đến rợn người đang bao trùm lấy anh. Cánh cửa bật mở, trước mắt Khánh là một mảng tối đen đặc quánh. Không một ánh đèn nào sáng, không một tiếng động quen thuộc của Linh đang nấu ăn, hay tiếng nhạc nhẹ nhàng cô thường bật khi đọc sách. Mùi hương của Linh, mùi của tinh dầu sả chanh dịu nhẹ hay hương nước hoa thoang thoảng mà anh yêu thích, giờ đây cũng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại mùi ẩm mốc nhàn nhạt của một căn phòng không người trong vài ngày. Sự vắng mặt của cô đập vào mắt và tâm trí anh ngay lập tức, như một cú đấm vô hình giáng thẳng vào lồng ngực.

Anh đứng sững ở ngưỡng cửa, cơ thể mỏi mệt nhưng tâm trí lại bỗng trở nên tỉnh táo một cách đáng sợ. Một cảm giác hụt hẫng, lạnh lẽo bất chợt ập đến, xua đi cả sự mệt mỏi thể xác. Khánh với tay bật công tắc đèn phòng khách. Ánh sáng vàng yếu ớt bùng lên, soi rõ từng góc nhỏ của căn phòng vốn quen thuộc. Nhưng giờ đây, nó lại trở nên xa lạ đến đáng sợ. Chiếc ghế sofa nơi Linh thường cuộn tròn đọc sách giờ trống không, không có chiếc gối tựa hình đám mây mà cô yêu thích, cũng không có chiếc chăn mỏng cô vẫn dùng mỗi tối. Bàn ăn lạnh ngắt, không có dấu vết của một bữa ăn tối nào, càng không có những món ăn nghi ngút khói mà Linh vẫn thường chuẩn bị, dù anh về muộn đến mấy.

“Linh đâu rồi?” Anh thì thầm, giọng nói khản đặc như thể đã lâu không được cất lên. Câu hỏi đó không phải để hỏi ai, mà là một tiếng vọng thê lương trong chính tâm hồn anh. “Cô ấy đi thật sao?” Anh đã nghĩ, có lẽ Linh chỉ giận dỗi một chút, về nhà Trâm hay chị Mai vài hôm rồi sẽ quay lại. Anh đã nghĩ, cô sẽ không đi thật, không rời xa anh theo cách này. Nhưng không gian này, sự im lặng này, nó không phải là sự giận dỗi tạm thời. Nó là một sự vắng mặt tuyệt đối, một khoảng trống vô hình nhưng lại có sức nặng ngàn cân.

Khánh bước chậm rãi vào trong, từng bước chân anh như giẫm lên chính sự cô đơn của mình. Anh đặt chiếc cặp xuống góc tường, tháo cà vạt, nhưng không có cảm giác được về nhà, được rũ bỏ mọi gánh nặng. Ngược lại, gánh nặng trong lòng anh dường như còn nhân lên gấp bội. Anh nhìn quanh, cố tìm kiếm một dấu vết, một tín hiệu nào đó của Linh, nhưng vô vọng. Mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp đến mức đáng sợ, như thể chưa từng có ai sống ở đây, chưa từng có một tình yêu nào tồn tại. Căn phòng phản chiếu sự trống trải trong lòng anh, một sự trống trải mà bấy lâu nay anh cố tình lờ đi, cố tình vùi lấp bằng công việc, bằng những con số khô khan. Giờ đây, khi bức màn che phủ đã bị kéo xuống, sự thật trần trụi hiện ra, đau đớn và lạnh lẽo.

Anh đi về phía cửa sổ, kéo rèm ra. Bên ngoài, thành phố vẫn lung linh ánh đèn, dòng xe cộ vẫn hối hả chảy trôi. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng trong căn hộ này, thời gian dường như đã ngừng lại. Anh cảm thấy mình như một người lạc lõng giữa dòng chảy đó, một con thuyền trôi dạt không bến bờ. Nỗi cô đơn mà Linh từng trải qua, nỗi cô đơn mà cô đã cố gắng diễn tả, giờ đây anh đang cảm nhận nó một cách chân thực nhất. Nó không phải là sự cô đơn khi ở một mình, mà là sự cô đơn khi biết rằng, người mình yêu thương nhất đã không còn ở bên, không còn chia sẻ không gian, không còn chia sẻ cuộc sống. Đây chính là hậu quả của những tin nhắn trả lời chậm, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm.

Đồng hồ điểm mười một giờ đêm, tiếng chuông đồng hồ treo tường vang lên thanh mảnh, lọt thỏm giữa không gian tĩnh mịch. Khánh vẫn đang lững thững bước đi trong căn hộ, như một bóng ma lạc lõng giữa chính ngôi nhà của mình. Anh đi vào bếp, nơi Linh thường xuyên lui tới mỗi sáng, mỗi tối. Nơi đây từng ngập tràn mùi cà phê thơm nồng, mùi bánh mì nướng giòn rụm, hay mùi thức ăn ấm áp sau mỗi ngày làm việc. Anh nhớ những lần Linh đứng đây, tỉ mẩn pha cà phê cho anh, dù anh có vội vã đến mấy, cô vẫn luôn dành cho anh một cốc cà phê nóng hổi. Đôi khi, cô còn càu nhàu anh vì làm vỡ hết cốc này đến cốc khác, nhưng trong giọng nói lại chứa đựng sự quan tâm, yêu thương không giấu giếm.

Anh nhìn vào giá úp cốc, nơi thường có hai chiếc cốc sứ hình mèo nằm cạnh nhau. Đó là cặp cốc mà Linh đã chọn, một chiếc màu trắng cho anh, một chiếc màu xanh pastel cho cô. Giờ đây, chỉ còn lại chiếc cốc màu trắng của anh, nằm đơn lẻ, trơ trọi. Chiếc cốc màu xanh của Linh đã biến mất. Một cảm giác lạnh lẽo từ men sứ truyền vào đầu ngón tay anh khi anh chạm vào chiếc cốc đơn lẻ ấy. Nó không chỉ là một vật vô tri, mà còn là một biểu tượng, một dấu vết của sự chia ly. Chiếc cốc đơn độc này phản ánh chính anh lúc này, lạc lõng và thiếu vắng một nửa của mình. Ký ức về những buổi sáng vội vã, những câu chuyện nhỏ nhặt bên tách cà phê, những lần Linh càu nhàu anh vì anh vụng về làm vỡ một chiếc cốc khác – tất cả ùa về, rõ ràng đến nhức nhối.

“Cô ấy đã mang đi hết rồi sao?” Khánh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Anh đã không để ý, không nhận ra rằng từng chút một, Linh đã thu dọn cuộc sống của mình, từng chút một, cô đã chuẩn bị cho sự ra đi này. Anh đã quá bận rộn, quá mệt mỏi để nhìn thấy những dấu hiệu, để lắng nghe những tiếng lòng cô.

Anh di chuyển đến bàn làm việc nhỏ của Linh, nơi cô thường để cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người. Cuốn sổ đó là nơi họ viết những kế hoạch cho tương lai, những điều muốn làm cùng nhau, thậm chí là những mẩu chuyện nhỏ, những lời động viên mà họ dành cho nhau. Khánh nhớ Linh đã tỉ mẩn viết từng dòng, từng chữ, trang trí bằng những hình vẽ nhỏ ngộ nghĩnh. Anh hy vọng tìm thấy nó ở đây, ít nhất là một lời nhắn, một dấu hiệu cho thấy cô vẫn còn nghĩ đến anh, đến mối quan hệ của họ. Nhưng không. Cuốn sổ cũng không còn ở đó. Chỉ còn lại mặt bàn trống trơn, sạch sẽ đến lạnh lùng. Linh đã mang đi tất cả những gì thuộc về cô, những gì cô coi là của riêng mình, và cả những gì là của chung. Điều đó khiến anh nhận ra rằng, đây không phải là một cuộc giận dỗi thông thường, mà là một quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng, một hành động dứt khoát của Linh.

Khánh ngồi phịch xuống chiếc ghế làm việc của Linh, đưa tay xoa trán. Cảm giác bất lực dâng lên ngập tràn. Anh đã luôn nghĩ mình là người mạnh mẽ, là trụ cột, là người gánh vác mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết, yếu đuối trước sự vắng mặt của người con gái anh yêu. Anh nhớ lại lời nói của mình: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Những lời đó, anh nói ra trong vô thức, trong sự mệt mỏi tột cùng, nhưng lại là những lời đã đẩy Linh đi xa. Giờ đây, anh đang phải đối mặt với hậu quả của chính sự bất lực đó, của chính sự thiếu vắng cảm xúc mà anh đã vô tình gây ra.

Chiếc cốc sứ đơn lẻ của anh, cuốn sổ tay đã biến mất, và cả căn phòng trống rỗng này – tất cả đều là những dấu hiệu rõ ràng cho thấy một mối quan hệ đang rạn nứt, một tình yêu đang dần bị bào mòn. Anh tự hỏi, liệu có còn cơ hội nào để hàn gắn không? Hay mọi thứ đã quá muộn? Nỗi cô đơn và sự trống trải mà anh đang cảm nhận rõ rệt là sự phản ánh trực tiếp nỗi cô đơn mà Linh đã phải chịu đựng bấy lâu nay. Cả hai đang ở cùng một trạng thái cảm xúc, dù đang ở hai nơi khác nhau, hai thế giới khác nhau. Một sự thật đau lòng, một nghịch lý trớ trêu của tình yêu.

Rạng sáng, kim đồng hồ chỉ hai giờ sáng. Khánh vẫn nằm trơ trọi trên chiếc giường rộng lớn, mắt thao thức nhìn trần nhà, không tài nào chợp mắt được. Sự trống vắng của Linh bên cạnh không chỉ là một khoảng không vật lý, mà nó như một hố đen hút cạn mọi ấm áp, mọi bình yên. Căn phòng ngủ, nơi từng là tổ ấm, nơi chứng kiến biết bao lời thì thầm, những cái ôm ấm áp, giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo và im lìm. Gối của Linh vẫn còn đó, nhưng không còn vương vấn mùi hương quen thuộc của cô. Chăn vẫn được gấp gọn gàng ở một bên, nhưng không còn hơi ấm của cô. Anh nằm bất động, cảm nhận rõ rệt sự trống trải đến tận cùng.

Những hình ảnh rời rạc về quãng thời gian gần đây cứ hiện lên trong tâm trí anh, như một cuốn phim quay chậm đầy ám ảnh. Anh nhớ những tin nhắn trả lời chậm dần của mình, những câu trả lời cụt lủn vì anh quá mệt mỏi để nghĩ suy. Anh nhớ những bữa ăn im lặng, nơi chỉ có tiếng va chạm của đũa bát và tiếng thở dài của Linh. Anh nhớ những lần Linh cố gắng bắt chuyện, cố gắng kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc, nhưng anh lại lờ đi, hoặc chỉ đáp lại bằng những câu nói thờ ơ. “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Câu nói đó, giờ đây, lại vang vọng trong đầu anh, mang theo một nỗi chua xót khôn tả. Anh đã nói ra những lời đó trong sự kiệt quệ, nhưng không hề hay biết rằng, nó đã trở thành một vết cứa sâu vào lòng Linh, và giờ đây, nó đang cứa vào chính lòng anh.

Khánh lấy điện thoại ra, ánh sáng yếu ớt từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và những đường nét hằn sâu của sự lo âu. Anh lướt qua những dòng tin nhắn cũ, dừng lại ở tin nhắn cuối cùng của Linh mà anh đã lướt qua vội vàng, không mấy để tâm. Giờ đây, mỗi từ ngữ trong tin nhắn ấy đều như một nhát dao cứa vào lòng. Cô đã hỏi anh về một buổi tối cuối tuần, về một bộ phim mà họ đã hứa sẽ xem cùng nhau. Anh đã trả lời bằng một câu bận rộn, một lời hứa hẹn vu vơ cho lần sau. Lần sau đó, có lẽ sẽ không bao giờ đến nữa.

Anh tự hỏi, liệu anh có còn yêu Linh không? Câu hỏi này không phải là một sự nghi ngờ về tình cảm của anh, mà là một sự chất vấn về *cách* anh yêu. Anh vẫn yêu Linh, một tình yêu sâu đậm, chân thành. Nhưng liệu tình yêu đó có đủ mạnh để vượt qua những gánh nặng cuộc sống, những áp lực vô hình đang đè nặng lên anh? Hay anh chỉ đang cố gắng gồng mình vì trách nhiệm, vì những kỳ vọng mà gia đình và xã hội đặt lên vai anh, mà quên mất đi người con gái đang cần anh nhất?

“Mình đã làm gì sai?” Anh thầm hỏi, lòng anh quặn thắt. Anh nhớ lại lời Linh từng nói: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Anh đã không ở đây theo cách cô cần. Anh đã ở đây về mặt thể xác, nhưng tâm trí anh, trái tim anh lại ở một nơi xa xôi nào đó, nơi có những dự án, những deadline, những cuộc họp không hồi kết. Anh đã quá mệt mỏi để nói ra những lời yêu thương, quá kiệt sức để san sẻ gánh nặng nội tâm với cô. Anh đã nghĩ, chỉ cần anh cố gắng làm việc, cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, thì Linh sẽ hiểu, sẽ thông cảm. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không chỉ cần vật chất, mà còn cần sự hiện diện cảm xúc, cần sự kết nối tâm hồn.

Anh có còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa không, hay anh chỉ đang làm cô đau khổ? Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một mũi khoan vô hình. Anh đã từng là người mang lại nụ cười cho cô, là chỗ dựa vững chắc của cô. Nhưng thời gian đã thay đổi tất cả. Áp lực công việc từ Tập đoàn X, từ những kỳ vọng của Anh Hùng, của Hoàng, đã biến anh thành một con người khác, một con người chỉ biết lao đầu vào công việc, quên đi cả những điều quan trọng nhất trong cuộc sống.

Khánh nhắm mắt lại, nhưng giấc ngủ vẫn không chịu đến. Trong bóng tối, anh cảm nhận được sự trống trải bên cạnh mình, một sự trống rỗng mà không gì có thể lấp đầy. Anh nhớ đến câu nói của Linh trong cơn tuyệt vọng: “Em không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự.” Anh đã chọn công việc, chọn trách nhiệm, mà quên đi việc chọn cô. Nỗi cô đơn và sự trống trải mà anh đang cảm nhận lúc này không chỉ là hậu quả của việc Linh rời đi, mà còn là sự phản chiếu rõ nét nhất nỗi cô đơn mà Linh đã trải qua. Cả hai, dù xa nhau, lại đang cùng trải qua một trạng thái cảm xúc, một sự đau khổ âm ỉ, dai dẳng.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống thái dương, thấm vào chiếc gối lạnh lẽo. Anh biết, đây không phải là cái kết của mọi chuyện. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc tự vấn sâu sắc, một hành trình tìm kiếm câu trả lời cho chính mình, và cho mối quan hệ của họ. Liệu anh có đủ dũng khí để đối mặt với sự thật, để thay đổi? Hay tình yêu của họ, sẽ mãi mãi là một câu chuyện "chia tay khi vẫn còn yêu", một câu chuyện đầy tiếc nuối về một "nếu như"?

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free