Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 262: Nỗ Lực Câm Lặng Trong Kiệt Quệ

Ánh sáng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa, nhuộm một màu vàng nhạt lên tấm ga trải giường, đánh thức Khánh khỏi giấc ngủ chập chờn. Anh mở mắt, cảm thấy cơ thể nặng trĩu như vừa trải qua một cuộc chiến trường kỳ, từng thớ thịt đều rã rời, đau nhức. Đồng hồ trên tủ đầu giường chỉ 6 giờ 30 phút sáng, sớm hơn giờ anh thường thức dậy, nhưng dường như cơ thể anh đã không còn chịu đựng nổi sự nghỉ ngơi hời hợt. Đôi mắt anh trũng sâu, mệt mỏi, phản chiếu sự thiếu ngủ kéo dài.

Anh khẽ cựa mình, cố gắng không gây ra tiếng động, sợ đánh thức Linh đang say ngủ bên cạnh. Hơi thở đều đặn của cô phả vào vai anh, mang theo mùi hương dịu nhẹ quen thuộc, một thứ mùi của bình yên và an ổn mà anh đã lâu không còn cảm nhận trọn vẹn. Anh quay đầu nhìn cô, mái tóc dài buông xõa trên gối, gương mặt thanh tú vẫn còn vương nét ngái ngủ, bình yên đến lạ. Một cảm giác yêu thương trào dâng trong lồng ngực, xen lẫn với nỗi bất lực và tội lỗi. Anh yêu cô, yêu rất nhiều, nhưng tình yêu đó giờ đây dường như bị đè nén dưới hàng tấn gánh nặng vô hình mà anh đang mang. Anh muốn ôm cô thật chặt, muốn vùi mình vào hơi ấm ấy và để mặc cho mọi lo toan tan biến. Nhưng anh biết, mình không thể. Cuộc sống không cho phép anh yếu mềm.

"Cố gắng lên, vì em..." anh thì thầm trong tâm trí, một lời tự nhủ đầy chua xót. Đó là kim chỉ nam duy nhất còn lại để anh tiếp tục gồng mình. Anh nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang đỡ đầu Linh ra, khẽ lách người khỏi giường. Tiếng xương khớp kêu răng rắc trong tĩnh lặng buổi sớm, nhắc nhở anh về sự bào mòn của thời gian và áp lực. Anh bước vào bếp, bật ấm đun nước. Tiếng nước reo sôi dần dần vang lên, phá vỡ sự im lặng của căn hộ.

Khánh nhìn vào tủ lạnh, lấy ra vài lát bánh mì và trứng. Anh muốn làm một bữa sáng đơn giản cho cả hai, một nỗ lực nhỏ nhoi để bù đắp cho những thiếu vắng tình cảm mà anh biết mình đã gây ra. Tay anh thoăn thoắt đập trứng, nhưng mọi hành động đều chậm chạp, máy móc, thiếu đi sự hứng khởi thường thấy của một buổi sáng cuối tuần. Mùi cà phê đậm đặc bắt đầu lan tỏa trong không khí, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của đêm. Anh rót cà phê vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo của mình, một món quà Linh đã tặng anh vào kỷ niệm hai năm yêu nhau. Chiếc cốc của Linh vẫn nằm úp trên giá, lạnh lẽo và trống rỗng.

Trong lúc anh đang lật bánh mì trên chảo, tiếng cựa mình nhẹ nhàng từ phòng ngủ vọng ra. Linh đã thức giấc. Cô bước ra khỏi phòng, mái tóc hơi rối, đôi mắt to tròn vẫn còn ngái ngủ nhưng ánh lên sự tò mò.

"Anh dậy sớm vậy...?" giọng cô nhỏ nhẹ, ngái ngủ, mang theo một chút ngạc nhiên.

Khánh quay lưng lại, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Ừm. Có việc." Anh chỉ trả lời cụt lủn, ánh mắt lướt qua cô rồi lại tập trung vào chiếc chảo. Anh sợ nếu nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, cô sẽ đọc được sự mệt mỏi, sự bất lực đang giằng xé anh. Và anh không muốn cô phải lo lắng thêm.

Linh bước đến gần, nhìn anh với ánh mắt ưu tư. Cô thấy rõ quầng thâm dưới mắt anh, thấy sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt góc cạnh. Cô muốn chạm vào anh, muốn xoa dịu những nếp nhăn trên trán anh, nhưng một bức tường vô hình nào đó đã dựng lên giữa hai người, khiến cô ngần ngại. Cô thở dài trong lòng, sự thất vọng dâng lên một cách nhẹ nhàng. Anh vẫn vậy, vẫn xa cách, vẫn chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

"Anh ăn sáng đi, em pha trà cho." Linh nói, cố gắng duy trì một chút kết nối. Cô biết anh thích trà hoa cúc vào buổi sáng để làm dịu dạ dày. Cô bước đến cạnh chiếc ấm đun nước, tay cầm lấy chiếc cốc sứ hình mèo của mình, đưa lưng về phía anh.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Tiếng xèo xèo của bánh mì trên chảo là âm thanh duy nhất lấp đầy khoảng trống giữa họ. Anh đặt bữa sáng lên bàn, nhìn đĩa trứng ốp la và bánh mì nướng, rồi lại nhìn chiếc cốc cà phê của mình. Cảm giác cô đơn len lỏi vào từng ngóc ngách của căn hộ, dù cả hai đang ở cùng một không gian. Linh quay lại với tách trà trên tay, đặt xuống bàn. Cô ngồi đối diện anh, nhìn anh ăn một cách vội vã, gần như không thưởng thức. Ánh mắt cô vẫn dõi theo từng cử chỉ của anh, chứa đựng nỗi buồn man mác và một câu hỏi không thành lời: *Chúng ta còn bao nhiêu thời gian như thế này nữa?*

***

Buổi chiều, khoảng 3 giờ chiều, tại văn phòng công ty thiết kế 'DreamWeaver'. Ánh nắng gắt bên ngoài cửa sổ kính của tòa nhà hiện đại không thể xuyên thủng lớp điều hòa mát lạnh, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa thế giới bên trong và bên ngoài. Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, hàng loạt báo cáo, biểu đồ và dữ liệu phức tạp hiện lên, nhảy múa trước mắt anh. Mùi cà phê đậm đặc hòa quyện với mùi giấy in và mùi vật liệu mới của văn phòng, tạo thành một hỗn hợp quen thuộc mà anh đã quá đỗi mệt mỏi.

Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng nghỉ, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm rộn rã từ các khu vực làm việc mở, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của sự bận rộn. Khánh cố gắng tập trung, nhưng đầu óc anh nặng trĩu, đôi mắt cay xè vì phải nhìn màn hình quá lâu. Anh đưa tay xoa thái dương, cảm nhận cơn đau nhói đang âm ỉ. Anh uống ly cà phê thứ ba trong ngày, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng dường như nó cũng không đủ sức để xua đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể anh.

Bỗng điện thoại bàn vang lên, là cuộc gọi từ Anh Hùng. Khánh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh giọng nói để nghe có vẻ tỉnh táo nhất có thể.

"Khánh, báo cáo tiến độ dự án X đâu rồi? Tôi cần bản cuối cùng trước 5 giờ chiều nay. Sếp tổng đang thúc giục rất gắt," giọng Anh Hùng vang lên cương quyết, không chút khoan nhượng qua điện thoại. Giọng nói trầm và uy lực của anh ta luôn khiến người nghe cảm thấy áp lực. "Dự án này rất quan trọng, Khánh. Không có chỗ cho sai sót. Anh biết đấy, nó ảnh hưởng trực tiếp đến doanh thu quý này của công ty."

Khánh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Anh biết Anh Hùng luôn đặt hiệu suất lên hàng đầu, và sự hoàn hảo là điều bắt buộc. "Vâng, em biết rồi, sếp. Em đang hoàn thiện những phần cuối cùng. Sẽ gửi đúng hạn ạ." Giọng anh khàn đặc, nhưng anh cố gắng giữ sự chuyên nghiệp. Anh cúp máy, thở dài một tiếng thật khẽ. Anh nhìn lại màn hình, những con số dường như đang nhảy múa, trêu ngươi anh. Anh ước gì mình có thể bỏ lại tất cả, nhưng lương tâm và trách nhiệm không cho phép. *Mình phải làm, vì Linh, vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai.* Lời tự nhủ đó như một sợi dây ràng buộc vô hình, siết chặt lấy anh.

Đúng lúc đó, Kiên, đồng nghiệp thân thiết của anh, đi ngang qua khu vực làm việc của Khánh. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành đeo kính cận, dừng lại. Anh nhìn thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt góc cạnh của Khánh, đôi mắt trũng sâu và thần thái tiều tụy. Kiên đặt tay lên vai Khánh, một cử chỉ quan tâm chân thành.

"Khánh, cậu ổn không? Trông cậu mệt mỏi quá." Giọng Kiên thấp xuống, chứa đựng sự lo lắng.

Khánh giật mình, quay sang. Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, một nụ cười không thể che giấu được sự kiệt quệ. "Ổn. Chỉ là hơi nhiều việc thôi. Cậu đừng lo." Anh đáp lại một cách ngắn gọn, súc tích, như thể không muốn đào sâu vào vấn đề. Anh không muốn ai biết anh đang kiệt sức đến mức nào, không muốn ai phải bận tâm. Anh muốn tự mình gánh vác tất cả.

Kiên nhìn anh một lúc, ánh mắt đầy thông cảm. Anh hiểu Khánh là một người trầm tính và ít khi chia sẻ cảm xúc của mình. "Thôi được rồi. Cố lên nhé. Đừng để quá sức." Kiên nói, vỗ nhẹ vai Khánh rồi tiếp tục bước đi, để lại Khánh một mình với đống công việc chồng chất và những áp lực vô hình.

Khánh quay lại với màn hình máy tính, tay tiếp tục gõ phím. Tiếng gõ đều đặn vang lên trong không khí, như một bản nhạc buồn của sự cô độc và kiệt quệ. Anh cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vòng xoáy không lối thoát, một guồng quay đô thị hối hả đang nuốt chửng anh từng chút một. Anh biết, anh đang làm việc chăm chỉ hơn bao giờ hết, với hy vọng sớm ổn định mọi thứ để có thể dành thời gian cho Linh. Nhưng anh cũng biết, điều đó chỉ khiến anh thêm kiệt sức và ít nói, càng đẩy cô ra xa hơn. Anh cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng, một sự bất lực khi nhận ra mình đang đánh đổi hạnh phúc hiện tại để theo đuổi một tương lai xa vời.

***

Đèn đường đã bật sáng từ lâu, những ánh đèn vàng hắt lên mặt đường ướt sũng sau cơn mưa chiều, phản chiếu lung linh như những vì sao trên mặt đất. Trời về đêm, mang theo hơi mát lành dễ chịu, nhưng căn hộ của Linh lại mang một cảm giác khác, một sự tĩnh lặng đến mức lạnh lẽo. Khánh bước chân vào nhà, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên trong không gian yên ắng. Đồng hồ trên tường chỉ 10 giờ 30 phút tối. Anh đã trễ hơn dự kiến.

Linh đang ngồi trên sofa, chiếc đèn sàn vàng ấm áp chiếu xuống trang sách cô đang đọc dở. Cô ngẩng đầu lên khi nghe tiếng cửa, ánh mắt cô sáng lên một cách mong chờ, nhưng rồi lại nhanh chóng chùng xuống khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt anh. Gương mặt góc cạnh của Khánh hiện rõ sự căng thẳng của một ngày dài làm việc, đôi mắt anh vẫn còn đọng lại những áp lực vô hình.

"Anh về rồi. Anh ăn cơm chưa? Em hâm nóng lại đồ ăn nhé," giọng Linh nhỏ nhẹ, dịu dàng, nhưng chứa đựng một nỗi lo lắng không thể che giấu. Cô đặt cuốn sách xuống, đứng dậy bước về phía bếp.

Khánh gật đầu, giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi. "Anh ăn rồi. Em ăn tối chưa?" Anh cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy chỉ là một cái nhếch mép gượng gạo, không chạm đến đôi mắt. Anh đặt chiếc cặp xuống góc phòng, cởi áo khoác, cảm nhận sự rã rời của cơ thể. Mùi hương nhẹ nhàng còn vương vấn của nến thơm thoang thoảng trong không khí, một chút bình yên do Linh tạo ra, nhưng dường như nó không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong tâm trí anh.

Linh quay lại nhìn anh, ánh mắt cô như muốn xuyên thấu vào tâm can anh. "Em ăn rồi. Anh có mệt lắm không?" Cô hỏi, giọng cô trầm xuống, chứa đựng sự thấu hiểu nhưng cũng đầy tổn thương. Cô biết câu trả lời, nhưng cô vẫn muốn nghe anh nói, muốn anh chia sẻ, dù chỉ là một chút.

Khánh nhắm mắt lại, đưa tay xoa thái dương, cảm nhận cơn đau đầu như búa bổ. "Cũng bình thường. Hơi nhiều việc thôi." Anh nói, cố gắng làm nhẹ đi tình hình. Anh không muốn cô phải lo lắng, không muốn cô phải gánh vác thêm bất cứ điều gì từ anh. Anh tin rằng, việc anh cố gắng che giấu sự yếu đuối của mình là một cách bảo vệ cô.

Linh nhìn anh, rồi khẽ thở dài trong lòng. Cô không nói gì nữa. Câu hỏi "Anh có bao giờ hết nhiều việc không?" cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô, nhưng cô không đủ can đảm để thốt ra. Cô biết, câu trả lời sẽ là không, hoặc ít nhất là không phải trong tương lai gần. Cô cảm nhận được một bức tường vô hình, lạnh lẽo đang dần dựng lên giữa hai người, mỗi ngày một cao hơn, một kiên cố hơn.

Khánh bước vào bếp, rót cho mình một cốc nước lọc. Anh nhìn thấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo của Linh vẫn còn dấu vết của trà hoa cúc buổi sáng. Anh ước gì mình có thể ngồi xuống, cùng cô uống trà, cùng cô trò chuyện về một ngày của cả hai. Nhưng anh không thể. Anh biết, anh không còn đủ sức.

Sau khi uống nước, Khánh không nghỉ ngơi, mà ngay lập tức ngồi vào bàn làm việc, mở chiếc laptop đã trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu của anh. Ánh sáng xanh lạnh từ màn hình chiếu rọi khuôn mặt mệt mỏi của anh, làm nổi bật những nếp nhăn trên trán và đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Tiếng gõ bàn phím đều đặn vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch, trở thành âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Linh nhìn anh từ phía sofa, ánh mắt cô dần trở nên trống rỗng. Cô thấy anh chìm đắm vào công việc, vào thế giới của những con số, những dự án không tên, những deadline chồng chất. Anh ở ngay đây, trong cùng một căn hộ, nhưng lại xa vời vợi. Cô cảm nhận được sự cô đơn bao trùm, một sự cô đơn đến thấu xương khi người mình yêu ở ngay bên cạnh mà lại không thể chạm tới. Cô biết, những nỗ lực câm lặng của anh, những hy sinh anh đang gồng mình gánh vác, đều là vì một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng điều đó chỉ khiến anh càng thêm kiệt sức, và cô càng thêm cô đơn.

Linh nhẹ nhàng đứng dậy, tắt đèn sàn, rồi bước về phía phòng ngủ. Cô không nói lời nào. Khánh không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục công việc của mình, nhưng anh cảm nhận được sự im lặng đáng sợ phía sau lưng. Anh biết cô đang buồn. Anh biết cô đang thất vọng. Anh biết cô đang dần chấp nhận khoảng cách này. Và anh, trong sâu thẳm, cũng dần chấp nhận sự thật đau lòng rằng, anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh đang cố gắng vì một tương lai, nhưng lại vô tình đánh mất hiện tại, đánh mất đi người con gái mình yêu thương nhất. Anh thở dài, tiếng thở dài nặng nề vang lên trong bóng tối, hòa lẫn với tiếng gõ bàn phím đều đặn, như một bản nhạc định mệnh của sự chia ly đang âm ỉ bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free