Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 240: Chén Trà Nóng Và Lời Khuyên Thầm Lặng
Sáng sớm, ánh nắng đầu ngày mỏng mảnh len lỏi qua khe rèm cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lờ mờ. Linh cựa mình trên chiếc giường quen thuộc, nhưng cảm giác nặng trĩu trong lòng không hề vơi bớt theo ánh bình minh. Căn hộ, từng là tổ ấm nhỏ chứa đầy kỷ niệm của cô và Khánh, giờ đây bỗng trở nên rộng lớn đến lạ, và lạnh lẽo. Không khí tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh rì rào như tiếng thở dài của chính cô. Linh mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát, cố gắng xua đi những hình ảnh của đêm qua – bữa tiệc gượng gạo, những ánh mắt dò xét, và đặc biệt là sự im lặng đến đáng sợ của Khánh.
Cô ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc. Linh khẽ rùng mình, không phải vì cái se lạnh của buổi sớm, mà là vì cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm lấy từng tế bào. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu thẳm. Cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, nhưng rồi lại đặt xuống. Không có tin nhắn, không có cuộc gọi nào. Dường như, sau đêm qua, mọi sợi dây liên kết giữa cô và Khánh đã hoàn toàn đứt đoạn.
Linh lướt mắt qua những vật dụng quen thuộc trong căn phòng. Chiếc giá sách nhỏ với vài cuốn tiểu thuyết cô yêu thích, vài bức tranh cô tự vẽ treo tường, và những món đồ trang trí nhỏ xinh mà cả hai đã cùng nhau chọn lựa. Mỗi vật phẩm đều mang theo một câu chuyện, một ký ức. Cô dừng lại ở một khung ảnh cũ đặt trên bàn làm việc. Trong ảnh, cô và Khánh đang cười rạng rỡ, tay trong tay dạo bước trên bãi biển. Đó là chuyến đi kỷ niệm một năm yêu nhau của họ. Nụ cười của Khánh lúc ấy thật hồn nhiên, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây,” câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí Linh, một cách đau đáu. Anh đã từng ở đây, thật sự ở đây, với tất cả sự quan tâm và hiện diện của mình. Nhưng giờ đây, anh vẫn hiện diện về mặt vật lý, nhưng tâm hồn anh lại lạc mất ở một nơi nào đó rất xa.
Cô nhớ lại câu hỏi vô tư của Trâm và Duy tại bữa tiệc: "Hai đứa khi nào tính chuyện cưới xin đấy?". Nụ cười gượng gạo của cô, ánh mắt né tránh của Khánh. Sự khó xử đó đã cắt sâu vào lòng cô như một nhát dao vô hình. Mọi người đều nhìn thấy, đều cảm nhận được vết rạn nứt giữa họ, chỉ có cô và Khánh, những người trong cuộc, lại cứ mãi chìm trong sự im lặng và lảng tránh. Sự cô đơn giữa đám đông bạn bè thân thiết, cảm giác mình là người ngoài cuộc ngay trong chính mối quan hệ của mình, đã đẩy Linh đến bờ vực của sự chịu đựng.
Một tiếng thở dài nhẹ bẫng thoát ra khỏi lồng ngực cô, mang theo cả nỗi thất vọng sâu sắc. Linh đứng dậy, bước ra ban công. Trời trong, nắng nhẹ nhưng không khí vẫn còn vương chút se lạnh của buổi sớm. Những tia nắng vàng ươm trải dài trên những tòa nhà cao tầng của Sài Gòn, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu. Nhưng đối với Linh, ngày mới này mang theo một cảm giác rất khác. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn và sự chờ đợi. Cô cần một lối thoát, một không gian riêng để thở, để sống với đam mê của mình, thoát khỏi những gánh nặng vô hình đang đè nén.
Nhìn ngắm thành phố bắt đầu thức giấc, Linh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cô cần rời xa nơi này một thời gian, rời xa những ký ức đang bóp nghẹt mình, để tìm lại chính mình. Cô biết mình cần một sự an ủi, một lời khuyên, một góc nhìn khách quan từ một người mà cô luôn tin tưởng. Một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí cô: mái nhà nhỏ yên bình với khu vườn ngập tràn hoa lá, và bóng dáng lưng còng của Bà Ngoại. Quyết định đã được đưa ra. Cô quay vào phòng, bắt đầu chuẩn bị đồ đạc một cách nhanh chóng, như thể cô sợ rằng nếu chần chừ thêm một chút nữa, nỗi buồn sẽ lại nuốt chửng cô. Vali nhỏ được mở ra, những bộ quần áo nhẹ nhàng, thanh lịch được xếp gọn gàng. Cô không cần nhiều, chỉ đủ để tồn tại trong vài ngày, vài tuần, hoặc có thể là lâu hơn. Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, cô cần phải đi.
***
Sau một quãng đường dài, len lỏi qua những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, bỏ lại sau lưng sự ồn ào và hối hả của thành phố, Linh cuối cùng cũng tìm đến được ngôi nhà nhỏ của Bà Ngoại. Ngôi nhà nằm khuất sâu trong một con hẻm vắng, yên tĩnh đến lạ. Dù đã nhiều lần đến đây, nhưng mỗi lần trở lại, Linh đều cảm thấy một sự bình yên diệu kỳ bao trùm. Ngôi nhà được xây theo lối kiến trúc truyền thống với mái ngói đỏ thẫm, tường vôi vàng ố theo thời gian, và những cánh cửa gỗ cũ kỹ. Xung quanh là một khu vườn nhỏ, rợp bóng cây xanh mát, đủ loại hoa khoe sắc thắm, và những chậu cây cảnh được Bà Ngoại chăm sóc tỉ mỉ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió mát, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xoa dịu tâm hồn Linh ngay từ khoảnh khắc cô bước chân vào con hẻm.
Bầu không khí trong lành, thoang thoảng mùi hoa lài từ giàn hoa trước hiên nhà, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên. Tất cả những mùi hương ấy quen thuộc đến nỗi khiến Linh cảm thấy như được trở về với chính mình, với những giá trị cốt lõi mà cuộc sống xô bồ đã dần làm cô quên lãng.
Bà Ngoại đang ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ đặt ở góc hiên, lưng còng, mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng. Đôi môi móm mém của bà khẽ mấp máy nhai trầu, đôi mắt đã hằn sâu những vết chân chim nhưng vẫn ánh lên vẻ tinh anh và hiền từ. Trước mặt bà là một bộ ấm trà gốm sứ mộc mạc, khói trà nghi ngút bay lên, hòa vào không khí buổi trưa nắng nhẹ, gió mát.
Vừa nhìn thấy Linh, Bà Ngoại khẽ nheo mắt, rồi một nụ cười ấm áp nở trên môi. Bà không hề ngạc nhiên, như thể bà đã cảm nhận được sự hiện diện của cháu gái mình từ xa. Ánh mắt thấu hiểu của bà chạm vào Linh, không cần một lời giải thích nào, cũng không cần Linh phải nói ra những gì đang chất chứa trong lòng. Chỉ một cái nhìn ấy thôi cũng đủ để Linh cảm thấy được an ủi.
"Con gái về đây chơi à?" Giọng Bà Ngoại trầm ấm, khàn khàn nhưng đầy tình yêu thương, y hệt như câu nói quen thuộc mà bà vẫn thường dùng để chào đón cô mỗi khi cô ghé thăm. Nó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự chào đón vô điều kiện.
Linh bước nhanh đến bên Bà Ngoại, đôi mắt cô rưng rưng. Mọi gánh nặng, mọi nỗi buồn dường như cùng lúc vỡ òa. Cô quỳ xuống, ôm chặt lấy tấm lưng còng của bà, vùi mặt vào vai bà. Mùi hương quen thuộc của Bà Ngoại, mùi trầu cau, mùi của những năm tháng cũ, của sự bình yên và yêu thương, vỗ về lấy cô. Linh không nói gì, chỉ để những giọt nước mắt lăn dài trên má. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự giải tỏa, của niềm an ủi khi tìm được một bến đỗ bình yên.
Bà Ngoại khẽ vỗ nhẹ lên lưng Linh, tay bà run run nhưng đầy trìu mến. "Khóc đi con. Khóc cho hết buồn rồi lại thôi." Bà nói, giọng bà vẫn nhẹ nhàng, không một chút trách cứ hay tò mò. Bà hiểu rằng, có những nỗi buồn không thể nói thành lời, chỉ có thể được giải tỏa bằng những giọt nước mắt. Sau đó, bà nhẹ nhàng đỡ Linh ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện.
Bà Ngoại với tay rót cho Linh một chén trà nóng. Bà di chuyển chậm rãi, từng cử chỉ đều toát lên sự cẩn trọng và yêu thương. Nước trà xanh biếc, bốc hơi nghi ngút, mang theo mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, lan tỏa khắp không gian. Linh khẽ hít hà, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi vào lồng ngực. Bà đặt chén trà vào tay Linh, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, xua đi một phần nào cái lạnh lẽo trong tâm hồn.
"Uống đi con. Trà nóng sẽ làm con ấm bụng." Bà Ngoại nói, đôi mắt bà vẫn nhìn Linh đầy trìu mến. Linh cầm chén trà, đôi tay cô khẽ run. Cô nhìn vào mặt trà, hình ảnh phản chiếu của mình trong đó thật mờ nhạt, như chính tâm trạng cô lúc này. Nhưng sự hiện diện của Bà Ngoại, chén trà ấm nóng, và bầu không khí yên bình này đã mang lại cho cô một nguồn năng lượng vô hình, một niềm hy vọng nhỏ nhoi rằng mọi thứ rồi sẽ ổn.
***
Nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải một tấm thảm dịu dàng lên khu vườn nhỏ của Bà Ngoại. Những bông hoa giấy hồng rực rỡ trước hiên nhà càng thêm phần rực rỡ dưới ánh nắng cuối ngày. Tiếng chim hót đã thưa thớt hơn, thay vào đó là tiếng dế kêu ri ri đâu đó trong lùm cây, và tiếng kim đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn trong nhà, tạo nên một nhịp điệu chậm rãi, an lành. Mùi hương trầm từ bàn thờ đã dịu bớt, nhường chỗ cho mùi trà thảo mộc vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi đất ẩm và mùi hoa lài thoang thoảng.
Linh đã kể cho Bà Ngoại nghe về những nỗi lòng của mình, không đi sâu vào chi tiết cụ thể của những cuộc cãi vã hay những sự kiện đau lòng, mà chỉ nói về cảm giác mệt mỏi, cô đơn, và sự hụt hẫng khi không cảm nhận được sự thấu hiểu từ người mình yêu. Giọng cô nhỏ dần, đôi khi ngập ngừng, như thể cô đang cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng.
"Con thấy cô đơn quá, Ngoại ạ. Con không biết con đã làm sai điều gì," Linh thì thầm, đôi mắt cô lại rưng rưng. Cô cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chén trà đã nguội lạnh trong tay, cảm giác như những gì cô vừa nói ra cũng chính là những gì cô đang tự hỏi mình suốt bấy lâu nay.
Bà Ngoại lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt bà vẫn giữ nguyên vẻ bình thản và thấu hiểu. Bà không ngắt lời, không phán xét, chỉ lặng lẽ đặt tay lên bàn tay Linh, nhẹ nhàng xoa xoa. Cái chạm tay ấm áp của bà truyền cho Linh một nguồn năng lượng diệu kỳ, như thể mọi lo lắng, mọi phiền muộn đều đang tan chảy dưới bàn tay ấy.
Sau một khoảng lặng dài, khi Linh đã trút hết nỗi lòng, Bà Ngoại mới khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng chứa đựng cả một đời người với bao nhiêu chiêm nghiệm và thăng trầm. "Tình yêu như cây, con ạ. Có khi nắng hạn, có khi mưa giông. Nhưng cái gốc nó phải vững. Và đôi khi, người trồng cây phải gánh cả cơn giông một mình, không muốn để tán cây bị ướt."
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô nhìn thẳng vào Bà Ngoại, cố gắng thấu hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của bà. Bà Ngoại không nói cụ thể về Khánh, nhưng Linh hiểu rằng bà đang muốn nói đến anh, đến những gánh nặng vô hình mà anh đang phải đối mặt.
Bà Ngoại tiếp tục, giọng bà trầm ấm, khàn khàn nhưng vẫn đầy sức thuyết phục: "Đàn ông họ có những gánh nặng riêng, gánh nặng của gia đình, của tương lai, của sĩ diện. Họ ít khi nói ra, nhưng không có nghĩa là không có. Có những gánh nặng mà người ngoài khó lòng thấu hiểu, con ạ. Đôi khi, họ mu���n tự mình gánh vác tất cả, không muốn để người mình yêu phải bận lòng. Họ nghĩ rằng đó là cách bảo vệ, cách yêu thương."
Mỗi lời của Bà Ngoại như một dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của Linh. Cô chợt nhận ra rằng, cô đã quá tập trung vào nỗi cô đơn của mình, vào khao khát được thấu hiểu của bản thân, mà quên mất rằng Khánh cũng có những áp lực riêng, những trận bão ngầm mà anh đang phải chống đỡ một mình. Anh trầm tính, ít nói, điều đó cô biết. Anh gánh vác áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, điều đó cô cũng biết. Nhưng cô chưa bao giờ thực sự nhìn nhận những điều đó như "gánh nặng" của anh, một gánh nặng mà anh không giỏi san sẻ. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó chợt lóe lên trong đầu Linh, giờ đây, nó mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn, đau đớn hơn.
Nhưng Bà Ngoại không chỉ dừng lại ở việc giải thích cho Linh về những gánh nặng của người đàn ông. Bà cũng nhắc nhở Linh về giá trị của chính mình. "Nhưng con gái mình cũng phải thương mình, con ạ. Đừng để mình khô héo vì chờ đợi một cơn mưa chưa đến. Tình yêu không chỉ là nhận, mà còn là hiểu và chấp nhận. Nhưng cũng không có nghĩa là con phải hy sinh bản thân mình một cách vô điều kiện. Con phải biết giữ gìn cái gốc của chính mình, cái gốc của hạnh phúc và sự bình yên mà không phụ thuộc vào ai."
Linh cúi đầu lắng nghe, nước mắt lại chảy dài trên má. Nhưng lần này, đó không còn là nước mắt của sự tủi thân hay tuyệt vọng, mà là của sự chiêm nghiệm, của sự giác ngộ. Cô nhìn lại quãng thời gian vừa qua, cô đã chờ đợi quá nhiều, hy vọng quá nhiều vào sự thay đổi từ Khánh, mà quên mất rằng cô cũng cần phải tự tìm lấy hạnh phúc cho chính mình. Cô đã quên mất đam mê hội họa, những buổi chiều lang thang ở các phòng tranh, những giờ phút cô độc nhưng tự tại bên giá vẽ. Cô đã để cuộc sống và tình yêu bào mòn đi năng lượng và niềm vui của riêng mình.
Bà Ngoại khẽ siết chặt tay Linh một lần nữa. "Con cứ ở đây vài ngày, thư thái đầu óc. Tìm lại những gì con đã lãng quên, những gì làm con vui vẻ. Rồi con sẽ biết phải làm gì thôi."
Linh khẽ gật đầu. Nỗi đau vẫn còn đó, cảm giác trống rỗng vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng giờ đây, cô đã có một góc nhìn khác, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cả Khánh và chính bản thân mình. Cô hiểu rằng tình yêu của họ đã bị bào mòn không chỉ bởi áp lực cuộc sống, mà còn bởi sự thiếu giao tiếp, bởi những kỳ vọng khác biệt, và bởi những gánh nặng vô hình mà mỗi người tự mình gánh vác. Cô vẫn yêu Khánh, nhưng có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ một mối quan hệ đang dần trở thành gánh nặng cho cả hai. Và quan trọng hơn, cô nhận ra rằng, cô phải yêu thương chính mình trước tiên, phải tìm lại sự bình yên và hạnh phúc cho bản thân, không còn phụ thuộc vào sự hiện diện hay thấu hiểu của bất cứ ai. Ánh mắt Linh nhìn ra khu vườn, nơi nắng chiều vẫn còn vương vấn, lòng cô dường như đã tìm thấy một lối thoát, một con đường mới để bước đi.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.