Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 244: Gần Mà Xa, Vết Nứt Câm Lặng
Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ căn hộ cao tầng của Khánh, vẫn còn vương vấn hơi lạnh của đêm khuya, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa xăm rất nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc mà anh đã quen thuộc. Nỗi trống rỗng không chỉ đến từ không gian rộng lớn, mà còn đến từ chính tâm hồn anh, nơi những lời thú nhận không thành lời vẫn đang văng vẳng. Anh vẫn nhớ rõ cảm giác lạnh lẽo của chiếc nhẫn trong túi áo khoác, một lời hứa đã chết trong im lặng, một tương lai đã không còn. Giờ đây, khi màn đêm đã nhường chỗ cho ánh sáng đầu ngày, cảm giác nặng nề ấy không hề vơi đi mà càng trở nên rõ ràng hơn, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa kính, chiếu rọi vào căn hộ của Linh. Nắng dịu, không quá gay gắt, nhưng cũng chẳng mang theo chút ấm áp nào có thể xua tan đi sự trống trải đang bao trùm lấy cô. Linh thức dậy trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Căn phòng không một tiếng động, ngoài tiếng xe cộ thưa thớt vọng từ xa, như những hơi thở nặng nề của một thành phố đang dần bừng tỉnh. Mùi cà phê nguội còn vương vấn từ tối qua, quyện lẫn với mùi hoa nhài phai nhạt từ lọ hoa trên bàn, tạo thành một hỗn hợp hương thơm mờ nhạt, gợi lên sự phai tàn hơn là sức sống.
Cô nằm im lặng một lúc lâu trên giường, đôi mắt to tròn, long lanh của cô nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát. Trong đôi mắt ấy, vẻ ưu tư vẫn còn đọng lại từ cuộc gặp gỡ gượng gạo với Khánh ngày hôm qua. Những khoảng lặng dày đặc, những câu trả lời lấp lửng, và cả những nụ cười nhạt nhòa của cả hai đã khắc sâu vào tâm trí cô, làm rõ hơn một sự thật đau lòng: khoảng cách giữa họ đã trở nên quá lớn, vượt xa những gì cô có thể tưởng tượng.
Linh chậm rãi ngồi dậy, tấm chăn lụa mỏng trượt xuống để lộ bờ vai gầy, thanh mảnh của cô. Cô bước đến ban công, vịn tay vào lan can kim loại mát lạnh. Dáng người cô thanh mảnh, với mái tóc dài buông xõa mềm mại, nhưng toàn bộ cơ thể cô lại toát lên một vẻ mệt mỏi, dường như đã chịu đựng quá nhiều. Ánh nắng khẽ lướt qua làn da trắng hồng của cô, nhưng không thể làm tan đi vẻ u hoài trong đôi mắt. Cô ngước nhìn bầu trời trong xanh, một màu xanh vô tận không một gợn mây, nhưng lòng cô lại tràn ngập những đám mây xám xịt.
Cô quay vào, ánh mắt vô thức dừng lại trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Ở đó, một vật phẩm quen thuộc đang nằm yên: "Cuốn sổ tay ghi chép chung". Nó là một cuốn sổ bìa da màu nâu, đã sờn cũ ở các góc, chứa đựng biết bao ước mơ, kế hoạch, và cả những lời hứa hẹn về một tương lai chung của cô và Khánh. Cô nhớ những buổi tối hai người ngồi cạnh nhau, cùng nhau ghi chép, cùng nhau bàn luận về một căn nhà nhỏ có vườn, về những chuyến đi xa, về những đứa trẻ. Mỗi dòng chữ, mỗi nét vẽ nguệch ngoạc trong đó đều là một mảnh ghép của niềm hy vọng, của một tình yêu từng sôi nổi và vững bền.
Linh khẽ chạm vào cuốn sổ, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bìa da quen thuộc. Cô mở nó ra, lật từng trang. Những lời lẽ viết vội, những hình vẽ đơn giản về nội thất căn nhà tương lai, những danh sách địa điểm muốn đi du lịch, tất cả giờ đây như những lời hứa hão huyền, xa vời đến đau lòng. Một nụ cười chua chát nở trên môi cô. Nụ cười ấy mang theo chút buồn man mác, một sự chấp nhận rằng những gì đã từng là kiên cố nhất giờ đây đã vỡ vụn, không thể hàn gắn. Cô tự nhủ, giọng nói thì thầm chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, "Chúng ta đang ở đâu trong câu chuyện này?". Câu hỏi ấy không cần câu trả lời, bởi chính cô cũng không biết, và có lẽ, Khánh cũng vậy.
Cô khẽ đặt cuốn sổ xuống, như đặt xuống một gánh nặng vô hình. Linh đứng dậy, bước vào bếp. Tiếng nước chảy róc rách khi cô pha một tách trà nóng, hương thơm dịu nhẹ của trà lan tỏa trong không khí, cố gắng xua đi mùi cà phê nguội lạnh. Cô bưng tách trà ra bàn, nhưng không uống. Cô chỉ ngồi đó, ngắm nhìn làn khói trắng mỏng manh bay lượn, rồi tan biến vào hư vô. Làn khói ấy, giống như tình yêu của họ, từng ấm áp, từng hiện hữu, nhưng rồi cũng dần dần phai nhạt, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng, vô định. Cô không còn cảm thấy sự cần thiết phải níu giữ, hay cố gắng tìm lại những gì đã mất. Thay vào đó, một nỗi buồn sâu lắng, man mác bao trùm lấy cô, nhưng đi cùng với nó là một sự chấp nhận định mệnh, một sự kiên định lạ thường trong việc tìm kiếm giá trị bản thân. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự tìm con đường cho riêng mình, dù con đường ấy có lẻ loi và cô độc đến mấy. Ánh nắng bên ngoài vẫn dịu dàng, nhưng căn hộ của Linh vẫn lạnh lẽo.
***
Trong khi Linh chìm đắm trong sự chiêm nghiệm về những gì đã qua, Khánh cũng đang đối diện với những suy nghĩ ngổn ngang của riêng mình. Sáng cùng ngày, ánh nắng chói chang bên ngoài đã phủ vàng những tòa nhà cao tầng của thành phố, nhưng bên trong căn hộ của anh lại mát lạnh một cách xa cách. Căn phòng vẫn giữ nguyên vẻ sang trọng, tối giản, nhưng không hề có chút hơi ấm nào. Mùi giấy tờ công việc, mùi mực in, và chút mùi da ghế mới vẫn còn phảng phất, tất cả gợi lên một không gian làm việc chuyên nghiệp, thành đạt, nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, đôi khi mạnh hơn một chút, mang theo những âm thanh mơ hồ của nhịp sống đô thị, nhưng không thể xua đi sự im lặng bao trùm lấy anh.
Khánh ngồi trước bàn làm việc lớn, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào những tài liệu đang xếp chồng chất trước mặt. Anh vẫn còn nguyên bộ vest công sở từ tối qua, chỉ nới lỏng cà vạt và cổ áo sơ mi trắng đã nhàu nhĩ. Dáng người anh cao ráo, hơi gầy, khuôn mặt góc cạnh đường nét nam tính nhưng giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm hơn bao giờ hết. Đôi mắt sâu của anh, vốn thường sắc sảo và tập trung cao độ, giờ lại nhìn xa xăm, đăm chiêu. Hình ảnh Linh với đôi mắt mệt mỏi, nụ cười nhạt nhòa và cái rụt tay nhẹ nhàng đầy vô thức của cô ngày hôm qua vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một vết cứa sâu hoắm.
Anh đưa tay vào túi áo khoác treo trên ghế, những ngón tay thô ráp của anh cảm nhận được vật cứng lạnh lẽo, hình hộp nhung nhỏ gọn. Chiếc nhẫn bên trong, một biểu tượng của tình yêu và lời hứa, giờ đây lại giống như một lời buộc tội, một gánh nặng mà anh không biết khi nào mới có thể đặt xuống. Hay liệu, có bao giờ anh có thể đặt nó xuống, hay nó sẽ mãi mãi là một phần của gánh nặng cuộc đời anh? Anh lấy chiếc hộp ra, mở nắp. Ánh kim loại lấp lánh của chiếc nhẫn đính hôn phản chiếu ánh sáng từ cửa sổ, nhưng vẻ đẹp của nó lại mang một nỗi buồn sâu sắc. Nó là minh chứng cho một tình yêu đã từng rất mãnh liệt, một tương lai đã từng rất rõ ràng, nhưng giờ đây lại trở thành một thứ xa xỉ mà anh không đủ khả năng để trao đi.
Anh nhìn ngắm chiếc nhẫn một lúc lâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó trong lòng bàn tay. Lòng anh nặng trĩu. Anh tự hỏi, "Mình có đang làm đúng không? Hay chỉ đang làm tổn thương em ấy nhiều hơn?". Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh biết, Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự, cần sự hiện diện cảm xúc, cần được lắng nghe, được thấu hiểu. Nhưng anh, với gánh nặng tài chính và kỳ vọng gia đình trên vai, với sự mệt mỏi bào mòn từng ngày, anh đã vụng về đến mức không thể thể hiện những điều ấy. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất rằng tình yêu cần được vun đắp bằng những điều nhỏ nhặt nhất, bằng sự quan tâm và sẻ chia.
Anh khép chiếc hộp nhung lại, cất nó vào một ngăn kéo bí mật trên bàn làm việc, như giấu đi một bí mật đau đớn, một lời hứa đã trở thành gánh nặng. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh nắng. Hàng triệu ngọn đèn nhỏ li ti của đêm qua đã biến mất, thay vào đó là những mái nhà, những con đường tấp nập xe cộ. Trong cái mênh mông của đô thị ấy, anh cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực. Anh vẫn yêu Linh, yêu cô bằng tất cả những gì anh có, nhưng anh lại không còn là người có thể khiến cô hạnh phúc. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," đã hình thành rõ nét trong tâm trí anh, không còn là suy nghĩ mơ hồ nữa. Nó đau đớn, nhưng lại chân thật đến tàn nhẫn, một sự chấp nhận cay đắng về giới hạn của chính bản thân anh. Anh không thể ép mình phải giả vờ mạnh mẽ, không thể ép mình phải che giấu sự kiệt sức. Anh đã cố gắng quá nhiều, gánh vác quá nhiều, đến nỗi chính tình yêu cũng trở thành một gánh nặng, một áp lực vô hình. Nỗi đau lớn nhất, chính là chấp nhận sự thật tàn nhẫn ấy.
***
Tối cùng ngày, sau một ngày làm việc dài và mệt mỏi, Khánh đến căn hộ của Linh. Ngoài trời, không khí mát mẻ hơn, cơn gió nhẹ luồn qua những tán cây, mang theo chút hương đất ẩm sau một ngày nắng. Căn hộ của Linh, khác với vẻ lạnh lẽo của căn hộ Khánh, được thắp sáng bằng những ánh đèn vàng dịu, và một vài ngọn nến nhỏ lung linh trên bàn ăn, tạo nên một không gian ấm cúng, nhưng lại không thể xua tan đi sự gượng gạo đang bao trùm. Mùi thức ăn nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, một bữa tối đơn giản nhưng được Linh chuẩn bị tỉ mỉ.
Bữa tối diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ, tiếng TV nhỏ phát ra những âm thanh vô nghĩa từ một chương trình tin tức, và thỉnh thoảng là tiếng thở dài khe khẽ của Linh. Họ ngồi đối diện nhau, nhưng cảm giác như có một tấm kính vô hình ngăn cách, khiến mọi cố gắng kết nối đều trở nên vô vọng. Linh, với mái tóc dài buông xõa và bộ trang phục nhẹ nhàng, thanh lịch, cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy nhạt nhòa, không thể che giấu đi ánh mắt ưu tư.
"Hôm nay anh có gì vui không?" Linh khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng, có ngữ điệu, cố gắng phá vỡ sự im lặng nặng nề.
Khánh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu của anh nhìn Linh một cách trống rỗng. Anh vẫn giữ nguyên vẻ mệt mỏi, dáng người hơi gầy của anh tựa vào lưng ghế, dường như kiệt sức. "Cũng vậy thôi," anh trả lời cụt lủn, giọng nói trầm và khô khan. Anh không giỏi nói ra những lời hoa mỹ hay biểu cảm, và khi mệt mỏi, anh càng có xu hướng im lặng hoặc trả lời cộc lốc.
"À..." Linh khẽ đáp, một khoảng lặng dài lại bao trùm lấy họ. Cô không biết phải nói gì tiếp theo. Mọi nỗ lực của cô để tìm kiếm sự kết nối, để được lắng nghe, được thấu hiểu, đều vấp phải bức tường im lặng từ anh. Cô cảm thấy cô độc trong chính mối quan hệ này, dù đang ngồi đối diện với người mình yêu.
Khánh nhận ra sự im lặng bất an, cố gắng hoàn thành "nghĩa vụ" của một người bạn trai. "Em thì sao?" anh hỏi, giọng nói không còn sự quan tâm thật lòng, mà chỉ như một câu hỏi xã giao. Anh biết mình đang làm tổn thương cô, nhưng anh không tìm được cách nào để thoát ra khỏi sự bất lực của chính mình.
Linh nhìn xuống đĩa thức ăn, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ buồn bã. "Em... cũng vậy," cô trả lời, giọng nói cũng nhỏ dần, mang theo sự chấp nhận mệt mỏi. Cô không còn muốn cố gắng giải thích hay chia sẻ những gì mình đang nghĩ. Cô biết, anh sẽ không hiểu, hoặc anh quá mệt mỏi để hiểu.
Bữa ăn kết thúc trong sự gượng gạo. Khánh ngồi xem TV, mắt dán vào màn hình nhưng tâm trí anh ở một nơi xa xăm nào đó. Anh nhìn những hình ảnh lướt qua, nhưng không hề tiếp nhận thông tin. Linh lặng lẽ dọn dẹp bàn ăn, những cử chỉ của cô chậm rãi, buồn bã. Thỉnh thoảng, cô liếc nhìn Khánh, hy vọng tìm thấy một ánh mắt, một cử chỉ quan tâm, nhưng anh vẫn bất động, chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Ánh nến dịu trên bàn ăn không làm tan đi sự lạnh lẽo giữa họ. Cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào nhau, sự nặng nề của không khí, và sự trống rỗng trong ánh mắt của cả hai đều hiện hữu rõ ràng.
Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, Linh lấy cuốn sổ phác thảo của mình ra. Đó là cuốn sổ mà cô đã gác lại từ lâu, để dành thời gian cho Khánh và những kế hoạch chung. Giờ đây, cô lại tìm về nó, như tìm về một chốn bình yên, một lối thoát cảm xúc cho riêng mình. Cô bắt đầu vẽ một cách vô thức, những nét chì lướt nhẹ trên giấy, tạo nên những hình ảnh mơ hồ, trừu tượng. Cô né tránh ánh mắt anh, né tránh sự thật rằng họ đang ở rất gần nhau về mặt không gian, nhưng lại xa cách đến mức không thể chạm tới nhau về mặt cảm xúc. Khánh vẫn ngồi đó, mắt dán vào TV, nhưng anh không thể không nhận ra sự thay đổi trong Linh, sự tách biệt của cô vào thế giới riêng của mình. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt Linh, và anh tự hỏi liệu anh có phải là người khiến cô hạnh phúc. Câu hỏi ấy lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí anh, nặng nề và đau đớn.
Cả hai đều cảm nhận rõ ràng 'vết nứt vô hình' đã trở nên quá lớn, một khoảng cách không thể vượt qua trong giai đoạn này. Dù vẫn ở cạnh nhau, mỗi người đều cảm thấy cô độc trong thế giới riêng của mình, như hai hòn đảo trôi dạt trên cùng một đại dương, không thể tìm thấy bến bờ của nhau. Tình yêu của họ, giờ đây, giống như một bài hát buồn, vẫn còn giai điệu, vẫn còn lời ca, nhưng đã mất đi sự cộng hưởng, chỉ còn lại những nốt nhạc lạc lõng trong không gian.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.