Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 248: Những Bữa Ăn Của Sự Im Lặng
Bình minh tháng Tư lẳng lặng len lỏi qua ô cửa sổ lớn nơi ban công căn hộ của Linh, vẽ những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ. Nó mang theo hơi ấm của một ngày mới, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo vô hình đang bao trùm không khí, hay sưởi ấm những góc khuất trong lòng cô. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên đều đặn như nhịp thở của thành phố vừa thức giấc, hòa lẫn tiếng chim hót líu lo từ giàn hoa nhài đang nở rộ ngoài ban công, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sớm mai Sài Gòn. Mùi cà phê mới pha thơm nồng, thoảng nhẹ hương hoa nhài thanh khiết, lẽ ra phải là khởi đầu cho một ngày tràn đầy năng lượng, nhưng hôm nay, chúng chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng đến đáng sợ.
Linh, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, đang chậm rãi pha cà phê. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, thường ánh lên vẻ ưu tư, giờ đây lại mang một nét mệt mỏi khó tả. Cô di chuyển trong bếp một cách máy móc, từng động tác đều chậm rãi, như thể đang cố gắng kéo dài thời gian. Khánh, người đàn ông 29 tuổi với khuôn mặt góc cạnh nay lại hốc hác hơn, vẫn ngồi ở bàn ăn, ngón tay cái lướt qua màn hình điện thoại, giả vờ đọc một tờ báo điện tử. Nhưng ánh mắt sâu thẳm của anh, thỉnh thoảng liếc nhìn ra khoảng không vô định, cho thấy tâm trí anh đang trôi dạt đâu đó rất xa xăm. Anh không còn giữ được vẻ ngoài nghiêm túc, thực dụng thường thấy ở môi trường công sở; lúc này, anh chỉ là một người đàn ông đang gánh chịu một sức nặng vô hình.
Bữa sáng đã được Linh chuẩn bị tươm tất – một đĩa bánh mì ốp la đơn giản, vài lát thịt nguội và một ly sữa nóng. Món ăn yêu thích của Khánh, cô vẫn nhớ rõ. Cô đặt hai cốc sứ đôi hình mèo con lên bàn, một cho anh, một cho cô. Chúng là món quà kỷ niệm hai năm yêu nhau, từng là biểu tượng cho sự gắn kết và những buổi sáng ấm áp họ đã từng chia sẻ. Giờ đây, chúng chỉ như những nhân chứng câm lặng cho sự đổ vỡ đang diễn ra. Linh ngồi xuống đối diện anh, hơi thở cô khẽ thoát ra một tiếng thở dài gần như không nghe thấy.
“Anh ăn đi.” Giọng cô dịu dàng, nhưng thiếu đi sự nhiệt thành thường thấy. Nó như một câu nói xã giao, một nghi thức cần phải thực hiện hơn là một lời mời chân thành.
Khánh ngước mắt lên, nụ cười nhếch mép nhẹ, gượng gạo, gần như không đạt đến khóe mắt. “Ừm.” Anh đặt điện thoại xuống, cầm dĩa lên. Tiếng dao dĩa chạm nhẹ vào đĩa sứ, vang lên lanh lảnh trong không gian im lặng đến đáng sợ. Đây không phải là sự im lặng bình yên của những cặp đôi đã quá quen thuộc với nhau, mà là sự im lặng nặng nề, chất chứa những điều không nói, những nỗi đau không thể sẻ chia.
Linh nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu nhỏ nhoi của người đàn ông mà cô từng yêu tha thiết. Nhưng tất cả những gì cô thấy là sự mệt mỏi, là đôi mắt trũng sâu và một vầng trán nhăn lại vì lo âu. Cô biết, anh đang cố gắng rất nhiều, đang gồng mình gánh vác những trách nhiệm nặng nề. Nhưng cái biết đó không thể xoa dịu nỗi cô đơn đang cắn xé tâm hồn cô. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Nhưng anh đã đi đâu mất rồi? Anh vẫn ngồi đối diện cô, nhưng tâm hồn anh đã ở một nơi rất xa.
Cô nhớ lại buổi tối hôm qua, những nỗ lực vô vọng của cô để khơi gợi một cuộc trò chuyện, và sự im lặng nặng nề của anh. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, dù anh chưa từng thốt ra thành lời, nhưng nó như một bóng ma lảng vảng trong tâm trí cô, thấm đẫm vào từng khoảnh khắc im lặng giữa họ. Cô cảm thấy trái tim mình se lại, một cảm giác trống rỗng lớn dần, nuốt chửng cả những hy vọng cuối cùng.
“Anh đi làm nhé.” Khánh đứng dậy, động tác dứt khoát như muốn thoát khỏi không gian ngột ngạt này càng nhanh càng tốt. Anh không ôm cô, cũng không có nụ hôn tạm biệt như trước. Những thói quen từng là minh chứng cho tình yêu của họ giờ đây đã trở thành những khoảng trống vô hình.
“Ừm.” Linh chỉ đáp lại một tiếng, giọng cô khẽ trầm xuống. Cô nhìn theo bóng lưng anh, nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu trên tấm áo sơ mi phẳng phiu. Cô muốn hỏi anh có ổn không, muốn ôm lấy anh và nói rằng cô ở đây để chia sẻ. Nhưng cô biết, anh sẽ chỉ lắc đầu, hoặc trả lời cụt lủn, và sự im lặng sẽ lại bao trùm. Cô đã mệt mỏi với việc chờ đợi, mệt mỏi với việc cố gắng lấp đầy khoảng trống mà chính cô cũng không thể định hình được. Cô không còn đủ can đảm để đối diện với một bức tường im lặng khác.
Khi cánh cửa căn hộ khép lại, tiếng “cạch” khẽ vang lên, nhưng trong lòng Linh, nó như một tiếng động lớn, vang dội khắp không gian trống rỗng. Mùi cà phê vẫn còn thoang thoảng, nhưng hương hoa nhài dường như đã nhạt đi. Cô vẫn ngồi đó, trước đĩa bánh mì nguội lạnh và ly sữa chưa chạm đến, đôi mắt ưu tư nhìn ra ban công. Nắng đã lên cao hơn, nhưng không khí trong căn hộ vẫn lạnh lẽo. Cô biết, sự trống rỗng này sẽ còn kéo dài rất lâu. Và cô, có lẽ, cũng cần tìm một lối thoát, một con đường khác cho riêng mình, thoát khỏi vòng xoáy của sự chờ đợi và tổn thương này.
***
Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' giữa trưa luôn tràn ngập một bầu không khí năng động, chuyên nghiệp. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng chói chang của Sài Gòn, nhưng bên trong, khí hậu điều hòa mát mẻ làm dịu đi cái nóng bức. Tiếng gõ bàn phím lách cách như mưa rào, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm râm ran từ những phòng họp kính, hòa lẫn với tiếng máy pha cà phê hoạt động liên tục và nhạc nền nhẹ nhàng từ khu vực nghỉ ngơi sáng tạo. Mùi cà phê thơm lừng, mùi giấy in mới, và chút mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp tạo nên một tổng thể quen thuộc, đôi khi hối hả nhưng cũng đầy cảm hứng.
Linh, với dáng vẻ thanh mảnh và mái tóc dài buông lơi, ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản vẽ thiết kế nội thất cho một căn hộ cao cấp. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo từng đường nét, nhưng tâm trí cô lại không ngừng lạc trôi. Những hình ảnh về buổi sáng im lặng, về ánh mắt mệt mỏi của Khánh, về khoảng cách vô hình giữa họ cứ lởn vởn trong đầu. Nỗi trống rỗng từ buổi sáng vẫn đeo bám cô dai dẳng, như một bóng ma không thể xua tan.
Cô lướt qua một số trang web, không phải để tìm kiếm tư liệu cho dự án, mà để tìm kiếm một sự thoát ly. Cô dừng lại ở một trang web về triển lãm nghệ thuật đương đại, rồi chuyển sang một khóa học vẽ tranh sơn dầu buổi tối. Một tia sáng nhỏ xíu chợt lóe lên trong tâm trí cô. Đã lâu lắm rồi, cô không còn dành thời gian cho đam mê nghệ thuật của mình, thứ từng là nguồn sống, là niềm vui bất tận của cô trước khi công việc và mối quan hệ với Khánh chiếm trọn.
“Linh, bản phác thảo phần sảnh đã hoàn tất chưa em?” Giọng Hồng, đồng nghiệp cùng nhóm, vang lên từ phía sau. Hồng là một cô gái trẻ trung, năng động, luôn tràn đầy nhiệt huyết.
Linh giật mình, khẽ quay lại. “À, gần xong rồi chị. Em đang chỉnh lại chút chi tiết.” Giọng cô dịu dàng, nhưng thiếu đi sự nhiệt tình thường thấy.
Hồng không để ý, cô ấy chỉ gật đầu rồi quay lại với công việc của mình. Linh thở dài, khẽ siết chặt cây bút chì trong tay. Cô nhìn xuống cuốn sổ tay ghi chép chung của công ty, nơi có những dòng chữ của cô và của Khánh từ những ngày đầu họ cùng nhau xây dựng DreamWeaver, cùng nhau vun đắp những ước mơ. Giờ đây, cuốn sổ ấy cũng trở nên lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về một quá khứ đã xa.
Cô không thể tập trung được nữa. Màn hình máy tính với những đường nét kiến trúc phức tạp bỗng trở nên vô nghĩa. Cô cần một khoảng lặng, một không gian để hít thở, để tìm lại chính mình. Như một cách để thoát ly khỏi thực tại đau lòng, khỏi áp lực công việc và những suy nghĩ nặng nề, Linh khẽ đẩy bàn phím sang một bên. Cô cầm một cây bút chì mềm, và trên một tờ giấy nháp trắng tinh, cô bắt đầu phác thảo.
Ban đầu, những đường nét còn dè dặt, lung lay. Nhưng rồi, khi cảm xúc dần tuôn chảy, cây bút chì trên tay cô trở nên sống động hơn. Cô không vẽ theo một quy tắc hay hình mẫu nào, chỉ là những đường cong tự do, những hình khối trừu tượng, những mảng đậm nhạt không theo bất kỳ dự án nào. Đó là một bản vẽ của cảm xúc, của nỗi buồn man mác, của sự cô đơn đang gặm nhấm tâm hồn cô. Nó giống như một bức tranh về những con sóng ngầm, về sự giằng xé nội tâm mà cô không thể diễn tả bằng lời. Mỗi đường nét, mỗi mảng màu xám đen của chì đều như một tiếng thở dài, một tiếng khóc thầm.
Cô không nhận ra mình đã phác thảo bao lâu, chỉ biết khi ngẩng đầu lên, ánh sáng ngoài cửa sổ đã dần chuyển sang màu cam nhạt của buổi chiều tà. Tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên, nhưng dường như đã xa xăm hơn. Cô nhìn lại bản vẽ của mình, một tác phẩm ngẫu hứng đầy tâm trạng. Trong những đường nét trừu tượng ấy, cô thấy một phần của chính mình, một Linh đang khao khát được giải thoát, được tìm lại giá trị bản thân, không phải qua mối quan hệ hay công việc, mà qua chính đam mê đã bị lãng quên bấy lâu.
Một ý nghĩ chợt lóe lên: liệu nghệ thuật có phải là lối thoát cho cô, là nơi cô có thể tìm thấy sự bình yên và niềm vui mà mối quan hệ hiện tại không thể mang lại? Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười man mác buồn, nhưng cũng chứa đựng một tia hy vọng mong manh. Có lẽ, cô cần phải trở về với chính mình, với những gì cô thực sự yêu thích.
***
Khánh về đến căn hộ của Linh vào buổi tối, khi những ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh như những vì sao rơi trên mặt đất. Anh trông còn mệt mỏi hơn buổi sáng, với vẻ mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu và những nếp nhăn hằn rõ trên vầng trán. Chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm đôi chút, và cà vạt thắt lỏng lẻo. Toàn thân anh toát ra một sự uể oải, rã rời, như một người vừa trải qua một trận chiến dài và kiệt sức.
Căn hộ của Linh, thường ngày vẫn ấm cúng và thơm mùi nến, giờ đây lại mang một bầu không khí u hoài, nặng nề, gần như ngột ngạt. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa vẫn đều đặn, nhưng không thể lấp đầy sự im lặng chết chóc bên trong. Mùi thức ăn phảng phất từ bếp, một món ăn Linh đã cố gắng nấu theo sở thích của anh, nhưng nó không đủ để xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng cả hai.
“Anh ăn đi.” Linh nhẹ nhàng đặt đĩa thức ăn xuống bàn. Cô vẫn giữ dáng vẻ thanh mảnh, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của cô đã phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm. Cô đã không còn hy vọng nhiều vào một cuộc trò chuyện ý nghĩa, nhưng vẫn cố gắng duy trì những nghi thức cuối cùng của một mối quan hệ.
Khánh ngồi xuống, mệt mỏi đến mức anh không thể che giấu được nữa. Anh cầm đũa lên, gắp một miếng thức ăn. “Cảm ơn em.” Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi. Anh ăn rất ít, chỉ vài miếng rồi đặt đũa xuống. Anh không nhìn cô, chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn nguội lạnh.
Linh nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho sự im lặng này, cho khoảng cách ngày càng lớn giữa họ. “Hôm nay anh có chuyện gì không vui sao?” Cô hỏi, giọng dịu dàng, gần như thì thầm. Câu hỏi đó là một nỗ lực cuối cùng của cô để kết nối, để phá vỡ bức tường vô hình đang ngăn cách họ.
Khánh ngước mắt lên, đôi mắt sâu thẳm của anh thoáng qua một tia đau đớn, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự trống rỗng quen thuộc. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu mệt mỏi, như thể việc nói ra một lời cũng là một gánh nặng quá sức chịu đựng. Sự im lặng lại bao trùm, nặng nề hơn cả trước.
Linh nhìn anh, cảm nhận được gánh nặng anh đang mang trên vai, những áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình đang đè nén anh. Cô hiểu rằng anh đang kiệt sức, rằng anh không còn đủ sức để yêu cô theo cách cô xứng đáng. Nhưng cô cũng đau đớn nhận ra một sự thật tàn khốc: cô không còn là nguồn vui, hay điểm tựa tinh thần cho anh nữa. Cô đã từng là nơi anh tìm về, là bến đỗ bình yên giữa cuộc sống hối hả. Nhưng giờ đây, sự hiện diện của cô dường như chỉ làm anh thêm áp lực, thêm mệt mỏi. Mối quan hệ này, dù vẫn còn tình yêu, đã trở thành một gánh nặng không thể chịu đựng được nữa cho cả hai.
Cô nhớ lại lời anh từng nói, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Và lời thốt ra từ trái tim cô, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Những câu nói ấy, giờ đây, vang vọng trong tâm trí cô, chất chứa sự mỉa mai và đau đớn. Anh đã không ở đây, không thực sự ở đây, với cô. Và cô, cũng không thể tiếp tục chờ đợi một người đã quá mệt mỏi để tìm về.
Khánh cũng cảm nhận được sự im lặng nghẹt thở này. Anh nhìn Linh, thấy đôi mắt ưu tư của cô, thấy sự héo mòn trong tâm hồn cô. Anh muốn ôm cô thật chặt, muốn nói rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào. Nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh biết, anh không thể mang lại hạnh phúc mà cô xứng đáng có được. Anh không thể trao cho cô một tương lai vững chắc khi bản thân anh còn đang chông chênh giữa bộn bề lo toan. "Không phải hết yêu nên rời đi," suy nghĩ đó lại hiện lên trong đầu anh, đầy chua xót. Anh yêu cô, nhưng tình yêu đó không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục làm tổn thương nhau.
Cả hai ngồi đối diện nhau, mỗi người chìm sâu vào thế giới nội tâm riêng, tiếng dao dĩa chạm nhẹ vào đĩa đã hoàn toàn biến mất. Bữa tối, lẽ ra là khoảnh khắc của sự gắn kết, lại trở thành biểu tượng cho khoảng cách cảm xúc ngày càng lớn giữa họ. Món ăn nguội lạnh trên bàn, như chính tình yêu của họ, vẫn ở đó, nhưng đã mất đi sự ấm áp, hương vị ban đầu. Linh cảm thấy nghẹn ngào, nhưng cô không nói bất kỳ lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn. Cô biết, đã đến lúc phải chấp nhận một sự thật đau lòng: mối quan hệ này đang dần đi đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Sự trống rỗng trong căn hộ này, và cả trong trái tim cô, đã đạt đến một đỉnh điểm mới, một đỉnh điểm của sự chấp nhận.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.