Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 242: Nỗi Buồn Của Sự Chấp Nhận
Ánh sáng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, yếu ớt chạm vào tấm rèm voan mỏng, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà. Linh khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn còn díp lại trong giấc ngủ, nhưng cảm giác trống trải bên cạnh đã đánh thức cô một cách nhẹ nhàng hơn bất kỳ tiếng chuông báo thức nào. Cô không cần mở mắt cũng biết Khánh đã rời đi. Anh vẫn luôn như thế, lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi, để lại một khoảng trống vô hình mà cô luôn phải tự mình lấp đầy. Một lần nữa, anh lại lặng lẽ rời đi, như cách anh đang lặng lẽ rời xa em. Câu nói đó chợt vang lên trong tâm trí Linh, một nỗi buồn man mác, quen thuộc đến mức cô không còn thấy bất ngờ, chỉ thấy một sự chấp nhận chậm rãi len lỏi vào từng tế bào.
Linh mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát. Căn hộ vẫn gọn gàng, ngăn nắp như mọi khi, nhưng không khí lại đặc quánh một sự im lặng đến đáng sợ. Không có mùi cà phê mới pha, không có tiếng lạch cạch của ly tách, không có cả hơi ấm quen thuộc của người nằm cạnh. Chỉ còn lại sự cô đơn, một người bạn cũ đã quá quen thuộc với cô trong những tháng ngày gần đây. Cô ngồi dậy, tấm chăn lụa mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc. Cả cơ thể cô nặng trĩu, như thể vừa trải qua một trận chiến dài trong giấc mơ, nhưng điều còn lại không phải là sự mệt mỏi thể xác, mà là một sự kiệt quệ về tinh thần. Đêm qua, cô đã cố gắng duy trì vẻ ngoài bình thản, gượng cười trong bữa tiệc, nhưng sâu thẳm bên trong, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một nhát cứa vào trái tim đang dần chai sạn.
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh lẽo. Từng bước đi của cô nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, như thể cô sợ sẽ phá vỡ sự tĩnh mịch đang bao trùm lấy căn phòng, hay sợ sẽ làm tan biến đi chút ảo ảnh mỏng manh nào đó. Linh tiến đến ban công, kéo rèm sang hai bên. Thành phố bên ngoài đã bắt đầu sôi động, tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng nói cười của những người hàng xóm vội vã chuẩn bị cho một ngày mới. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng sớm bao phủ lấy những tòa nhà cao tầng, mang theo một vẻ đẹp bình yên, đối lập hoàn toàn với nỗi xao động trong lòng cô. Cô đứng đó, ngắm nhìn dòng người và xe cộ tấp nập bên dưới, cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng ở một khoảng cách an toàn để quan sát cuộc sống đang diễn ra mà không thể hòa mình vào nó.
Mùi hoa nhài từ ban công nhà hàng xóm thoang thoảng bay lên, hòa quyện với mùi ẩm của đất sau cơn mưa đêm qua. Nó gợi cho cô nhớ về những buổi sáng sớm trước đây, khi Khánh còn ở đây, anh sẽ pha cho cô một tách trà nóng và hai người sẽ cùng nhau ngắm bình minh, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vu vơ. Giờ đây, chỉ còn lại mình cô, ly trà nguội lạnh từ đêm qua vẫn nằm trên bàn, và không gian bên cạnh trống trải một cách đáng sợ.
Linh quay vào trong, ánh mắt lướt qua những vật dụng quen thuộc trong căn phòng. Chiếc ghế bành nơi Khánh thường ngồi đọc sách, kệ sách nhỏ nơi anh sắp xếp những cuốn tiểu thuyết yêu thích của mình, thậm chí là cái gối ôm mà anh vẫn hay dùng để tựa lưng. Mọi thứ đều gợi nhớ về anh, về những kỷ niệm đã từng rất đỗi ngọt ngào, giờ đây chỉ còn là những vết cứa âm ỉ. Cô bước đến chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ, nơi có một cuốn sổ tay bìa da cũ. Đó là “Cuốn sổ tay ghi chép chung” của hai người, nơi họ đã từng cẩn thận ghi lại những kế hoạch cho tương lai: chuyến du lịch Đà Lạt vào mùa đông, buổi hòa nhạc của ban nhạc yêu thích, tên những đứa con họ muốn có, và cả thiết kế cho ngôi nhà mơ ước.
Ngón tay Linh khẽ lướt trên bìa sổ, cảm nhận sự mềm mại, chai sạn của da thuộc. Cô mở nó ra, từng trang giấy hiện lên những nét chữ viết tay của cả hai, xen kẽ vào nhau. Khánh với nét chữ cứng cáp, dứt khoát, còn cô với nét chữ mềm mại, bay bổng. Mỗi dòng chữ là một ước mơ, một lời hứa, một hy vọng được dệt nên từ tình yêu của họ. Giờ đây, khi lật từng trang, Linh thấy mắt mình nhoè đi. Những dòng chữ ấy, từng là minh chứng cho tình yêu và niềm tin của họ, giờ lại trở thành những lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã mất, những gì có lẽ sẽ không bao giờ thành hiện thực.
"Tháng 12, Đà Lạt, cùng ngắm hoa dã quỳ."
"Tháng 3, đi xem concert của The Moffatts."
"Tên con gái: An Nhiên, tên con trai: Bảo Lâm."
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Trái tim cô không còn đau đớn quằn quại, mà là một nỗi buồn sâu lắng, thấm đẫm sự chấp nhận. Bà Ngoại đã nói đúng. Có những gánh nặng mà người ngoài khó lòng thấu hiểu. Có những áp lực vô hình mà Khánh đang gánh vác, và cô, có lẽ đã quá mải mê với những khao khát của riêng mình mà quên đi việc nhìn sâu hơn vào đôi mắt mệt mỏi của anh. Cô vẫn yêu anh, yêu bằng cả trái tim mình. Nhưng tình yêu đó, có lẽ, không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ một mối quan hệ đang dần trở thành gánh nặng cho cả hai. Cô đã từng khao khát được anh ở bên, được anh chia sẻ, được anh lựa chọn. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu hiểu rằng, có những lựa chọn không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Khánh đã chọn cách lặng lẽ rời đi, và cô, cũng đang học cách chấp nhận sự rời đi đó.
Linh nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của cuốn sổ dưới bàn tay. Cô nhớ lại ánh mắt của Khánh đêm qua, một ánh mắt chất chứa quá nhiều mâu thuẫn, quá nhiều nỗi đau mà anh không thể nói thành lời. Cô không biết anh đã suy nghĩ gì, nhưng cô cảm nhận được sự bất lực, sự chần chừ trong từng hành động của anh. Anh không bỏ em, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, dù chưa được thốt ra từ miệng anh, nhưng lại vang vọng trong tâm trí cô như một sự thật hiển nhiên. Cô đã quá mệt mỏi để chờ đợi một cơn mưa chưa đến, để tìm kiếm một sự hiện diện cảm xúc mà anh không thể ban tặng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự mình tìm kiếm ánh nắng cho riêng mình.
Cô gấp cuốn sổ lại, đặt nó về chỗ cũ. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi buồn tuyệt vọng. Đó là một nỗi buồn man mác, của sự tiếc nuối cho một tình yêu đẹp nhưng không trọn vẹn, cho những ước mơ dang dở. Nhưng kèm theo đó, là một sự chấp nhận, một sự trưởng thành. Cô phải học cách đối diện với sự thật rằng, những điều cô khao khát, có lẽ sẽ không bao giờ thành hiện thực với anh. Và cô phải tìm cách để chấp nhận điều đó, để tự mình đứng dậy, tự mình tìm kiếm hạnh phúc. Tiếng xe cộ ngoài kia vẫn ồn ào, nhưng trong lòng Linh, một khoảng lặng đã hình thành, một khoảng lặng của sự bình yên đến từ việc buông bỏ.
***
Buổi chiều, cơn mưa bất chợt đổ xuống, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm. Linh ngồi đối diện với Trâm trong quán cà phê "Hồi Ức" quen thuộc. Không gian quán ấm cúng, với ánh đèn vàng dịu, những bức tường gạch trần, và mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò. Nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa góc phòng, tiếng saxophone trầm bổng hòa cùng tiếng mưa rơi lách tách trên mái hiên, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, rất thích hợp cho những buổi tâm sự.
Trâm chống cằm, đôi mắt to tròn, lanh lợi nhìn Linh đầy lo lắng. "Trông cậu dạo này xanh xao quá, Linh. Mấy hôm nay tớ gọi cậu không bắt máy, nhắn tin cũng ít trả lời. Có chuyện gì với Khánh nữa à?" Giọng Trâm nhanh nhảu, nhưng ánh mắt lại đầy sự quan tâm chân thành. Cô bạn thân của Linh, luôn là người đầu tiên nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của cô.
Linh khẽ lắc đầu, khuấy nhẹ ly cà phê đã nguội dần. Mùi đắng của cà phê lan tỏa, nhưng không làm cô tỉnh táo hơn. "Không có gì mới, Trâm ạ. Chỉ là... em bắt đầu chấp nhận rồi." Giọng cô nhỏ dần, như thể đang thì thầm với chính mình.
Trâm nhíu mày, đẩy đĩa bánh tiramisu về phía Linh. "Chấp nhận? Chấp nhận điều gì chứ? Cậu và Khánh vẫn ổn mà, phải không?"
Linh nhìn ly cà phê, ánh mắt xa xăm. "Chấp nhận rằng những điều em khao khát, có lẽ sẽ không bao giờ thành hiện thực... với anh ấy. Hoặc ít nhất là không phải bây giờ." Cô ngừng lại một chút, tìm từ ngữ thích hợp. "Em đã từng nghĩ, chỉ cần em kiên trì, chỉ cần em đợi, anh ấy sẽ thay đổi, anh ấy sẽ hiểu những gì em cần. Nhưng rồi... em nhận ra, có những thứ không thể thay đổi, không phải vì anh ấy không yêu, mà vì gánh nặng anh ấy mang quá lớn, lớn đến mức nó nuốt chửng cả những cảm xúc tinh tế nhất."
Trâm lặng đi, không còn nói nhanh như mọi khi. Cô biết Linh đang nói đến những áp lực tài chính, những kỳ vọng gia đình đã đè nặng lên vai Khánh. Cô đã nghe Linh kể về những lời khuyên của Bà Ngoại, về việc Linh dần nhận ra sự bất lực của Khánh. Cô nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, siết nhẹ. "Cậu đã vất vả rồi, Linh. Tớ biết cậu yêu Khánh nhiều đến mức nào, nhưng... một mình cậu không thể gánh vác cả một mối quan hệ được. Tình yêu không phải là tất cả, đặc biệt là khi nó khiến cậu cứ khô héo dần đi."
Linh cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Trâm, một chút an ủi len lỏi vào trái tim cô. "Em biết. Bà Ngoại cũng nói vậy. Bà nói, đừng để mình khô héo vì chờ đợi một cơn mưa chưa đến. Em... em không muốn mình trở thành một cái cây cằn cỗi, Trâm ạ. Em vẫn còn trẻ, em vẫn còn những ước mơ của riêng mình."
"Đúng rồi!" Trâm reo lên, giọng nói lấy lại vẻ hoạt bát thường ngày. "Vậy thì cậu phải tìm hạnh phúc cho riêng mình, Linh à. Đừng để mình khô héo vì chờ đợi. Khánh là một người tốt, tớ biết, nhưng nếu cậu ấy không thể mang lại cho cậu những gì cậu xứng đáng, thì cậu có quyền tìm kiếm điều đó ở nơi khác, hoặc tự tạo ra nó cho chính mình." Trâm nhìn Linh đầy kiên quyết. "Tớ không có ý nói cậu phải chia tay. Tớ chỉ muốn cậu đừng quên đi bản thân mình. Cậu có đam mê, có tài năng, cậu đã từng là một cô gái rực rỡ mà. Đừng để một mối quan hệ, dù là tình yêu, dập tắt đi ánh sáng của cậu."
Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, nhưng chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. "Cảm ơn cậu, Trâm. Tớ biết mà. Có lẽ... em đã quá tập trung vào anh ấy, mà quên mất chính mình. Em đã quên mất rằng, em cũng cần được yêu thương, được trân trọng, được lắng nghe. Và nếu anh ấy không thể làm điều đó, thì em phải tự làm điều đó cho bản thân mình."
"Đúng vậy!" Trâm gật đầu lia lịa. "Cậu phải sống cho cậu, Linh ạ. Cậu có tài năng vẽ mà, sao không quay lại với nó? Tớ nhớ hồi xưa cậu vẽ đẹp lắm, đã từng mơ ước mở một phòng tranh nhỏ mà." Trâm đưa mắt nhìn quanh quán, nơi những bức tranh vẽ tay được treo trang trọng trên tường. "Nhìn xem, những bức tranh này, chúng có linh hồn riêng. Cậu cũng có linh hồn của cậu, đừng để nó bị nhạt nhòa đi."
Linh nhìn theo ánh mắt Trâm, nhìn những bức tranh vẽ cảnh Sài Gòn xưa, những con hẻm nhỏ, những gánh hàng rong. Một tia sáng nhỏ lóe lên trong đôi mắt cô. Đ�� bao lâu rồi cô không cầm cọ? Đã bao lâu rồi cô không vẽ một bức tranh trọn vẹn, không chỉ là những nét phác thảo vội vàng trong công việc? Cô đã từng yêu nghệ thuật đến nhường nào, từng khao khát được thể hiện cảm xúc của mình qua màu sắc và đường nét. Nhưng rồi, guồng quay của cuộc sống, những lo toan, và đặc biệt là mối quan hệ với Khánh, đã khiến cô dần lãng quên niềm đam mê đó.
Tiếng mưa vẫn tí tách bên ngoài, nhưng trong lòng Linh, một hạt mầm mới dường như vừa được gieo xuống. Hạt mầm của sự chấp nhận, và hạt mầm của hy vọng, không phải hy vọng vào một tương lai chung với Khánh, mà là hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn cho chính mình. Cô buông tay Trâm, cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng không còn quá khó chịu. Nó như vị của cuộc đời, có đắng có cay, nhưng cũng có những dư vị riêng, cần được cảm nhận và chấp nhận.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Sau cuộc nói chuyện với Trâm, Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn đôi chút, như vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Cô không về căn hộ của mình, mà tìm đến một nơi quen thuộc khác: gác mái của một tòa chung cư cũ kỹ ở ngoại ô. Đó là một nơi mà An, một người bạn cũ của cô, đã cải tạo thành một không gian riêng tư, đầy chất thơ. Mái tôn cũ kỹ, tường gạch tróc vữa, vài chậu cây dại mọc lưa thưa, nhưng An đã khéo léo đặt thêm vài chiếc ghế gỗ cũ, một vài chiếc đèn lồng nhỏ, tạo nên một góc nhỏ yên bình, nơi người ta có thể tìm thấy sự tĩnh lặng giữa lòng thành phố ồn ã.
Gió nhẹ luồn qua những kẽ hở của mái tôn, mang theo chút hơi ẩm của cơn mưa chiều và mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ đặc trưng của những công trình cũ. Từ trên cao, Linh có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn. Những ánh đèn vàng, trắng, đỏ bắt đầu nhấp nháy, tạo thành một tấm thảm lấp lánh trải dài đến tận chân trời. Tiếng còi xe, tiếng nói cười từ xa vọng lên, nhỏ xíu và mơ hồ, không còn quá ồn ào như khi cô ở dưới đất. Tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, riêng tư, có chút u hoài nhưng cũng đầy lãng mạn.
Linh ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ, lưng tựa vào bức tường gạch mát lạnh. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận làn gió mát mẻ mơn man trên làn da. Nỗi buồn vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng, nhưng nó không còn là một nỗi đau nhói buốt. Nó giống như một vết sẹo cũ, vẫn hiện hữu nhưng đã không còn chảy máu, chỉ còn lại sự nhức nhối nhẹ nhàng mỗi khi chạm vào. Cô nhìn ra xa, về phía những tòa nhà chọc trời nơi Khánh đang làm việc, nơi anh đang gánh vác những áp lực vô hình. Một cảm giác thương cảm dâng lên trong lòng cô, nhưng không còn là sự thương cảm đi kèm với khao khát được giải cứu anh, mà là sự thương cảm của một người hiểu được gánh nặng của người khác.
Cô mở chiếc túi xách, lấy ra một cuốn sổ phác thảo và cây bút chì. Đã lâu lắm rồi cô không vẽ vời gì cả, ngoại trừ những bản vẽ kỹ thuật khô khan ở công ty. Nét vẽ ban đầu còn run rẩy, những đường chì lướt trên giấy một cách ngập ngừng. Cô bắt đầu phác họa lại khung cảnh thành phố lúc hoàng hôn, những đường nét của tòa nhà cao tầng, những vệt sáng của đèn đường. Bàn tay cô dần trở nên vững vàng hơn, như thể trí nhớ cơ bắp đang dần được đánh thức. Mỗi đường nét, mỗi mảng màu được tạo ra không chỉ là sự tái hiện cảnh vật, mà còn là sự thể hiện những cảm xúc sâu kín trong lòng cô.
Độc thoại nội tâm của Linh vang vọng trong tâm trí: "Có lẽ, hạnh phúc không phải là chờ đợi một ai đó mang đến, mà là tự mình tạo ra." Câu nói đó, không chỉ là của Trâm hay của Bà Ngoại, mà giờ đây đã trở thành tiếng lòng của chính cô. Cô đã từng đặt tất cả niềm tin, tất cả hy vọng của mình vào Khánh, vào tình yêu của họ, để rồi khi mọi thứ không như mong đợi, cô cảm thấy hụt hẫng, mất mát. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, đó là một cách sống không bền vững. Cô phải tự mình đứng vững, tự mình tìm kiếm niềm vui, tự mình xây dựng hạnh phúc.
Nét vẽ của cô mang một vẻ đẹp u hoài, như chính tâm trạng của cô lúc này. Những gam màu trầm, những đường nét mềm mại nhưng dứt khoát. Nó không còn là những bức tranh rực rỡ, tràn đầy sức sống như Linh của quá khứ từng vẽ, mà là những tác phẩm sâu lắng, phản ánh nội tâm của một người phụ nữ đã trải qua nhiều sóng gió, nhiều mất mát. "Nỗi buồn này sẽ là một phần của em, nhưng không định nghĩa em." Cô tự nhủ. Nỗi buồn là một phần tất yếu của cuộc sống, đặc biệt là khi người ta phải đối mặt với sự thật rằng có những tình yêu không thể trọn vẹn, có những ước mơ không thể thành hiện thực. Nhưng nó không có nghĩa là cô phải để nỗi buồn đó nhấn chìm mình. Nó có thể trở thành nguồn cảm hứng, trở thành động lực để cô trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.
Cô thở ra một hơi dài, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn đôi chút. Tiếng gió trên gác mái vẫn rì rào, tiếng thành phố vẫn vọng xa xăm, nhưng trong lòng cô, một sự bình yên đã len lỏi vào. Cô vẫn yêu Khánh, vẫn yêu rất nhiều. Nhưng cô không còn khao khát một cách tuyệt vọng như trước. Cô chấp nhận rằng mối quan hệ của họ đang ở một ngã rẽ, và cô không thể ép buộc nó đi theo con đường mà cô mong muốn. Thay vào đó, cô sẽ tập trung vào chính mình, vào những giá trị của bản thân, vào những niềm đam mê đã bị lãng quên.
Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm, chỉ còn ánh sáng từ những ngọn đèn đường và đèn nhà cao tầng chiếu rọi. Linh vẫn ngồi đó, ngón tay lướt nhẹ trên những nét vẽ còn dang dở. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô không còn cảm thấy cô độc. Cô có Trâm, có Bà Ngoại, và quan trọng hơn cả, cô có chính mình, một Linh đã bắt đầu chấp nhận thực tại, chấp nhận nỗi buồn, và chấp nhận rằng cô cần phải tự mình tìm kiếm ánh sáng. Có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ một mối quan hệ đang dần trở thành gánh nặng, nhưng yêu bản thân lại là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục bước đi. Cô sẽ không khô héo, cô sẽ lại nở hoa, theo một cách riêng của chính mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.