Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 261: Gánh Nặng Vô Hình

Tiếng tim Linh đập thình thịch trong lồng ngực, dường như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Cô khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến nỗi chỉ có cô mới nghe thấy. Mùi trà hoa cúc cô tự pha vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ cũ từ giá sách, tạo nên một sự tương phản đến khó chịu với sự lạnh lẽo của không gian. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi họ mới dọn về đây. Căn hộ nhỏ bé này từng tràn ngập tiếng cười, những câu chuyện không đầu không cuối, những cái ôm ấm áp và những giấc mơ chung. Giờ đây, tất cả chỉ còn là tiếng vọng của quá khứ, xa xăm và đau đớn.

Linh đứng dậy, chậm rãi bước về phía bếp. Cô pha một ly trà hoa cúc nóng, hương thơm dịu nhẹ tỏa ra, mang theo chút an ủi. Cô cầm ly trà trên tay, bước đến gần nơi Khánh đang ngồi. Anh vẫn cúi đầu, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Cô nhìn vào mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh, nhìn vào vầng trán nhăn lại vì căng thẳng. Cô muốn chạm vào anh, muốn xoa dịu những lo âu đang đè nặng lên vai anh, nhưng cô biết, anh sẽ lại thu mình lại, sẽ lại vô thức đẩy cô ra xa.

"Anh có muốn uống chút trà không, Khánh?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng một chút hy vọng mong manh. Cô đưa ly trà ra, cố gắng duy trì một nụ cười mỏng manh trên môi.

Khánh khẽ giật mình, nhưng không ngẩng mặt lên. Anh chỉ liếc nhìn ly trà, rồi lại dán mắt vào màn hình. "Không, anh ổn. Em cứ đi ngủ trước đi." Giọng anh vẫn ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề. Anh không có vẻ gì là cảm kích, hay thậm chí là nhận ra sự cố gắng của cô. Lời nói của anh, dù không ác ý, nhưng lại như một nhát dao cứa vào trái tim cô. Anh đang đẩy cô ra xa, một cách vô thức, nhưng đầy kiên quyết. Anh đã chọn công việc, chọn thế giới riêng của mình, và đẩy cô vào thế giới của sự cô đơn.

Linh đứng lặng một lúc, ly trà vẫn còn ấm trên tay, nhưng lòng cô thì lạnh giá. Cô cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi trong chính căn nhà của mình, trong chính mối quan hệ của mình. Cô nhìn Khánh một lúc lâu, tìm kiếm một tia kết nối, một ánh mắt thấu hiểu, nhưng chỉ thấy sự tập trung tuyệt đối vào công việc, vào những con số, vào những dự án không tên. Cô cảm nhận rõ ràng rằng, dù anh vẫn còn yêu, nhưng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, không còn đủ sức để là người khiến cô hạnh phúc nữa. Và cô, cô đã quá mệt mỏi để tiếp tục chờ đợi, để tiếp tục cố gắng một mình.

Linh khẽ thở dài, đặt ly trà xuống bàn, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan một kỷ niệm mong manh. Cô chậm rãi quay lưng, bước vào phòng ngủ. Căn phòng tối mịt, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào. Cô nằm xuống giường, cuộn tròn người lại, cảm nhận sự trống rỗng trong vòng tay ảo tưởng. Nước mắt không rơi, nhưng nỗi đau thì hiện hữu, rõ ràng và sắc bén. Cô biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự day dứt này. Cô không thể cứ mãi là người cố gắng níu kéo, trong khi anh ngày càng lùi sâu vào thế giới riêng. Sự kiệt quệ cảm xúc và cảm giác bất lực tột cùng này đang đẩy cô đến một giới hạn. Linh đang dần chấp nhận thực tế rằng mối quan hệ của họ đang ở bờ vực. Sự cô đơn tột cùng khi ở bên Khánh sẽ thúc đẩy cô tìm kiếm sự an ủi và kết nối từ bên ngoài, có thể là với Trâm, người bạn thân thiết đã luôn sẵn lòng lắng nghe, hoặc trở lại với niềm đam mê nghệ thuật đã bị cô gác lại quá lâu, để tìm thấy sự an ủi và lấp đầy khoảng trống đang ngự trị trong tâm hồn cô. Việc Khánh hoàn toàn chìm đắm vào công việc và không thể kết nối cảm xúc sẽ là một trong những lý do chính dẫn đến câu hỏi định mệnh của Linh: "Anh còn yêu em không?". Mối quan hệ của họ, có lẽ, đã đến lúc phải thay đổi, không còn chỉ thụ động chờ đợi. Cô cần một lối đi khác, dù cho lối đi đó có dẫn cô đến một tương lai không có Khánh. Lối đi đó, có lẽ, sẽ bắt đầu bằng việc tìm lại chính mình, từng chút một, trong những mảnh ghép của cuộc đời mà cô đã lãng quên, để rồi từ đó, cô có thể đối diện với câu hỏi định mệnh đó, và có thể, tìm thấy một câu trả lời cho riêng mình. Cô nhắm mắt lại, phó mặc bản thân cho bóng đêm và những suy nghĩ miên man, một tương lai mịt mờ đang chờ đợi.

***

Khánh khẽ cựa mình, tấm ga trải giường lạnh lẽo sượt qua da thịt, mang theo chút hơi lạnh của đêm muộn còn vương vấn. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ chỉ đủ để anh nhận ra những đường nét quen thuộc của căn phòng. Căn hộ của Linh và anh, nơi lẽ ra phải là tổ ấm bình yên, giờ đây dường như chỉ còn là một trạm dừng chân tạm bợ trong guồng quay không ngừng nghỉ của cuộc sống. Anh cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu, dường như muốn níu giữ anh lại trong giấc ngủ nông. Tiếng còi xe cộ vọng lên từ xa, tiếng rao hàng của những người bán dạo buổi sớm hòa vào nhau, tạo thành bản giao hưởng quen thuộc của thành phố đang thức giấc. Nhưng trong tai anh, tất cả chỉ là một âm thanh hỗn tạp, vô nghĩa, chẳng thể mang lại chút hứng khởi nào cho một ngày mới.

Khánh uể oải vươn vai, cảm nhận từng đốt xương sống kêu răng rắc như một cỗ máy cũ kỹ. Cơ thể anh nặng trĩu, dường như đã làm việc không ngừng nghỉ suốt đêm qua, dù trên thực tế, anh chỉ mới chợp mắt được vài tiếng đồng hồ. Anh với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn từ Linh từ đêm qua: "Anh ngủ ngon nhé. Đừng thức khuya quá." Một lời chúc ngủ ngon đơn giản, kèm theo một biểu tượng trái tim nhỏ, nhưng anh chỉ có thể lướt qua. Trái tim anh dấy lên một cảm giác nặng nề, không phải vì khó chịu, mà vì một sự bất lực đến tột cùng. Anh biết Linh quan tâm, anh biết cô vẫn mong chờ một sự hồi đáp, một lời động viên, nhưng tâm trí anh lúc này trống rỗng, chỉ còn lại những con số, những deadline và áp lực vô hình đang đè nặng. "Lại một ngày nữa..." anh thầm nhủ, giọng nói khô khốc vang vọng trong tâm trí. "Mình phải làm thôi." Anh đặt điện thoại xuống, không một lời hồi đáp, không một biểu cảm nào trên khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ đã trở nên chai sạn vì mệt mỏi. Anh bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào cuốn đi những mảng bám của giấc ngủ, nhưng không thể gột rửa đi sự mệt mỏi đã ăn sâu vào từng thớ thịt. Anh pha một ly cà phê đen đặc, hương vị đắng ngắt lan tỏa, đánh thức từng tế bào còn đang ngủ mê. Anh uống vội, từng ngụm lớn, không cảm nhận được vị ngon, chỉ thấy chất lỏng nóng hổi trôi xuống cổ họng, mang theo chút năng lượng tạm thời. Căn bếp chìm trong im lặng, chỉ có tiếng nhai nhỏ của anh, và rồi lại là sự im lặng đến đáng sợ, một sự im lặng đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc của anh trong căn nhà này. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu nhuộm lên những tòa nhà cao tầng. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng với Khánh, nó chỉ là sự tiếp nối của những gánh nặng chưa bao giờ vơi. Anh cảm thấy có lỗi với Linh, với những lời chúc ngủ ngon không được hồi đáp, với những bữa sáng anh ăn vội trong im lặng, nhưng anh không biết phải làm sao. Anh không thể nói ra tất cả những áp lực đang đè nặng lên vai anh, bởi vì anh sợ cô sẽ lo lắng, sợ cô sẽ cảm thấy gánh nặng, và hơn hết, anh sợ mình sẽ lại yếu đuối trước mặt cô. Anh chỉ biết chôn vùi mọi thứ vào sâu bên trong, để rồi chúng biến thành những bức tường vô hình, ngăn cách anh với người anh yêu.

***

Đồng hồ điểm mười giờ sáng. Không khí trong phòng họp kính của công ty Thiết kế 'DreamWeaver' đặc quánh sự căng thẳng. Tòa nhà kính hiện đại, với không gian mở và những tác phẩm nghệ thuật đương đại trang trí, lẽ ra phải mang lại cảm hứng sáng tạo, nhưng lúc này, nó chỉ như một chiếc lồng kính khổng lồ đang giam hãm những người bên trong. Tiếng gõ bàn phím từ các khu vực làm việc bên ngoài vọng vào như một bản nhạc nền không ngừng, trộn lẫn với tiếng điện thoại reo, tiếng máy pha cà phê xì xào, và đôi khi là tiếng thảo luận nhóm vang lên một cách vội vã. Bên ngoài, nắng Sài Gòn đã bắt đầu gay gắt, rọi thẳng vào tấm kính, khiến nhiệt độ trong phòng dù đã có điều hòa vẫn mang theo chút oi bức.

Anh Hùng, giám đốc dự án, ngồi ở vị trí đầu bàn, dáng người cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm. Khuôn mặt nghiêm nghị của anh ta, đôi mắt sắc sảo thể hiện sự từng trải và quyết đoán, không ngừng quét qua từng gương mặt trong phòng. Giọng nói trầm, uy lực của anh ta vang lên, dứt khoát và không khoan nhượng. "Khánh, dự án này không thể có sai sót. Tôi cần sự hoàn hảo tuyệt đối." Anh Hùng nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt như xuyên thấu vào tâm can Khánh. "Thời gian không còn nhiều, anh phải đảm bảo mọi thứ đúng tiến độ. Khách hàng, đặc biệt là Bà Trang bên Tập đoàn X, không chấp nhận bất cứ lỗi nhỏ nào." Áp lực từ cấp trên, cũng như từ khách hàng khó tính, dường như đang được nhân lên gấp bội, dồn nén trực tiếp lên vai Khánh.

Khánh ngồi đối diện, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn dĩ đã mang vẻ mệt mỏi từ sáng sớm, giờ đây càng thêm căng thẳng. Anh gật đầu, cây bút trong tay liên tục ghi chép những điểm chính. "Vâng, em hiểu. Chúng ta sẽ rà soát lại toàn bộ quy trình, tăng cường kiểm tra chất lượng ở từng giai đoạn. Em đã yêu cầu đội ngũ làm việc tăng ca để đảm bảo tiến độ." Giọng anh ngắn gọn, súc tích, tập trung hoàn toàn vào việc đưa ra giải pháp, không một chút biểu lộ cảm xúc cá nhân. Anh biết, trong môi trường này, cảm xúc là một thứ xa xỉ. Anh phải mạnh mẽ, phải quyết đoán, phải chứng minh được năng lực của mình. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh cảm thấy mình đang bị vắt kiệt. Mỗi lời nói của Anh Hùng, mỗi yêu cầu về sự hoàn hảo, lại như một tảng đá nặng nề được đặt thêm lên gánh nặng vô hình mà anh đang cõng.

Kiên, đồng nghiệp của Khánh, ngồi ngay cạnh anh. Dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành và cặp kính cận, Kiên là một người bạn đồng hành đáng tin cậy. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn Khánh, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. Anh biết Khánh đang phải chịu áp lực lớn đến mức nào. Có những lúc, Kiên muốn nói điều gì đó để an ủi, để chia sẻ, nhưng anh cũng hiểu, Khánh không phải là người dễ dàng mở lòng. "Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi," Kiên có thể chỉ thầm nhủ trong lòng, nhưng không dám thốt ra, vì sợ sẽ làm Khánh thêm khó xử. Khánh cảm nhận được ánh mắt của Kiên, một tia thấu hiểu hiếm hoi trong biển áp lực vô tận này, nhưng anh không thể đáp lại. Anh chỉ biết tiếp tục tập trung, tiếp tục đối mặt với những thử thách đang đổ dồn.

Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Anh Hùng liên tục đặt ra những câu hỏi sắc bén, moi móc từng chi tiết nhỏ nhất của dự án. Mùi cà phê, mùi giấy in và mực in, mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp trộn lẫn với mùi kim loại mới của nội thất, tạo nên một thứ mùi khó tả, vừa chuyên nghiệp vừa ngột ngạt. Khi Anh Hùng cuối cùng vỗ tay một cái dứt khoát để kết thúc cuộc họp, Khánh cảm thấy như có một tảng đá vừa được nhấc khỏi lồng ngực, nhưng chỉ là tạm thời. Anh thu dọn đồ đạc, ánh mắt nặng trĩu. Mỗi bước chân rời khỏi phòng họp, anh lại cảm thấy mình đang lùi sâu hơn vào guồng quay không có điểm dừng, nơi mà công việc đã nuốt chửng mọi thứ, kể cả chính bản thân anh và cả mối quan hệ của anh với Linh. Sự kiệt quệ tinh thần và thể chất này, anh biết, sẽ là nguyên nhân chính cho câu trả lời "Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa" sau này, dù anh không hề muốn nghĩ đến nó. Anh chỉ biết làm việc, làm việc và làm việc, hy vọng một ngày nào đó, mọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn. Nhưng ngày đó, dường như vẫn còn quá xa vời.

***

Đồng hồ đã chỉ chín giờ tối. Đêm Sài Gòn vẫn oi bức, những cơn gió nhẹ lướt qua mang theo hơi nóng hầm hập của một ngày dài. Sau một ngày làm việc kéo dài đến kiệt sức, Khánh bước vào cửa hàng tiện lợi Circle K quen thuộc. Ánh đèn trắng sáng rực rỡ của cửa hàng như muốn nuốt chửng mọi mệt mỏi, nhưng lại càng làm nổi bật vẻ tiều tụy trên khuôn mặt anh. Tiếng mở cửa tự động "ting-tong" vang lên, theo sau là tiếng máy quét mã vạch lách cách và tiếng nói chuyện lướt qua của vài khách hàng khác. Mùi đồ ăn nhanh, mùi cà phê take-away, và thoang thoảng mùi bánh mì nướng quyện vào nhau, tạo nên một không khí hối hả, tiện lợi nhưng cũng đầy cô độc.

Khánh đi thẳng đến khu vực mì ăn liền, ánh mắt vô hồn lướt qua các kệ hàng cao ngút. Anh chọn vội một hộp mì vị bò, và một lon nước tăng lực. Anh nhìn những người xung quanh: một cặp đôi trẻ đang cười đùa chọn kem, một ông chú đứng tuổi đang đọc báo thảnh thơi bên ly cà phê, vài sinh viên đang trò chuyện rôm rả. Họ có vẻ thảnh thơi hơn anh rất nhiều, họ có thời gian để tận hưởng những điều nhỏ nhặt của cuộc sống, để kết nối với nhau. Khánh cảm thấy mình như một kẻ lạc loài, một bóng ma giữa dòng người hối hả. Sự cô độc bủa vây anh, ngay cả trong không gian sáng sủa và đông đúc này. Anh đang lạc lối trong chính thành phố của mình, trong chính cuộc đời của mình, bị cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát.

Em Lan Anh, cô nhân viên phục vụ trẻ tuổi, với gương mặt tươi tắn và nụ cười thường trực, thấy Khánh thì khẽ mỉm cười. "Anh Khánh, hôm nay anh lại về muộn ạ?" Giọng cô gái trẻ trong trẻo, mang theo chút quan tâm quen thuộc. Cô đã quá quen với hình ảnh Khánh ghé Circle K vào tối muộn, với vẻ mặt mệt mỏi và hộp mì ăn liền trên tay.

Khánh khẽ gật đầu, chỉ đủ để đáp lại lời chào. "Ừm. Cảm ơn em." Câu trả lời của anh vẫn ngắn gọn, cụt lủn, và mang theo sự mệt mỏi đến tận cùng. Anh không muốn nán lại lâu, không muốn phải bắt chuyện, bởi vì anh biết mình không còn đủ năng lượng để làm bất cứ điều gì ngoài việc hoàn thành những công việc đang chờ đợi. Anh nhanh chóng thanh toán, cầm lấy hộp mì và lon nước tăng lực. Tiếng đóng mở cửa tự động vang lên sau lưng anh như một dấu chấm hết cho một ngày dài, một ngày chỉ có công việc và áp lực.

Bước ra khỏi cửa hàng, bầu không khí oi bức của đêm Sài Gòn lại bao trùm lấy anh. Anh đi bộ trên vỉa hè, tiếng xe máy ồn ào lướt qua, tiếng nhạc từ các quán bar vọng lại, tất cả đều trở nên mờ nhạt trong tâm trí anh. Anh chỉ muốn về nhà, về căn hộ của Linh, nhưng không phải để nghỉ ngơi, mà là để tiếp tục làm việc. Anh biết Linh đang ở nhà, có lẽ đã ngủ rồi. Anh cũng biết cô đang chờ đợi anh, chờ đợi một lời hỏi han, một cái ôm, nhưng anh không thể. Anh quá mệt mỏi. Sự kiệt quệ tinh thần và thể chất này đang đẩy anh vào một góc tối, nơi anh không thể nhìn thấy lối ra. Việc Khánh nhận thấy khoảng cách nhưng không thể hành động sẽ đẩy Linh tìm kiếm sự sẻ chia từ bên ngoài, hoặc đặt câu hỏi trực tiếp về mối quan hệ của họ. Anh biết điều đó, nhưng anh bất lực. Anh chỉ có thể chìm sâu vào guồng quay công việc, để rồi một ngày nào đó, anh sẽ phải đối mặt với một câu hỏi định mệnh, một câu hỏi mà anh biết mình sẽ không thể trả lời một cách trọn vẹn. Anh cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng.

***

Nửa đêm. Một giờ sáng. Khánh trở về căn hộ, mọi thứ chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa đã nhỏ dần, chỉ còn là những âm thanh mơ hồ trong màn đêm. Có lẽ Linh đã ngủ say rồi. Anh không muốn đánh thức cô. Anh cố gắng đi lại thật nhẹ nhàng, đặt hộp mì lạnh tanh lên bàn bếp, sau đó bật đèn bàn làm việc, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên bức tường trắng. Căn phòng yên tĩnh, riêng tư, đôi khi mang chút u hoài, nhưng với Khánh lúc này, nó chỉ là một không gian trống rỗng. Mùi hương nhẹ nhàng còn vương vấn của Linh, có lẽ từ nến thơm cô thắp ban chiều, thoang thoảng trong không khí, mang đến chút an ủi, nhưng cũng đồng thời làm dấy lên một cảm giác tội lỗi sâu sắc trong lòng anh.

Anh ngồi xuống ghế, mở chiếc laptop đã trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu. Ánh sáng xanh lạnh từ màn hình chiếu rọi khuôn mặt mệt mỏi của anh, làm nổi bật những nếp nhăn trên trán và đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Anh ăn vội hộp mì lạnh tanh, từng sợi mì dường như không còn vị giác. Sau khi ăn xong, anh không nghỉ ngơi, mà ngay lập tức bắt đầu gõ phím liên tục. Tiếng gõ bàn phím đều đặn vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch, trở thành âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Anh nhìn vào khoảng không, thoáng thấy hình ảnh Linh đang nằm ngủ trong phòng, lòng dấy lên một cảm giác tội lỗi và bất lực. Anh biết cô đang cô đơn. Anh biết cô cần anh ở bên cạnh, cần được lắng nghe, được thấu hiểu. Nhưng anh không còn sức. "Mình xin lỗi, Linh," anh thầm nhủ trong tâm trí, giọng nói đầy dằn vặt. "Anh thật sự mệt mỏi quá." Anh muốn ôm cô, muốn nói cho cô biết anh yêu cô nhiều đến mức nào, nhưng anh không thể. Lời nói dường như mắc kẹt lại trong cổ họng, bị chặn đứng bởi hàng ngàn gánh nặng vô hình đang đè nén. Anh không thể chia sẻ những áp lực công việc, những kỳ vọng từ gia đình, những nỗi lo lắng về tài chính đang bào mòn anh từng ngày. Anh sợ cô sẽ lo lắng thêm, sợ cô sẽ cảm thấy mình là gánh nặng. Và thế là, anh chọn cách im lặng, chọn cách thu mình lại, vô thức đẩy cô ra xa.

Anh dừng lại, xoa thái dương, cảm nhận sự nhức nhối lan tỏa từ hai bên đầu. Mắt anh cay xè, nhưng anh không dám chớp mắt quá lâu, sợ sẽ mất đi sự tập trung. Thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn xa xăm lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Chỉ còn mình anh thức trắng với những con số, với những dự án không tên, với những deadline chồng chất. Anh cảm nhận rõ ràng rằng anh đang dần đánh mất bản thân trong guồng quay đô thị này, và điều đó đang ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng duy trì mối quan hệ của anh với Linh.

Khánh biết, anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh vẫn còn yêu Linh, rất nhiều, nhưng tình yêu đó đã bị chôn vùi dưới lớp lớp áp lực và sự kiệt quệ. Anh không còn là người có thể khiến cô hạnh phúc, không còn là người có thể ở bên cạnh cô một cách trọn vẹn. Và anh, trong sâu thẳm, đã nhận ra điều đó, một cách đau đớn và bất lực. Anh gục mặt xuống bàn, tiếng thở dài nặng nề vang lên trong bóng tối. Một tương lai mịt mờ đang chờ đợi, và anh không biết mình sẽ phải đối mặt với nó như thế nào. Anh chỉ biết rằng, sự kiệt quệ tinh thần và thể chất này của anh, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn đến một lời chia tay không thể tránh khỏi, một lời chia tay mà anh không bao giờ muốn nói ra. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt dán chặt vào màn hình laptop, tiếp tục làm việc, chôn vùi mọi cảm xúc vào sâu bên trong, như một người lính ra trận không ngừng nghỉ, dù biết rằng cuộc chiến này, anh đang dần thua cuộc.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free