Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 238: Khoảnh Khắc Vụt Tắt

Khánh ngồi trên giường, tấm ga trải màu xám than nhăn nhúm dưới thân hình gầy gò của anh, phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm trí. Ánh sáng vàng vọt của buổi sáng muộn cố gắng len lỏi qua tấm rèm cửa sổ dày, nhưng chỉ đủ sức vẽ nên vài vệt sáng yếu ớt trên sàn nhà, để lại phần lớn căn phòng chìm trong một thứ bóng tối ảm đạm, tựa như tâm hồn anh lúc này. Anh đã thao thức gần như cả đêm, chìm đắm trong dòng suy nghĩ nặng nề, tiếng mưa đêm qua vẫn còn vọng lại trong tiềm thức, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa sổ như một bản nhạc ai oán không ngừng nghỉ. Mỗi hơi thở của anh đều nặng nhọc, mang theo mùi cà phê nguội tàn từ đêm trước và một chút hương gỗ ẩm từ chiếc bàn làm việc gần đó.

Trong tay Khánh là chiếc hộp nhung nhỏ, màu xanh đậm, lạnh lẽo và nặng trịch. Nó không chỉ là một vật thể vô tri, mà là một lời hứa, một gánh nặng, một biểu tượng của những gì anh đã từng khao khát và những gì anh đang bất lực giữ lấy. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bề mặt mềm mại của hộp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại bên trong. Chiếc nhẫn đính hôn. Nó đã nằm trong tay anh bao đêm, bao ngày, chờ đợi một khoảnh khắc hoàn hảo để được trao đi, một lời cam kết cho tình yêu mà anh tin rằng vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng khoảnh khắc ấy, cùng với sự dũng cảm để đối mặt với nó, dường như đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian và áp lực cuộc sống.

Anh chậm rãi đứng dậy, từng cử động đều mang theo một sự miễn cưỡng đến đau lòng. Căn phòng, vốn đã gọn gàng, nay lại càng trở nên trống trải, như thể mọi vật đều đang né tránh sự hiện diện của anh, hoặc chính anh đang tự thu mình lại. Anh bước về phía tủ sách cũ kỹ nằm sát tường, nơi những cuốn sách đã bạc màu và chồng tài liệu cũ xếp chồng lên nhau tạo thành một bức tường ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại. Ngăn kéo dưới cùng, nơi ít ai để ý đến, nơi những kỷ vật cũ kỹ, những món đồ không còn dùng đến được cất giấu. Đó là nơi anh sẽ gửi gắm chiếc nhẫn này, ít nhất là trong lúc này.

Hành động của anh chậm chạp, như thể anh đang chôn vùi một phần hy vọng cuối cùng của chính mình. Kéo ngăn kéo ra, tiếng gỗ cọt kẹt khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng rên xiết của một linh hồn bị giam cầm. Anh đặt chiếc hộp nhung vào sâu bên trong, nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát, như thể đang đặt một vật nặng xuống đáy vực sâu. Sau đó, anh lấy vài cuốn sách cũ, bìa đã sờn, mùi giấy cũ mốc meo thoang thoảng trong không khí, đặt lên trên chiếc hộp, rồi phủ thêm một chồng tài liệu đã ngả màu ố vàng. Từng lớp, từng lớp, không chỉ che đi chiếc nhẫn, mà còn che đi một phần trái tim anh, một phần tương lai mà anh từng vẽ ra.

Trong khoảnh khắc ấy, Khánh cảm thấy một nỗi trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Nó không phải là sự giải thoát, mà là một sự chấp nhận đau đớn. Anh đã không thể, không còn đủ sức để mang lại cho Linh một cuộc sống mà cô xứng đáng, một tương lai mà cô mong muốn. Chiếc nhẫn này, thay vì là biểu tượng của hạnh phúc, đã trở thành một lời buộc tội cho sự bất lực của anh. Anh biết, Linh không cần những thứ xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, cần sự hiện diện của anh. Nhưng chính sự hiện diện đó, anh cũng không thể trao đi trọn vẹn. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, đã từng chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh như một chân lý nghiệt ngã. Anh đã kiệt sức, không chỉ với công việc, với áp lực tài chính, mà còn với chính tình yêu này. Tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực anh, nặng trĩu và đầy nuối tiếc, hòa vào sự im lặng nặng nề của căn phòng, như một lời tạm biệt không lời gửi đến một tương lai đã không bao giờ đến. Anh đóng ngăn kéo lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên, dứt khoát như một tiếng chuông báo hiệu cho sự kết thúc.

***

Chỉ vài phút sau, khi ánh nắng bên ngoài đã bắt đầu lên đến đỉnh điểm, tạo nên một cái nóng hầm hập xuyên qua lớp kính cửa sổ, thì một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch đang bao trùm căn hộ của Khánh. Anh giật mình, trái tim như hẫng đi một nhịp. Là Linh. Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô, ngay cả khi cô chưa cất tiếng nói. Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, dồn nén lại những cảm xúc hỗn độn đang cồn cào trong lòng, khoác lên mình một vẻ mặt bình tĩnh đến mức vô cảm.

Mở cửa, Linh đứng đó, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa trên vai, được thắt gọn gàng bằng một chiếc kẹp đơn giản. Trang phục của cô vẫn thanh lịch, nhẹ nhàng như thường lệ, một chiếc váy cotton màu be nhạt, tôn lên vẻ nữ tính dịu dàng. Đôi mắt cô, từng long lanh ánh lên biết bao cảm xúc, giờ đây chỉ còn lại một sự ưu tư khó tả, phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, không còn chút ấm áp hay dò xét nào dành cho anh. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ cô nhẹ nhàng lan tỏa vào không khí, nhưng thay vì xoa dịu, nó lại càng khoét sâu thêm vào nỗi trống rỗng trong lòng anh.

"Anh vẫn làm việc à?" Linh cất tiếng, giọng cô dịu dàng như gió thoảng, nhưng lại mang một sự xa cách rõ rệt. Giữa họ như có một bức tường vô hình đã được dựng lên, ngăn cách mọi cảm xúc chân thật. "Em ghé lấy ít đồ."

Khánh gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt nhẽo nhưng không thành. Khóe môi anh chỉ nhếch lên một chút, rồi nhanh chóng trở lại trạng thái cũ. "Ừ... Em cứ tự nhiên." Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi, thiếu sức sống, như thể mỗi từ ngữ đều phải vật lộn lắm mới có thể thoát ra khỏi lồng ngực. Anh tránh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, sợ rằng sẽ nhìn thấy những gì mình đã gây ra, sợ rằng sẽ không thể che giấu được sự hoảng loạn đang cồn cào trong lòng.

Linh không nói gì thêm, chỉ lướt qua anh, bước vào căn hộ. Bước chân cô nhẹ bẫng, nhưng lại tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người, một khoảng cách mà anh cảm thấy mình không thể nào rút ngắn được nữa. Cô đi thẳng vào phòng ngủ của Khánh, nơi vẫn còn một vài cuốn sách cũ và vật dụng cá nhân mà cô đã bỏ quên sau những lần ghé thăm vội vã. Khánh đứng ở phòng khách, cố gắng trở lại với chiếc màn hình máy tính đang sáng đèn, giả vờ tập trung vào công việc còn dang dở. Nhưng tai anh lại dỏng lên, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất từ phía căn phòng ngủ, mỗi tiếng sột soạt, mỗi tiếng bước chân đều khiến trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, lo sợ một điều gì đó mơ hồ sắp xảy ra. Anh cảm thấy một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy không gian, nặng nề như không khí trước một cơn bão lớn. Mỗi giây phút trôi qua đều là một sự dằn vặt, một nỗi sợ hãi không tên đang gặm nhấm lấy tâm trí anh. Anh biết, anh không thể trốn tránh mãi được. Nhưng anh cũng không biết phải đối mặt như thế nào.

***

Trong căn phòng ngủ của Khánh, nơi ánh sáng buổi trưa vẫn còn cố chấp len lỏi qua khe rèm, tạo nên những dải sáng mờ ảo trên sàn gỗ, Linh nhẹ nhàng lướt ngón tay trên hàng kệ sách cũ kỹ cạnh giường. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm xen lẫn một chút hương bạc hà từ lọ tinh dầu đặt trên bàn vẫn còn vương vấn, gợi nhắc về những buổi tối cô từng ngồi đây, đọc sách trong khi Khánh say sưa làm việc. Cảm giác thân thuộc ấy giờ đây lại trở nên xa lạ, hệt như một ký ức đẹp đẽ nhưng đã phai màu. Cô đang tìm kiếm một cuốn sách cũ, một tập truyện ngắn mà cô yêu thích đã bỏ quên ở đây từ lâu, như tìm kiếm một mảnh ghép của chính mình trong quá khứ.

Ngăn kéo mà Khánh vừa giấu chiếc nhẫn nằm ngay bên dưới kệ sách, khuất sau những cuốn sách dày cộp và chồng tài liệu cũ. Khi Linh rút một cuốn sách có bìa màu xanh sẫm ra khỏi kệ, tay cô vô tình trượt xuống, chạm vào một góc của vật thể cứng cáp, bọc nhung, ẩn mình sau lớp sách và tài liệu. Một khoảnh khắc thoáng qua, Linh khựng lại. Đầu ngón tay cô cảm nhận được sự mềm mại của lớp nhung và hình dáng hộp vuông vắn quen thuộc. Trái tim cô như hẫng đi một nhịp, một tia sáng mong manh, một sự tò mò không thể kìm nén chợt lóe lên trong đôi mắt ưu tư. Đó là...

Ngay lúc đó, như một phản xạ bản năng, Khánh đã xuất hiện ở cửa phòng. Anh đã đứng đó từ bao giờ, ánh mắt hoảng loạn dõi theo từng cử động của Linh, hơi thở dồn dập bị giấu kín sau vẻ ngoài cố tỏ ra bình tĩnh. Khi thấy tay Linh chạm vào chiếc hộp, toàn thân anh cứng đờ. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, nỗi sợ hãi bị phát hiện, nỗi sợ hãi phải đối mặt với sự thật, với những câu hỏi mà anh không có câu trả lời, ập đến. Anh không thể để cô nhìn thấy nó. Không phải bây giờ. Anh vội vàng bước tới, bước chân có chút vụng về, giọng nói hơi gấp gáp, cố gắng che giấu sự lúng túng đang bủa vây:

"Đâu? Anh tìm giúp em. Chắc nó ở đây." Anh nói, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ hoảng loạn, không giấu được sự căng thẳng đang hiện hữu. Bàn tay anh nhanh chóng đưa tới, không phải để giúp Linh tìm sách, mà là để đẩy chiếc hộp nhung vào sâu hơn, vùi lấp nó dưới những cuốn sách và tài liệu cũ một cách vội vã, vụng về. Lớp che chắn vốn đã không vững chắc nay càng trở nên lộn xộn, nhưng đủ để che khuất hoàn toàn vật thể bí ẩn đó khỏi tầm nhìn của Linh.

Linh rút tay lại, ánh mắt cô thoáng qua sự ngạc nhiên, một tia hy vọng mong manh vừa lóe lên đã vụt tắt. Cô nhìn hành động của Khánh, nhìn vẻ mặt hoảng loạn của anh, và hiểu ra tất cả. Nụ cười gượng gạo, ánh mắt lảng tránh, hành động che giấu vội vã... Tất cả như một lời khẳng định không lời về sự thật mà cô đã mơ hồ cảm nhận được. Sự ngạc nhiên nhanh chóng biến thành một vẻ lạnh lùng khó tả, một sự thất vọng sâu sắc mà cô đã quá quen thuộc. Đôi mắt cô không còn sự tò mò, chỉ còn lại sự trống rỗng, và một chút gì đó cam chịu.

Khánh cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng bằng cách hỏi han cô về công việc, về những dự định của cô, nhưng giọng điệu của anh vô cùng gượng gạo và lạc lõng, như một người đang nói những lời được học thuộc. "Dạo này công việc của em thế nào? Có ổn không?" Anh hỏi, nhưng ánh mắt anh vẫn không dám nhìn thẳng vào cô, như thể sợ hãi sẽ đối mặt với sự thật đang hiện hữu giữa họ. Linh chỉ đáp lại một cách nhạt nhẽo, cụt ngủn, không còn chút hứng thú nào để kéo dài cuộc trò chuyện. Cô biết, giữa họ đã không còn gì để nói. Khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc chiếc hộp nhung bị che giấu, không chỉ là sự che giấu một vật phẩm, mà là sự che giấu một cơ hội, một lời hứa, một phần của tình yêu mà họ đã từng có. Và cả hai đều cảm nhận được, cơ hội ấy, đã vụt tắt.

***

Sau khoảnh khắc chiếc nhẫn bị giấu đi, một bức màn im lặng dày đặc đã bao trùm lấy căn hộ của Khánh, nặng nề đến mức có thể cảm nhận được bằng cả thị giác. Dù Khánh cố g���ng duy trì vài câu hỏi xã giao gượng gạo về công việc của Linh, nhưng mỗi từ ngữ thoát ra khỏi miệng anh đều rơi vào khoảng không trống rỗng, không thể nào lấp đầy được khoảng cách vô hình đang chia cắt hai người. Linh chỉ đáp lại bằng những câu trả lời ngắn gọn, hờ hững, ánh mắt cô không còn bất kỳ sự chú ý hay tình cảm nào dành cho anh. Mùi không khí oi ả của thành phố từ bên ngoài phả vào qua khung cửa sổ mở hé, mang theo hơi nóng của buổi chiều muộn, nhưng không thể làm tan đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong không gian.

Cuối cùng, khi đã thu thập đủ những món đồ cá nhân còn sót lại, Linh quay người, đối mặt với Khánh đang đứng dựa lưng vào khung cửa phòng ngủ. Ánh mắt cô, giờ đây, hoàn toàn phẳng lặng, không chút gợn sóng cảm xúc. Đó là một ánh mắt của sự chấp nhận, của sự buông bỏ, của một người đã cạn kiệt mọi hy vọng.

"Em về đây," Linh cất tiếng, giọng cô lạnh nhạt, dứt khoát, không còn chút lưu luyến nào. Từng âm tiết như được đẽo gọt cẩn thận để không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ là một lời thông báo đơn thuần.

Khánh chỉ biết gật đầu, cổ họng anh khô khốc, không tài nào thốt ra được một lời nào khác ngoài một tiếng "Ừ" khàn đặc, đầy nuối tiếc. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô, sợ hãi đối diện với sự thật phũ phàng rằng mọi thứ giữa họ đã đến hồi kết. Khuôn mặt anh góc cạnh, nhưng giờ đây lại mang vẻ kiệt sức, hằn lên những vết mệt mỏi từ đêm không ngủ, và nỗi ân hận đang cồn cào trong lòng. Anh cảm nhận được sự trống rỗng lạnh lẽo đang lan tỏa từ Linh, một sự rút lui hoàn toàn về mặt cảm xúc mà anh không thể nào chạm tới.

Linh quay lưng bước đi, bước chân cô nhẹ bẫng, dứt khoát, như thể cô không còn vương vấn bất cứ điều gì ở nơi này, không còn chút sợi dây nào níu giữ cô lại với Khánh hay với quá khứ của họ. Tiếng đóng cửa nhẹ nhàng vang lên, nhưng trong tai Khánh, nó lại như một tiếng sét đánh ngang tai, dứt khoát và tàn nhẫn. Cánh cửa căn hộ đóng lại, không phải chỉ là cánh cửa vật lý, mà là cánh cửa của một cơ hội cuối cùng, một khoảnh khắc để thấu hiểu và hàn gắn, đã vĩnh viễn khép lại.

Khánh đứng đó, bất động giữa căn phòng khách trống trải, nghe tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn vỡ tung. Mùi hương hoa nhài của Linh vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng chỉ càng làm nỗi cô độc của anh thêm sâu sắc. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng lại, một sự hối tiếc vô hạn dâng lên trong lòng. Anh biết, anh đã bỏ lỡ. Bỏ lỡ cơ hội để giải thích, để xin lỗi, để níu kéo, để nói ra tất cả những gánh nặng mà anh đang mang vác. Anh đã chọn cách che giấu, và giờ đây, cái giá phải trả là sự mất mát vĩnh viễn.

Nỗi ân hận gặm nhấm lấy anh, nhưng anh lại bất lực không thể làm gì được. Anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để chiến đấu. Anh đã từng nghĩ, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, câu nói đó không còn là một lời biện minh cho chính mình, mà là một sự thật đau lòng, một kết luận nghiệt ngã. Linh đã đi, và cô mang theo không chỉ những món đồ cá nhân, mà còn cả một phần trái tim anh, một phần của tương lai mà anh từng khao khát. Anh gục mặt xuống tay, để những cảm xúc tiêu cực nhấn chìm. Sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa khắp căn phòng, và trong chính trái tim anh, khi tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, đếm từng giây tình yêu của họ đang dần tan biến vào hư không, không một lời từ biệt, không một giọt nước mắt, chỉ còn lại sự im lặng đầy tiếc nuối và một khoảnh khắc vụt tắt đã mãi mãi trở thành quá khứ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free