Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 133: Vòng Xoáy Bận Rộn và Nỗi Nhớ Thầm Lặng

Khánh giật mình tỉnh giấc. Chiếc gối lạnh lẽo dưới đầu anh đã khô nước mắt từ lúc nào, nhưng cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực vẫn còn nguyên vẹn, như một tảng đá vô hình đè nén. Ánh sáng ban mai yếu ớt, vàng vọt len lỏi qua khe rèm cửa, nhuộm màu u hoài cho căn phòng vốn đã nhuốm màu cô độc. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, đều đặn và hối hả, như nhịp đập không ngừng của một thành phố không bao giờ ngủ, nhắc nhở anh về một ngày mới đã bắt đầu, một ngày mà anh phải tiếp tục gồng mình.

Anh đưa tay vuốt mặt, cảm nhận rõ sự mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét góc cạnh. Đôi mắt sâu của anh nhìn quanh, từng ngóc ngách quen thuộc của căn hộ giờ đây bỗng trở nên xa lạ, lạnh lẽo đến lạ thường. Sự im lặng bao trùm không gian, một sự im lặng không phải của bình yên, mà là của trống vắng, của thiếu vắng một sự hiện diện đã từng lấp đầy mọi khoảng không. Linh đã đi thật rồi. Dù chỉ là tạm thời, nhưng cái sự tạm thời ấy cũng đủ sức kéo theo một khoảng trống mênh mông, khiến mọi thứ trở nên vô nghĩa.

Anh ngồi dậy, bước xuống giường. Bàn chân trần chạm vào nền gạch lạnh toát, một cái lạnh buốt xuyên thẳng vào tâm trí, khiến anh rùng mình. Căn bếp nhỏ, nơi từng tràn ngập tiếng cười và mùi thức ăn thơm lừng, giờ đây chỉ còn lại mùi cà phê nguội quẩn quẩn, và một sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Anh nhìn thấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo, giờ chỉ còn một chiếc, nằm lẻ loi trên bàn bếp, như một lời nhắc nhở không ngừng về đêm qua, về những lời tự vấn, và về một mối quan hệ đang đứng trên bờ vực. Nó giống như một mảnh ghép bị thiếu, khiến bức tranh tình yêu của họ trở nên không hoàn chỉnh, lạc lõng.

Khánh với tay lấy chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp men sứ. Anh nhớ Linh đã từng thích chiếc cốc này đến nhường nào, nhớ cái cách cô cười rạng rỡ khi anh tặng nó cho cô vào một buổi sáng mùa đông. Giờ đây, niềm vui ấy đã tan biến, chỉ còn lại sự hụt hẫng, tiếc nuối. Anh đặt chiếc cốc xuống, rồi tự động pha cho mình một ly cà phê đen đặc. Mùi cà phê nóng hổi lan tỏa trong không khí, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo của căn phòng, nhưng lại chẳng thể xua đi cái lạnh giá trong lòng anh. Anh uống một ngụm, vị đắng ngắt lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính vị của cuộc sống mà anh đang nếm trải. Anh không uống hết. Cái gì đó trong anh không cho phép anh tận hưởng trọn vẹn bất cứ thứ gì nữa.

Anh đi vào phòng tắm, soi mình trong gương. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng xuống, đầy những quầng thâm. Anh đã trở thành một con người khác, một con người mà chính anh cũng khó lòng nhận ra. Áp lực công việc, gánh nặng tài chính, và giờ đây là sự trống vắng của Linh, tất cả đang bào mòn anh từng chút một, biến anh thành một cái bóng của chính mình. Anh nhớ lời Linh đã nói: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Anh đã không ở đây theo cách cô cần. Và giờ đây, khi cô không còn ở đây nữa, anh mới nhận ra sự hiện diện của cô quan trọng đến nhường nào. Nhưng đã quá muộn rồi chăng?

Anh khoác lên mình chiếc áo sơ mi công sở quen thuộc, quần tây màu trầm, cố gắng giữ vẻ ngoài nghiêm túc, chỉn chu. Đó là lớp vỏ bọc mà anh dùng để che giấu sự kiệt quệ bên trong, che giấu nỗi cô đơn và sự sợ hãi đang gặm nhấm anh từng ngày. Anh biết, hôm nay sẽ lại là một ngày dài, một ngày mà anh phải vùi đầu vào công việc để lấp đầy khoảng trống trong lòng, để tạm thời quên đi những câu hỏi day dứt không ngừng. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo biết bao nỗi niềm. Chiếc gối lạnh lẽo trên giường, chiếc cốc sứ đơn độc trên bàn bếp, và sự im lặng của căn hộ – tất cả đều là những lời nhắc nhở tàn nhẫn về một tình yêu đang đứng trước bờ vực, một tình yêu mà anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh rời khỏi căn hộ, khóa cửa lại, tiếng “cạch” khô khốc vang lên, như một dấu chấm hết cho một buổi sáng đầy suy tư và nặng trĩu.

***

Văn phòng Tập đoàn X vào buổi sáng sớm đã vang lên những âm thanh quen thuộc của một guồng máy không ngừng nghỉ. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch liên hồi, tiếng điện thoại reo dồn dập, tiếng máy pha cà phê hoạt động liên tục, và những tiếng thảo luận nhóm nhỏ xen lẫn tiếng bước chân vội vã. Bầu không khí năng động, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng với những deadline chồng chất. Ánh sáng đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo hắt xuống từng bàn làm việc, soi rõ vẻ mặt tập trung, và đôi khi là mệt mỏi của từng nhân viên. Bên ngoài cửa kính, nắng nóng gay gắt của Sài Gòn đã bắt đầu bao trùm, nhưng bên trong văn phòng, khí hậu điều hòa vẫn mát lạnh, như một bức tường ngăn cách giữa thế giới bận rộn bên trong và sự khắc nghiệt của cuộc sống bên ngoài.

Khánh bước vào văn phòng, vẻ mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi mệt mỏi không thể che giấu. Anh ngồi xuống bàn làm việc, mở máy tính, và ngay lập tức vùi đầu vào các dự án. Anh muốn dùng công việc để lấp đầy mọi khoảng trống, để xua đi những suy nghĩ về Linh, về căn hộ trống vắng, về cái cảm giác hụt hẫng mà anh đã mang theo từ sáng sớm. Anh gõ bàn phím một cách máy móc, những con số, những dữ liệu, những báo cáo cứ thế hiện lên trên màn hình, chiếm lấy toàn bộ tâm trí anh.

“Khánh, dự án X phải đẩy nhanh tiến độ hơn nữa. Tôi cần kết quả rõ ràng trước cuối tuần này,” giọng nói trầm và uy lực của Anh Hùng vang lên từ phía sau. Anh Hùng, sếp trực tiếp của Khánh, luôn xuất hiện với bộ vest lịch lãm, phong thái nghiêm nghị và đôi mắt sắc sảo. Anh ấy không bao giờ nói đùa hay trò chuyện ngoài công việc, và mỗi lời nói ra đều mang theo một áp lực vô hình.

Khánh quay lại, gật đầu nhẹ: “Vâng, em đang cố gắng hết sức ạ.” Giọng anh nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng anh, áp lực đang dâng lên như một con sóng dữ. Anh Hùng gật đầu rồi bỏ đi, để lại Khánh với núi công việc và những kỳ vọng nặng nề.

Không lâu sau đó, Hoàng, đối thủ cạnh tranh của Khánh trong công ty, đi ngang qua bàn anh. Hoàng luôn chỉnh tề, phong thái tự tin và nụ cười thường trực trên môi, nhưng ánh mắt lại luôn ẩn chứa sự tính toán. “Nghe nói dự án X của team Khánh đang gặp chút trục trặc à? Bên tôi vừa chốt thêm được một hợp đồng lớn đấy. Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc đâu Khánh ạ,” Hoàng nói bóng gió, rồi cười nhếch mép.

Khánh không đáp lời, chỉ khẽ cau mày. Anh biết Hoàng đang cố gắng khiêu khích, nhưng anh không có tâm trí để đôi co. Anh chỉ muốn tập trung hoàn thành công việc, để chứng minh giá trị của mình, để gánh vác trách nhiệm mà anh đã tự đặt lên vai. Ánh mắt anh vô thức lướt về phía chiếc điện thoại đặt trên bàn, một sự thôi thúc nhẹ nhàng chợt hiện lên, muốn kiểm tra xem có tin nhắn nào từ Linh không. Nhưng rồi anh lại gạt bỏ ý nghĩ đó đi, tự nhủ rằng mình không có thời gian cho những chuyện riêng tư lúc này.

Kiên, một đồng nghiệp hỗ trợ trung thực và chăm chỉ, ngồi ở bàn bên cạnh, nhìn Khánh với vẻ lo lắng. “Anh Khánh, dạo này trông anh có vẻ mệt mỏi quá. Anh có ổn không?” Kiên hỏi, giọng nói hiền lành, mang theo sự quan tâm chân thành.

Khánh khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi. “Không sao đâu, Kiên. Công việc nhiều thôi mà. Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi.” Anh dùng lại chính câu nói mà Kiên hay dùng để động viên người khác, như một cách tự an ủi chính mình. Nhưng trong lòng anh, một sự mệt mỏi rã rời đang xâm chiếm, không chỉ là mệt mỏi thể xác, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần. Anh cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng đôi lúc, ánh mắt anh lại nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất.

Cả ngày làm việc, Khánh dường như biến thành một cỗ máy. Anh họp hành liên tục, trao đổi với đồng nghiệp, đưa ra quyết định một cách nhanh chóng và dứt khoát. Hiệu suất công việc của anh vẫn cao, nhưng sự hứng thú, niềm đam mê đã không còn. Anh làm việc chỉ vì trách nhiệm, vì áp lực, vì muốn lấp đầy khoảng trống. Anh Hùng vẫn liên tục đòi hỏi, Hoàng vẫn cạnh tranh gay gắt. Mỗi cuộc điện thoại, mỗi email, mỗi bản báo cáo đều là một gánh nặng, nhưng cũng là một liều thuốc gây nghiện tạm thời, giúp anh quên đi nỗi cô đơn đang giày vò.

Khi ánh nắng bên ngoài đã tắt hẳn, nhường chỗ cho những ánh đèn đường lấp lánh, Khánh vẫn ngồi lại văn phòng. Đồng nghiệp dần ra về, để lại anh một mình giữa không gian rộng lớn, chỉ còn tiếng gõ bàn phím của anh và tiếng máy lạnh rì rầm. Anh cảm thấy cái lạnh từ máy điều hòa càng lúc càng thấm vào da thịt, lạnh lẽo như chính tâm hồn anh lúc này. Anh đã làm việc gần như quên ăn, quên ngủ. Chiếc điện thoại vẫn nằm yên trên bàn, anh không dám cầm lên, không dám mở ra xem. Anh sợ phải đối mặt với sự im lặng từ phía Linh, hoặc tệ hơn, sợ phải đối mặt với sự thật rằng cô đã thực sự rời đi, không chỉ về mặt vật lý, mà còn về mặt cảm xúc.

Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, nhưng nỗi nhớ Linh vẫn len lỏi qua từng con số, từng dòng chữ. Anh nhớ Linh thích trà nóng, nhớ cách cô nhẹ nhàng đặt cốc trà lên bàn khi anh đang làm việc. Anh nhớ những lời động viên của cô, những cái ôm ấm áp xua tan mệt mỏi. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng và mùi cà phê nguội. Anh đã không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, một lần nữa, lại vang vọng trong đầu anh, như một lời thú tội muộn màng, một sự thừa nhận cay đắng về sự bất lực của chính mình. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những âm thanh của Linh đang hiện hữu trong tâm trí. Anh phải mạnh mẽ. Anh phải tiếp tục. Anh không thể gục ngã.

***

Đêm đã khuya. Tiếng thành phố vọng lại từ xa rất nhỏ, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua khung cửa sổ căn hộ của Khánh. Ánh sáng từ đèn đường hắt vào, tạo nên những vệt sáng, tối mờ ảo trên sàn nhà. Mùi không khí đêm muộn, xen lẫn mùi giấy tờ công việc vương vãi trên bàn, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch và cô độc. Khánh trở về căn hộ khi kim đồng hồ đã chỉ sang con số mười hai. Anh mệt mỏi rã rời, cả thể xác lẫn tinh thần. Dáng người cao ráo của anh giờ đây trông càng gầy hơn, như thể áp lực công việc đã rút cạn mọi năng lượng trong anh. Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, buông chiếc cặp tài liệu xuống sàn, một tiếng “thịch” nặng nề vang lên trong không gian yên ắng.

Anh mở điện thoại, màn hình sáng lên, và ngay lập tức, một tin nhắn từ Minh hiện ra.

“Vẫn còn làm ở công ty à? Trông mày như ma rồi đấy.”

Khánh khẽ cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. Anh gõ vài chữ rồi nhấn gửi.

“Vừa về. Công việc nhiều quá, áp lực lớn. Anh Hùng đang muốn đẩy mạnh mấy dự án mới.”

Minh gọi điện đến ngay sau đó. Khánh ngập ngừng một lúc rồi mới nghe máy. Giọng anh trầm và mệt mỏi, nặng trĩu.

“Tao biết ngay mà. Mày cứ làm việc như thế thì có ngày đổ bệnh mất. Mày ổn không đấy?” Giọng Minh đầy vẻ lo lắng, chân thành.

Khánh thở dài, một hơi thở dài thoát ra từ tận đáy lòng. “Tao ổn. Chỉ là hơi mệt thôi.” Anh cố gắng giữ vẻ bình thản, cố gắng che giấu đi sự kiệt quệ thực sự đang giày vò anh. Anh không muốn Minh lo lắng, và cũng không muốn phải đối diện với những cảm xúc mà anh đang cố gắng chôn vùi.

“Còn chuyện Linh thì sao? Mày ổn không?” Minh hỏi, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy Khánh. Anh nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, ánh mắt lạc lõng. Anh muốn nói ra, muốn chia sẻ, muốn trút bỏ gánh nặng đang đè nặng lên vai mình. Nhưng rồi, một bức tường vô hình lại hiện lên, ngăn cản anh. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải nói gì. Tất cả những gì anh cảm thấy lúc này chỉ là sự trống rỗng, sự bất lực.

“Vẫn vậy,” Khánh nói khẽ, giọng anh gần như thì thầm. “Cứ để vậy đi.” Anh không thể nói thêm được nữa. Mỗi từ ngữ dường như đều trở nên quá nặng nề, quá khó khăn để thốt ra. Anh biết, Minh hiểu. Minh luôn là người lắng nghe anh, là người thấu hiểu những nỗi niềm mà anh không thể nói thành lời.

“Mày đừng ôm đồm hết một mình. Có gì thì nói với tao,” Minh nói, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ buồn bã. “Tao biết mày đang cố gắng, nhưng đôi khi, đàn ông cũng cần phải yếu lòng một chút.”

Khánh im lặng, những lời của Minh cứ thế vang vọng trong đầu anh. Anh biết Minh nói đúng. Anh đã cố gắng gồng mình quá lâu, cố gắng mạnh mẽ để gánh vác mọi thứ, nhưng cuối cùng, anh lại trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Anh đã giữ kín quá nhiều chuyện, không chỉ với Linh, mà còn với cả người bạn thân nhất của mình. Sự cô lập cảm xúc ngày càng tăng lên, biến anh thành một hòn đảo giữa đại dương mênh mông.

“Tao biết rồi. Mày ngủ đi,” Khánh nói, giọng anh cố gắng tỏ ra dứt khoát, nhưng lại ẩn chứa sự yếu ớt. Anh muốn kết thúc cuộc gọi, muốn được ở một mình với những suy nghĩ hỗn độn của mình.

Sau khi cúp máy, Khánh ngồi lặng lẽ trên ghế sofa. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Minh đã cảm nhận được sự mệt mỏi sâu sắc từ anh, sự mệt mỏi không chỉ vì công việc, mà còn vì những đấu tranh nội tâm không ngừng. Khánh biết, Minh đang lo lắng cho anh, nhưng anh không thể mở lòng. Anh đã dùng công việc để lấp đầy khoảng trống trong lòng, để trốn tránh nỗi nhớ Linh và sự thật rằng mối quan hệ của họ đang rạn nứt. Nhưng liệu việc trốn tránh này có giúp anh giải quyết được vấn đề, hay chỉ khiến mọi thứ trở nên khó hàn gắn hơn?

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự trống trải bên cạnh mình. Nỗi cô đơn không phải là một cảm giác mới mẻ, nhưng giờ đây nó hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh nhớ những ngày tháng có Linh bên cạnh, nhớ cảm giác ấm áp khi có cô trong vòng tay. Giờ đây, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của không khí đêm muộn. Anh biết, đây là hậu quả của những lựa chọn của anh, của những ưu tiên mà anh đã đặt lên hàng đầu. Anh đã chọn công việc, chọn trách nhiệm, mà quên đi việc chọn cô. Và giờ đây, khi cô không còn ở đây nữa, anh mới nhận ra cái giá phải trả đắt đến nhường nào.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào chiếc áo sơ mi đã sờn cũ. Anh đã cố gắng kiên cường, cố gắng che giấu mọi thứ, nhưng nước mắt lại phản bội anh. Anh đang trên bờ vực của sự kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần. Việc anh dùng công việc để lấp đầy khoảng trống, thay vì đối mặt với nó, báo hiệu rằng mối quan hệ của anh và Linh sẽ càng ngày càng khó hàn gắn vì thiếu đi sự giao tiếp và giải quyết vấn đề. Anh vẫn yêu Linh, một tình yêu sâu đậm, chân thành. Nhưng liệu tình yêu đó có còn là lý do đủ mạnh để họ có thể quay lại, để hàn gắn những vết nứt đã quá sâu sắc này? Hay đây chính là cái kết cho một câu chuyện "chia tay khi vẫn còn yêu", một câu chuyện đầy tiếc nuối về những điều "nếu như" không bao giờ xảy ra? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, đêm nay, và có lẽ nhiều đêm nữa, anh sẽ lại chìm đắm trong sự cô đơn và những câu hỏi không lời giải đáp, giữa vòng xoáy bận rộn và nỗi nhớ thầm lặng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free