Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 265: Những Tin Nhắn Lạc Lõng

Màn đêm đã buông xuống từ lâu, nhưng trong căn hộ của Linh, bóng tối vẫn còn vương vấn như một lớp màn che phủ những nỗi niềm không tên. Tiếng Khánh thở dài thườn thượt đêm qua, câu nói “Mệt quá…” thốt ra không dành cho cô mà cho chính anh, vẫn vang vọng trong tâm trí Linh như một điệp khúc buồn. Cô đã cố gắng nhắm mắt, cố gắng vùi mình vào giấc ngủ, nhưng sự trống trải bên cạnh, mùi sữa tắm quen thuộc đã nguội lạnh trên tấm ga giường, và cảm giác bị bỏ rơi cứ xoáy sâu vào tâm hồn.

Sáng hôm sau, Linh thức dậy khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua khe rèm cửa. Nắng dịu, đủ để xua đi một phần bóng tối của đêm, nhưng không đủ để làm tan đi mây mù trong lòng cô. Cô chậm rãi rời khỏi giường, cảm nhận sự lạnh lẽo từ phía nệm trống bên cạnh vẫn còn hằn sâu. Một cảm giác trống rỗng mênh mông, không phải của một buổi sáng bình thường, mà là của một khoảng trống đã tồn tại từ rất lâu, giờ đây càng được khuếch đại sau những gì đã diễn ra đêm qua.

Cô bước vào bếp, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh, một cảm giác quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo chút ưu tư. Mùi cà phê mới pha nhanh chóng lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, mang theo chút đắng đót và hương thơm quen thuộc, như một lời nhắc nhở về những buổi sáng từng có, khi mùi hương này hòa quyện cùng tiếng cười và những câu chuyện vụn vặt. Linh đưa tay với lấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên giá, chiếc của cô và chiếc của anh, đặt cạnh nhau một cách vô thức. Cô rót cà phê vào chiếc cốc của mình, khẽ khàng đặt chiếc còn lại xuống bàn, một khoảng trống nhỏ vô hình giữa hai chiếc cốc như thể hiện rõ khoảng cách đang tồn tại giữa hai con người.

Cô đi ra ban công, nơi những chậu hoa nhài đang bung nở trắng muốt, tỏa hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết. Những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong làn gió nhẹ buổi sáng, như những tâm hồn yếu đuối đang cố gắng níu giữ vẻ đẹp của mình trước dòng đời khắc nghiệt. Linh đứng đó, nhìn xa xăm về phía thành phố đang dần bừng tỉnh, những tòa nhà cao tầng chọc trời vươn lên như những tham vọng không ngừng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng thu vào lồng ngực hương thơm của hoa, của sương sớm, của sự khởi đầu mới, nhưng nỗi buồn từ đêm qua vẫn bám riết lấy cô, như một cái bóng không thể nào xua đi.

Cô cầm điện thoại lên, ngón cái lướt nhẹ trên màn hình. Hộp thư đến vẫn trống rỗng, không một tin nhắn nào từ Khánh. Cô biết, anh đã đi làm từ sớm, có lẽ là trước cả khi cô thức giấc. Anh luôn như vậy, lặng lẽ đến, lặng lẽ đi, mang theo gánh nặng của công việc và những dự án không tên. Linh ngần ngừ một lúc. Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc cốc sứ đôi, rồi lại nhìn về phía thành phố xa xăm. Cô biết, mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự im lặng này. Cô cần một sự kết nối, dù chỉ là một sợi chỉ mỏng manh.

Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Linh quyết định. Cô gõ một tin nhắn, những ngón tay di chuyển chậm rãi trên bàn phím, từng chữ như mang theo biết bao hy vọng và lo lắng: "Anh đã đi làm chưa? Hôm nay em làm món trứng ốp la, anh có muốn không?" Cô muốn hỏi, muốn biết, muốn cảm nhận rằng anh vẫn còn là một phần trong cuộc sống của cô, dù chỉ là qua một bữa ăn. Cô nhấn gửi, trái tim khẽ lỗi nhịp chờ đợi. Rồi lại thêm một tin nhắn nữa, như một lời nhắc nhở, như một sự quan tâm vô điều kiện: "Hôm nay anh có lịch trình gì đặc biệt không? Nhớ ăn uống đầy đủ nhé." Cô biết anh bận, biết anh mệt, nhưng cô vẫn muốn anh biết rằng có người đang nghĩ đến anh, đang lo lắng cho anh, đang mong anh được chăm sóc.

Cô đặt điện thoại xuống bàn, rồi quay vào chuẩn bị bữa sáng. Tiếng chảo dầu xèo xèo, mùi trứng ốp la thơm lừng lan tỏa, nhưng không gian vẫn cứ trống trải đến lạ. Chiếc ghế đối diện vẫn trống, chiếc cốc cà phê của Khánh vẫn nằm yên vị. Cô ăn một mình, từng miếng bánh mì nướng giòn tan trong miệng nhưng lại nghẹn ứ nơi cổ họng. Mỗi lần tiếng chuông điện thoại khẽ rung lên, cô lại vội vàng kiểm tra, nhưng hầu hết đều là tin quảng cáo hoặc tin nhắn từ bạn bè. Phản hồi từ Khánh vẫn bặt vô âm tín.

Gần một giờ sau, khi Linh đã dọn dẹp xong xuôi và chuẩn bị đi làm, điện thoại cô mới rung lên. Một tin nhắn. Từ Khánh. Cô vội vàng mở ra, ánh mắt dán chặt vào màn hình, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. "Anh ổn. Đang họp." Chỉ ba từ ngắn ngủi. Không một dấu chấm than, không một biểu tượng cảm xúc, không một lời hỏi han ngược lại. Một câu trả lời cụt ngủn, lạnh lùng, như một bức tường vô hình ngăn cách cô với thế giới của anh.

Linh khẽ thở dài, cảm giác hụt hẫng lại dâng lên. Cô biết, anh bận, anh đang họp thật. Nhưng liệu anh có thể dành thêm vài giây để thêm một chữ "Em" hay một dấu chấm hỏi không? Liệu anh có thể hỏi ngược lại một câu đơn giản: "Em ăn sáng chưa?" hay "Em ổn không?" Không. Anh không làm vậy. Cô đã quen với điều đó, nhưng mỗi lần như vậy, trái tim cô lại như bị bóp nghẹt thêm một chút. Cô cố gắng nhắn lại một cách quan tâm nhất có thể, nhưng rồi lại xóa đi. Cô không muốn làm anh thêm áp lực, cô không muốn anh cảm thấy bị làm phiền. "Chắc anh ấy bận thật... Mình đừng làm phiền anh ấy nữa," cô tự nhủ, một cách yếu ớt, cố gắng trấn an bản thân, cố gắng hiểu cho anh, nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi buồn man mác vẫn không ngừng lan tỏa.

***

Văn phòng Công ty Thiết kế DreamWeaver vào giữa buổi sáng thường ồn ào và nhộn nhịp. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng, bên trong là không gian mở với những bàn làm việc đầy ắp máy tính, bản vẽ và những mô hình sáng tạo. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng thảo luận nhóm sôi nổi vọng ra từ những phòng họp kính trong suốt, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự năng động và chuyên nghiệp. Mùi cà phê mới pha từ khu pantry hòa lẫn với mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi làm việc. Đôi khi có chút căng thẳng từ những deadline gấp rút, nhưng tổng thể vẫn toát lên vẻ đầy cảm hứng và sáng tạo.

Linh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản thiết kế nội thất đang dang dở. Cô đang phác thảo một căn phòng khách với tông màu ấm áp, nhưng tâm trí cô lại không ngừng lơ lửng ở một nơi xa xăm khác. Ánh mắt cô cứ chốc chốc lại liếc về phía chiếc điện thoại đặt bên cạnh bàn phím, hy vọng một điều gì đó. Cứ mỗi lần một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ ứng dụng tin nhắn, trái tim cô lại đập thình thịch, vội vàng cầm điện thoại lên, chỉ để rồi nhận ra đó không phải là Khánh. Thường là tin nhắn từ đồng nghiệp hỏi về công việc, hoặc một thông báo quảng cáo vô thưởng vô phạt. Sự hụt hẫng cứ thế chồng chất lên nhau, tạo thành một gánh nặng vô hình đè nén lên tâm hồn cô.

Cô cố gắng ép mình tập trung, gõ những dòng code thiết kế, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ trên bản vẽ 3D. Nhưng mọi đường nét, mọi màu sắc cô chọn dường như đều nhuốm màu buồn bã. Cô nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, khi Khánh còn thường xuyên nhắn tin hỏi han, thậm chí gọi điện chỉ để hỏi cô ăn gì, có mệt không. Những tin nhắn ấy, dù đôi khi cũng ngắn gọn, nhưng luôn chứa đựng một sự ấm áp, một sự quan tâm mà giờ đây cô không còn cảm nhận được nữa.

Gần trưa, khi tiếng bụng đói bắt đầu réo, điện thoại cô lại rung lên. Lần này là Khánh. Cô nhanh chóng mở tin nhắn, lòng đầy mong đợi. "Tối nay về muộn. Đừng đợi." Lại một câu thông báo ngắn gọn, không cảm xúc, không một lời giải thích. Giống như một mệnh lệnh, hơn là một lời chia sẻ từ người yêu. Linh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Anh thậm chí còn không hỏi cô đã ăn gì, hay hôm nay cô có mệt không. Chỉ đơn giản là thông báo về sự vắng mặt của mình, một sự vắng mặt đã trở thành thói quen.

Cô buông điện thoại xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhưng không hề nhìn thấy gì ngoài những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. "Đừng đợi." Ba từ ấy vang vọng, mang theo một nỗi chua xót. Nó không chỉ là "đừng đợi anh về ăn cơm", mà dường như còn là "đừng đợi anh nữa", "đừng mong chờ gì ở anh nữa". Linh cố gắng gạt bỏ ý nghĩ tiêu cực ấy, tự nhủ rằng anh đang bận, anh đang áp lực, anh không có thời gian để nghĩ đến những điều nhỏ nhặt này. Nhưng cô không thể ngăn được cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác không còn là ưu tiên hàng đầu của anh.

Chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả màu cam nhạt, hắt vào văn phòng qua những tấm kính lớn, Linh vẫn miệt mài làm việc. Cô đã cố gắng nhắn lại cho Khánh một tin nhắn dài hơn, bày tỏ sự quan tâm của mình, hỏi anh có ăn uống gì chưa, có cần cô mang gì đến văn phòng không. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng một câu trả lời ấm áp hơn, một sự kết nối nhỏ nhoi. Nhưng rồi, tất cả những gì cô nhận được là sự im lặng. Hoàn toàn không có hồi âm.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những chiếc xe cộ bắt đầu tấp nập hơn trên đường phố, báo hiệu giờ tan tầm đã đến. Mọi người trong văn phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc, tiếng chào tạm biệt vang lên rộn rã. Linh vẫn ngồi yên tại chỗ, chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng tế bào. Sự im lặng của Khánh không phải là sự im lặng của một người bận rộn không có thời gian trả lời, mà là sự im lặng của một người dường như đã lãng quên sự hiện diện của cô, hoặc không còn đủ năng lượng để duy trì nó. "Chắc anh ấy đang rất bận, bận đến mức không thể nhìn vào điện thoại," Linh cố gắng viện cớ cho anh, nhưng ngay cả cô cũng cảm thấy lời biện hộ ấy thật yếu ớt và vô nghĩa. Nỗi hụt hẫng cứ thế lớn dần, nuốt chửng những tia hy vọng cuối cùng còn sót lại trong lòng cô. Cô biết, mối quan hệ của họ đang dần rạn nứt, không phải vì những sóng gió lớn, mà vì sự bào mòn âm thầm của những tin nhắn lạc lõng và sự im lặng kéo dài.

***

Khi Linh trở về căn hộ của mình vào tối muộn, thành phố đã lên đèn. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn đường hắt vào căn phòng qua khung cửa sổ lớn, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa cô độc. Cô không bật đèn chính, chỉ thắp vài ngọn nến thơm với mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ. Hương thơm thoang thoảng lan tỏa, cố gắng xua đi mùi thức ăn nguội lạnh còn vương vấn trong không khí từ bữa tối cô đơn của cô. Cô mở một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, tiếng saxophone réo rắt, du dương, nhưng lại càng làm tăng thêm nỗi buồn man mác trong lòng.

Linh thả mình xuống chiếc sofa êm ái, nhưng cảm giác nhẹ nhõm không hề đến. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi cô đơn mà ngay cả tiếng nhạc, hương nến cũng không thể lấp đầy. Cô cầm điện thoại lên, mở hộp tin nhắn với Khánh. Từng dòng chữ hiện lên, những tin nhắn cô gửi đi chất chứa bao nhiêu quan tâm, mong mỏi, và những câu trả lời cụt ngủn, vô cảm của anh. Cô lướt qua, như đang đọc lại một cuốn nhật ký buồn. "Anh ổn. Đang họp." "Tối nay về muộn. Đừng đợi." Và rồi là sự im lặng kéo dài. Mỗi lần lướt qua một tin nhắn, tim cô lại nhói lên một chút, như thể đang xát muối vào vết thương đã rỉ máu từ lâu.

Cô nhớ lại buổi sáng nay, nỗi hy vọng nhỏ nhoi khi gõ từng con chữ. Cô nhớ buổi trưa, sự hụt hẫng khi nhận được câu trả lời lạnh lùng. Và giờ đây, là sự thất vọng tột cùng khi tin nhắn quan tâm của cô không hề nhận được hồi âm. Anh bận đến mức không thể trả lời một tin nhắn vỏn vẹn vài chữ sao? Hay anh đã không còn quan tâm đến mức không muốn trả lời nữa? Câu hỏi ấy như một mũi dao sắc lẹm, cứa sâu vào trái tim cô.

Ánh mắt Linh vô thức hướng về chiếc bàn cà phê nhỏ đặt giữa phòng. Ở đó, chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm yên vị, một chiếc trống rỗng, chiếc kia cũng đã nguội lạnh từ lâu. Chúng đứng đó, như một minh chứng câm lặng cho sự xa cách đang lớn dần giữa hai người. Từng là biểu tượng của sự gắn kết, của những buổi sáng cùng nhau nhâm nhi cà phê, cùng nhau trò chuyện, giờ đây chúng chỉ còn là những vật vô tri, lạnh lẽo, phản chiếu sự cô đơn của chính cô. Linh vươn tay chạm vào chiếc cốc của mình, cảm nhận sự lạnh giá của gốm sứ. Nó lạnh như chính mối quan hệ của họ lúc này, dù vẫn còn hiện hữu, nhưng đã mất đi hơi ấm của sự sẻ chia, của tình yêu nồng nàn.

Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chất chứa bao nhiêu mệt mỏi và chán nản. "Anh còn yêu em không, hay chỉ còn là thói quen...?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, không thành tiếng, nhưng lại sắc lạnh và tàn nhẫn đến đáng sợ. Cô không oán trách anh, cô hiểu anh đang gánh vác rất nhiều áp lực. Nhưng sự im lặng này, sự xa cách này, đang bào mòn cô từng ngày. Cô cảm thấy mình như một cái cây khô héo, đang dần chết đi vì thiếu đi ánh nắng và nước.

Linh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và suy nghĩ đau lòng. Cô biết, cô không thể cứ mãi sống trong sự chờ đợi và nỗi cô đơn này. Cô không thể cứ mãi là người cố gắng níu giữ một sợi dây kết nối đã quá mỏng manh. Những giọt nước mắt nóng hổi lại bắt đầu lăn dài trên má, thấm đẫm vào chiếc gối sofa. Chúng không phải là những giọt nước mắt bi lụy, mà là những giọt nước mắt của sự kiệt sức, của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã.

"Mình không thể cứ mãi như thế này được." Cô thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng nhạc jazz du dương. Một quyết định, một sự nhận thức rõ ràng bắt đầu hình thành trong tâm trí cô. Nỗi thất vọng và cô đơn tột cùng này đã thôi thúc cô phải tìm kiếm một con đường khác, một cách khác để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mình. Cô cần tìm lại chính mình, tìm lại những niềm đam mê đã bỏ quên, hoặc tìm một ai đó để sẻ chia. Sự im lặng và xa cách ngày càng tăng này đã là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy mối quan hệ của họ đang tiến gần đến bờ vực của sự tan vỡ, dù tình yêu trong cô vẫn còn, vẫn âm ỉ cháy, nhưng dường như không còn đủ mạnh để sưởi ấm cả hai. Linh biết, đã đến lúc cô phải tự cứu lấy mình, trước khi cô hoàn toàn chìm vào bóng tối của sự cô đơn.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free