Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 245: Khoảng Cách Câm Lặng
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, yếu ớt, mờ nhạt, chẳng đủ sức xua đi cái không khí nặng nề còn vương vấn từ đêm qua trong căn hộ của Linh. Nắng vàng nhạt như màu của nỗi buồn, trải một vệt dài trên sàn gỗ, nơi từng in dấu chân của những buổi sớm bình yên, giờ chỉ còn là khoảng không vô định. Linh khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn còn vương những quầng thâm mờ, mệt mỏi mở ra. Căn phòng vẫn còn phảng phất mùi thức ăn nguội lạnh và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ bình hoa trên bàn, cố gắng níu giữ một vẻ ấm cúng đã phai tàn. Cô nằm yên một lúc, lắng nghe nhịp thở đều đều của Khánh bên cạnh, cảm nhận sự gần gũi về thể xác nhưng lại xa cách đến vô cùng về tâm hồn. Anh vẫn nằm đó, vùi mặt vào gối, dường như cũng đang cố tránh đối mặt với một ngày mới nặng trĩu.
Khánh là người dậy trước. Anh nhẹ nhàng xoay người, tránh làm Linh thức giấc, nhưng cử động của anh không còn sự dịu dàng của ngày xưa, mà là một chuỗi hành động máy móc, cố gắng giữ yên lặng đến mức tối đa. Anh rời khỏi giường, bước chân đi trên sàn gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, như muốn phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ của buổi sáng. Mùi cà phê bắt đầu lan tỏa trong không khí, một mùi hương quen thuộc, từng là dấu hiệu của những buổi sáng ấm áp, giờ lại chỉ gợi lên một cảm giác trống rỗng. Anh đứng bên bếp, lưng quay về phía giường, dáng người cao ráo, hơi gầy, vai hơi chùng xuống như đang gánh vác một thứ gì đó vô hình. Tiếng lạch cạch của tách sứ chạm vào nhau, tiếng nước chảy từ vòi, tất cả đều được thực hiện một cách cẩn trọng, như thể anh đang cố gắng không làm xáo trộn một lớp bụi mỏng manh của sự yên bình giả tạo.
Linh sau đó cũng lờ đờ thức dậy. Cô ngồi dậy, tấm chăn mỏng tuột xuống ngang hông, để lộ bờ vai gầy. Ánh mắt cô dõi theo bóng lưng Khánh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối, một dấu hiệu của sự quan tâm, nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là sự tập trung vô hồn vào việc pha cà phê. Cô cảm thấy mình như một khán giả đang theo dõi một vở kịch đã được dàn dựng sẵn, mà không có bất kỳ vai trò nào trong đó. Vẻ mặt cô tiều tụy, đôi mắt to tròn ngày nào lấp lánh giờ đây đã mất đi phần nào ánh sáng, chỉ còn lại sự ưu tư và mệt mỏi. Cô ngồi yên trên giường một lúc, để mặc cho những suy nghĩ miên man trôi nổi trong đầu, về những gì đã từng, và những gì đang dần tan biến.
"Em dậy rồi à?" Khánh hỏi, giọng nói đều đều, không mang theo một chút cảm xúc đặc biệt nào, như một câu hỏi xã giao thường ngày hơn là lời chào của một người yêu. Anh không quay đầu lại, vẫn tiếp tục công việc của mình. Tiếng nước sôi reo lên, rồi tắt.
"Ừ," Linh khẽ đáp, giọng nói nhỏ, gần như thì thầm, như sợ làm vỡ tan cái lớp vỏ mỏng manh của sự bình lặng đang bao trùm lấy họ. Cô chậm rãi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh ngắt, một cảm giác se lạnh chạy dọc sống lưng, như báo hiệu cho một sự thật không thể chối cãi đang dần hiện hữu. Cô đến bên bàn ăn, nơi Khánh đã đặt sẵn hai tách cà phê và một vài lát bánh mì nướng. Mùi cà phê thơm lừng, xen lẫn mùi bánh mì cháy cạnh nhẹ nhàng lan tỏa, nhưng lại không thể lấp đầy khoảng trống vô hình giữa hai người.
Họ ngồi xuống bàn, đối diện nhau, nhưng ánh mắt cả hai đều cố tránh đi, tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong không gian trống trải. Khánh cầm tách cà phê lên, nhấp một ngụm, đôi mắt sâu hoắm của anh dán vào tờ báo buổi sáng, nhưng có lẽ anh chẳng đọc được chữ nào. Anh không còn sự hào hứng của những buổi sáng trước, khi anh sẽ kể cho cô nghe về những tin tức mới, hay những kế hoạch trong ngày. Giờ đây, chỉ còn là sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ, tiếng TV nhỏ phát ra những âm thanh vô nghĩa từ một chương trình tin tức buổi sáng, tất cả đều hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự cô độc.
Linh nhìn xuống tách cà phê của mình, hơi nóng từ tách cà phê bốc lên làm mờ đi tầm nhìn của cô, như sương mù che phủ một cảnh vật đã quen thuộc. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo của gốm sứ khi ngón tay cô khẽ chạm vào thành tách. Đây là một trong những chiếc tách đôi mà họ đã mua cùng nhau trong một chuyến du lịch, một kỷ niệm đẹp đẽ giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, chứa đựng một thứ tình cảm đang nguội lạnh dần. Cô không muốn ăn, nhưng vẫn cố gắng nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như vị của chính mối quan hệ này. Cô thở dài khe khẽ, tiếng thở dài hòa vào không khí, chẳng ai nghe thấy, chẳng ai quan tâm.
Khánh cảm nhận được sự im lặng của Linh, và cả cái tiếng thở dài vừa rồi. Anh biết cô đang buồn, anh biết cô đang cô độc, nhưng anh không tìm được lời nào để nói, không tìm được cách nào để kéo cô ra khỏi cái thế giới riêng của cô. Anh cảm thấy bất lực. Anh đã từng hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho cô, nhưng giờ đây, anh lại chính là người khiến cô phải thở dài trong sự bất lực và buồn bã. Anh đưa tay ra, khẽ đẩy đĩa bánh mì về phía cô, một cử chỉ vô thức, một nỗ lực yếu ớt để thể hiện sự quan tâm, nhưng đôi mắt anh vẫn không nhìn thẳng vào cô.
Linh nhìn thấy cử chỉ đó, một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa lóe lên rồi lại vụt tắt. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng không nói lời nào. Cô đã quá mệt mỏi để nói, để giải thích, để tìm kiếm sự thấu hiểu. Cô biết, anh sẽ không hiểu, hoặc anh quá mệt mỏi để hiểu. Mọi nỗ lực của cô để kết nối, để được lắng nghe, để được cảm nhận sự hiện diện của anh, đều vấp phải bức tường im lặng từ anh. Mùi cà phê và bánh mì vẫn còn đó, nhưng chúng đã mất đi ý nghĩa của một bữa sáng ấm áp, chỉ còn lại là những vật thể vô hồn trong một không gian đầy rẫy sự trống rỗng. Họ tiếp tục ăn trong im lặng, mỗi người chìm đắm trong thế giới riêng của mình, như hai hòn đảo trôi dạt trên cùng một đại dương, không thể tìm thấy bến bờ của nhau. Ánh nắng ban mai bên ngoài vẫn dịu dàng, nhưng bên trong căn hộ, một sự lạnh lẽo vô hình đang bao trùm lấy hai con người từng yêu nhau sâu đậm.
***
Sau bữa sáng, Khánh bước vào phòng tắm. Anh đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt mình. Đôi mắt sâu hoắm, quầng thâm rõ rệt, khuôn mặt góc cạnh nhưng giờ đây lại mang vẻ tiều tụy, mệt mỏi đến lạ. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, nhưng lại không thể che giấu đi sự rũ rượi của một tâm hồn đang kiệt sức. Anh đưa tay vuốt nhẹ lên cằm, cảm nhận sự gai góc của những sợi râu lún phún chưa kịp cạo. Anh lấy dao cạo ra, bắt đầu cạo râu một cách vội vã, những đường cạo dứt khoát, như thể anh đang cố gắng loại bỏ đi không chỉ những sợi râu lún phún, mà còn cả những gánh nặng đang đè nén trong lòng.
Trong đầu anh, những suy nghĩ cứ chập chờn như những đoạn phim quay chậm. Áp lực công việc, kỳ vọng của gia đình, và cả những lời hứa anh đã từng trao cho Linh. "Mình đang làm gì thế này?" anh tự hỏi, giọng nói trong tâm trí anh khàn đặc, đầy sự bất lực. Anh đã cố gắng rất nhiều, làm việc không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, nhưng dường như anh đã đánh mất một thứ gì đó quan trọng hơn rất nhiều trong quá trình đó. Anh nhớ lại ánh mắt ưu tư của Linh tối qua, cái nhìn đầy sự trống rỗng và chấp nhận của cô. Anh tự hỏi, một câu hỏi nặng trĩu và đau đớn: "Liệu mình có đang khiến cô ấy hạnh phúc không?"
Câu hỏi đó cứ vang vọng trong tâm trí anh, mỗi nhát dao cạo như một lời tự vấn. Anh đã không còn đủ sức để yêu cô theo cách cô mong muốn, không còn đủ năng lượng để thể hiện cảm xúc, để lắng nghe, để thấu hiểu. Anh đã từng nghĩ rằng sự cố gắng về vật chất, sự ổn định về tài chính sẽ là tất cả những gì cô cần, nhưng cô lại chỉ cần anh ở bên, ở bên thực sự. Giờ đây, anh nhận ra sự khác biệt giữa hai kỳ vọng đó đã tạo nên một vực sâu không thể lấp đầy. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt Linh, và anh biết, đó là một phần lỗi của anh. Anh không bỏ cô, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, dù chưa thành lời, nhưng đã bắt đầu hình thành một cách rõ ràng trong suy nghĩ anh, nặng nề như một lời tuyên án.
Khi Khánh rời khỏi phòng tắm, Linh bước vào. Cô đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn ngày nào lấp lánh sự sống động, giờ đây chỉ còn ánh lên vẻ tiều tụy, mệt mỏi. Mái tóc dài, mềm mại, thường được buông xõa giờ đây cũng có vẻ thiếu sức sống. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên má, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da. Cô đã từng là một cô gái giàu cảm xúc, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Nhưng giờ đây, cô cảm thấy mình như một bông hoa đang dần héo úa vì thiếu đi ánh nắng và nước.
Ánh mắt cô vô thức dừng lại trên chiếc cốc sứ đôi hình mèo đặt trên kệ phòng tắm. Đó là một cặp cốc nhỏ xinh, một con mèo đen và một con mèo trắng, đang nhìn nhau một cách tình tứ. Cô khẽ chạm vào chiếc cốc sứ màu trắng, cảm nhận sự lạnh lẽo của gốm sứ truyền vào đầu ngón tay. Chiếc cốc này, cùng với những vật kỷ niệm nhỏ bé khác trong căn hộ, từng là biểu tượng cho tình yêu của họ, cho những ước mơ chung. Nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là những vật vô tri, gợi nhắc về một quá khứ đã xa, một tình yêu đang dần mất đi sự ấm áp.
"Mình đã mong chờ gì?" Linh tự hỏi, giọng nói trong tâm trí cô cũng nhỏ dần, mang theo sự chấp nhận mệt mỏi. Cô đã từng mong chờ một tình yêu trọn vẹn, một người có thể ở bên cô, chia sẻ cùng cô mọi buồn vui. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh chọn cô, cần anh ở đây. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng sự hiện diện về thể xác không đồng nghĩa với sự hiện diện về cảm xúc. Cô đã cố gắng rất nhiều để tìm kiếm sự kết nối, để phá vỡ bức tường im lặng giữa hai người, nhưng tất cả đều trở nên vô vọng. Cô cảm thấy cô độc trong chính mối quan hệ này, một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy tâm hồn cô.
"Mình còn có thể mong chờ gì nữa?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí Linh, mang theo một chút giải thoát khi buông bỏ kỳ vọng, nhưng cũng đầy sự đau đớn của một người đang dần chấp nhận sự thật. Cô biết, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, một nơi mà cô có thể tìm lại chính mình, tìm lại những đam mê đã từng bị lãng quên. Cô nhìn vào đôi mắt mình trong gương, thấy sự tiều tụy, và nhận ra rằng cô không thể tiếp tục chờ đợi một điều gì đó sẽ không bao giờ đến nữa. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề và mệt mỏi, rồi quay đi, để lại chiếc cốc sứ đôi hình mèo cô đơn trên kệ, như một minh chứng cho một tình yêu đã từng rất đẹp, nhưng giờ đây chỉ còn là kỷ niệm.
***
Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ căn hộ của Linh, đổ xuống sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Trời trong xanh, không một gợn mây, nhưng trong lòng Linh và Khánh lại là một bầu trời u ám, nặng trĩu. Cả hai cùng chuẩn bị rời đi làm, một buổi sáng nữa lại trôi qua trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng sột soạt của quần áo, tiếng khóa kéo cặp, và tiếng bước chân đi lại trong căn hộ. Mùi cà phê đã nguội dần, nhường chỗ cho mùi không khí buổi sáng trong lành, nhưng lại không thể xua tan đi cái cảm giác ngột ngạt, khó thở đang bao trùm lấy họ.
Họ đứng cạnh nhau ở cửa, một khoảnh khắc ngắn ngủi, như được sắp đặt sẵn. Linh đã khoác lên mình bộ trang phục nhẹ nhàng, thanh lịch, mái tóc dài buông xõa, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên vẻ buồn bã, thiếu sức sống. Khánh đứng cạnh cô, dáng người cao ráo, nhưng vai hơi chùng xuống, vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt sâu hoắm nhìn xa xăm, không dám nhìn thẳng vào cô. Một khoảng lặng kéo dài, nặng trĩu những lời không nói, những cảm xúc bị đè nén.
Khánh định nói gì đó. Một lời chúc buổi sáng, một câu hỏi xã giao về kế hoạch trong ngày, hay một lời xin lỗi cho tất cả những gì đã qua. Lời nói mắc kẹt trong cổ họng anh, như bị một vật vô hình chặn lại. Anh nhìn Linh, thấy sự chấp nhận đau đớn và khoảng cách trong ánh mắt cô, và biết rằng mọi lời nói bây giờ đều vô nghĩa. Anh hiểu rằng, những lời nói sáo rỗng chỉ càng làm tăng thêm sự gượng gạo, càng làm rõ hơn cái "vết nứt vô hình" đã trở nên quá lớn giữa họ. Anh không thể tìm được một lời nào đủ mạnh để phá vỡ bức tường im lặng này, một bức tường mà anh đã tự tay xây nên bằng sự mệt mỏi, áp lực và sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc của mình.
Linh cũng cảm nhận được điều đó. Cô cảm nhận được sự chần chừ của Khánh, cảm nhận được cái khoảng cách không thể vượt qua đang hiện hữu giữa hai người. Cô không còn hy vọng vào những lời nói, những cử chỉ của anh nữa. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, như một lời chào không lời, một sự chấp nhận thầm lặng cho một thực tại đau lòng. "Em đi làm đây," Linh nói, giọng nói nhỏ, thiếu sức sống, như một lời từ biệt không chính thức. Cô không đợi câu trả lời, không ngoái lại nhìn, chỉ bước ra cửa, bóng lưng cô thanh mảnh, cô độc in trên nền ánh nắng chói chang của buổi sáng.
Khánh đứng lại một chút ở ngưỡng cửa, ánh mắt dõi theo bóng Linh cho đến khi cô khuất dạng sau cánh cửa thang máy. Anh cảm thấy một cơn đau thắt nơi lồng ngực, một sự nặng nề không thể gọi tên. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề như trút đi một phần gánh nặng nhưng cũng chất chứa thêm nỗi buồn, sự bất lực. Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên trong căn hộ vắng lặng, một âm thanh khô khốc, lạnh lẽo, như một dấu chấm hết cho một điều gì đó vừa kết thúc.
Anh đứng đó một mình trong căn hộ, cảm nhận sự trống rỗng bao trùm. Mùi cà phê đã nguội, mùi hoa nhài thoang thoảng, tất cả đều gợi lên những ký ức về một tình yêu đã từng rất đẹp, nhưng giờ đây chỉ còn là một bài hát buồn, vẫn còn giai điệu, vẫn còn lời ca, nhưng đã mất đi sự cộng hưởng, chỉ còn lại những nốt nhạc lạc lõng trong không gian. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã bừng tỉnh, nhộn nhịp với dòng người hối hả. Nhưng trong căn hộ này, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và một nỗi buồn u hoài. Anh biết, "vết nứt vô hình" giữa anh và Linh đã trở thành một khoảng cách không thể vượt qua. Dù vẫn ở cạnh nhau, nhưng họ đã xa cách về mặt cảm xúc đến mức không thể chạm tới nhau. Tình yêu của họ vẫn còn, nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ hai con người đang dần lạc mất nhau trong bộn bề cuộc sống. Khánh cảm thấy mình như một con thuyền đang trôi dạt giữa đại dương, mất đi la bàn, mất đi phương hướng, và mất đi cả người bạn đồng hành.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.