Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 264: Bữa Tối Lạnh Ngắt Và Sự Ưu Tiên Phai Mờ
Sau cái ôm hờ hững đến lạnh người đêm qua, Linh thức dậy khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua rèm cửa. Cảm giác trống rỗng vẫn còn đọng lại, nặng trĩu trong lồng ngực cô, như một tảng đá vô hình đè nén. Đêm ấy, cô đã ngủ không tròn giấc, những giọt nước mắt lặng lẽ thấm ướt gối, để lại đôi mắt sưng húp và một tâm hồn mệt mỏi. Cô không còn muốn đắm chìm trong nỗi buồn ấy nữa. Linh tự nhủ mình phải mạnh mẽ, phải tự tìm cách lấp đầy khoảng trống. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt, cảm nhận một sự tương đồng kỳ lạ với những gì đang diễn ra bên trong mình.
Thành phố Sài Gòn thức giấc với những âm thanh quen thuộc. Tiếng xe cộ dần trở nên hối hả hơn ngoài cửa sổ, tiếng rao hàng của những người bán dạo, mùi cà phê phin thoang thoảng từ quán cà phê nhỏ dưới chung cư. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi sự u uất trong lòng. Hôm nay, cô quyết định sẽ tự mình tạo ra một bữa tối thật ấm cúng, một bữa cơm đúng nghĩa gia đình, với hy vọng có thể xua tan đi phần nào cái không khí lạnh lẽo đang bao trùm căn hộ. Cô muốn giữ lấy những khoảnh khắc bình yên mà cô tin rằng vẫn còn tồn tại giữa hai người.
Cô đi chợ, chọn mua những nguyên liệu tươi ngon nhất. Mùi rau thơm, mùi thịt cá tươi mới phần nào làm dịu đi tâm trạng cô. Trở về căn hộ, Linh bắt tay vào nấu nướng. Cô tỉ mẩn thái rau, ướp thịt, nêm nếm gia vị, từng động tác đều chứa đựng sự chăm chút và cả niềm hy vọng. Mùi thịt kho tàu thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, hòa quyện với hương canh chua nghi ngút khói, tạo nên một bầu không khí ấm áp, gợi nhớ về những bữa cơm gia đình đầm ấm ngày xưa. Cô bày biện bàn ăn một cách cẩn thận, đặt hai chiếc đĩa sứ trắng tinh, hai đôi đũa, và hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo – chiếc cốc của cô với họa tiết mèo cái đang mỉm cười, và chiếc cốc của anh với họa tiết mèo đực đang ngái ngủ. Chúng đứng cạnh nhau, như một lời nhắc nhở về sự gắn kết mà cô vẫn hằng tin tưởng.
Hoàn thành bữa tối, Linh ngồi xuống ghế, nhìn vào đồng hồ. Kim giờ nhích từng chút một, chậm rãi và tàn nhẫn. Sáu giờ tối, bảy giờ, tám giờ… Ánh đèn vàng ấm áp từ phòng ăn hắt lên những món ăn đã được chuẩn bị tươm tất. Mùi thức ăn nguội lạnh dần, không còn thơm lừng như lúc ban đầu. Cô kiên nhẫn chờ đợi, mỗi phút trôi qua lại là một nhát dao cứa vào lòng. Linh cầm điện thoại lên, ngần ngừ rồi lại đặt xuống. Cô không muốn làm phiền anh, không muốn anh cảm thấy áp lực. Cô chỉ muốn anh tự nguyện về nhà, về với cô.
Tám giờ ba mươi, điện thoại của cô rung nhẹ. Một tin nhắn từ Khánh.
"Anh về muộn. Dự án Bà Trang có vấn đề. Em ăn trước đi."
Đọc xong tin nhắn, trái tim Linh như thắt lại. "Lại là dự án của Bà Trang. Lại là công việc..." Cô thầm thì, giọng cô nghẹn ứ, chua chát. Bao nhiêu sự chuẩn bị, bao nhiêu kỳ vọng, bỗng chốc tan biến như làn khói. Cái tên "Bà Trang" trở nên quen thuộc đến đáng sợ, gần như đã trở thành một người thứ ba vô hình trong mối quan hệ của họ. Nó không phải là một người phụ nữ khác, nhưng nó lại chiếm trọn thời gian và tâm trí của người đàn ông cô yêu, đẩy cô ra rìa cuộc sống của anh.
Linh nhìn chiếc ghế trống đối diện, nơi anh vẫn thường ngồi. Bữa ăn ấm cúng mà cô cất công chuẩn bị giờ đây trở nên lạnh lẽo và vô nghĩa. Cô chậm rãi gắp thức ăn vào bát của mình, vị mặn của thịt kho, vị chua của canh, vị cay của ớt… tất cả đều nhạt nhẽo đến lạ. Cô ăn một mình, trong sự im lặng đến đáng sợ của căn hộ. Mỗi tiếng động nhỏ, từ tiếng muỗng chạm bát cho đến tiếng gió xào xạc ngoài ban công, đều trở nên phóng đại, nhấn chìm cô vào một hố sâu của sự cô đơn. "Anh có biết em đã chờ anh không?" Câu hỏi này cứ vang vọng trong đầu cô, không lời đáp. Cô cảm nhận rõ rệt sự ưu tiên của mình đang bị lu mờ, bị đẩy xuống những nấc thang cuối cùng trong bảng danh sách những điều quan trọng của anh. Từng miếng cơm trôi qua cổ họng, vừa mặn vừa đắng, mang theo vị của nỗi tủi thân và sự thất vọng. Khi bát cơm đã vơi, cô không còn cảm thấy no, chỉ thấy lòng mình càng thêm trống rỗng. Linh đứng dậy, dọn dẹp bàn ăn trong lặng lẽ. Những món ăn còn lại được cất vào tủ lạnh, như một minh chứng cho bữa tối không trọn vẹn. Cô tắt đèn phòng ăn, ánh sáng ấm áp vụt tắt, để lại một khoảng tối mịt mờ, giống như cách mà hy vọng trong lòng cô đang dần lụi tàn.
***
Trong không gian sáng trưng của văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', Khánh đang vùi mình vào guồng quay công việc không ngừng nghỉ. Tòa nhà kính hiện đại vẫn còn sáng đèn, phản chiếu những ánh sáng lấp lánh của thành phố về đêm. Bên trong, tiếng gõ bàn phím lách cách không ngớt, tiếng điện thoại reo vang liên tục, và tiếng thảo luận nhóm đôi lúc lại xen lẫn tiếng máy pha cà phê xì xào. Không khí ở đây luôn năng động, chuyên nghiệp, nhưng cũng không kém phần căng thẳng, đặc biệt là khi deadline đang đến gần. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của môi trường công sở hiện đại.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu hoắm dán chặt vào những con số và biểu đồ phức tạp. Áp lực từ dự án của Bà Trang đè nặng lên vai anh, khiến anh gần như không có lấy một giây phút nghỉ ngơi. Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh, không ngừng thúc giục. Mới cách đây ít phút, điện thoại anh lại đổ chuông.
"Khánh, tôi cần báo cáo đó trước sáng mai. Không được có sai sót." Giọng Anh Hùng qua điện thoại vẫn đều đều, nhưng đủ để khiến Khánh cảm nhận được sức nặng của công việc. Anh chỉ có thể đáp lại bằng một tiếng "Vâng" cụt lủn, rồi nhanh chóng quay lại với màn hình.
Trong lúc làm việc, chiếc điện thoại cá nhân đặt bên cạnh chợt rung lên. Là tin nhắn của Linh. Anh liếc nhanh qua dòng chữ ngắn ngủi, "Anh về muộn. Dự án Bà Trang có vấn đề. Em ăn trước đi." Một thoáng áy náy lướt qua trong tâm trí anh, như một làn gió nhẹ rồi vụt tắt. "Linh... Anh xin lỗi." Anh thầm thì, nhưng giọng nói ấy chỉ đủ nhỏ để chính anh nghe thấy, bị nuốt chửng bởi tiếng gõ bàn phím dồn dập. Anh biết Linh đang chờ anh, anh biết cô sẽ buồn. Nhưng anh bất lực. Anh không thể bỏ mặc công việc, không thể làm ngơ trước áp lực đang đè nặng. Trong đầu anh, một giọng nói khác thì thầm rằng những gì anh đang làm, tất cả những sự hy sinh này, đều là vì tương lai của cả hai. Anh cố gắng đẩy cảm giác tội lỗi xuống tận đáy lòng, tập trung toàn bộ tâm trí vào công việc.
Bụng anh bắt đầu réo lên từng hồi. Đã quá giờ ăn tối từ lâu. Anh không còn sức để đứng dậy đi ra ngoài tìm kiếm một bữa ăn tử tế. Khánh rút điện thoại ra, lướt nhanh qua danh bạ. Anh gọi đến một quán ăn vỉa hè quen thuộc, nơi Em Lan Anh thường xuyên phục vụ.
"Anh dùng gì ạ?" Giọng cô bé nhân viên nhút nhát, lễ phép vang lên qua điện thoại.
"Cho anh suất cơm gà." Khánh trả lời một cách cụt lủn, không chút cảm xúc. Anh không có thời gian cho những lời chào hỏi xã giao. Chờ đợi đồ ăn mang đến, anh vẫn không ngừng gõ bàn phím, chỉ dừng lại khi tiếng chuông điện thoại giao hàng vang lên. Em Lan Anh, với mái tóc cột cao gọn gàng và chiếc áo đồng phục quán ăn, đưa cho anh hộp cơm. Anh trả tiền nhanh chóng, thậm chí không có thời gian để cười hay nói thêm một lời cảm ơn.
Anh đặt hộp cơm ngay trên bàn làm việc, mở ra và bắt đầu ăn một cách vội vàng. Từng miếng cơm gà được nhồi nhét vào miệng, không một chút cảm nhận về mùi vị. Đối với anh lúc này, thức ăn chỉ đơn thuần là năng lượng để duy trì cơ thể, để anh có thể tiếp tục làm việc. Anh vừa ăn, vừa đọc tài liệu, vừa trả lời email. Sự kiệt sức đã ăn sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào thần kinh của anh. Anh không còn cảm nhận được gì ngoài công việc, ngoài những con số, những deadline đang đuổi sát. Tâm trí anh là một mớ hỗn độn của các thuật toán, các yêu cầu từ đối tác, và những kỳ vọng của gia đình. Trong cái guồng quay ấy, những cảm xúc cá nhân, những mong muốn của Linh, dường như đã bị đẩy lùi vào một góc khuất, trở nên mờ nhạt và xa vời. Anh chỉ muốn mọi thứ kết thúc thật nhanh, để anh có thể về nhà, ngả lưng xuống giường và thoát khỏi tất cả những áp lực này, dù chỉ trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi.
***
Đêm đã về khuya, thành phố dần chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những ánh đèn đường hắt hiu và tiếng xe cộ thưa thớt vọng xa. Linh nằm trên giường, cố gắng nhắm mắt nhưng không sao chìm vào giấc ngủ được. Đầu óc cô quay cuồng với những suy nghĩ miên man, những câu hỏi không lời đáp cứ lởn vởn trong tâm trí. Cô trở mình, cảm nhận sự lạnh lẽo từ phía giường trống bên cạnh. Chiếc chăn mà Khánh vẫn thường đắp giờ đây chỉ còn hơi ấm của riêng cô. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ trên bàn đầu giường không đủ để xua đi mùi thức ăn nguội lạnh và sự cô đơn đang bao trùm căn phòng.
Đúng lúc ấy, cô nghe thấy tiếng cửa căn hộ khẽ mở. Một tiếng động rất nhỏ, nhưng đủ để cô nhận ra anh đã về. Đồng hồ trên tủ đầu giường chỉ 2 giờ sáng. Anh về rất muộn, muộn hơn cả những ngày trước. Linh vẫn nhắm mắt, giả vờ như đang ngủ say. Cô nghe tiếng bước chân mệt mỏi của anh tiến vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đến mức gần như không tạo ra tiếng động. Anh không nói một lời, không một tiếng thở dài, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ. Cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, một bóng hình nặng trĩu của sự mệt mỏi đang lấp đầy không gian. Anh thay quần áo trong bóng tối, rồi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy xối xả át đi mọi âm thanh khác. Mùi sữa tắm quen thuộc của Khánh bắt đầu len lỏi vào căn phòng, một mùi hương từng khiến cô cảm thấy bình yên, giờ đây lại mang theo một nỗi buồn man mác.
Khi Khánh bước ra khỏi phòng tắm, tiếng nước đã ngừng, căn phòng lại chìm vào im lặng. Anh không bật đèn, không nói một lời. Linh vẫn nhắm mắt, nhưng tai cô vẫn lắng nghe, cảm nhận từng cử động của anh. Anh leo lên giường, nằm xuống cạnh cô. Cô cảm nhận được sự mệt mỏi toát ra từ cơ thể anh, một sự kiệt quệ đã vượt quá giới hạn. Anh nằm yên vị, không một cái chạm nhẹ, không một lời thì thầm. Giữa hai người là một khoảng cách vô hình, một bức tường không thể chạm tới, dù cơ thể họ chỉ cách nhau vài centimet.
Linh mở mắt, nhìn lên trần nhà tối đen. "Anh ấy thậm chí còn không hỏi em đã ăn gì chưa." Câu nói ấy vang vọng trong đầu cô, đầy chua xót. Cô không oán trách anh, cô hiểu anh mệt mỏi. Nhưng sự im lặng ấy, sự thiếu kết nối ấy, đang dần giết chết tình yêu trong cô. Cô quay đầu sang bên cạnh, nhìn vào chiếc Cốc sứ đôi hình mèo trên tủ đầu giường, nằm buồn bã trong bóng tối. Chiếc cốc của cô và chiếc cốc của anh, từng là biểu tượng cho sự gắn kết, cho những buổi sáng cùng nhau uống trà, cùng nhau trò chuyện. Giờ đây, chúng đứng đó, như đang tách rời nhau, mỗi chiếc một nơi, không còn hơi ấm của sự sẻ chia.
Khánh nằm đó, thở dài một hơi thật khẽ, đủ để Linh nghe thấy. Đó là một tiếng thở dài nặng nề, chất chứa bao nhiêu mệt mỏi, áp lực và cả sự bất lực. "Mệt quá..." Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong bóng tối, không dành cho cô, mà là cho chính mình. Linh cảm thấy tim mình nhói lên. Cô muốn vươn tay ra chạm vào anh, muốn ôm lấy anh, muốn nói với anh rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng cô không thể. Cô biết, trong trạng thái này, anh sẽ không đón nhận. Mọi cử chỉ của cô lúc này có lẽ chỉ làm anh thêm áp lực.
Cô lại nhắm mắt, những giọt lệ nóng hổi lại bắt đầu lăn dài. "Mọi thứ đã thay đổi quá nhiều..." Cô thầm nghĩ. Tình yêu của họ, từng rực rỡ như ánh nắng ban mai, giờ đây lại trở nên yếu ớt, mong manh như một ngọn nến đứng trước gió. Cô cảm thấy bị bỏ rơi, không còn là ưu tiên hàng đầu của anh. Công việc, áp lực, những dự án không tên, tất cả đã thay thế vị trí của cô trong trái tim anh, hay ít nhất là trong cuộc sống của anh. Một câu hỏi lớn dần lên trong lòng cô, sắc lạnh và tàn nhẫn: Liệu cô có còn là ưu tiên hàng đầu của anh không? Hay cô đã bị công việc thay thế, trở thành một điều hiển nhiên, một phần của cuộc sống mà anh không còn cần phải chăm sóc, vun đắp nữa? Linh biết, cô không thể cứ mãi sống trong sự chờ đợi và nỗi cô đơn này. Đã đến lúc cô phải tìm kiếm một con đường khác, một cách khác để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.