Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 237: Chìm Trong Tuyệt Vọng Không Lời

Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, đếm từng giây trôi qua, từng giây tình yêu của họ đang dần tan biến vào hư không, không một lời từ biệt, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề và những trái tim đã kiệt sức. Khánh gục đầu trên bàn làm việc, ánh đèn vàng hắt hiu từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt hốc hác của anh. Đêm dài với những con số và áp lực đã bào mòn anh đến kiệt cùng. Khi những tia nắng đầu tiên le lói qua cửa sổ văn phòng, vẽ nên những vệt sáng nhợt nhạt trên sàn nhà, Khánh biết mình cần trở về. Không phải để nghỉ ngơi, mà để đối diện với một thực tại khác, nặng nề không kém những áp lực công việc.

Anh về đến căn hộ của Linh khi ánh nắng ban mai đã len lỏi khắp các góc phòng, nhuộm vàng cả không gian vốn dĩ ấm áp, yên bình. Nhưng hôm nay, có một sự tĩnh lặng lạnh lẽo bao trùm, thiếu đi hơi ấm của sự kết nối mà anh hằng khao khát. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên đều đều như mọi ngày, nhưng giờ đây lại mang một vẻ cô độc đến lạ, như tiếng vọng của một thế giới mà anh đang dần bị tách biệt.

Khánh bước vào, đôi mắt anh ngay lập tức tìm kiếm Linh. Cô đang đứng trong bếp, bóng lưng thanh mảnh nghiêng nghiêng bên quầy bếp, chuẩn bị bữa sáng. Không có tiếng lách cách vui tai của những chiếc ly cốc như mọi khi, không có mùi bánh mì nướng thơm lừng hay tiếng xèo xèo của trứng ốp la. Chỉ có sự im lặng, đặc quánh và nặng nề, như một bức tường vô hình vừa được xây dựng kiên cố trong một đêm.

Khánh khẽ ho khan, cố gắng phá vỡ sự tĩnh mịch. "Linh, em dậy rồi à?" Giọng anh nghe khô khốc, lạc lõng trong không gian.

Linh khẽ giật mình, vai cô run nhẹ. Cô quay lại, ánh mắt chạm vào anh chỉ trong một tích tắc rồi nhanh chóng lảng đi, dán chặt vào chiếc bánh mì sandwich đang làm dở. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, thường ngày vẫn ánh lên vẻ ưu tư hay giàu cảm xúc, giờ đây lại phẳng lặng đến đáng sợ, như một mặt hồ đóng băng. "Anh dậy rồi à?" Giọng cô thờ ơ, không chút cảm xúc, không một nụ cười, không một cái chạm mắt ấm áp. "Em đi làm trước."

Một nhát dao lạnh lẽo cứa vào tim Khánh. Anh cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của Linh, sự xa cách trong từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng lời nói của cô. Cô không còn chào hỏi anh bằng nụ cười quen thuộc, không còn ánh mắt trìu mến hay cái ôm nhẹ nhàng vào buổi sáng. Mọi hành động của Linh đều toát lên vẻ lạnh nhạt, như thể cô đang cố tình kéo giãn khoảng cách giữa hai người, xây một bức tường vô hình vững chắc mà anh không thể chạm tới.

Khánh dõi theo cô, cố gắng tìm một khoảnh khắc, một khe hở nhỏ nhất để bắt chuyện, để níu kéo một chút hơi ấm đã mất. Nhưng Linh, như đã biết trước ý định của anh, nhanh chóng hoàn thành bữa sáng cho riêng mình, đặt lên bàn cùng một ly sữa, rồi quay người đi thẳng vào phòng thay đồ. Khánh đứng đó, nhìn theo bóng lưng gầy guộc của cô, cảm giác tội lỗi và bất lực bủa vây. Anh nhớ lại những lời anh đã nói đêm qua, những lời giải thích vụng về, những con số khô khan đã không thể chạm đến trái tim cô. Anh đã cố gắng, Linh à. Nhưng tại sao em vẫn không hiểu? Hay chính anh đã không thể khiến em hiểu?

Khi Linh bước ra, cô đã mặc bộ trang phục công sở quen thuộc, thanh lịch và tinh tế, nhưng hôm nay lại mang một vẻ gì đó xa lạ, như một lớp vỏ bọc hoàn hảo để che giấu những cảm xúc bên trong. Cô xách túi, bước nhanh về phía cửa, không một lời tạm biệt, không một cái ngoái nhìn. Khánh chỉ có thể nhìn theo, bàn tay nắm chặt, cảm thấy một nỗi đau nhói lên, âm ỉ và dai dẳng.

"Anh phải làm gì đây Linh? Anh xin lỗi..." Anh thì thầm, giọng nói nội tâm khản đặc, lạc lõng giữa căn phòng đang dần trở nên trống rỗng. Anh muốn gọi cô lại, muốn ôm cô thật chặt, muốn nói với cô rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào, rằng anh đang cố gắng vì cả hai. Nhưng từ ngữ cứ nghẹn lại nơi cổ họng, bị chặn lại bởi một rào cản vô hình, bởi sự vụng về muôn thuở của anh, và bởi cả sự sợ hãi. Sợ hãi nhìn thấy sự thất vọng trong mắt cô một lần nữa, sợ hãi nghe những lời nói lạnh lùng, và sợ hãi nhận ra rằng mình đã hoàn toàn bất lực. Anh chỉ có thể đứng đó, nhìn cánh cửa khép lại, để lại anh một mình trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Ánh nắng bên ngoài vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng Khánh, một màn đêm u ám đang dần buông xuống.

***

Buổi trưa, Khánh gặp Minh tại quán cà phê "Hồi Ức". Đó là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian hoài niệm và ấm cúng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị và ký ức. Nhạc jazz nhẹ nhàng, âm lượng vừa phải, tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của những thực khách khác tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc suy tư. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn cổ điển làm không gian thêm phần lãng mạn, nhưng đối với Khánh, nó chỉ càng làm nổi bật lên vẻ mệt mỏi và trầm tư trên khuôn mặt anh.

Minh, với vẻ ngoài mạnh mẽ và năng động thường thấy, ngồi đối diện Khánh, đôi mắt sáng đầy lo lắng. Anh đẩy ly cà phê đá về phía Khánh. "Dạo này mày sao thế? Trông mày mệt mỏi lắm." Giọng Minh nhanh và dứt khoát, nhưng chứa đầy sự quan tâm.

Khánh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh tránh ánh mắt của Minh, nhìn ra góc ban công nhỏ nhìn xuống hẻm, nơi có những chậu cây xanh mướt. "À, công việc hơi áp lực thôi. Chuyện thường mà." Anh cố gắng cười nhạt, nhưng nụ cười không chạm đến khóe mắt, chỉ khiến khuôn mặt anh thêm phần gượng gạo. Anh biết Minh không dễ bị lừa.

Minh thở dài, đặt tay lên vai Khánh một cách nhẹ nhàng. "Chuyện Linh nữa đúng không? Tao thấy hai đứa có gì đó không ổn." Bàn tay Minh ấm áp, cái chạm tay ấy là một cử chỉ an ủi chân thành, nhưng nó lại càng làm Khánh cảm thấy nặng nề hơn. Anh cảm thấy khó khăn khi phải đối diện với tình bạn của Minh trong khi nội tâm mình tan nát. Anh không muốn nói dối Minh, nhưng anh cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, và liệu Minh có thể hiểu được gánh nặng vô hình mà anh đang mang?

Khánh lảng tránh, ánh mắt vẫn dán vào khoảng không vô định. "Không có gì. Chỉ là... cô ấy cần không gian thôi." Anh nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. "Mọi chuyện vẫn ổn."

Minh không nói gì thêm, chỉ nhìn Khánh với ánh mắt thấu hiểu. Anh biết Khánh là người ít nói, đặc biệt là khi gặp chuyện khó khăn. Minh đã từng chứng kiến Khánh vượt qua nhiều áp lực, nhưng lần này, anh cảm nhận được một sự tuyệt vọng sâu sắc hơn, một sự bế tắc mà Khánh đang cố gắng che giấu. Anh không thúc ép, chỉ khẽ siết chặt vai Khánh rồi buông ra, tôn trọng sự im lặng của bạn mình.

Khánh uống cà phê một cách vô định, vị đắng của cà phê như hòa vào vị đắng trong lòng anh. Anh nhìn những người xung quanh, những cặp đôi đang cười nói vui vẻ, những người bạn đang tâm sự rôm rả. Anh tự hỏi, liệu họ có bao giờ phải đối mặt với những áp lực như anh, những gánh nặng vô hình mà không thể chia sẻ? Liệu họ có bao giờ cảm thấy mình đang mất dần đi người mình yêu thương chỉ vì không thể nói ra những lời yêu thương đúng lúc, đúng cách?

Anh nhớ lại ánh mắt lạnh nhạt của Linh sáng nay, sự thờ ơ của cô. Nó như một lời buộc tội, rằng anh đã thất bại trong việc giữ gìn hạnh phúc của cả hai. Anh muốn nói với Minh rằng anh đang cảm thấy tội lỗi, rằng anh không biết phải làm gì để sửa chữa. Anh muốn kể cho Minh nghe về chiếc nhẫn đính hôn vẫn nằm sâu trong ví, về những dự định anh đã ấp ủ, nhưng giờ đây tất cả chỉ còn là một mớ hỗn độn. Nhưng rồi, những lời ấy lại nghẹn lại. Anh không muốn Minh nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn Minh phải lo lắng thêm. Anh đã quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ, và giờ đây, ngay cả việc chia sẻ gánh nặng ấy cũng trở nên quá sức. Anh chỉ có thể cười nhạt, gật đầu qua loa khi Minh nói chuyện về công việc, về những kế hoạch của anh ấy, nhưng tâm trí anh đã trôi dạt về một nơi xa xăm, nơi có Linh, có những khoảng trống không thể lấp đầy.

***

Tối muộn, Khánh trở về căn hộ của mình. Căn hộ gọn gàng, ngăn nắp, nhưng có phần lạnh lẽo, thiếu đi hơi ấm của một mái nhà. Ánh sáng đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn không đủ xua đi cái bóng tối dày đặc đang bao trùm lấy không gian. Bên ngoài, trời đổ mưa nhẹ, tiếng gió rít qua khe cửa sổ nghe như một bản nhạc ai oán, hòa cùng tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một bầu không khí cô độc, nặng nề đến nghẹt thở.

Anh thả mình xuống sofa, cảm giác cô đơn và tuyệt vọng bao trùm lấy anh. Cả ngày hôm nay, ánh mắt lạnh nhạt của Linh, sự im lặng của cô, và cả sự bất lực của chính anh khi không thể chia sẻ với Minh, cứ lởn vởn trong tâm trí. Anh nghĩ về Linh, về những gì anh đã làm và không làm được. Anh đã cố gắng, Linh à, anh đã cố gắng rất nhiều. Nhưng dường như, mọi nỗ lực của anh đều vô nghĩa trước bức tường vô hình mà cô đã dựng lên.

Khánh đưa tay vào túi quần, nơi chiếc ví da vẫn nặng trịch. Anh chậm rãi lấy nó ra, mở ngăn nhỏ, và chạm vào vật thể lạnh lẽo, lấp lánh bên trong. Đó là chiếc nhẫn đính hôn. Nó vẫn nằm đó, yên vị, sáng lấp lánh dưới ánh đèn vàng yếu ớt, như một lời nhắc nhở không ngừng về một tương lai mà anh đã từng vẽ ra, một lời hứa mà anh chưa bao giờ có thể thực hiện. Nó đã nằm đó từ rất lâu, chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp để được trao đi, một lời cam kết anh đã ấp ủ. Nhưng khoảnh khắc đó, dường như, không bao giờ đến. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, cảm thấy nó như một lời buộc tội cho sự chần chừ và bất lực của mình.

Ngón tay anh lướt nhẹ trên bề mặt lấp lánh của chiếc nhẫn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Mỗi đường nét, mỗi viên đá đều gợi nhắc về Linh, về nụ cười của cô, về những giấc mơ mà họ từng sẻ chia. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ của ký ức, đau đớn và xa vời. Anh đã từng hình dung ra khoảnh khắc anh quỳ xuống, trao chiếc nhẫn này cho cô, nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc của cô. Nhưng giờ đây, viễn cảnh đó chỉ càng làm anh thêm tuyệt vọng.

"Anh phải làm sao đây, Linh? Anh không biết phải làm gì nữa..." Anh lầm bầm với chính mình, giọng nói lạc đi trong không gian trống trải. Anh cảm thấy mình như một con người trống rỗng, không còn đủ năng lượng để yêu thương, để quan tâm một cách trọn vẹn. Áp lực từ công việc, từ gia đình, từ xã hội, tất cả đã bào mòn anh, khiến anh không còn là chính mình. Anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để chiến đấu.

Khánh cất chiếc nhẫn trở lại vào hộp, sau đó đặt vào ngăn kéo bàn làm việc một cách nặng nề. Cử chỉ dứt khoát nhưng lại chứa đựng một sự buông bỏ đau đớn. Chiếc nhẫn vẫn nằm im trong hộp, biểu tượng cho một sự chần chừ sắp sửa kết thúc bằng một quyết định đau lòng. Anh gục mặt xuống tay, để những cảm xúc tiêu cực nhấn chìm. Sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa khắp căn phòng, và trong chính trái tim anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí ẩm ướt từ cơn mưa nhẹ bên ngoài.

Trong tiềm thức, một câu nói đã từng len lỏi, giờ đây trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết, như một sự chấp nhận nghiệt ngã cho thực tại: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó không còn là một lời biện minh yếu ớt, mà là một kết luận chắc chắn, một sự thật đau lòng mà anh phải đối mặt. Anh đã cố gắng, nhưng anh đã kiệt sức. Và có lẽ, đó là lúc anh phải buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Anh biết, Linh đã đi đến giới hạn cuối cùng của sự kiên nhẫn. Và anh, người đàn ông trầm tính, ít nói, người luôn gánh vác mọi thứ trên vai, giờ đây lại hoàn toàn bất lực trước chính tình yêu của mình, không thể thay đổi được tình hình. Anh chỉ có thể ngồi đó, cảm nhận sự trống rỗng lạnh lẽo đang lan tỏa khắp căn phòng, và trong chính trái tim anh, khi tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, đếm từng giây tình yêu của họ đang dần tan biến vào hư không.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free