Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 247: Lời Hứa Trong Hộp Nhung

Đêm Sài Gòn tĩnh mịch, chỉ còn tiếng xe cộ thưa thớt vọng lại từ xa. Trong căn hộ của Linh, bóng tối bao trùm, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn đường hắt vào qua khe cửa sổ. Linh nằm trên giường, quay lưng về phía Khánh, hai tay ôm chặt chiếc gối, cố gắng nén những tiếng nấc nghẹn ngào. Nước mắt cô cứ thế chảy dài, thấm ướt gối, mang theo tất cả những nỗi thất vọng, tổn thương và sự cô độc. Cô cảm thấy mình như đang trôi dạt giữa một đại dương lạnh lẽo, không một điểm tựa, không một hướng đi. Những khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu đã bị dập tắt không thương tiếc.

Cô tự hỏi, liệu mình có nên tiếp tục hy vọng vào một điều sẽ không bao giờ đến? Liệu cô có thể tìm thấy hạnh phúc và ý nghĩa ở đâu đó khác, ngoài mối quan hệ này? Câu nói của Khánh, "Anh vẫn yêu em. Nhưng giờ anh không thể nghĩ được gì khác ngoài công việc," cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một lời biện minh nhưng cũng là một lời từ chối thẳng thừng. Anh không bỏ cô, nhưng anh cũng không giữ cô. Anh đang để cô trôi dạt một mình trong chính mối quan hệ này, để cô phải tự vật lộn với những cảm xúc của mình. Cô cảm nhận rõ rệt sự cô độc này, một nỗi cô đơn sâu sắc hơn bất kỳ sự cô đơn nào cô từng trải qua, bởi vì nó đến ngay trong vòng tay của người cô yêu nhất.

Nằm cạnh cô, Khánh thao thức, mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ tấm lưng của Linh, và biết cô đang khóc. Một cảm giác tội lỗi khổng lồ đè nén lấy lồng ngực anh, nặng nề đến mức anh khó thở. Anh biết mình đã làm cô đau, nhưng anh không thể làm gì khác. Anh muốn ôm cô, muốn nói những lời an ủi, muốn hứa hẹn một tương lai tươi sáng hơn. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt trong cổ họng anh, không thể thoát ra. Anh quá mệt mỏi. Áp lực công việc, gánh nặng tài chính, kỳ vọng của gia đình – tất cả như những sợi dây thừng vô hình đang siết chặt lấy anh, rút cạn mọi sức lực, mọi cảm xúc của anh.

Anh đưa tay lên day thái dương mệt mỏi, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn. Anh yêu Linh, anh biết điều đó. Tình yêu của anh dành cho cô vẫn còn nguyên vẹn, sâu đậm. Nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể vượt qua tất cả những áp lực này, để anh có thể trở thành người mà cô cần. Anh nhìn sang phía ngăn kéo tủ đầu giường. Trong đó, có một chiếc hộp nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn đính hôn mà anh đã mua từ lâu, nhưng chưa bao giờ trao cho cô. Nó nằm đó, lạnh lẽo và vô tri, như một minh chứng cho sự chần chừ của anh, cho những lời hứa hẹn chưa thành. Mỗi khi nghĩ đến chiếc nhẫn, anh lại cảm thấy nó nặng trĩu hơn bao giờ hết, như một tảng đá đè nặng lên trái tim anh.

Anh tự hỏi, liệu anh có phải là người khiến em hạnh phúc nữa không? Câu hỏi đó cứ ám ảnh anh, dày vò anh. Anh biết Linh xứng đáng với một người đàn ông có thể ở bên cạnh cô, thấu hiểu cô, chia sẻ gánh nặng với cô. Và anh, ở thời điểm hiện tại, không phải là người đó. Anh không thể bỏ cô, nhưng anh cũng không thể tiếp tục làm cô tổn thương thêm nữa. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, để yêu một cách trọn vẹn như cô xứng đáng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm một chút bình yên trong giấc ngủ, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng trong vòng xoáy của sự bất lực và nỗi buồn u hoài. Khoảng cách giữa anh và Linh, dù chỉ là vài gang tay trên chiếc giường này, lại xa vời vợi như cả một đại dương, không thể vượt qua, không thể chạm tới.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng Sài Gòn gay gắt bắt đầu rải những tia vàng nhạt lên những ô kính của tòa nhà văn phòng hiện đại mang tên 'DreamWeaver', Khánh đã có mặt tại bàn làm việc. Không phải vì anh đến sớm, mà vì anh chưa từng rời đi. Đêm qua, sau khi rời căn hộ của Linh, anh đã lái xe thẳng đến công ty, cố gắng chôn vùi cảm giác tội lỗi và sự mệt mỏi vào hàng núi công việc đang chờ đợi. Mùi cà phê đậm đặc từ máy pha tự động lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa còn vương vất từ tối qua của đồng nghiệp tạo nên một thứ hỗn tạp vừa quen thuộc vừa xa lạ. Tiếng gõ bàn phím lách cách của vài người cũng đến sớm như anh, tiếng điện thoại đôi khi réo vang từ phòng ban khác, và tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng từ loa trần tạo nên một bức tranh âm thanh của một ngày làm việc mới.

Khánh, với dáng người cao ráo nhưng giờ đây hơi gầy đi vì những đêm thiếu ngủ và bữa ăn vội vã, ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu trũng, dán chặt vào bản vẽ kiến trúc đang hiển thị. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn dĩ nam tính và cương nghị, giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi rõ rệt, đôi lúc còn thoáng qua một nét bất lực. Anh cố gắng tập trung vào từng đường nét, từng chi tiết của dự án, nhưng tâm trí anh lại lơ lửng, cứ quay về với hình ảnh Linh tối qua. Anh nhớ ánh mắt thất vọng của cô, cái cách cô quay lưng lại và những tiếng nấc nghẹn ngào mà cô cố gắng che giấu. Cảm giác đau nhói như có ai đó bóp nghẹt trái tim anh.

"Khánh, bản báo cáo tài chính dự án X cần hoàn thành trước sáng mai. Anh Hùng vừa nhắc."

Giọng nói của Kiên, đồng nghiệp cùng phòng, vang lên từ phía sau, kéo Khánh trở về thực tại. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành đeo kính cận, đặt một ly cà phê nóng hổi bên cạnh bàn Khánh. Mùi cà phê lập tức xộc vào khứu giác, đắng đót và tỉnh táo.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, không quay lại. "Tôi biết rồi." Giọng anh khàn đặc, có lẽ vì thiếu ngủ và vì nỗi nặng trĩu trong lòng. Anh cố gắng gạt bỏ hình ảnh Linh ra khỏi đầu, tập trung vào những con số khô khan, những biểu đồ phức tạp. Mỗi con số, mỗi dòng dữ liệu đều là một sợi xích vô hình đang trói buộc anh, nhắc nhở anh về gánh nặng tài chính, về những kỳ vọng của gia đình, về tương lai mà anh cần phải xây dựng.

Kiên đứng đó một lát, nhìn khuôn mặt mệt mỏi của Khánh. "Anh có vẻ mệt mỏi? Cần nghỉ ngơi một chút không Khánh?" Giọng Kiên đầy quan tâm, pha chút lo lắng.

Khánh lắc đầu, một cử chỉ dứt khoát nhưng đầy sự chán nản. "Không sao, tôi ổn." Anh lẩm bẩm, không nhìn vào mắt Kiên, sợ rằng ánh mắt mình sẽ tố cáo tất cả những gì anh đang cố gắng che giấu. Anh không muốn ai biết sự yếu đuối của mình, đặc biệt là trong môi trường làm việc đầy cạnh tranh này. Anh cảm thấy một sự cô độc sâu sắc, ngay cả khi có người bạn tốt như Kiên ở bên cạnh. Không ai thực sự hiểu được gánh nặng anh đang mang, không ai thực sự hiểu được cuộc chiến nội tâm anh đang phải đối mặt. Anh là một hòn đá lạnh lẽo, phải tự mình chịu đựng tất cả sức ép.

Kiên thở dài nhẹ, biết rằng mình không thể làm gì hơn. Anh vỗ nhẹ vào vai Khánh rồi quay về bàn làm việc của mình, để lại Khánh một mình trong không gian văn phòng rộng lớn, chỉ với ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt mệt mỏi và những con số nhảy múa. Khánh day thái dương, cố gắng xua đi những cơn đau nhức đang dội lên trong đầu. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, thành phố đã hoàn toàn bừng sáng, những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới nắng sớm, dòng xe cộ bắt đầu cuồn cuộn chảy. Một thành phố hối hả, nhộn nhịp, nơi mọi người đều đang chạy đua với thời gian, với những mục tiêu riêng. Anh cũng đang chạy, nhưng anh chạy để làm gì? Để rồi cuối cùng lại đánh mất đi điều quan trọng nhất?

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự kiệt sức. Anh biết mình phải tiếp tục, phải hoàn thành công việc này. Bởi vì nó không chỉ là một dự án, nó là một phần của gánh nặng, của trách nhiệm mà anh đã tự đặt lên vai mình. Nó là lý do anh không thể dành thời gian cho Linh, lý do anh không thể lắng nghe cô, lý do anh không thể trở thành người đàn ông mà cô cần. Anh cố gắng gạt bỏ suy nghĩ về Linh, ép buộc bản thân tập trung vào công việc. Nhưng mỗi khi anh cố gắng, hình ảnh cô lại hiện lên rõ nét hơn, như một lời nhắc nhở về sự thất bại của anh, về lời hứa không thể thực hiện. Anh biết, anh đang làm cô đau, nhưng anh không biết làm thế nào để dừng lại. Anh không thể bỏ cuộc, không thể từ bỏ công việc này, cũng như không thể từ bỏ trách nhiệm của mình. Và đó là bi kịch lớn nhất của anh: anh yêu cô, nhưng lại không đủ sức để yêu cô một cách trọn vẹn.

***

Tối muộn, ánh đèn vàng dịu của căn hộ Khánh vừa đủ xua đi màn đêm, nhưng không đủ để xua đi sự trống trải. Anh trở về sau một ngày dài làm việc căng thẳng, những con số và bản vẽ vẫn còn nhảy múa trong đầu. Căn hộ của anh, vốn dĩ được thiết kế tối giản, giờ đây lại càng trở nên lạnh lẽo và cô độc hơn bao giờ hết. Sự im lặng bao trùm không gian, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và mệt mỏi trong tâm trí anh. Anh cởi chiếc áo khoác vest, ném hờ hững lên ghế sofa bọc da màu xám tro, cảm giác cơ thể rã rời, muốn đổ gục. Mùi cà phê và giấy in vẫn còn vương vấn trên áo anh, như một minh chứng cho ngày làm việc triền miên.

Anh ngồi phịch xuống sofa, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không trước mặt. Anh không bật TV, không bật nhạc, chỉ để sự im lặng nuốt chửng lấy mình. Trong bóng tối lờ mờ, anh nhớ lại ánh mắt của Linh tối qua, cái cách cô cố gắng khơi gợi một cuộc trò chuyện, cái cách cô đã đau khổ khi anh chỉ đáp lại bằng sự im lặng và những lời biện minh yếu ớt. Một nỗi cô đơn và tội lỗi sâu sắc dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh biết cô đã khóc, anh biết cô đã tổn thương. Và anh, chính anh là người đã gây ra nỗi đau đó.

"Linh... anh xin lỗi." Anh lẩm bẩm trong đầu, giọng nói không thành tiếng, chỉ là một dòng suy nghĩ xé lòng. Anh muốn nói ra thành lời, nhưng dường như từ "xin lỗi" đã trở nên quá yếu ớt để bù đắp cho tất cả những gì anh đã gây ra. Nó không đủ mạnh mẽ để xoa dịu vết thương lòng của cô, cũng không đủ mạnh mẽ để giải thoát anh khỏi gánh nặng này.

Trong tâm trí anh, một giọng nói dịu dàng nhưng đầy chất vấn của Linh vang lên, như một lời thì thầm từ ký ức: "Anh còn yêu em không?" Câu hỏi đó, dù chưa bao giờ được Linh trực tiếp thốt ra trong cuộc trò chuyện tối qua, nhưng lại là điều mà anh cảm nhận rõ mồn một trong ánh mắt và sự thất vọng của cô. Nó là câu hỏi mà anh đã tự đặt ra cho chính mình không biết bao nhiêu lần, và mỗi lần như vậy, câu trả lời lại càng trở nên phức tạp hơn.

"Còn." Anh tự trả lời trong suy nghĩ, một cách dứt khoát nhưng đầy chua xót. "Anh vẫn còn yêu em." Tình yêu đó vẫn ở đó, sâu thẳm trong trái tim anh, không hề phai nhạt. Nó là ngọn lửa ấm áp duy nhất trong cuộc đời anh. "Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa." Và đó là sự thật tàn khốc mà anh phải đối diện. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt cô, sự héo mòn trong tâm hồn cô. Anh biết rằng, dù anh có cố gắng đến đâu, v��i gánh nặng đang đè lên vai, anh không thể mang lại cho cô sự bình yên và niềm hạnh phúc mà cô xứng đáng có được.

Anh đứng dậy, từng bước chân nặng nề, đi vào phòng ngủ. Căn phòng cũng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng vàng nhạt từ đèn đường hắt vào qua khe cửa sổ, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Anh tiến đến tủ đầu giường, nơi có một ngăn kéo nhỏ. Tay anh run run mở ngăn kéo, ngón tay lần mò tìm kiếm trong bóng tối. Đầu ngón tay anh chạm vào một vật thể nhỏ, bọc nhung mềm mại. Anh rút nó ra, chậm rãi. Đó là một chiếc hộp nhung màu xanh đậm, nhỏ nhắn, nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

Anh ngồi xuống mép giường, bật ngọn đèn ngủ nhỏ với ánh sáng vàng dịu. Ánh sáng yếu ớt chiếu xuống chiếc hộp, làm nổi bật lên những đường vân trên lớp nhung. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ thoang thoảng của nội thất và chút mùi hương lạnh lẽo của không khí điều hòa. Rồi, anh chậm rãi mở nắp hộp.

Bên trong, chiếc nhẫn kim cương nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Viên kim cương được cắt tinh xảo, phản chiếu ánh sáng, tạo ra hàng ngàn tia lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê. Chiếc nhẫn nằm trên lớp đệm nhung trắng tinh, lạnh lẽo và vô tri, như một lời hứa bị đóng băng trong thời gian. Anh nâng niu nó trong lòng bàn tay, ngón cái vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của kim loại. Cảm giác lạnh buốt từ chiếc nhẫn thấm vào da thịt anh, như một lời nhắc nhở về sự thật tàn nhẫn: nó vẫn ở đây, trong hộp, chưa bao giờ được trao cho người con gái anh yêu.

Chiếc nhẫn này không chỉ là một món trang sức. Nó là biểu tượng của một tương lai mà anh đã từng hứa hẹn, một lời cam kết trọn đời mà anh đã không thể thực hiện. Nó là minh chứng cho sự chần chừ của anh, cho những gánh nặng vô hình đã khiến anh không thể tiến tới. Mỗi lần nhìn thấy nó, anh lại cảm thấy một tảng đá đè nặng lên trái tim. Nó không phải là một món quà, mà là một gánh nặng, một lời buộc tội im lặng. Anh đã mua nó từ lâu, vào cái thời điểm mà anh còn tràn đầy hy vọng, tràn đầy niềm tin vào một tương lai tươi sáng cùng Linh. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một vật vô tri, một lời hứa không thành.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời của cơ thể. Anh không bỏ Linh. Tình yêu anh dành cho cô vẫn còn nguyên vẹn, sâu đậm. Nhưng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh không còn đủ sức để mang lại hạnh phúc cho cô, để che chở cô khỏi những lo toan của cuộc đời. Anh biết, Linh xứng đáng với một người đàn ông có thể ở bên cạnh cô, thấu hiểu cô, chia sẻ gánh nặng với cô. Một người có thể trao cho cô chiếc nhẫn này mà không do dự, không sợ hãi. Và anh, ở thời điểm hiện tại, không phải là người đó.

Chiếc nhẫn vẫn nằm yên trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo và nặng trĩu. Nó là lời hứa không thể thực hiện, là biểu tượng cho sự đổ vỡ không thể tránh khỏi của mối quan hệ này. Anh không thể tiếp tục làm cô tổn thương thêm nữa. Anh không thể tiếp tục giữ cô lại trong một mối quan hệ mà anh không đủ khả năng để làm cho cô hạnh phúc. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, như một lời tiên tri nghiệt ngã, đã hình thành rõ nét trong suy nghĩ anh, chuẩn bị cho một kết thúc không kịch tính nhưng đầy đau đớn. Anh khẽ đặt chiếc nhẫn trở lại vào hộp, đóng nắp lại một cách nhẹ nhàng, như đang niêm phong một giấc mơ đã vỡ tan, một tình yêu đã không thể vượt qua những gánh nặng của cuộc đời. Anh biết, sự trống rỗng trong căn hộ này, và cả trong trái tim anh, sẽ còn kéo dài rất lâu. Và có lẽ, Linh cũng sẽ tìm kiếm một lối thoát, một con đường khác cho riêng mình, thoát khỏi vòng xoáy của sự chờ đợi và tổn thương.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free