Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 263: Cái Ôm Hờ Hững và Khoảng Trống Giữa Đêm

Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn sàn hắt lên bức tường trắng, tạo nên những vệt sáng mềm mại nhưng không đủ xua tan cái lạnh lẽo vô hình đang lan tỏa khắp căn phòng. Linh ngồi một mình trên chiếc sofa bọc vải màu be, cố gắng tập trung vào cuốn tiểu thuyết đang đọc dở. Từng câu chữ lướt qua đôi mắt cô, nhưng tâm trí lại trôi dạt về một nơi xa xăm nào đó, nơi có tiếng gõ phím đều đặn vẳng ra từ căn phòng làm việc, như một nhịp điệu đơn điệu của sự cô độc. Đã quá mười giờ đêm, và Khánh vẫn miệt mài với công việc của anh, không màng đến thế giới bên ngoài.

Cô thở dài, khẽ đặt cuốn sách xuống bàn kính. Lật trang sách lúc này dường như cũng cần một nỗ lực lớn lao. Bữa tối cô chuẩn bị từ sớm, món canh chua cá lóc mà anh thích, cùng đĩa thịt kho tàu thơm lừng, giờ đã nguội lạnh trong nồi trên bếp. Cô đã đợi, đợi anh về, đợi anh dừng công việc lại để dùng bữa cùng cô, như biết bao buổi tối trước đây. Nhưng những buổi tối như thế giờ đây đã trở thành một hồi ức xa xôi, mờ nhạt. Thay vào đó là hình ảnh anh về muộn, hoặc về sớm nhưng lại chìm vào công việc ngay lập tức, bỏ mặc bữa ăn tươm tất và ánh mắt mong chờ của cô.

Linh đứng dậy, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt, cảm giác như chính tâm hồn cô. Cô đi lại quanh phòng, từng bước chân chậm rãi, nhẹ bẫng. Căn hộ của họ, từng là tổ ấm chan chứa tiếng cười và hơi ấm, giờ đây rộng lớn đến đáng sợ. Mỗi góc nhỏ, mỗi vật dụng đều in đậm dấu ấn của cả hai, nhưng sự hiện diện của anh lại trở nên mong manh, như một làn khói thoảng qua rồi tan biến. Tiếng xe cộ vọng từ con đường lớn bên ngoài, xa xăm và mơ hồ, như tiếng vọng của một thế giới đang vội vã, khác hẳn với sự tĩnh mịch đến đáng sợ trong căn hộ này. Mùi hương nhẹ nhàng của hoa nhài từ lọ hoa tươi trên bàn thoang thoảng trong không khí, một mùi hương mà cô từng yêu thích vì nó mang lại sự bình yên, nhưng giờ đây nó chỉ làm tăng thêm cảm giác cô đơn.

Cô dừng lại trước giá sách, ngón tay lướt nhẹ qua những cuốn sách cũ, rồi vô tình chạm vào khung ảnh đặt ngay ngắn trên kệ. Đó là bức ảnh chụp chung của hai người dưới mưa, vào một buổi chiều Sài Gòn bất chợt đổ cơn giông. Khánh ôm cô thật chặt, chiếc ô che không đủ, cả hai đều ướt sũng nhưng nụ cười lại rạng rỡ đến lạ. Đôi mắt anh khi ấy tràn đầy ý cười, ánh lên sự che chở và yêu thương. Còn cô, gương mặt nhỏ nhắn tựa vào lồng ngực anh, ánh mắt hạnh phúc ngập tràn. Nụ cười của cô lúc ấy thật vô tư, thật mãn nguyện. Giờ đây, nhìn lại bức ảnh ấy, khóe môi Linh khẽ cong lên một cách gượng gạo, rồi lại chùng xuống. Bao nhiêu là kỷ niệm, bao nhiêu là cảm xúc đã từng nồng cháy, giờ chỉ còn là một lớp sương mờ phủ lên trái tim cô. Khánh trong bức ảnh ấy, với mái tóc ướt dính vào trán, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc, dường như là một người xa lạ so với Khánh hiện tại, người đang còng lưng trên bàn làm việc với đôi mắt trũng sâu và gương mặt vô cảm.

"Chắc anh ấy vẫn còn làm việc," cô tự nhủ, giọng nói thì thầm lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. "Mình có nên ra đó không? Liệu anh ấy có khó chịu không?" Hàng loạt câu hỏi cứ luẩn quẩn trong tâm trí, không một lời đáp. Cô khao khát được chia sẻ, được lắng nghe, được cảm nhận sự hiện diện của anh, nhưng lại sợ hãi việc làm phiền, sợ hãi việc trở thành một gánh nặng nữa trong cuộc sống vốn đã quá nặng nề của anh. Cô biết anh đang cố gắng, cô biết anh đang gánh vác rất nhiều, nhưng đôi khi, cô chỉ muốn anh dừng lại một chút, quay sang nhìn cô, và nói rằng anh vẫn ở đây, vẫn vì cô. Nhưng điều đó, cô biết, dường như là một yêu cầu xa xỉ. Cô cảm thấy mình giống như một diễn viên đang diễn một vở kịch câm, mọi cảm xúc đều được thể hiện qua ánh mắt, qua cử chỉ, nhưng không một ai có thể nghe thấy lời cô nói, không một ai có thể hiểu được nỗi lòng cô. Cô đứng đó, giữa căn phòng quen thuộc, cảm nhận một nỗi cô đơn đến thấu xương, như thể có một khoảng trống vô hình đang lớn dần, nuốt chửng cả hai người họ.

***

Tiếng gõ phím từ phòng làm việc cuối cùng cũng dừng lại, một sự im lặng đột ngột bao trùm không gian, khiến Linh giật mình. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về phía cánh cửa đang khép hờ. Có lẽ anh đã xong việc. Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong lòng cô, như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối. Cô mong chờ anh sẽ bước ra, sẽ nhìn thấy cô, sẽ hỏi cô một câu đơn giản về ngày hôm nay của cô.

Vài phút sau, tiếng bước chân nặng nề của Khánh vang lên, rồi anh bước ra từ phòng làm việc. Dáng người cao ráo của anh, giờ đây trông càng thêm nặng nề dưới ánh đèn yếu ớt. Khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ nam tính, giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi cùng cực, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ. Bộ quần áo công sở vẫn còn nguyên trên người, nhăn nhúm sau một ngày dài vật lộn với những con số và deadline. Anh không nhìn về phía cô, mà đi thẳng vào bếp, mở tủ lạnh. Cô nghe tiếng lon nước ngọt bật tanh tách, rồi tiếng anh thở dài thườn thượt.

Linh vẫn ngồi yên trên sofa, dõi theo từng cử động của anh. Cô thấy anh lấy một túi đồ ăn từ Circle K đặt lên bàn. Mùi mì gói và xúc xích công nghiệp thoang thoảng trong không khí, lấn át cả mùi hoa nhài dịu nhẹ. Đó là bữa tối của anh. Món canh chua cá lóc và thịt kho tàu cô đã chuẩn bị, vẫn yên vị trong nồi, không được anh chú ý đến. Một cảm giác hụt hẫng chua xót dâng lên trong lòng cô. Cô đã cố gắng, đã vun vén, nhưng những nỗ lực của cô dường như đều trở nên vô nghĩa trước sự mệt mỏi và kiệt quệ của anh.

Khánh ngồi xuống ghế, lưng khom lại, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Anh mở hộp mì, dùng đũa khuấy đều, rồi bắt đầu ăn một cách vội vàng, gần như là nuốt chửng. Anh không phát hiện ra Linh đang ngồi đó, hay có lẽ anh đã quá mệt mỏi để nhận ra. Cô muốn lên tiếng, muốn hỏi anh, muốn chia sẻ gánh nặng với anh, nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt lại nơi cổ họng. Cô sợ những câu hỏi của mình sẽ trở thành áp lực mới cho anh, sợ rằng sự quan tâm của cô sẽ bị anh coi là một sự đòi hỏi.

Sau vài giây im lặng nặng nề, Linh khẽ lên tiếng, giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm: "Anh về rồi à? Anh mệt lắm không?" Câu hỏi quen thuộc, đã trở thành một thói quen, một sợi dây mong manh níu giữ họ lại với nhau.

Khánh ngừng ăn, ngẩng đầu lên nhìn cô, đôi mắt anh dường như phải mất vài giây để định hình lại. Một cái gật đầu mệt mỏi, rồi anh lại cúi xuống hộp mì. "Ừ," anh khẽ đáp, giọng anh khàn đặc, chỉ vỏn vẹn một từ, nhưng đủ sức nặng để làm trái tim cô trĩu xuống. "Cũng bình thường thôi." Anh nói thêm, như một sự trấn an gượng ép cho chính mình, và cho cả cô. Anh biết cô đang lo lắng, nhưng anh không có đủ năng lượng để diễn tả những gì anh đang trải qua. Anh tin rằng, giữ những gánh nặng ấy cho riêng mình là cách tốt nhất để bảo vệ cô khỏi những lo toan.

Linh nhìn anh. Gương mặt anh đã hốc hác hơn trước, quầng thâm dưới mắt sâu hoắm, và những nếp nhăn nơi khóe mắt, khóe miệng đã hằn rõ hơn. Anh không còn là chàng trai luôn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết như ngày xưa. Anh đã thay đổi, hay đúng hơn, cuộc sống đã bào mòn anh đi quá nhiều. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi về công việc, muốn an ủi anh, nhưng sự im lặng của anh, và cái nhìn xa xăm ấy, dường như đã dựng nên một bức tường vô hình, ngăn cách mọi nỗ lực kết nối của cô. Cô cảm nhận được một sự trống rỗng lạnh lẽo bao trùm lấy không gian giữa hai người, một khoảng cách mà không lời nói nào có thể lấp đầy.

Khánh ăn xong hộp mì, vứt vỏ vào thùng rác, rồi cầm điện thoại lên. Anh lướt lướt màn hình, có lẽ là kiểm tra tin nhắn công việc, hay chỉ đơn giản là tìm kiếm một sự phân tâm. Anh không để ý đến ánh mắt dõi theo của Linh, không để ý đến nỗi buồn đang dâng lên trong lòng cô. Anh đang ở ngay đây, trong cùng một căn phòng, nhưng tâm trí anh lại trôi nổi ở một thế giới khác, một thế giới mà cô không thể chạm tới, không thể hiểu được. Cô cảm thấy mình như một người đứng bên ngoài, nhìn vào cuộc sống của anh, một cuộc sống mà cô từng là một phần không thể thiếu, nhưng giờ đây cô lại cảm thấy mình đang bị loại trừ một cách âm thầm.

***

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết can đảm. Cô không thể chịu đựng thêm sự im lặng và khoảng cách này. Cô cần một chút hơi ấm, một chút kết nối, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cô đứng dậy, bước chầm chậm về phía Khánh, người vẫn đang dán mắt vào màn hình điện thoại. Từng bước chân cô nhẹ nhàng, thận trọng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh đang bao trùm.

Cô đứng sau lưng anh, nhìn tấm lưng rộng của anh, cảm nhận sự mệt mỏi tỏa ra từ anh. Đôi vai anh hơi rũ xuống, như đang gánh vác cả thế giới. Linh khẽ khàng vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, áp má vào lưng anh. Cô muốn truyền cho anh một chút hơi ấm, một chút sức mạnh, một chút yêu thương mà cô vẫn còn dành cho anh. Mùi hương quen thuộc của anh, mùi của cà phê và giấy tờ, xen lẫn chút mệt mỏi của một ngày dài, xộc vào khứu giác cô, khiến sống mũi cô cay cay.

"Anh vất vả rồi," Linh khẽ thì thầm, giọng cô nghẹn lại, chứa đựng tất cả sự thấu hiểu, nỗi xót xa và cả niềm mong mỏi được an ủi. Cô siết nhẹ vòng tay, hy vọng cảm nhận được một sự đáp lại, một cái ôm siết chặt hơn, một cái tựa đầu vào vai cô. Cô khao khát được anh ôm lại, được anh nói rằng anh cũng nhớ cô, anh cũng cần cô.

Khánh khựng lại một chút, cơ thể anh cứng lại dưới vòng tay cô. Anh không quay đầu lại, không siết chặt vòng tay cô như cô mong muốn. Anh chỉ khẽ đưa một bàn tay lên, vỗ nhẹ nhàng, hờ hững lên tay cô đang ôm lấy mình. Một cái vỗ nhẹ, không đủ lực, không đủ ấm, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Đôi mắt anh vẫn vô hồn nhìn về phía trước, dán chặt vào màn hình điện thoại, như thể anh đang cố gắng thoát ly khỏi thực tại, khỏi vòng tay cô, khỏi những cảm xúc mà anh không còn đủ sức để đối diện. Cái vỗ tay ấy, không mang ý nghĩa của sự vỗ về, mà giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, rằng anh đang mệt, rằng anh không thể đáp lại.

Linh cảm nhận rõ ràng sự lạnh nhạt, sự trống rỗng trong cái ôm vừa rồi. Đó không phải là cái ôm mà cô hằng khao khát, không phải là cái ôm ấm áp, siết chặt như những ngày đầu, khi tình yêu của họ còn nồng nàn và đầy đủ. Cái ôm của anh bây giờ, chỉ là một cử chỉ vô thức, một phản xạ lịch sự, thiếu đi mọi sự kết nối cảm xúc. Hơi ấm từ anh dường như cũng biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo lan tỏa từ xương tủy. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau nhói. Cô cảm thấy mình như đang ôm lấy một cái bóng, một hình hài trống rỗng, chứ không phải là người đàn ông mà cô yêu thương. Nỗi cô đơn bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, sắc lạnh và tàn nhẫn.

Cô từ từ buông tay. Vòng tay cô trượt khỏi lưng anh một cách chậm rãi, như thể đang từ bỏ một điều gì đó vô cùng quý giá. Khánh không hề hay biết, hay không biểu lộ bất kỳ phản ứng nào. Anh vẫn ngồi đó, dán mắt vào màn hình điện thoại, như chưa hề có một cái ôm nào xảy ra. Linh quay lưng đi, bước về phía phòng ngủ. Mỗi bước chân cô đều nặng trĩu, như thể đang kéo lê cả một tảng đá trong lòng.

Cô đi ngang qua bàn ăn, nơi chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn còn đặt đó, cạnh đĩa trái cây đã vơi đi một nửa. Chiếc cốc của cô với họa tiết mèo cái đang mỉm cười, và chiếc cốc của anh với họa tiết mèo đực đang ngái ngủ. Chúng từng là biểu tượng cho sự gắn kết, cho những buổi sáng cùng nhau uống trà, cùng nhau trò chuyện. Giờ đây, chúng đứng đó, cô độc và buồn bã dưới ánh đèn mờ, như thể cũng đang cảm nhận được sự xa cách giữa chủ nhân của chúng. Cô khẽ chạm tay vào chiếc cốc của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp sứ.

Bước vào phòng ngủ, Linh không bật đèn. Cô đi thẳng ra ban công, kéo rèm sang một bên. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của Sài Gòn về khuya. Thành phố bên dưới vẫn sáng đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cuộc sống vẫn hối hả, vẫn diễn ra như thể không có bất kỳ nỗi đau nào, bất kỳ sự cô đơn nào. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, trong trái tim cô, mọi thứ lại chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Mình đang ôm một cái bóng... hay một người xa lạ?" Cô tự hỏi trong đầu, giọng nói nội tâm run rẩy. Nước mắt cô chảy dài, nóng hổi trên gò má lạnh giá. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt lệ lặng lẽ lăn dài, thấm vào gối. Cô cảm thấy mệt mỏi, không còn muốn tranh đấu hay đòi hỏi nữa. Sự chấp nhận buồn bã, chậm rãi, đang len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn cô. Cô yêu anh, vẫn còn yêu rất nhiều, nhưng tình yêu ấy, trong cái ôm hờ hững vừa rồi, đã trở nên vô cùng yếu ớt và mong manh. Nó không còn đủ mạnh để níu giữ cô, không còn đủ sức để sưởi ấm trái tim cô. Khoảng cách giữa họ, không phải do một biến cố lớn, mà do sự bào mòn âm thầm của cuộc sống, của những cái ôm hờ hững, của những bữa ăn im lặng, của những lời nói không được thốt ra. Linh nhìn ra ngoài bầu trời đêm, nơi những vì sao xa xăm lấp lánh, và cảm thấy mình cũng nhỏ bé, cô độc như một vì sao lạc giữa vũ trụ rộng lớn. Cô biết, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một lối thoát, một con đường riêng cho mình, để lấp đầy khoảng trống mà anh không thể lấp đầy nữa.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free