Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 246: Giữa Im Lặng Và Khao Khát
Ánh nắng chói chang của buổi sáng Sài Gòn đã lùi xa, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi mát lành dịu nhẹ nhưng không xua đi được cái nóng bức ngột ngạt trong lòng người. Linh trở về căn hộ của mình sau một ngày làm việc dài, đôi vai thanh mảnh như oằn xuống dưới gánh nặng vô hình của những cảm xúc còn vương vấn từ buổi sáng. Căn hộ quen thuộc, từng là tổ ấm, giờ đây dường như cũng nhuốm màu cô độc. Mọi vật vẫn ở đó, chiếc ghế sofa êm ái, kệ sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết cũ, hay bức tranh cô vẽ dở còn đặt trên giá, nhưng tất cả đều như đang lặng lẽ nhìn cô, phản chiếu lại nỗi trống rỗng mà cô mang theo.
Cô đặt túi xách xuống, không bật đèn, để mặc căn phòng chìm trong ánh sáng nhập nhoạng của thành phố hắt vào từ khung cửa sổ lớn. Bóng của Linh in dài trên sàn nhà, đơn độc và yếu ớt. Cô đứng đó, nhìn ra ngoài, nơi những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, những dòng xe cộ hối hả trôi đi không ngừng nghỉ. Bao nhiêu con người đang sống trong cái thành phố rộng lớn này, bao nhiêu cuộc đời đang đan xen vào nhau, nhưng tại sao cô lại cảm thấy mình đơn độc đến vậy ngay trong chính mối quan hệ của mình?
Cái im lặng kéo dài suốt buổi sáng, cái không khí ngột ngạt và sự xa cách rõ mệt đã trở thành giọt nước tràn ly. Cô không thể tiếp tục chịu đựng sự mập mờ này nữa, không thể để mọi chuyện cứ thế trôi đi trong vô định. Cô cần một câu trả lời, dù là gì đi nữa, dù nó có thể khiến trái tim cô tan vỡ. Sự chấp nhận thầm lặng của Khánh, sự bất lực của anh trước những lời không nói, đã làm tổn thương cô sâu sắc hơn bất kỳ lời trách móc nào. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ, bị bỏ mặc giữa đại dương mênh mông, và người thuyền trưởng mà cô tin tưởng nhất lại đang đứng trên bờ, nhìn cô trôi dạt mà không thể đưa tay ra níu giữ.
Hít một hơi thật sâu, Linh tự nhủ, giọng nói trong đầu cô khẽ run nhưng kiên quyết: "Mình không thể để mọi chuyện cứ thế này được. Mình cần một câu trả lời, dù là gì đi nữa." Cô biết, việc này sẽ rất khó khăn. Cô biết, Khánh có thể sẽ lại lẩn tránh, sẽ lại chìm vào im lặng. Nhưng cô không thể không thử. Cô không thể không cho bản thân và cho mối quan hệ này thêm một cơ hội cuối cùng để đối diện với sự thật. Cái khao khát được thấu hiểu, được kết nối, vẫn cháy âm ỉ trong cô, dù nó đã bị vùi lấp dưới lớp tro tàn của thất vọng và tổn thương.
Linh bật đèn, ánh sáng vàng dịu lập tức xua đi bóng tối, nhưng không làm vơi đi sự nặng nề trong không khí. Cô bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Hôm nay cô chọn nấu món sườn xào chua ngọt mà Khánh yêu thích, cùng với một đĩa rau luộc và canh chua. Từng hành động của cô đều tỉ mỉ, cẩn thận, như thể cô đang đổ tất cả hy vọng cuối cùng của mình vào những món ăn này. Cô nêm nếm gia vị, đảo đều chảo sườn, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn bếp, cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng, gần gũi nhất có thể.
Cô sắp xếp bàn ăn một cách cẩn thận, đặt những chiếc đĩa sứ trắng tinh, những đôi đũa tre được mài nhẵn. Cô lấy ra hai chiếc ly thủy tinh mỏng, đặt cạnh một chai vang đỏ mà Khánh từng khen ngon. Rồi cô do dự một chút, trước khi thắp hai ngọn nến nhỏ, đặt vào giữa bàn. Ánh nến lung linh, nhảy múa trong không khí, phản chiếu vào đôi mắt to tròn của Linh, khiến chúng ánh lên một vẻ đẹp buồn bã, đầy hy vọng. Cô nhìn ngọn nến, tự hỏi liệu ánh sáng yếu ớt này có đủ sức xua đi bóng tối đang bao trùm lấy mối quan hệ của cô và Khánh không. Hay nó chỉ càng làm nổi bật thêm sự lạnh lẽo đang hiện hữu?
Cô nhớ lại những bữa tối trước đây của họ, khi Khánh còn hay kể chuyện công việc, Linh còn hay cười đùa, và những câu chuyện của họ cứ thế nối dài bất tận. Giờ đây, những bữa ăn thường trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ, và tiếng thở dài vô thức của một trong hai người. Cô tự hỏi, liệu đêm nay có khác không? Liệu cô có thể phá vỡ bức tường im lặng mà Khánh đã dựng lên không?
Chiếc đồng hồ trên tường tích tắc đều đặn, mỗi tiếng tích tắc như một nhát dao khứa vào trái tim cô. Khánh thường về muộn. Cô đã quen với điều đó, quen với việc chờ đợi anh trong căn hộ lạnh lẽo, quen với việc ăn một mình trước khi anh về. Nhưng hôm nay, sự chờ đợi này dường như kéo dài hơn, nặng nề hơn. Cô ngồi xuống ghế sofa, ôm gối, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, hy vọng một tin nhắn, một cuộc gọi. Không có gì. Chỉ có sự im lặng bao trùm lấy cô, nuốt chửng mọi âm thanh của thành phố bên ngoài.
Linh đứng dậy, đi đến giá sách, lướt tay qua những cuốn sách cũ. Đôi mắt cô dừng lại ở một cuốn album ảnh cũ, nơi lưu giữ những kỷ niệm của hai người từ những ngày đầu yêu nhau. Cô mở ra, lật từng trang, nhìn những bức ảnh tươi cười của cô và Khánh, những cái ôm chặt, những ánh mắt trao nhau đầy tình tứ. Trái tim cô nhói đau. Họ đã từng yêu nhau nhiều đến thế, đã từng hạnh phúc đến thế. Điều gì đã thay đổi? Điều gì đã khiến hai con người từng yêu nhau sâu sắc lại trở nên xa lạ đến mức này? Cô biết, "Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu" – đó có lẽ là định mệnh của họ, một định mệnh nghiệt ngã mà không ai trong số họ muốn thừa nhận. Cô khép album lại, trả nó về vị trí cũ, như trả về quá khứ những điều đã không còn thuộc về hiện tại. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không phải về thể xác, mà là về tinh thần. Nhưng cô không thể từ bỏ. Không phải lúc này.
***
Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên, giật Linh thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Khánh đã về. Cô đứng dậy, hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh bước vào, dáng người cao ráo nhưng vai hơi chùng xuống, vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt sâu hoắm ánh lên sự kiệt sức. Anh không nhận ra mùi thơm của bữa ăn, không để ý đến ánh nến lung linh trên bàn. Anh chỉ thấy sự nặng nề trong căn hộ, sự im lặng mà anh đã quá quen thuộc.
"Anh về rồi," Khánh nói, giọng khàn khàn, mệt mỏi. Anh không nhìn thẳng vào Linh, chỉ cởi áo khoác, đặt cặp tài liệu xuống ghế.
Linh nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một tia ấm áp nào đó trong ánh mắt anh. "Anh đi rửa tay rồi ra ăn cơm nhé. Em có chuẩn bị bữa tối."
Khánh chỉ gật đầu, một cái gật đầu vô hồn, rồi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rì rào như cố gắng che lấp đi sự căng thẳng đang len lỏi trong không khí.
Khi Khánh trở lại, anh đã thay một chiếc áo phông đơn giản, mái tóc còn hơi ẩm ướt. Anh ngồi xuống bàn ăn, đối diện với Linh. Ánh nến lung linh đổ bóng lên khuôn mặt anh, khiến những đường nét nam tính trở nên mềm mại hơn một chút, nhưng vẫn không thể che giấu đi vẻ mệt mỏi hằn sâu. Anh nhìn những món ăn được bày biện cẩn thận, rồi nhìn Linh. Có lẽ, anh nhận ra sự cố gắng của cô, nhưng anh không nói gì. Mùi sườn xào chua ngọt thơm lừng, mùi canh chua thoang thoảng, mùi hoa nhài từ lọ hoa nhỏ trên kệ, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của những giác quan, nhưng lại bị nuốt chửng bởi sự im lặng nặng nề.
Họ bắt đầu ăn. Tiếng đũa bát va vào nhau khô khốc. Khánh gắp thức ăn một cách máy móc, không bình luận gì về hương vị hay sự chuẩn bị của Linh. Anh chỉ ăn, ánh mắt lảng tránh, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ trên tay hoặc chiếc điện thoại đặt úp bên cạnh. Linh quan sát anh, từng cử chỉ nhỏ nhặt, từng cái nhíu mày mệt mỏi của anh đều không thoát khỏi tầm mắt cô. Trái tim cô thắt lại. Cô biết anh mệt, nhưng cô cũng mệt. Mệt vì phải chờ đợi, mệt vì phải hy vọng, mệt vì phải cố gắng một mình.
Sau vài phút im lặng kéo dài như vô tận, Linh hít một hơi sâu, lấy hết can đảm. Giọng cô dịu dàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết: "Khánh à, em muốn nói chuyện nghiêm túc một chút... Về chúng ta."
Khánh đặt đũa xuống, một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mệt mỏi, như thể anh đã đoán trước được những gì sắp xảy ra. Anh đưa tay lên day thái dương, rồi nhìn Linh, ánh mắt anh vẫn xa xăm, vô hồn. "Anh biết em muốn nói gì. Nhưng anh thực sự rất mệt. Công việc dạo này... áp lực quá." Anh né tránh, như thường lệ, lấy công việc làm lá chắn cho những cảm xúc phức tạp mà anh không thể hoặc không muốn đối diện.
"Không phải chỉ là công việc, Khánh," Linh nói, giọng cô đã bắt đầu run rẩy, "Em thấy chúng ta đang ngày càng xa cách. Anh có cảm thấy như vậy không? Những bữa tối im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần, những cái ôm không còn đủ ấm... Anh còn yêu em không? Anh có còn muốn một tương lai với em không?" Những câu hỏi tuôn ra như dòng suối, mang theo tất cả những khao khát, những nỗi sợ hãi mà cô đã chôn giấu bấy lâu nay. Cô nhìn sâu vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối, một dấu hiệu của tình yêu vẫn còn tồn tại.
Khánh im lặng một lúc lâu. Thời gian như ngừng trôi. Ánh nến lung linh trên bàn dường như cũng đang nín thở. Anh cúi đầu xuống, ánh mắt lảng tránh khỏi cái nhìn chất chứa đầy hy vọng và nỗi đau của Linh. Anh gắp một miếng sườn, đưa vào miệng một cách chậm rãi, như thể đang câu giờ. Rồi anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn không nhìn trực diện vào cô. "Anh... anh vẫn yêu em," anh nói, giọng nói nhỏ, gần như thì thầm, như một lời thú nhận yếu ớt, đầy miễn cưỡng. "Nhưng giờ anh không thể nghĩ được gì khác ngoài công việc. Em hiểu cho anh."
"Hiểu cho anh?" Linh lặp lại, giọng cô nghẹn ngào, những giọt nước mắt đã bắt đầu đong đầy trong khóe mắt. "Vậy tương lai của chúng ta là gì? Em cần sự rõ ràng, Khánh à. Em cần biết em đang đứng ở đâu. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Ở đây *thực sự*." Cô đặt tay lên tay anh, một cử chỉ vô thức, một nỗ lực tuyệt vọng để chạm vào anh, để kéo anh trở lại với cô.
Nhưng Khánh rụt tay lại một cách vô thức, như thể bị bỏng. Anh không cố ý, nhưng hành động đó như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào trái tim Linh. Cô cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo từ cái chạm hụt đó, từ khoảng cách vật lý tuy gần mà xa vời vợi giữa hai người. Khánh cúi đầu xuống, gắp thức ăn một cách máy móc, tránh né ánh mắt cô. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi đè nặng, một sự bất lực khủng khiếp. Anh biết mình đang làm cô đau, anh biết cô cần anh, nhưng anh không thể cất lời. Những lời hứa hẹn, những kế hoạch cho tương lai dường như quá xa xỉ đối với một người đang kiệt sức vì áp lực như anh. Anh cảm thấy mình như một kẻ hèn nhát, không thể đối diện với sự thật, không thể cho cô một câu trả lời xứng đáng.
Linh nhìn bàn tay mình vừa bị từ chối, cảm thấy một nỗi đau nhói lên. Cô biết, cuộc trò chuyện này đã thất bại. Cô đã cố gắng, đã mở lòng, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng và né tránh. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, nhưng cô cố gắng không để phát ra tiếng nấc. "Em hiểu rồi," Linh thì thầm, giọng nói vỡ vụn. Cô không nói thêm lời nào nữa. Cô biết, mọi lời nói bây giờ đều vô nghĩa. Bức tường im lặng giữa họ đã trở nên quá dày, quá cao để có thể phá vỡ. Cô cảm thấy một sự cô độc tột cùng, một nỗi tủi thân sâu sắc, ngay cả khi anh đang ngồi đối diện cô, trong cùng một căn phòng, dưới ánh nến lung linh. Mùi thức ăn đã nguội, mùi nến đã tắt, và chỉ còn lại mùi hoa nhài thoang thoảng mang theo sự u hoài.
***
Đêm Sài Gòn tĩnh mịch, chỉ còn tiếng xe cộ thưa thớt vọng lại từ xa. Trong căn hộ của Linh, bóng tối bao trùm, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn đường hắt vào qua khe cửa sổ. Linh nằm trên giường, quay lưng về phía Khánh, hai tay ôm chặt chiếc gối, cố gắng nén những tiếng nấc nghẹn ngào. Nước mắt cô cứ thế chảy dài, thấm ướt gối, mang theo tất cả những nỗi thất vọng, tổn thương và sự cô độc. Cô cảm thấy mình như đang trôi dạt giữa một đại dương lạnh lẽo, không một điểm tựa, không một hướng đi. Những khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu đã bị dập tắt không thương tiếc.
Cô tự hỏi, liệu mình có nên tiếp tục hy vọng vào một điều sẽ không bao giờ đến? Liệu cô có thể tìm thấy hạnh phúc và ý nghĩa ở đâu đó khác, ngoài mối quan hệ này? Câu nói của Khánh, "Anh vẫn yêu em. Nhưng giờ anh không thể nghĩ được gì khác ngoài công việc," cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một lời biện minh nhưng cũng là một lời từ chối thẳng thừng. Anh không bỏ cô, nhưng anh cũng không giữ cô. Anh đang để cô trôi dạt một mình trong chính mối quan hệ này, để cô phải tự vật lộn với những cảm xúc của mình. Cô cảm nhận rõ rệt sự cô độc này, một nỗi cô đơn sâu sắc hơn bất kỳ sự cô đơn nào cô từng trải qua, bởi vì nó đến ngay trong vòng tay của người cô yêu nhất.
Nằm cạnh cô, Khánh thao thức, mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ tấm lưng của Linh, và biết cô đang khóc. Một cảm giác tội lỗi khổng lồ đè nén lấy lồng ngực anh, nặng nề đến mức anh khó thở. Anh biết mình đã làm cô đau, nhưng anh không thể làm gì khác. Anh muốn ôm cô, muốn nói những lời an ủi, muốn hứa hẹn một tương lai tươi sáng hơn. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt trong cổ họng anh, không thể thoát ra. Anh quá mệt mỏi. Áp lực công việc, gánh nặng tài chính, kỳ vọng của gia đình – tất cả như những sợi dây thừng vô hình đang siết chặt lấy anh, rút cạn mọi sức lực, mọi cảm xúc của anh.
Anh đưa tay lên day thái dương mệt mỏi, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn. Anh yêu Linh, anh biết điều đó. Tình yêu của anh dành cho cô vẫn còn nguyên vẹn, sâu đậm. Nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể vượt qua tất cả những áp lực này, để anh có thể trở thành người mà cô cần. Anh nhìn sang phía ngăn kéo tủ đầu giường. Trong đó, có một chiếc hộp nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn đính hôn mà anh đã mua từ lâu, nhưng chưa bao giờ trao cho cô. Nó nằm đó, lạnh lẽo và vô tri, như một minh chứng cho sự chần chừ của anh, cho những lời hứa hẹn chưa thành. Mỗi khi nghĩ đến chiếc nhẫn, anh lại cảm thấy nó nặng trĩu hơn bao giờ hết, như một tảng đá đè nặng lên trái tim anh.
Anh tự hỏi, liệu anh có phải là người khiến em hạnh phúc nữa không? Câu hỏi đó cứ ám ảnh anh, dày vò anh. Anh biết Linh xứng đáng với một người đàn ông có thể ở bên cạnh cô, thấu hiểu cô, chia sẻ gánh nặng với cô. Và anh, ở thời điểm hiện tại, không phải là người đó. Anh không thể bỏ cô, nhưng anh cũng không thể tiếp tục làm cô tổn thương thêm nữa. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, để yêu một cách trọn vẹn như cô xứng đáng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm một chút bình yên trong giấc ngủ, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng trong vòng xoáy của sự bất lực và nỗi buồn u hoài. Khoảng cách giữa anh và Linh, dù chỉ là vài gang tay trên chiếc giường này, lại xa vời vợi như cả một đại dương, không thể vượt qua, không thể chạm tới.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.