Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 239: Bữa Tiệc Gượng Gạo: Vết Nứt Giữa Đám Đông

Chiếc cửa căn hộ đóng lại, mang theo âm thanh vang vọng trong tâm trí Khánh như một lời tuyên án. Anh gục xuống, để nỗi tuyệt vọng và hối hận gặm nhấm. Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, Linh cũng đang đối mặt với một khoảng trống vô hình, một sự tĩnh lặng mà cô cố gắng lấp đầy bằng những hoạt động thường nhật, dù tâm hồn đã mỏi mệt đến rã rời.

***

Chiều tối buông xuống căn hộ của Linh, mang theo ánh sáng vàng nhạt cuối cùng của một ngày dài. Khác với vẻ ấm cúng thường ngày, không gian hôm nay dường như cũng chìm trong sự tĩnh lặng nặng nề, một thứ im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn trên tường. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn thoảng vào, dịu nhẹ và quen thuộc, nhưng hôm nay nó không còn mang đến sự an yên mà chỉ gợi lên một nỗi buồn man mác, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. Linh đứng trước gương lớn trong phòng ngủ, tay cầm chiếc váy dự tiệc màu xanh rêu mềm mại, ánh mắt cô lạc vào hình ảnh phản chiếu của chính mình.

Khuôn mặt trái xoan thanh tú của cô nay gầy đi trông thấy, đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ ưu tư và mệt mỏi, với quầng thâm nhạt dưới mi mắt tố cáo những đêm dài trằn trọc không ngủ. Cô cố gắng trang điểm, từng chút một, tỉ mỉ che đi những dấu vết của sự kiệt sức trên gương mặt. Lớp kem nền mỏng nhẹ, một chút phấn má hồng, và son môi màu nude tinh tế. Mỗi cử động của cô đều chậm rãi, nặng trĩu, như thể mỗi lần nhấc tay lên đều cần một nỗ lực lớn lao. Cô nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một chút sức sống nào đó, nhưng chỉ thấy một vỏ bọc mỏng manh đang cố gắng duy trì sự bình thường.

“Phải ổn. Phải ổn thôi,” cô lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như gió thoảng, như thể đang trấn an chính mình hơn là một lời khẳng định. Âm thanh ấy tan biến nhanh chóng trong không gian tĩnh lặng, không để lại chút dư âm nào. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả một bầu trời tâm sự không lời. Đôi vai thanh mảnh khẽ buông thõng, chiếc váy lụa tuột khỏi tay, rơi nhẹ xuống giường như một lời từ bỏ. Cô không thể che giấu được sự trống rỗng đang ngự trị bên trong mình. Bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực cô. Cô biết, buổi tiệc tối nay chỉ là một màn kịch mà cô phải diễn tròn vai, một sự kiện xã giao mà cô không thể từ chối, nhưng lại càng làm nổi bật sự cô đơn của cô giữa đám đông.

Linh tự hỏi, liệu Khánh có nhận ra không, cái vẻ mệt mỏi mà cô đang cố che giấu? Hay anh đã quá bận rộn với những gánh nặng của riêng mình mà không còn đủ tâm trí để quan tâm đến những điều nhỏ nhặt như vậy? Suy nghĩ đó như một mũi dao vô hình cứa vào tim cô, khiến cô cảm thấy lạnh lẽo hơn. Cô đã từng khao khát được anh lắng nghe, được anh thấu hiểu, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, trọn vẹn. Nhưng giờ đây, ngay cả sự hiện diện vật lý của anh cũng trở nên xa vời, và sự hiện diện cảm xúc thì dường như đã biến mất từ rất lâu rồi.

Cô nhặt chiếc váy lên, khoác lên người. Chất liệu lụa mềm mại lướt nhẹ trên làn da, mang đến một cảm giác lạnh lẽo đến lạ. Cô đứng đó, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Vẫn là cô, nhưng dường như đã có điều gì đó vỡ vụn bên trong, không thể hàn gắn. Đôi mắt cô vẫn to tròn, nhưng giờ đây chúng không còn ánh lên sự sống động, mà thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự buông bỏ đã dần hình thành. Cô không còn khóc nữa, nước mắt dường như đã cạn khô. Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi cô đơn bao trùm. Cô biết mình phải mạnh mẽ, phải tự đứng dậy, nhưng con tim cô vẫn còn mang theo những vết thương âm ỉ. Cô rời khỏi gương, bước ra khỏi phòng ngủ, để lại phía sau một không gian im ắng và một hình ảnh đầy ưu tư.

***

Quán bar ‘The Blind Alley’ ẩn mình trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ, nhưng bên trong lại là một thế giới hoàn toàn khác. Ánh đèn neon mờ ảo, huyền ảo nhuộm không gian trong tông màu tím và xanh lam, tạo nên một bầu không khí bí ẩn và quyến rũ. Nội thất được bài trí tinh tế với những chiếc ghế da cổ điển, bàn gỗ sẫm màu và quầy bar dài lấp lánh ánh rượu. Tiếng nhạc EDM mạnh mẽ, dồn dập vang lên từ hệ thống loa công suất lớn, hòa lẫn với tiếng cụng ly leng keng, tiếng cười nói ồn ào và tiếng bước chân rộn ràng của đám đông. Mùi rượu nồng nàn, mùi nước hoa quyến rũ, mùi khói thuốc thoang thoảng từ khu vực hút thuốc ngoài trời, và cả mùi mồ hôi từ những điệu nhảy bốc lửa, tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ hỗn hợp ngột ngạt nhưng đầy mê hoặc.

Khánh và Linh ngồi ở một góc khuất, bên chiếc bàn gỗ sẫm màu đã được Minh đặt sẵn. Minh và Trâm, cùng với Duy, Nam và Hải, những người bạn cũ của cả hai, đang tụ tập đông đủ, tạo nên một không khí sôi nổi và náo nhiệt. Nhưng giữa sự ồn ào và vui vẻ ấy, Khánh và Linh lại như hai thực thể tách biệt, một hòn đảo cô độc giữa đại dương âm thanh.

Khánh, với dáng người cao ráo nhưng có phần gầy đi do áp lực công việc, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ly bia trên tay. Anh ít nói, chỉ thỉnh thoảng gật gù vô định khi Minh nhiệt tình kể về những câu chuyện phiếm hay những dự định mới. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ nam tính, nhưng những đường nét ấy dường như đã bị bào mòn bởi sự mệt mỏi và căng thẳng, gần như không có biểu cảm gì. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám than đơn giản, sơ vin gọn gàng, phù hợp với phong cách công sở tối giản thường ngày của anh, nhưng dường như nó không thể che giấu được sự nặng nề trong tâm hồn. Anh cảm thấy như mình đang ở trong một bộ phim câm, mọi âm thanh xung quanh đều trở nên mờ nhạt, và anh chỉ muốn chìm sâu vào sự tĩnh lặng của riêng mình. Anh nhớ về câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," và nó cứ văng vẳng trong đầu anh như một điệp khúc buồn.

Linh, ngồi đối diện với Khánh, cố gắng hòa mình vào câu chuyện của Trâm và Duy. Cô mặc chiếc váy xanh rêu mềm mại mà cô đã chọn kỹ càng, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, tôn lên vẻ ngoài nhẹ nhàng, nữ tính. Nụ cười của cô vẫn thanh thoát, nhưng nó mang theo một chút gượng gạo, một chút buồn man mác mà chỉ những người tinh ý mới có thể nhận ra. Đôi mắt to tròn của cô thường xuyên vô thức liếc về phía Khánh, tìm kiếm một ánh mắt giao nhau, một tia kết nối, nhưng anh vẫn cứ nhìn thẳng vào ly bia, hoàn toàn không chú ý. Mỗi lần như vậy, trái tim Linh lại nhói lên một nhịp, và cô lại nhanh chóng quay đi, cố gắng che giấu sự thất vọng đang trào dâng. Cô cảm thấy cô đơn đến lạ, ngay cả khi đang ngồi giữa những người bạn thân thiết nhất. Sự thiếu vắng những cái chạm, những lời nói dịu dàng, hay đơn giản chỉ là một ánh mắt quan tâm từ Khánh, càng khiến cô cảm thấy lạnh lẽo giữa bầu không khí náo nhiệt.

Trâm, cô bạn thân nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài uốn nhẹ, nhận ra sự khác lạ của Linh ngay lập tức. Cô nghiêng người, ghé sát vào tai Linh giữa tiếng nhạc ồn ào: “Linh, dạo này sao trông cậu gầy thế? Khánh dạo này bận lắm à?” Ánh mắt cô liếc nhanh về phía Khánh, đầy vẻ lo lắng.

Linh cười gượng gạo, đôi mắt hơi cụp xuống. “À, dạo này công việc cũng nhiều ấy mà, Trâm. Vẫn ổn thôi.” Cô cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, nhưng sự mệt mỏi vẫn len lỏi trong từng câu chữ.

Duy, với nụ cười tươi tắn và vẻ ngoài trẻ trung, quay sang Khánh, cố gắng khuấy động không khí: “Này Khánh, dạo này ít thấy ông ra sân bóng. Hay là bận chuẩn bị cho sự kiện lớn nào rồi?” Anh nháy mắt, ám chỉ đến một đám cưới có thể sắp diễn ra, một chủ đề mà ai cũng nghĩ là sẽ khiến cả hai vui vẻ.

Khánh chỉ nhấp một ngụm bia dài, cổ họng anh khô khốc. Anh gật đầu lấp lửng, một cách mơ hồ, không xác nhận cũng không phủ nhận. “Cũng vậy thôi, Duy. Công việc nhiều.” Anh tránh nhìn thẳng vào Linh, sợ hãi đối diện với ánh mắt cô, ánh mắt mà anh biết là đang chất chứa bao nhiêu câu hỏi và hy vọng. Anh cảm thấy tội lỗi, bất lực, khi không thể đáp ứng được kỳ vọng của cô, cũng như của những người bạn xung quanh.

Nam, một người bạn học cũ chung của cả hai, có vẻ ngoài thân thiện và nụ cười hiền lành, quan sát sự tương tác gượng gạo giữa Khánh và Linh với ánh mắt đầy hoài niệm. Anh nhớ về những ngày xưa, khi Khánh và Linh còn là một cặp đôi rạng rỡ, tràn đầy sức sống và tình yêu. Anh khẽ lắc đầu, tự nhủ: "Các cậu vẫn như ngày xưa, nhưng cũng khác nhiều rồi." Câu nói ấy không thoát ra thành tiếng, nhưng sự bối rối và tiếc nuối trong ánh mắt anh đã nói lên tất cả.

Hải, người bạn có thân hình đen nhẻm, cơ bắp cuồn cuộn do tập gym, sau vài ly đã trở nên hào sảng và vô tư hơn bao giờ hết. Anh vỗ vai Khánh một cái bốp, khiến Khánh giật mình. “Hai ông bà này còn chần chừ gì nữa, chừng nào mời tụi này ăn cưới đây? Thời buổi này ai cũng có đôi có cặp rồi!” Giọng Hải ồm ồm, đầy vẻ trêu chọc, nhưng lại vô tình chạm đúng vào vết thương lòng của cả hai.

Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy góc bàn trong giây lát, như thể tiếng nhạc ồn ào cũng không thể lấp đầy được khoảng trống ấy. Khánh nhấp một ngụm bia dài hơn, gần như uống cạn ly, tránh nhìn Linh. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, một gánh nặng không thể gọi tên. Anh biết, anh không còn đủ sức để mang vác những kỳ vọng này, không còn đủ sức để đóng vai một người đàn ông hạnh phúc, sẵn sàng cho một tương lai rạng rỡ.

Linh cúi mặt xuống, ngón tay cô xoắn vào nhau dưới gầm bàn, một cử chỉ vô thức thể hiện sự lo lắng và tổn thương. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì nhiệt độ trong quán, mà vì sự lạnh lẽo trong chính trái tim mình. Những lời của Hải, dù vô tư, nhưng lại như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì họ đã mất đi, về một tương lai mà cô từng hình dung rõ ràng, giờ đây lại mờ mịt và xa vời. Cô cảm thấy ánh mắt của mọi người đang đổ dồn vào mình và Khánh, những ánh mắt tò mò, lo lắng, và cả chút phán xét. Cô chỉ muốn trốn thoát khỏi nơi này, khỏi những câu hỏi không lời, khỏi sự gượng gạo đang bao trùm lấy cả hai. Cô cảm thấy cô đơn đến tận cùng, ngay cả khi đang ở giữa những người bạn thân.

Minh, nhận ra sự căng thẳng trong không khí, cố gắng xoa dịu. “Thôi nào Hải, để cho Khánh nó lo công việc đã. Cưới xin đâu phải chuyện đùa.” Anh liếc nhìn Khánh, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Anh biết Khánh đang gặp áp lực rất lớn, dù anh không thể gọi tên được chính xác là gì.

Duy cũng tiếp lời, cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác. "Đúng rồi, cưới xin là chuyện cả đời. Mà này Linh, nghe nói dạo này cậu đang tham gia lớp vẽ mới à? Có gì hay ho kể tụi mình nghe với." Anh biết Linh yêu nghệ thuật, và đó có thể là một lối thoát cho cô.

Linh khẽ ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười thật tươi. "Vâng, cũng thú vị lắm. Em đang thử sức với sơn dầu." Cô nói, nhưng giọng điệu thiếu đi sự hào hứng thường thấy. Cô vẫn còn quá chìm đắm trong nỗi buồn của riêng mình. Cảm giác cô đơn giữa đám đông này là một dấu hiệu rõ ràng rằng cô cần tìm một lối thoát cảm xúc, một không gian riêng để thở, để sống với đam mê của mình, thoát khỏi những gánh nặng vô hình đang đè nén.

***

Khi đồng hồ điểm quá nửa đêm, Khánh và Linh rời khỏi quán bar sớm hơn những người khác. Không một lời giải thích cụ thể, chỉ là một cái gật đầu nhẹ với Minh và Trâm, một lời chào xã giao cụt ngủn. Dù Minh và Trâm có vẻ lo lắng, ánh mắt họ dõi theo hai người cho đến khi khuất dạng, nhưng cả Khánh và Linh đều không quay đầu lại. Họ bước đi trên con phố đông đúc của Quận 1, nơi ánh đèn đường vẫn rực rỡ và tiếng còi xe vẫn réo vang, như thể thành phố này không bao giờ ngủ.

Ánh đèn đường kéo dài bóng họ ra xa nhau, tạo thành hai hình ảnh đơn độc, cách biệt. Khoảng cách vật lý giữa họ chỉ chừng một sải tay, nhưng khoảng cách vô hình trong tâm hồn lại như một vực sâu không thể vượt qua. Không có một cái nắm tay, không một cái chạm nhẹ, không một lời nói. Chỉ có sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở, như thể mọi âm thanh của thành phố cũng không thể lấp đầy được khoảng trống giữa họ. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố, mùi nước hoa vương vấn trong không khí đêm Sài Gòn, tất cả đều trở nên vô vị đối với cả hai.

Linh bước nhanh, gót chân khẽ gõ nhịp trên vỉa hè lát đá, tạo nên một âm thanh đơn điệu trong màn đêm. Cô cố gắng thoát khỏi không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy mình. Đôi khi, cô lén nhìn sang Khánh, hy vọng tìm thấy một chút biểu cảm trên gương mặt anh, một dấu hiệu nhỏ nhoi cho thấy anh cũng đang cảm nhận được sự xa cách này. Nhưng anh chỉ nhìn thẳng phía trước, vẻ mặt vô cảm, đôi tay đút sâu vào túi quần, lầm lũi bước đi như một cái bóng. Anh không nói, không hỏi, không có bất kỳ hành động nào cho thấy anh muốn níu giữ cô lại, hay thậm chí là muốn chia sẻ bất cứ điều gì. Sự im lặng của anh, giờ đây, không còn là nét trầm tính mà cô từng yêu, mà là một bức tường thành vững chắc, không thể xuyên thủng.

Linh thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng chứa đựng cả một nỗi thất vọng sâu sắc. Cô nhớ lại câu nói "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," nhưng giờ đây, anh ở đây, nhưng không thực sự ở đây. Trái tim cô nặng trĩu, cảm giác trống rỗng lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhận ra rằng, dù cô có cố gắng đến đâu, thì sự hiện diện của Khánh cũng không còn mang lại cho cô sự an ủi hay kết nối mà cô khao khát. Cô phải tự tìm lấy sự bình yên cho chính mình, phải tự tìm lấy một lối thoát cho những cảm xúc đang bế tắc.

Khi về đến căn hộ của Linh, Khánh dừng lại trước cổng, không có ý định nán lại hay bước vào. Anh chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ đơn giản đến lạnh lùng. "Em vào đi," anh nói, giọng anh khàn đặc, có chút mệt mỏi. Không một lời chúc ngủ ngon, không một cái ôm, không một lời hẹn cho ngày mai.

Linh cũng không đòi hỏi. Cô chỉ gật đầu đáp lại, ánh mắt cô trống rỗng đến lạ. Cô bước vào bên trong, cánh cửa nặng nề khép lại, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai người. Khánh đứng đó một lúc, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của màn đêm đang bao trùm lấy mình, cũng như sự lạnh lẽo trong chính trái tim anh. Anh biết, anh đã bỏ lỡ quá nhiều, và anh đã không còn đủ sức để níu giữ. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," giờ đây không chỉ là một suy nghĩ, mà đã trở thành một lời biện minh đau đớn, một sự chấp nhận nghiệt ngã cho một kết cục không thể tránh khỏi. Anh quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường vắng, hòa vào màn đêm u tối của thành phố, mang theo nỗi cô đơn và sự bất lực không thể diễn tả thành lời. Tình yêu của họ, giờ đây, đã trở thành một vết nứt vô hình, âm thầm lan rộng, chờ ngày vỡ tan.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free