Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 241: Ánh Mắt Đêm Khuya Và Chiếc Nhẫn Không Tên
Khánh nhẹ nhàng mở cánh cửa căn hộ của Linh, một tiếng “cạch” khẽ khàng gần như vô thanh trong không gian tĩnh mịch. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng trắng bạc trên sàn gỗ, dẫn lối vào căn phòng quen thuộc. Anh cởi áo khoác, đặt hờ lên chiếc ghế bành gần cửa, động tác chậm rãi và đầy suy tư, như thể sợ làm xáo động cả một thế giới đang ngủ yên. Không gian nơi đây vẫn mang mùi hương dịu nhẹ của Linh, mùi hoa nhài thoang thoảng từ những ngày trước có lẽ cô đã thắp nến thơm, xen lẫn mùi vải vóc quen thuộc, nhưng giờ đây, nó lại khiến Khánh cảm thấy một sự xa cách vô hình, lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Mọi thứ dường như đã bị bao phủ bởi một lớp bụi thời gian vô hình, dẫu chỉ mới vừa đây thôi, họ còn chia sẻ từng khoảnh khắc, từng hơi thở.
Anh rảo bước chậm rãi về phía phòng ngủ, bóng anh đổ dài trên tường khi anh đi qua vùng sáng yếu ớt của chiếc đèn ngủ đặt trên tủ đầu giường. Linh đã ngủ. Cô cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, mái tóc dài buông xõa trên gối, che khuất một phần khuôn mặt thanh tú. Ánh đèn vàng dịu hắt lên, làm nổi bật đường nét mềm mại của cô, nhưng Khánh vẫn có thể nhận ra một nét mệt mỏi vương vấn đâu đó, một dấu vết của những ưu tư chưa kịp tan biến trong giấc mơ. Nó không phải là sự mệt mỏi của công việc hay thể chất, mà là một sự hao mòn tinh thần, thứ mà anh đã quá quen thuộc khi nhìn thấy ở cô trong những tháng ngày gần đây. Nó ám ảnh anh, bóp nghẹt trái tim anh mỗi khi anh bắt gặp ánh mắt buồn của cô.
Anh đứng lặng bên giường, đôi mắt sâu thẳm nhìn Linh, từng đường nét trên gương mặt cô khắc sâu vào tâm trí anh. Anh đưa tay lên, ngón tay khẽ run, định chạm vào mái tóc mềm mại đang tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ của dầu gội, mùi hương mà anh yêu thích. Nhưng rồi, như một bản năng, anh lại rụt tay về, một cử chỉ vô thức của sự bất lực. Anh sợ làm cô tỉnh giấc, sợ phải đối mặt với ánh mắt cô lúc này, và hơn cả, anh sợ phải đối mặt với chính mình, với những câu hỏi không lời đáp đang giày vò anh. Tiếng xe cộ vọng xa từ ngoài đường, tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm khuya, càng khiến không gian thêm phần quạnh quẽ và nặng trĩu. Hơi thở đều đặn của Linh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong căn phòng, một sự im lặng có sức nặng, chất chứa bao điều chưa nói, bao cảm xúc bị kìm nén.
Khánh cảm thấy một sức nặng đè nén lên lồng ngực. Anh nhớ lại bữa tiệc sinh nhật của Minh tối nay, cái không khí gượng gạo đến khó thở khi họ đứng cạnh nhau, những ánh mắt dò xét từ bạn bè, và câu hỏi vô tư nhưng lại như nhát dao cứa vào vết thương lòng: "Khi nào thì cưới?". Anh đã im lặng. Anh đã né tránh. Không phải vì anh không yêu Linh, mà vì anh không biết phải trả lời thế nào. Anh có thể nói gì khi chính anh cũng đang lạc lối trong mớ bòng bong của những kỳ vọng, những áp lực vô hình và những nỗi sợ hãi mang tên tương lai? Linh đã cố gắng cười, nhưng nụ cười của cô mỏng manh như sương khói, tan biến ngay lập tức khi ánh mắt cô chạm phải sự im lặng của anh. Lúc đó, anh đã thấy sự tổn thương sâu sắc trong đôi mắt Linh, một vết rạn nữa lại xuất hiện, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh nhìn Linh, người con gái anh yêu hơn cả bản thân mình, đang say ngủ. Anh muốn ôm cô thật chặt, muốn nói với cô rằng anh vẫn ở đây, vẫn yêu cô nhiều lắm. Nhưng rồi, anh lại tự hỏi, tình yêu của anh có đủ để xoa dịu nỗi mệt mỏi trong đôi mắt cô không? Tình yêu của anh có đủ để mang lại cho cô một tương lai mà cô xứng đáng không? Anh thấy sự mệt mỏi trong mắt Linh, không chỉ đêm nay, mà đã từ rất lâu rồi, nó cứ dần tích tụ, in hằn lên gương mặt cô mỗi ngày. Và anh tự hỏi, liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc, hay chính anh, với sự vụng về và gánh nặng của mình, đang dần tước đi niềm vui sống của cô? Cái ý nghĩ ấy như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tim anh, khiến anh quặn thắt. Anh đứng đó, giữa căn phòng quen thuộc, cảm giác cô đơn và lạnh lẽo bao trùm lấy anh, dù Linh đang ở ngay bên cạnh. Một sự cô đơn không đến từ việc không có ai, mà đến từ việc không thể kết nối, không thể chạm tới nhau.
Khánh khẽ trượt người ngồi xuống mép giường, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. Cô vẫn ngủ say, hơi thở đều đặn, một sự bình yên anh khao khát nhưng không thể có được. Anh nhớ lại những lời trách móc của cô, không phải là những lời gay gắt, mà là những câu hỏi đầy khao khát, đầy hy vọng về một tương lai rõ ràng, một lời cam kết chắc chắn. “Anh còn yêu em không?”, “Khi nào thì mình cưới?”, “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Những câu nói ấy, không ngừng vang vọng trong tâm trí anh, mỗi lúc một rõ ràng hơn, mỗi lúc một đau đớn hơn. Anh biết Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh chọn cô, cần anh ở bên cạnh thực sự, cần một sự hiện diện cảm xúc hơn vật chất. Nhưng anh đã làm gì? Anh đã chọn cách lùi lại, chọn cách im lặng, vô tình đẩy cô vào vòng xoáy của sự chờ đợi và thất vọng.
Rồi anh nhớ về những gánh nặng trên vai mình, những gánh nặng không lời mà anh đã tự nguyện gánh vác. Bà Hoa, mẹ anh, với đôi mắt chất chứa bao kỳ vọng, bao lo toan cho tương lai của gia đình. Ông Nội, người đàn ông nghiêm khắc nhưng luôn đặt niềm tin tuyệt đối vào anh, người cháu trai duy nhất có thể vực dậy cơ nghiệp gia đình. Những con số trong tài khoản ngân hàng, không bao giờ đủ, dù anh đã cố gắng làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm tinh mơ đến đêm khuya khoắt. Những dự án công việc chồng chất, những cuộc họp kéo dài đến quên ăn quên ngủ. Tất cả đều là những áp lực vô hình, một dòng chảy xiết của trách nhiệm, không ngừng kéo anh xuống, khiến anh kiệt sức. Anh yêu Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, một tổ ấm đủ đầy cho cô. Nhưng chính vì quá tập trung vào điều đó, anh lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm.
Khánh khẽ nắm chặt tay, những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh. Một cảm giác bất lực dâng trào. Anh muốn gạt bỏ tất cả, muốn chạy trốn khỏi những gánh nặng ấy, muốn đơn thuần là một người đàn ông yêu và được yêu. Nhưng anh không thể. Anh sinh ra đã mang trên mình những trách nhiệm mà anh không thể chối bỏ. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó, một lần nữa, chợt lóe lên trong đầu Khánh, không phải như một lời biện minh, mà là một sự thật nghiệt ngã mà anh đang phải đối mặt. Anh không còn đủ sức để vừa gánh vác những kỳ vọng khổng lồ, vừa đủ tinh tế để thấu hiểu Linh, đủ kiên nhẫn để lắng nghe cô, đủ mạnh mẽ để vực dậy niềm tin trong cô. Anh quá mệt mỏi. Anh biết mình đang làm Linh tổn thương bằng sự chần chừ và im lặng của mình, nhưng anh không tìm ra lối thoát. Anh tự hỏi, liệu một người đàn ông mệt mỏi và kiệt quệ như anh có thật sự đủ tư cách để giữ Linh lại, để mang đến cho cô hạnh phúc trọn vẹn mà cô xứng đáng?
Anh vuốt ve chiếc điện thoại trong túi quần, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lớp vải. Anh biết Linh vẫn quan tâm anh, cô nhớ anh hay đau dạ dày, nhớ anh thích trà nóng. Nhưng anh quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi. Những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm... tất cả đều là dấu hiệu của một mối quan hệ đang dần bị bào mòn. Tình yêu của họ không tan vỡ vì sóng gió lớn, vì người thứ ba, mà vì sự bào mòn âm thầm của cuộc sống, của những gánh nặng vô hình mà mỗi người tự mình gánh vác, không thể san sẻ. Anh biết Linh cần sự hiện diện cảm xúc, nhưng anh lại chỉ có thể cho cô một sự hiện diện vật chất, một sự cố gắng thầm lặng mà cô không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận. Anh cảm thấy tội lỗi. Tội lỗi vì không thể làm cô hạnh phúc, tội lỗi vì đã để cô phải chờ đợi, tội lỗi vì đã không thể là người đàn ông mà cô cần. Anh nhìn Linh, bóng cô chìm trong giấc ngủ, thanh tú và yếu ớt. Một làn gió nhẹ lùa qua, mang theo chút hương hoa nhài còn vương vấn, mùi hương của sự bình yên và những kỷ niệm đẹp đẽ, khiến trái tim anh càng thêm nặng trĩu.
Thời gian trôi qua, không gian vẫn chìm trong sự tĩnh mịch của đêm khuya. Tiếng gió lùa qua khe cửa giờ đây trở nên lạnh hơn, báo hiệu một buổi sớm mai se lạnh. Khánh vẫn ngồi đó, đôi mắt đăm đắm nhìn Linh. Cuộc chiến nội tâm dữ dội vẫn không ngừng diễn ra trong anh, giữa tình yêu sâu đậm dành cho cô và nỗi sợ hãi không thể mang lại cho cô một tương lai trọn vẹn, một hạnh phúc đúng nghĩa.
Khẽ đưa tay vào túi áo trong, Khánh từ từ rút ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh đậm. Nó nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo và nặng trĩu. Bên trong là chiếc nhẫn đính hôn mà anh đã mua từ rất lâu rồi, cất giữ như một lời hứa anh muốn thực hiện, một cam kết cho tình yêu của hai người, nhưng chưa bao giờ anh dám trao. Anh nhìn viên kim cương lấp lánh dưới ánh đèn mờ, phản chiếu thứ ánh sáng yếu ớt của đèn ngủ, nó đẹp một cách tinh xảo, nhưng cũng nặng trĩu như chính gánh nặng trong lòng anh. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là biểu tượng của một tương lai, một trách nhiệm, một lời hứa mà anh cảm thấy mình chưa đủ khả năng để thực hiện trọn vẹn.
Ngón tay Khánh khẽ run rẩy, chạm vào viên đá lạnh lẽo. Anh nhớ lại ngày anh mua nó, với trái tim tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Anh đã mơ về một tương lai tươi sáng cùng Linh, về một ngôi nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười, về những buổi chiều cuối tuần nắm tay nhau đi dạo. Anh đã tin rằng chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh nỗ lực, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp. Nhưng cuộc sống không đơn giản như thế. Áp lực công việc ngày càng chồng chất, những kỳ vọng từ gia đình ngày càng lớn, và gánh nặng tài chính cứ như một con quái vật vô hình, không ngừng bóp nghẹt anh, tước đoạt đi năng lượng, thời gian và cả những cảm xúc tinh tế nhất của anh. Anh đã trở nên trầm tính, ít nói, chỉ biết vùi đầu vào công việc, quên mất cách thể hiện tình yêu bằng lời nói, bằng những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt mà Linh hằng khao khát.
Anh ngẩng đầu nhìn Linh. Cô vẫn say ngủ, khuôn mặt thanh tú, bình yên. Anh có thể trao chiếc nhẫn này cho cô ngay bây giờ, có thể đánh thức cô dậy, nói những lời yêu thương và hứa hẹn về một tương lai. Nhưng rồi, anh lại tự hỏi, liệu anh có thể trao cho cô một tương lai không lo toan, một hạnh phúc trọn vẹn, một cuộc sống mà cô không cần phải buồn bã, không cần phải ch��� đợi? Câu trả lời chợt hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng và đau đớn: Anh không thể. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt Linh, và anh biết rằng sự mệt mỏi đó, một phần không nhỏ, là do anh, do sự chần chừ, do sự bất lực của anh. Anh không bỏ em, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, như một lời tự thú, một lời biện minh yếu ớt cho sự bất lực của chính mình, cứa vào tim anh.
Một cuộc chiến nội tâm dữ dội diễn ra trong anh. Trái tim anh mách bảo rằng hãy trao chiếc nhẫn, hãy giữ lấy cô, hãy chiến đấu cho tình yêu này. Nhưng lý trí anh, đã mệt mỏi và chai sạn vì những áp lực, lại thì thầm rằng anh không thể. Anh không thể ích kỷ giữ lấy cô khi anh không thể mang lại cho cô những gì cô xứng đáng. Anh không thể để cô tiếp tục khô héo vì chờ đợi một cơn mưa chưa đến, như lời bà ngoại Linh đã nói. Anh không thể để tình yêu của họ tiếp tục trở thành một gánh nặng, một sợi dây vô hình đang siết chặt cả hai.
Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự dằn vặt, hối tiếc và bất lực. Tiếng thở dài ấy hòa vào tiếng gió đêm, tan vào không gian tĩnh mịch. Chậm rãi, với động tác dứt khoát nhưng đầy đau khổ, anh đóng hộp nhẫn lại. Một tiếng "cạch" khẽ khàng vang lên, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong lòng anh như một tiếng đổ vỡ. Anh cất chiếc hộp nhung trở lại túi áo, như cất đi một ước mơ, một lời hứa không thể thực hiện, một tương lai mà anh đã từng vẽ ra nhưng giờ đây dường như quá xa vời.
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng hệt như khi anh bước vào. Ánh mắt anh một lần nữa dừng lại trên khuôn mặt Linh, thanh tú và bình yên trong giấc ngủ. Anh muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tâm trí mình, khoảnh khắc mà anh nhận ra rằng, có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ một mối quan hệ đang dần trở thành gánh nặng cho cả hai. Anh không hết yêu cô. Thậm chí, anh còn yêu cô nhiều hơn thế. Nhưng anh hiểu rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Khánh quay lưng, để lại Linh chìm trong giấc ngủ của riêng cô, và để lại một chiếc nhẫn không tên, một lời hứa không thành trong bóng đêm lạnh lẽo của căn hộ. Cảm giác cô đơn và lạnh lẽo bao trùm lấy anh khi anh rời đi, bước chân anh nặng nề như mang theo cả thế giới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.