Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 243: Lời Thú Nhận Của Những Khoảng Lặng
Màn đêm dần buông xuống trên gác mái, bao trùm Linh trong một vẻ tĩnh lặng hiếm có. Cô vẫn ngồi đó, ngón tay lướt nhẹ trên những nét vẽ còn dang dở, những đường chì than phác họa nên một góc thành phố vừa trầm mặc vừa lãng mạn dưới ánh đèn đường lung linh. Nỗi buồn giờ đây đã không còn là một dòng lũ ào ạt cuốn trôi mọi thứ, mà chỉ còn là một dòng chảy ngầm, len lỏi qua từng thớ cảm xúc, nhắc nhở cô về những mất mát nhưng cũng đồng thời củng cố thêm ý chí kiên cường. Tiếng gió trên cao rì rào như một khúc ca ru ngủ, tiếng thành phố vọng lại từ xa xăm giờ đây cũng chỉ như một bản nhạc nền êm ái, không còn khả năng khuấy động tâm hồn cô như trước. Cô tin rằng mình sẽ lại nở hoa, theo một cách riêng, không cần phải dựa vào bất kỳ ai để tìm kiếm ánh sáng. Đó không phải là sự chai sạn, mà là sự trưởng thành, là chấp nhận rằng có những gánh nặng mình phải tự mình mang vác, và có những hạnh phúc mình phải tự mình vun đắp.
Trong không gian yên bình ấy, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Là Khánh. Màn hình điện thoại hiện lên cái tên đã từng là cả thế giới của cô, giờ đây lại mang theo một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Một chút ngần ngại lướt qua ánh mắt Linh, nhưng cô vẫn vươn tay nhấc máy.
"Em rảnh không? Anh ghé qua đón em đi uống cà phê nhé?" Giọng Khánh, trầm ấm và có chút mệt mỏi, vọng qua đường dây. Nó không còn mang cái vẻ vội vã, dứt khoát như những ngày đầu họ yêu nhau, mà thay vào đó là một sự thăm dò, như thể anh đang sợ cô từ chối.
Linh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ bẫng không thể nghe thấy qua điện thoại. Ánh mắt cô dừng lại trên bức vẽ dang dở, những gam màu trầm và đường nét mềm mại như chính tâm trạng cô lúc này. Cô không còn cảm thấy sự háo hức, mong chờ mỗi khi Khánh gọi như trước nữa. Thay vào đó là một sự chấp nhận nhẹ nhàng, một sự đồng ý không kèm theo cảm xúc mãnh liệt. "Cũng được, anh," cô đáp, giọng nói của cô cũng mang một chút mệt mỏi, không phải vì công việc, mà vì những điều đã chất chứa quá lâu trong lòng. Nó không phải là sự từ chối, cũng không phải là sự nhiệt tình, mà là một sự trung lập đến khó tả. Có lẽ, cô cũng không còn đủ sức để giằng co, để níu kéo, hay để hy vọng một cách tuyệt vọng. Cô chỉ đơn giản là chấp nhận một lời mời, không hơn không kém.
Sau cuộc gọi, Linh chậm rãi gấp cuốn sổ phác thảo lại, đặt nó ngay ngắn trên bàn. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn thoảng nhẹ vào phòng, quyện cùng mùi giấy sách cũ và mùi than chì vương vấn trên ngón tay cô. Cô nhìn ngắm những đường nét trên giấy một lần nữa, những nét vẽ đã trở nên vững vàng hơn, nhưng lại mang một nỗi buồn man mác. Chúng không còn là sự phóng khoáng, rực rỡ của tuổi trẻ, mà là sự chiêm nghiệm, trầm lắng của một tâm hồn đã trải qua nhiều thăng trầm. Cô biết, mình đang dần tìm lại được một phần của bản thân, một phần đã từng bị lãng quên trong vòng xoáy của tình yêu và những kỳ vọng.
Khi chuẩn bị ra ngoài, Linh chọn một bộ trang phục đơn giản, thanh lịch, ưu tiên sự thoải mái hơn là cầu kỳ. Cô không còn quá bận tâm đến việc mình sẽ xuất hiện như thế nào trước mặt Khánh, không còn muốn gây ấn tượng hay níu giữ ánh nhìn của anh bằng vẻ ngoài lộng lẫy. Mọi thứ giờ đây chỉ đơn giản là sự tự tại. Cô soi mình trong gương, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ ưu tư, nhưng sâu thẳm bên trong, có một sự kiên định đã nhen nhóm. Cô không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết chờ đợi và khao khát được yêu thương. Cô đã bắt đầu học cách yêu thương chính mình, cách tự tạo ra hạnh phúc cho bản thân. Dù cho nỗi buồn vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng, nhưng nó không còn định nghĩa cô, không còn là xiềng xích trói buộc cô vào một mối quan hệ đang dần trở nên mong manh. Có lẽ, cô vẫn yêu Khánh, vẫn rất nhiều, nhưng cô cũng hiểu rằng, đôi khi, yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ một mối quan hệ mà cả hai đều đã mệt mỏi. Cô không thể ép buộc anh phải thay đổi, và cô cũng không thể ép buộc bản thân phải mãi chờ đợi một điều không chắc chắn. Linh bước ra khỏi căn hộ, để lại phía sau mùi hoa nhài thoảng nhẹ và những nét vẽ dang dở, bước vào một buổi chiều hoàng hôn dịu mát, nơi cô biết rằng một cuộc gặp gỡ, dù quen thuộc, cũng sẽ chất chứa những điều không nói thành lời.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu vàng cam u hoài lên những mái nhà cổ kính và những tán cây xanh rì. Quán cà phê "Hồi Ức" hiện lên như một ốc đảo bình yên giữa lòng thành phố đang dần lên đèn. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ mộc mạc và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa ấm cúng. Nhạc jazz dịu nhẹ, du dương như một lời thì thầm, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và những tiếng trò chuyện khe khẽ của các cặp đôi khác, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và hoài niệm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa thoang thoảng, len lỏi vào từng giác quan, đưa người ta về với những ký ức xa xưa.
Khánh và Linh ngồi đối diện nhau tại một góc quen thuộc, nơi ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt cả hai, nhưng không thể che giấu đi vẻ mệt mỏi và ưu tư sâu thẳm trong đôi mắt. Họ gọi những món đồ uống quen thuộc: Linh vẫn là trà hoa cúc, Khánh vẫn là cà phê đen đá. Nhưng dường như hương vị của chúng không còn như xưa, hay có lẽ là vị giác của họ đã thay đổi, đã trở nên chai sạn hơn trước những biến cố vô hình. Khánh đưa tay nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt anh lướt qua Linh, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu của sự kết nối đã từng mãnh liệt. Nhưng anh chỉ thấy một vẻ bình lặng, một sự chấp nhận định mệnh đã hằn sâu trên gương mặt cô.
"Công việc của em dạo này thế nào? Có ổn không?" Khánh mở lời, giọng anh trầm ấm nhưng có chút ngập ngừng, như thể sợ hãi sẽ chạm vào một vết thương nào đó. Anh đã cố gắng bắt đầu bằng một chủ đề an toàn, một câu hỏi quen thuộc, hy vọng có thể phá vỡ bức tường im lặng đang dần dựng lên giữa họ.
Linh khẽ nhún vai, một cử chỉ nhẹ nhàng mà Khánh đã quá quen thuộc. "Cũng vậy thôi anh. Anh thì sao? Vẫn tăng ca nhiều chứ?" Cô đáp, giọng nói của cô cũng dịu dàng như thường lệ, nhưng thiếu đi sự nhiệt thành, sự quan tâm sâu sắc đã từng có. Câu hỏi của cô không phải là sự tra hỏi, mà là một lời đáp lại mang tính xã giao, một sự đồng bộ hóa nhịp điệu của cuộc trò chuyện mà thôi. Cô biết anh sẽ trả lời thế nào, và anh cũng biết cô sẽ hỏi lại như vậy.
Khánh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của công việc và những áp lực vô hình. "Ừ, vẫn vậy." Anh nhìn vào cốc cà phê, những viên đá đang tan chảy chậm rãi, như chính mối quan hệ của họ. "Anh... anh thấy em dạo này có vẻ..." Anh ngừng lại, câu nói cứ thế nghẹn lại trong cổ họng, không biết phải diễn tả như thế nào cho đúng. Anh muốn nói rằng cô có vẻ buồn hơn, có vẻ xa cách hơn, có vẻ đã thôi chờ đợi anh. Nhưng tất cả những điều đó đều quá khó để nói ra, quá khó để đối mặt. Anh sợ hãi những gì mình sẽ phải nghe, và sợ hãi hơn cả là những gì anh không thể thay đổi. Anh nhìn lên, bắt gặp ánh mắt Linh, đôi mắt to tròn của cô vẫn mang một vẻ ưu tư, nhưng không còn là sự ưu tư của một người đang tìm kiếm câu trả lời, mà là sự ưu tư của một người đã chấp nhận.
Linh khẽ cười nhạt, nụ cười ấy không mang theo niềm vui, chỉ là một cử chỉ phản xạ, một cách để che giấu những cảm xúc phức tạp bên trong. "Em vẫn ổn mà anh." Cô nói, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng không thể giải thích. Cô hiểu những gì anh muốn nói, cô hiểu nỗi dằn vặt của anh, nhưng cô cũng hiểu rằng cô không thể nào làm khác được. Cô không muốn anh cảm thấy tội lỗi, không muốn anh phải gánh thêm bất kỳ áp lực nào nữa. Cô chỉ muốn mọi thứ được bình yên, dù sự bình yên ấy phải trả giá bằng nỗi đau.
Khánh lại nhìn xuống cốc cà phê, giọng anh trầm hơn, thấp hơn, như thể anh đang nói chuyện với chính mình. "Anh biết... có lẽ anh không còn là người có thể..." Lại một khoảng lặng nữa, một khoảng lặng dài đến vô tận, chất chứa hàng ngàn điều không thể nói thành lời. Anh muốn nói rằng anh không còn đủ sức để mang lại hạnh phúc cho cô, không còn đủ sức để yêu cô theo cách mà cô xứng đáng. Anh cảm thấy bất lực, cảm thấy mình đang ngày càng trở thành gánh nặng của cô, chứ không phải là điểm tựa như anh hằng mong muốn. Nỗi sợ hãi và sự bất lực ấy đang bào mòn anh từng chút một, khiến anh lạc lối trong chính tình yêu của mình. Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào mu bàn tay Linh, một cử chỉ vô thức, một nỗ lực cuối cùng để níu giữ chút hơi ấm, chút kết nối mong manh.
Nhưng Linh khẽ rụt tay lại, một cách vô thức, nhẹ nhàng đến mức nếu không tinh ý sẽ không thể nhận ra. Đó không phải là sự từ chối phũ phàng, mà là một ranh giới vô hình đã được dựng lên, không phải bởi sự giận hờn, mà bởi sự mệt mỏi đã ăn sâu vào cả hai. Cô cũng nhìn xuống cốc trà của mình, những cánh hoa cúc khô đang xoay tròn trong nước ấm, giống như những mảnh ký ức đang dần tan biến. "Em hiểu mà." Cô nói, giọng nói của cô nhẹ nhàng đến lạ, như thể cô đã chấp nhận tất cả từ rất lâu rồi. Cô không cần anh phải giải thích, không cần anh phải xin lỗi. Cô chỉ đơn giản là hiểu, hiểu nỗi khổ tâm của anh, hiểu gánh nặng anh đang mang, và hiểu rằng họ đang dần lạc mất nhau giữa bộn bề cuộc sống.
Họ ngồi im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng nhạc jazz du dương và tiếng thì thầm của những cặp đôi khác lấp đầy khoảng trống. Khánh khẽ nhấp cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giống như vị đắng của sự thật anh đang phải đối mặt. Anh nhìn Linh, ánh mắt đầy xót xa nhưng bất lực. Anh yêu cô, yêu rất nhiều, nhưng anh không còn biết phải làm thế nào để tình yêu ấy không trở thành gánh nặng cho cô, cho chính anh. Anh nhận ra rằng, sự thay đổi trong Linh, sự bình yên mà cô đang tìm kiếm, lại càng khiến anh cảm thấy mình trở nên thừa thãi. Cô không còn khao khát anh như trước, không còn tìm kiếm sự kết nối mãnh liệt từ anh. Cô đang tự mình tìm kiếm ánh sáng, và anh, dường như đã trở thành một phần của bóng tối mà cô muốn vượt qua.
Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Nỗi buồn trong mắt cô sâu thẳm, nhưng không còn là nỗi đau nhói buốt, mà là sự chấp nhận trầm lắng. Cô cảm nhận được sự bất lực của Khánh, sự giằng xé trong nội tâm anh, và cô thương anh. Nhưng sự thương cảm ấy không còn đi kèm với khao khát được giải cứu anh, mà là sự thấu hiểu của một người cũng đang gánh vác những gánh nặng riêng. Cô đã từng đặt tất cả niềm tin, tất cả hy vọng vào anh, vào tình yêu của họ, nhưng giờ đây cô biết rằng, hạnh phúc không thể chỉ đến từ một phía, và cô phải tự mình tạo ra ánh sáng cho cuộc đời mình. Mùi cà phê và trà hoa cúc quyện vào nhau, tạo nên một hương vị vừa quen thuộc vừa xa lạ, giống như mối quan hệ của họ, vẫn ở đó, nhưng đã không còn trọn vẹn như xưa. Cô không còn quá chủ động tìm kiếm sự kết nối từ Khánh, vì cô biết rằng, đôi khi, sự im lặng lại nói lên nhiều điều hơn bất cứ lời nói nào. Cô đã bắt đầu chấp nhận rằng, có những cuộc chia ly không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.
***
Sau khi đưa Linh về đến căn hộ, Khánh trở về nhà mình trong màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn đường vàng vọt rọi qua cửa kính xe, in bóng những hàng cây lướt qua nhanh chóng. Sự yên tĩnh trong căn hộ rộng lớn của anh, vốn dĩ đã là một phần của cuộc sống, giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang bao trùm lấy anh. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa xăm rất nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc. Mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, cùng với mùi da ghế mới của bộ sofa, tất cả đều toát lên vẻ sang trọng, thành đạt nhưng cũng đầy lạnh lẽo.
Khánh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi trắng đã nhàu nhĩ sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Anh bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Hàng triệu ngọn đèn nhỏ li ti, mỗi ngọn là một câu chuyện, một cuộc đời, một gánh nặng. Trong số đó, có cả căn hộ của Linh, nơi cô đang tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình. Anh vẫn còn văng vẳng những khoảng lặng trong cuộc trò chuyện với Linh tại quán cà phê "Hồi Ức". Những câu nói lấp lửng, những ánh mắt trao nhau đầy ẩn ý, tất cả đều là lời thú nhận không thành lời về một khoảng cách đang ngày càng lớn dần. Anh biết cô hiểu, và anh cũng hiểu cô. Nỗi đau này không cần lời nói, nó cứ thế lớn dần lên trong sự im lặng của cả hai, âm thầm bào mòn từng chút một những gì đã từng là kiên cố nhất.
Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, cơ thể rã rời vì mệt mỏi. Lưng anh tựa vào lớp da ghế lạnh lẽo, nhưng tâm trí anh vẫn nóng bừng những suy nghĩ ngổn ngang. Anh đưa tay vào túi áo khoác, cảm nhận chiếc hộp nhung nhỏ gọn, lạnh lẽo, chứa đựng "Chiếc nhẫn đính hôn (chưa trao)" vẫn nằm yên đó, nặng trĩu. Nó không chỉ là trọng lượng vật lý, mà còn là gánh nặng của một lời hứa không thể thực hiện, một tương lai không thể xây dựng, một trách nhiệm anh không còn đủ sức để gánh vác. Anh không lấy nó ra. Anh chỉ đơn thuần giữ chặt nó, như giữ chặt một bí mật đau đớn, một lời hứa đã trở thành gánh nặng.
Anh nhắm mắt lại, những hình ảnh của Linh chợt hiện về rõ nét: đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ưu tư, nụ cười nhạt không niềm vui, cái rụt tay nhẹ nhàng đầy vô thức. Anh thấy rõ sự mệt mỏi trong mắt cô, và anh tự hỏi liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc. Câu trả lời, giờ đây, đau đớn đến mức anh không muốn đối mặt. Anh đã từng tin rằng tình yêu là đủ, rằng chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh làm việc chăm chỉ, anh có thể mang lại cho cô một cuộc sống đủ đầy, một tương lai vững chắc. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự, cần sự hiện diện cảm xúc, cần được lắng nghe, được thấu hiểu. Mà những điều đó, anh lại đang không còn đủ sức để cho đi.
"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó, không còn là suy nghĩ mơ hồ, mà đã trở thành một lời thú nhận rõ ràng trong tâm trí anh. Nó đau đớn, nhưng lại chân thật đến tàn nhẫn. Anh yêu Linh, yêu cô bằng tất cả những gì anh có, nhưng anh lại không còn đủ sức để mang lại cho cô những gì cô khao khát. Anh không thể ép mình phải giả vờ mạnh mẽ, không thể ép mình phải che giấu sự kiệt sức. Anh đã cố gắng quá nhiều, gánh vác quá nhiều, đến nỗi chính tình yêu cũng trở thành một gánh nặng, một áp lực vô hình.
Khánh thở dài lần nữa, một hơi thở dài hơn, nặng nề hơn. Anh biết, Linh đang dần tìm kiếm một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, cô đang quay trở lại với những đam mê đã bị lãng quên, tự mình xây dựng lại giá trị bản thân. Anh nhìn thấy điều đó, và anh hiểu rằng, đó là cách cô tự bảo vệ mình, tự tìm kiếm ánh sáng. Anh không thể trách cô, cũng không thể níu kéo. Tình yêu của họ, giờ đây, giống như một con thuyền đang dần trôi xa bờ, dù cả hai vẫn còn trên thuyền, nhưng mỗi người lại nhìn về một hướng khác nhau. Anh vẫn yêu cô, nhưng anh không còn là người có thể khiến cô hạnh phúc. Và nỗi đau lớn nhất, chính là chấp nhận sự thật tàn nhẫn ấy. Chiếc nhẫn trong túi áo anh vẫn lạnh lẽo, một lời hứa đã chết trong im lặng, một tương lai đã không còn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.