Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 220: Tiếng Vỡ Vụn Từ Một Chi Phí
Đêm trôi qua nặng nề như một tảng đá. Linh thức dậy trong sự trống rỗng đến lạnh người, dù ánh nắng ban mai đã cố gắng len lỏi qua tấm rèm cửa, đổ vàng óng lên sàn gỗ. Nhưng thứ ánh sáng ấm áp ấy chẳng thể xua đi cái lạnh lẽo đã đóng băng trong lòng cô từ đêm qua. Căn hộ nhỏ vốn dĩ ấm cúng, giờ đây như đang chế giễu những nỗ lực mong manh, đến thảm hại của cô. Mọi vật dụng thân thuộc – chiếc bàn ăn vừa bày biện bữa tối lãng mạn, chiếc sofa nơi cô đã cố gắng tìm kiếm một cái chạm, một hơi ấm – đều trở thành chứng nhân câm lặng cho sự thất bại.
Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Khánh, cái gật đầu hờ hững khi anh đứng dậy, và bước chân nặng nề về phía phòng ngủ của anh. Không một lời chúc ngủ ngon, không một cái ôm trấn an, chỉ có sự im lặng kéo dài đến vô tận, như thể anh đã trôi dạt đến một hòn đảo xa xăm nào đó mà cô không cách nào vươn tới được. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên cứ thế lớn dần, nuốt chửng mọi tia hy vọng còn sót lại.
Linh ngồi ngẩn ngơ trên giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Cô không vội vàng bước xuống, không muốn bắt đầu một ngày mới mà cô biết sẽ lại tiếp diễn những chuỗi cảm xúc này. Cô nhìn ra ban công, nơi chậu hoa giấy nhỏ đã bung nở rực rỡ, nhưng trong mắt cô, chúng chỉ là những đóa hoa buồn bã, cố gắng vươn mình ra ánh sáng mà không ai ngắm nhìn. Có lẽ, chúng cũng giống như cô, đang cố gắng tỏa hương giữa một không gian mà chẳng còn ai để ý.
Cô với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị hàng loạt tin nhắn từ bạn bè, những lời hỏi thăm xã giao, những câu chuyện phiếm. Nhưng cô không có tâm trạng để trả lời. Ngón tay cô lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên Khánh. Mấy lần cô định bấm gọi, định nhắn một tin gì đó, dù chỉ là một icon mặt cười hay một câu hỏi đơn giản "Anh ngủ ngon không?". Nhưng rồi, một bức tường vô hình lại hiện ra, ngăn cản cô. Cô biết, nếu cô nhắn, có thể anh sẽ trả lời. Nhưng câu trả lời đó liệu có mang lại sự kết nối mà cô khao khát, hay chỉ là một câu nói cụt lủn, một cử chỉ miễn cưỡng, rồi lại đẩy cô vào vực sâu thất vọng như đêm qua? Cô đã quá mệt mỏi với những sự im lặng có tiếng nói, với những cái chạm hờ hững không hề mang theo hơi ấm.
Cầm tách cà phê nguội ngắt trên tay, Linh đưa lên môi nhưng không uống. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giống như hương vị của cuộc tình này. Cô tự hỏi: *Mình có đang đòi hỏi quá nhiều không?* Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, như một mũi khoan vô hình. Cô không cần cuộc sống xa hoa, không cần những món quà đắt tiền. Cô chỉ cần được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện thực sự của người yêu. Cô chỉ cần anh ở đó, thực sự ở đó, không phải là một cái bóng vật vờ mang theo nỗi mệt mỏi và sự xa cách. Những yêu cầu đó, liệu có phải là quá đáng?
Đôi mắt Linh nhòe đi. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kiềm nén. Cô không muốn khóc. Khóc lóc không giải quyết được gì, và cô cũng không muốn để bản thân chìm trong sự yếu đuối. Cô muốn mạnh mẽ, muốn tìm một lối thoát. Nhưng lối thoát nào cho một trái tim đang chìm trong u tối? Cô nhớ lại câu nói của mình, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Giờ đây, câu nói ấy như một lưỡi dao cứa vào lòng cô, bởi anh vẫn ở đây, trong căn hộ này, nhưng tâm hồn anh đã trôi dạt về một nơi nào đó rất xa.
"Anh ấy có còn yêu mình không?" Câu hỏi đó, dù đau đớn, vẫn cứ lặp đi lặp lại trong đầu Linh. Cô biết anh vẫn còn tình cảm, cô cảm nhận được điều đó qua những cử chỉ vô thức, qua cái cách anh nhớ cô thích trà nóng hay anh hay đau dạ dày. Nhưng cái tình yêu đó, giờ đây, đã trở nên mong manh, yếu ớt đến nhường nào. Nó không còn đủ sức để sưởi ấm cô, không còn đủ mạnh để kéo họ lại gần nhau. Nó giống như một ngọn lửa nhỏ nhoi sắp tàn, chỉ còn le lói những tàn tro.
Linh đứng dậy, bước về phía tủ sách, nơi những cuốn tiểu thuyết lãng mạn, những tập thơ cũ xếp chồng lên nhau. Cô lướt ngón tay trên gáy sách, tìm kiếm một câu chuyện nào đó có thể đưa cô thoát ly khỏi thực tại nghiệt ngã này. Nhưng ngay cả những câu chữ đẹp đẽ nhất cũng không thể chạm tới được nỗi buồn sâu thẳm trong lòng cô. Cô nhìn chiếc ghế trống đối diện, nơi Khánh thường ngồi đọc sách cùng cô vào những buổi tối bình yên trước đây. Giờ đây, chiếc ghế đó trống rỗng, và không gian xung quanh nó cũng trống rỗng theo.
Một cảm giác bất lực bao trùm lấy Linh. Cô đã cố gắng hết sức, đã dốc hết tâm can. Nhưng tình yêu, giống như một cái cây, nếu chỉ có một phía tưới tắm, vun trồng, thì sớm muộn gì nó cũng sẽ héo úa. Cô không thể cứu vãn một mình. Cô cần anh, cần sự phản hồi, cần sự chia sẻ từ anh. Nhưng anh, dường như, đã không còn đủ sức. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy, dù chưa được thốt ra từ miệng Khánh, nhưng đã vang vọng trong tâm trí cô, rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng, đây không phải là tình yêu mà cô khao khát. Đây không phải là sự hiện diện mà cô cần. Cô cần một người cùng nắm tay cô đi qua giông bão, chứ không phải một người cứ mãi vật lộn trong giông bão của riêng mình, và bỏ mặc cô đứng một mình giữa trời mưa.
***
Chiều tối cùng ngày, bầu trời xám xịt báo hiệu một cơn mưa rào bất chợt. Từng đợt gió lớn ùa vào qua khung cửa sổ, thổi tung những chiếc rèm voan mỏng. Khánh đến căn hộ của Linh sau giờ làm, vẻ mặt vẫn còn đăm chiêu, mệt mỏi. Anh cởi chiếc áo khoác vest sẫm màu, vắt hờ hững lên thành ghế sofa, rồi ngồi phịch xuống, nới lỏng cà vạt. Đôi mắt anh lướt qua Linh một cách vô định, dường như tâm trí anh vẫn đang mắc kẹt ở đâu đó trong mớ giấy tờ, con số, hay những cuộc họp căng thẳng nơi công sở. Anh không nói gì, chỉ thở dài một tiếng nặng nề, tựa đầu vào thành ghế.
Linh đã dành cả ngày để vật lộn với những suy nghĩ, những cảm xúc hỗn độn. Cô biết mình không thể cứ thế mà im lặng, cứ thế mà chịu đựng. Cô cần một câu trả lời, cần một sự rõ ràng, dù nó có đau đớn đến đâu. Cô quyết định đối mặt. Đây có lẽ là nỗ lực cuối cùng của cô, một lời đề nghị cuối cùng để tìm kiếm một điểm chung, một tương lai mà họ có thể cùng nhau xây dựng.
Cô rót cho anh một cốc nước lọc, đặt nhẹ nhàng xuống bàn. Khánh khẽ gật đầu, nhưng không nhìn cô. Anh với tay lấy cốc nước, uống một hơi dài, rồi lại đặt xuống. Sự im lặng giữa họ trở nên nặng nề, đến mức có thể cảm nhận được từng hạt bụi đang nhảy múa trong không khí.
"Anh..." Linh bắt đầu, giọng cô có chút bất an, nhưng cô cố gắng giữ cho nó thật bình tĩnh, không để lộ sự run rẩy trong lòng. "Em nghĩ mình nên bắt đầu góp tiền mua cái kệ sách gỗ ở cửa hàng đó đi anh. Cái kệ mà mình đã thích từ lâu rồi ấy." Cô cố gắng gợi lại một kỷ niệm đẹp, một ước mơ nhỏ bé mà họ đã từng chia sẻ. "Hoặc là, mình dành ra một khoản cho chuyến đi Vũng Tàu cuối tuần này đi. Em đã nhắc anh nhiều lần rồi, mình cần chút thời gian để thư giãn, để ở bên nhau mà."
Cô nhìn anh, đôi mắt cô chất chứa hy vọng và cả nỗi sợ hãi. Đây là một chi phí nhỏ, một kế hoạch đơn giản, nhưng nó mang ý nghĩa biểu tượng cho một tương lai chung, cho những khoảnh khắc lãng mạn, cho sự kết nối mà cô đang khao khát.
Khánh vẫn không nhìn cô. Anh đưa tay lên xoa thái dương, vẻ mặt anh nhăn nhó, hằn lên sự mệt mỏi và cả một chút bực bội mà anh cố gắng che giấu. "Để sau đi em," anh nói, giọng anh trầm đục và khô khan, như thể anh đang nói chuyện với chính mình hơn là với cô. Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đã bắt đầu lất phất rơi. "Anh đang kẹt một dự án rất lớn, chi phí phát sinh nhiều lắm. Với lại, tiền đó mình để dành lo việc lớn hơn không tốt hơn sao?"
"Việc lớn hơn?" Linh lặp lại, giọng cô bắt đầu run rẩy, những hy vọng nhỏ bé vừa nhen nhóm trong lòng cô bỗng chốc vụt tắt. Cô cảm thấy như có một luồng khí lạnh lùa qua tim. "Việc lớn hơn là việc gì anh? Chẳng lẽ những điều nhỏ nhặt em mong muốn đều không là gì sao?" Cô đứng đối diện anh, cố gắng duy trì ánh mắt, nhưng anh vẫn né tránh, đôi mắt anh dán chặt vào khoảng không trước mặt, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời nào đó trong hư vô.
"Em biết mà," Khánh nói, giọng anh vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. "Chúng ta cần một kế hoạch tài chính vững chắc cho tương lai. Em muốn một căn nhà lớn hơn, một cuộc sống ổn định hơn, đúng không? Những thứ đó đều cần tiền. Những chuyến đi chơi, những cái kệ sách... đó chỉ là những chi phí không cần thiết ở thời điểm này." Anh dừng lại, hít một hơi sâu, rồi nói tiếp, "Anh không muốn em phải chịu khổ."
Những lời của Khánh, dù mang ý tốt, nhưng lại như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Linh. Cô không cần một căn nhà lớn hơn ngay bây giờ, cô cũng không muốn một cuộc sống ổn định đến mức phải đánh đổi bằng sự cô đơn. Cô chỉ cần anh ở đây, cùng cô vun đắp những điều nhỏ nhặt, cùng cô chia sẻ những ước mơ giản dị. Anh nói "không muốn em phải chịu khổ", nhưng anh không biết rằng, chính cái sự xa cách, cái sự gánh vác một mình của anh, đang khiến cô khổ sở đến nhường nào.
Mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt hơn, tiếng lộp bộp trên mái hiên như tiếng lòng cô đang vỡ vụn. Linh cảm thấy cổ họng mình nghẹn ứ, từng câu chữ muốn thốt ra đều mắc kẹt lại. Cô nhìn Khánh, nhìn vẻ mặt mệt mỏi, bất lực của anh, và một cảm giác đau đớn dâng trào. Anh không hề thấy những gì cô đang cảm nhận, hay anh không muốn thấy? Anh không hề quan tâm đến những mong muốn nhỏ bé của cô, hay anh không thể quan tâm?
"Vậy là..." Linh thì thầm, giọng cô khản đặc, mắt cô đã ướt đẫm nhưng cô vẫn cố gắng không để nước mắt rơi. "Vậy là những gì em muốn, những gì em khao khát, đều không quan trọng bằng những con số, bằng những kế hoạch tài chính mà anh đang theo đuổi sao?" Cô không trách anh, cô chỉ cảm thấy thất vọng đến tột cùng. Thất vọng vì anh không hiểu cô, thất vọng vì cô không thể chạm tới trái tim anh.
Khánh vẫn im lặng. Anh cúi đầu xuống, đôi tay anh nắm chặt vào nhau, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh biết mình đã sai. Anh biết mình đang làm cô tổn thương. Nhưng anh không thể nói gì, không thể giải thích. Mọi gánh nặng cứ đè nặng lên vai anh, bóp nghẹt mọi lời nói, mọi cảm xúc. Anh chỉ thấy mình bất lực, bất lực trước những kỳ vọng của gia đình, bất lực trước những áp lực công việc, và giờ đây, bất lực trước chính người con gái anh yêu.
***
Cuộc tranh cãi nhỏ, hay đúng hơn là cuộc đối thoại một chiều đầy căng thẳng, kết thúc trong sự im lặng nặng nề, như thể không khí trong căn phòng đã bị rút cạn. Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình, cao hơn và vững chắc hơn bao giờ hết, đã mọc lên giữa họ. Bức tường của sự im lặng, của những kỳ vọng khác biệt, của những gánh nặng không thể chia sẻ. Cô nhận ra Khánh không hề quan tâm đến những mong muốn nhỏ bé, lãng mạn của cô, mà chỉ nhìn mọi thứ qua lăng kính tài chính và áp lực. Và điều đó, làm cô đau hơn bất cứ lời trách móc nào.
Linh quay lưng đi, không muốn nhìn Khánh nữa. Cô bước về phía cửa sổ, đôi tay cô ôm chặt lấy cánh tay mình, như thể đang cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Mưa bên ngoài như trút nước, tiếng lộp bộp, ào ào trên mái hiên hòa cùng tiếng gió rít, tạo thành một bản giao hưởng buồn thảm. Mùi ẩm của mưa tràn vào căn phòng, hòa lẫn với mùi cà phê đã nguội ngắt và mùi hương nến thơm đã tàn phai từ đêm qua, gợi lên một cảm giác cô đơn đến tê tái.
Cô cảm thấy như một con chim non bị nhốt trong lồng, cố gắng bay lượn, cố gắng cất tiếng hót, nhưng đôi cánh đã bị thương, và không gian quá chật hẹp. Cô đã từng mơ về một ngôi nhà nhỏ với kệ sách đầy ắp, nơi họ có thể cùng nhau đọc sách vào những buổi tối mưa. Cô đã từng mơ về những chuyến đi biển lãng mạn, nơi họ có thể cùng nhau ngắm bình minh và hoàng hôn. Nhưng giờ đây, những giấc mơ ấy, những mong muốn giản dị ấy, đều trở nên xa vời, thậm chí là vô nghĩa trong mắt Khánh.
"Anh có bao giờ nghĩ đến những gì em muốn không, Khánh?" Linh thì thầm, giọng cô khản đặc, nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng tiếng mưa bên ngoài. Cô không quay lại, không muốn anh thấy vẻ mặt đau khổ, thất vọng của mình. Cô muốn giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng.
Khánh vẫn ngồi bất động trên ghế sofa, như một bức tượng đá. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào khoảng không vô định, nhưng trong sâu thẳm, tâm trí anh đang hỗn loạn. Anh nghe thấy lời nói của Linh, nghe thấy tiếng nấc nghẹn của cô, và một cảm giác tội lỗi, bất lực cuộn trào trong anh. Anh muốn đứng dậy, muốn chạy đến ôm cô vào lòng, muốn nói với cô rằng anh xin lỗi, rằng anh vẫn yêu cô rất nhiều. Nhưng cơ thể anh như bị đóng băng, bị trói buộc bởi những gánh nặng vô hình. Anh không thể cử động. Anh không thể nói. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng.
Anh nhìn bóng lưng cô đơn của Linh, nhìn đôi vai gầy đang run lên khe khẽ. Trong đôi mắt mệt mỏi của anh, Linh hiện lên như một đóa hoa đang dần héo úa vì thiếu nước. Anh tự hỏi, liệu anh có đang tự tay đẩy đi thứ quý giá nhất đời mình chỉ vì không còn đủ sức? Anh biết, anh đang làm cô tổn thương. Anh biết, anh đang khiến cô thất vọng. Nhưng anh không biết phải làm gì khác. Áp lực từ công việc, từ gia đình, từ những kỳ vọng về một tương lai "ổn định" cứ đè nặng lên anh, khiến anh quên mất cách thể hiện tình yêu, cách sẻ chia cảm xúc. Anh đã gồng mình quá lâu, quá sức, đến nỗi anh đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là sự hiện diện.
Trong tâm trí Linh, câu nói của Minh lại hiện về: "Tình yêu không phải là cứ phải gồng mình gánh vác tất cả. Nó còn là sự chia sẻ nữa." Cô đã từng tin rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, có những áp lực, những gánh nặng mà tình yêu, dù có lớn đến đâu, cũng không thể nào gánh vác nổi một mình. Cô đã chiến đấu, cô đã cố gắng. Nhưng mọi nỗ lực của cô dường như chỉ là những hạt cát vô vọng bị cuốn trôi bởi dòng sông thời gian và những áp lực vô hình.
"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy, dù chưa được thốt ra từ miệng Khánh, nhưng đã vang vọng trong tâm trí Linh, rõ ràng hơn bao giờ hết, và giờ đây, nó không còn chỉ là suy đoán, mà là một sự thật đau lòng. Cô nhận ra rằng, đây không phải là tình yêu mà cô khao khát. Đây không phải là sự hiện diện mà cô cần. Cô sẽ phải tìm một lối thoát khác, một lối thoát cho riêng mình, khỏi con thuyền tình yêu đang chìm dần này. Cô sẽ phải tìm cách để tự chữa lành, để tìm lại chính mình, có thể là quay lại với đam mê nghệ thuật mà cô đã bỏ bê từ lâu, hoặc tìm kiếm sự an ủi ở những người bạn thân thiết như Trâm.
Đêm dần buông xuống sâu hơn, và tiếng mưa bên ngoài càng trở nên dữ dội. Sự im lặng trong căn hộ trở nên nặng nề đến nghẹt thở, như thể nó đang nuốt chửng tất cả những gì còn sót lại của tình yêu. Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô biết, đây không phải là kết thúc của một buổi tối lãng mạn. Đây là kết thúc của một nỗ lực mong manh, và có lẽ, là khởi đầu cho một sự chia ly đã được định đoạt từ lâu. Yêu không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục giữ nhau lại nữa.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.